Yến Từ Quy - Chương 317: Khéo quá hóa vụng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:08:39
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Vân Yên xong, hỏi tiểu thái giám bên cạnh: “Ta thể sang Đông Cung đòi ?”

Tiểu thái giám , mắt sáng lên. Việc thể, nhưng chẳng tiện bàn trong Ngự Dược Phòng.

“Hay là nô tài đưa về Từ Ninh cung”, khuyên nhủ: “Muốn sang Đông Cung, cũng cần bẩm qua nương nương và Thánh Thượng”.

Lâm Vân Yên gật đầu, bảo Mã ma ma mang các vị t.h.u.ố.c chọn trở về. Phương công công tiễn đoàn khuất mới đưa tay lên lau mồ hôi. Tiễn . Để Từ Ninh cung, Ngự thư phòng và Đông Cung đấu đá, phận nhỏ như trốn càng xa càng . , nghĩ , chỉ là khối xương hổ, Đông Cung lẽ nào chịu đưa, chẳng qua là chuyện qua giữa các bậc quý nhân mà thôi. Nếu Phụ Quốc công trị vết thương, Hoàng Thái hậu vui, Thánh Thượng cũng vui, mà Thái tử hẳn cũng hài lòng.

Lâm Vân Yên trở Từ Ninh cung. Hoàng Thái hậu đang dùng , tin nàng, bèn ngẩng lên: “Con chắc đòi xương từ tay Lý Thiệu ?”

Lâm Vân Yên xung quanh, Vương ma ma lập tức cho lui .

“Lần giống xin rượu cống Nguyệt Cổ, con ý gây sự với ”. Lâm Vân Yên mỉm : “Chỉ nghĩ, hóa giải hiềm khích, thì cũng cơ hội”.

Hoàng Thái hậu xong, đặt chén xuống, ý bảo Lâm Vân Yên gần.

“Lời dặn của , con vẫn nhớ chứ?” Hoàng Thái hậu dịu dàng, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên tay nàng, trong giọng thoáng nét lo lắng: “Con nhớ kỹ là ”.

Chuyện của hoàng tộc, phức tạp thì phức tạp, đơn giản thì cũng chẳng phức tạp bao nhiêu. Đừng Hoàng Thái hậu bà ruột của Lý Thiệu, dù là ruột thịt thì một khi tranh chấp, thì còn bao nhiêu tình ? Hoàng gia, phận cha con còn khó giữ, gì tình bà cháu?

Hoàng Thái hậu quá lo lắng về Thánh Thượng. Đối với vị quân vương mà bà góp sức giúp đỡ lên ngôi, trong lòng bà hiểu rõ. Thánh Thượng trọng tình nghĩa. Hôm , khi ngài giường bệnh của bà, rằng tìm nguyên nhân cái c.h.ế.t của Lý Thương, cũng khẳng định sẽ bỏ qua việc điều tra chân tướng tại chùa Định Quốc, tình cảm trong lời truyền đến bà một cách chân thật, chút giả tạo. Chính vì trọng tình, Thánh Thượng mới càng thiên vị Lý Thiệu.

Lý Thiệu hồi bé còn ngoan, nhưng vài năm gần đây, nhất là những chuyện xảy , lòng bà cũng khỏi mang theo bất mãn. những bất mãn vẫn đến mức để bà , can thiệp mặt Thánh Thượng. Xen nếu ích thì đành, còn nếu vô ích, chẳng sẽ thêm phần rắc rối ư?

Bà là một lão phụ nhân, trải qua cả đời vinh quang rực rỡ, dù trở nên xa cách với Thánh Thượng, cuộc sống lúc tuổi xế chiều của bà cũng lo lắng. gia tộc, bà chẳng thể yên lòng mà rời bỏ. Như bà từng với Lâm Vân Yên, bà ở tuổi chắc chắn sẽ . Khi bà mộ , nếu Lý Thiệu lật chuyện cũ, khó dễ, Lâm Vân Yên còn tìm ai để cầu cứu? Xung đột với Lý Thiệu chẳng mang điều gì cho cả Lâm Vân Yên và Từ Giản cả. Ấy , cả hai họ thẳng thắn quá mức, dùng rượu cống Cổ Nguyệt để đối đầu với Lý Thiệu.

Không đáng, thật đáng. Muốn vạch trần, bao nhiêu cách âm thầm kín đáo hơn. Dĩ nhiên, Hoàng Thái hậu cũng hiểu rõ ý nghĩa của “hiềm khích” mà Lâm Vân Yên nhắc đến.

“Từ Giản cho con chuyện ?” bà hỏi.

Lâm Vân Yên khẽ gật đầu: “Dạ, ”.

“Nó giấu con, thế thì ”. Hoàng Thái hậu thở dài: “Không giấu giếm mới thể tin cậy, chuyện gì cũng cùng bàn bạc ”.

Hàng mi Lâm Vân Yên khẽ rung, môi nàng mím nhẹ. Nàng hiểu Từ Giản. Trong thâm tâm, Từ Giản vốn kiểu thích hết chuyện, nhất là kiếp , điều càng rõ ràng hơn. Những chuyện triều, mâu thuẫn với cha con nhà họ Lưu, bao giờ chủ động trở về kể lể với nàng.

Lúc đó, Lâm Vân Yên cũng trầm tính, hiểu rõ rằng đề cập, nàng cũng gặng hỏi. Quan hệ giữa với là thế, giữa vợ chồng cũng vẫn giữ một phần cho riêng . Mối quan hệ xa cách đó cứ kéo dài cho đến khi xảy biến cố.

 

Khi , như thể hai cùng buộc một sợi dây, khó khăn nhiều hơn, nên trao đổi cũng nhiều hơn. Chỉ cần nàng kiên quyết hỏi, Từ Giản đều trả lời, mà còn trả lời đầy đủ, kỹ lưỡng. Thói quen duy trì đến hiện tại.

Năm qua, tuy nàng và Từ Giản nhiều thời gian bên , nhưng cũng chẳng còn bí mật nào, thậm chí nàng cần đuổi theo hỏi, Từ Giản sẽ tự nhiên kể chuyện. Chỉ duy một điều, Từ Giản luôn lảng tránh.

Lâm Vân Yên vì chuyện mà hoài nghi lòng tin giữa hai , nếu lòng tin, hai thể đến hôm nay. Chỉ là lòng nàng trĩu nặng. Lòng tin đủ, hiểu cũng đủ. Từ Giản hiểu rõ tính tình của nàng, rằng nàng loại cả nghĩ, cũng dễ nản lòng thử thách. Vì thế, việc hẳn là những suy nghĩ khác. Những suy nghĩ , nàng còn cần thêm thời gian để tự hiểu rõ, và hiện tại, nàng xin thứ bột xương hổ .

“Con thương xót cho vết thương của , cũng hiểu rằng dễ dàng căn nguyên của vết thương đó, con hiểu lý do Thánh Thượng giữ kín chuyện ”. Lâm Vân Yên hít sâu: “Người xem sự cố ở Ngõ Trần Mễ , kẻ nắm bắt cơ hội để công kích Thái tử, mục đích chẳng vì…”

“Các hoàng tử khác còn quá nhỏ, nếu Thái tử còn là Thái tử, tình thế sẽ càng rối ren. Khi các Điện hạ trưởng thành, tình hình chắc chắn còn phức tạp hơn. Một khi triều đình và hậu cung đều Quốc công gia thương, sẽ ngừng đem chuyện lá chắn, giằng co qua , ai thắng ai thua cũng khó , chỉ Quốc công gia là chịu thiệt thòi. Đó cũng là lý do dù chữa trị sẽ khó khăn và đau đớn, vẫn thử một . Thánh Thượng mong sẽ phò trợ Thái tử Điện hạ. Chàng thể trở thành lưỡi kiếm sẵn sàng nhắm Điện hạ ? Vì , con mới xin Điện hạ bột xương hổ. Thái tử giúp chữa thương, về nhắc đến cũng thể giảm bớt phần nào. Không chỉ là việc cho Quốc công gia, mà cho cả Thái tử”.

Những lời nàng chuẩn sẵn, chỉ là lòng nàng chút đổi. Có lẽ, khi nghĩ đến lý do khiến Từ Giản quanh co né tránh, giọng nàng cũng trở nên nghèn nghẹn, tai Hoàng Thái hậu như thể nghẹn ngào, khiến bà càng thêm xót xa. Xót vì Lâm Vân Yên hiểu chuyện, cũng xót cho tương lai đầy trắc trở.

Hoàng Thái hậu từng trải qua sự đổi của triều đình, cơn gió dữ, sấm chớp vang rền. Phía chôn giấu bao nhiêu bí mật, khi phơi bày kéo theo bao nhiêu . Trước một tầng, một tầng giằng xé, chỉ trong vài ngày, thứ kết thúc, chỉ còn một bãi tàn cuộc, là tên gọi thánh chỉ. Mà mỗi cái tên , là cả gia quyến cửu tộc. Lịch sử bà xem qua ít. Từng trang lật qua, đều khiến thót tim. Hoàng Thái hậu cũng thể khẳng định, rốt cuộc liệu hiện tại hơn thời Tiên Đế, khi các hoàng tử cùng tuổi chực chờ . Lý Thiệu là “một nhánh độc tôn”, điều thực sự hơn ?

Cách thì khó tránh khỏi tranh giành, còn cách cũng chẳng cứ an tâm mà ngủ yên. Thánh Thượng đang cố sức mở đường cho Lý Thiệu, nhưng con đường liệu bằng phẳng , Hoàng Thái hậu dám chắc. Trong hậu cung, bất cứ phi tử nào hoàng tử cũng đều ít nhiều tham vọng. Dù hiện tại quyền thế mạnh, nhưng tương lai ai sẽ thế nào?

Hoàng Thái hậu ôm lấy Lâm Vân Yên, trong lòng trào dâng nỗi lo lắng. Từ Giản ở bên Lý Thiệu là ý của Thánh Thượng. Việc để Từ Giản cưới Lâm Vân Yên, ngoài tình cảm hai dành cho , cũng thể thiếu mục đích “mở đường”.

Lâm Vân Yên là con gái của A Uẩn, mà A Uẩn là ân nhân cứu mạng của Lý Thiệu. Trên triều thì cần phân rõ ràng, thể thật sự giữa. Tương lai của Từ Giản và Lâm Vân Yên gắn chặt với Lý Thiệu, nhưng nếu một ngày Từ Giản và Lý Thiệu xảy mâu thuẫn… Vết thương của Từ Giản là kẽ hở dễ dàng khiến nảy sinh rạn nứt.

“Con bé ”. Hoàng Thái hậu thở dài: “Đã nghĩ kỹ lưỡng như , ai gia đồng ý? Thôi , để ai gia sai đến Ngự thư phòng”.

Bà bèn chọn Tiểu Dư công công. Những ý tứ sâu xa cần giải thích chi tiết. Có những điều bà thể riêng với Lâm Vân Yên, nhưng thể với Thánh Thượng. Và chỉ cần vài lời, với khả năng của Thánh Thượng, hẳn sẽ hiểu rõ lợi hại. Tiểu Dư công công vài câu hiểu ý, lẽ nào Thánh Thượng nhận ?

Tiểu Dư công công lệnh bèn nhanh chóng . Không ngờ, khi đến Ngự thư phòng, ông gặp Thánh Thượng, vì Thánh Thượng Thúy Hoa Cung, nên ông đành đầu tới đó.

Trong Thúy Hoa Cung, Hoàng Quý Phi đang tiếp giá. Dạo gần đây nàng khá rảnh rang, tinh thần cũng tươi tắn hơn. Chỉ là ngờ Thánh Thượng đến, nàng đành tươi nghênh đón. Khi đỡ tay Thánh Thượng, nàng thầm nghĩ rằng bữa trưa e là khó mà yên bình .

Trong lúc chuẩn dọn bàn, hầu truyền tin báo Tiểu Dư công công đến. Hoàng Quý Phi liếc Thánh Thượng, thấy ngài cho phép, trong lòng cũng khỏi tò mò. Bình thường Hoàng Thái hậu can thiệp việc ở đây, nay sai tới, là tìm nàng Thánh Thượng đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-317-kheo-qua-hoa-vung.html.]

Tiểu Dư công công trong, khi cúi chào cung kính, bèn trình bày về chuyện xương hổ. Vì đang ở Thúy Hoa Cung, nên thêm một lời nào thừa thãi. Dù , Thánh Thượng cũng hiểu, bèn đáp ngay, bảo cứ đến Đông Cung mà lấy.

Đợi lui , Thánh Thượng bảo: “Chỉ là một khúc xương hổ, nếu thể chữa lành vết thương của Từ Giản, trẫm sẽ thêm một mãnh tướng”.

Với khả năng mà Từ Giản thể hiện, việc để trong hàng quan văn triều là chắc chắn. Thánh Thượng tín nhiệm . triều đình đang thiếu tướng tài. Nếu Từ Giản khỏe mạnh, vướng bệnh tật, thể đóng góp nhiều hơn cho đất nước thì càng . Một nhân tài thể tiến, thể lui, triều đình đang thời cần . Không lo nhân tài khi cần. Là vua, ngài thể buộc Từ Giản trấn giữ biên cương, nhưng thể để đủ sức”. Vết thương ở chân là điều kìm giữ Từ Giản.

Hoàng Quý Phi cũng mỉm , thuận theo ý Thánh Thượng: “Chiều nay bệ hạ còn phê duyệt tấu chương, nên thần mời rượu chúc mừng nữa. Dưới bếp hôm nay món canh ngon, lát nữa lấy canh rượu”.

Thánh Thượng lớn: “Đợi khi thực sự lành , trẫm sẽ uống mừng một bình lớn”.

Hoàng Quý Phi cũng : “Đến lúc đó bảo Phụ Quốc công cùng bệ hạ uống”.

Bữa trưa dọn lên, hai bàn. Bếp quả nhiên chuẩn món canh ngon. Thu sắp đến, uống nóng cũng lạnh, ấm áp đủ. Thánh Thượng thưởng thức hài lòng. Ngài thích bầu khí ở Thúy Hoa Cung. Hoàng Quý Phi đoan trang, ăn đúng mực, sinh sự, cũng chẳng những điều nhảm nhí khó chịu, khiến ngài thể an tâm, thư thả mà dùng bữa. Chỉ là, tâm trạng sầm xuống bữa ăn.

Tiểu Dư công công trở , cố lấy hết can đảm bẩm: “Ở Đông Cung báo , tìm khúc xương hổ , e là dùng hết từ ”.

Thánh Thượng cau mày: “Vừa chẳng chỉ dùng một khúc nhỏ thôi ?”

Tiểu Dư công công cúi đầu, thành thật đáp: “Bên Ngự Dược Phòng, An Viện Phán như ”.

Thánh Thượng đưa tay xoay nhẹ chiếc nhẫn ngón tay. Lời của An Viện Phán, ngài vẫn tin tưởng. Một khúc xương hổ như , với vết thương nhẹ của Thái tử vài năm , chắc chắn thể dùng hết.

“Có gặp Thái tử ?” Ngài hỏi: “Thái tử ai ?”

Ngài tin Thái tử sẽ từ chối.

Tiểu Dư công công đáp: “Nô tài gặp Thái tử, chỉ lời của Quách công công”.

Thánh Thượng ngừng tay, liếc Tào công công.

Tào công công bèn nhanh nhẹn đáp: “Nô tài sẽ ngay”.

Người hầu ở Đông Cung đổi hết, còn chịu trách nhiệm là Quách nội thị do chính tay Tào công công chọn, vì ông tin tưởng. Hôm nay, Tiểu Dư công công đích qua đó, mà Đông Cung chỉ đưa một câu trả lời ngắn ngủi thế … Tào công công suy nghĩ, chắc chắn Quách công công dám tự ý quyết định, đây chắc chắn là ý của Thái tử. Ông rõ Thái tử đang nghĩ gì, nhưng vì một khúc xương hổ mà to chuyện như thế thì thật chẳng đáng.

Tiểu Dư công công theo Tào công công ngoài. Đợi đến lúc còn ai xung quanh, ông mới hạ giọng về ý tứ của Từ Ninh cung.

“Vốn dĩ nhân cơ hội để…”

“Nếu dùng hết thì thôi, đằng vẫn còn mà lấy , đúng là lạnh thêm lạnh”.

“Nói thì…”

Tào công công thế, sắc mặt cũng trở nên trầm trọng. Lời Tiểu Dư công công đ.á.n.h trúng tâm ý ông. Ý của Hoàng Thái hậu và Quận chúa vốn là , Tào công công nghĩ ngợi một hồi cũng hiểu, thực cách , chỉ là ngờ phản ứng từ Đông Cung như . Giờ chỉ sợ chuyện sẽ càng thêm rắc rối.

Trong cung, Hoàng Quý Phi nhấp ngụm , lòng như lửa đốt. Đã nghĩ bữa cơm thật khó nuốt, thật ngờ khó nuốt đến thế. Bà thể gì đây? Một lời cũng dám .

Việc Phụ Quốc công thương vì lý do gì, bà chỉ thể suy đoán, nghĩ lẽ liên quan đến Thái tử, nhưng cũng chỉ giữ trong lòng, dám hé miệng, càng dám để Thánh Thượng nghĩ thế. Hành động của Từ Ninh cung hôm nay như một lời xác nhận những gì bà nghi ngờ.

Hoàng Thái hậu luôn giữ chừng mực với Thái tử, mà Quận chúa Ninh An hề nổi nóng, nay bỗng nhiên nhắm một khúc xương hổ ở Đông Cung, ý tứ quá rõ ràng. Chỉ là, bà ngờ Thái tử dám từ chối thẳng thừng. Có lẽ bà “xem nhẹ” Thái tử quá . Dưới gối con, quản lý hậu cung, nhưng bà vẫn sợ phiền phức. Nhìn cảnh các phi tần tranh giành hơn thua, với bà mà , chẳng khác nào cực hình. Để duy trì sự cân bằng, khuyên răn, cũng đủ khiến bà hao tổn tâm trí, mà cuối cùng, bà chẳng gì.

Đối với Hoàng Quý Phi, việc để Lý Thiệu việc thuận buồm xuôi gió là điều nhất, nhờ các phi tần cũng ít toan tính hơn, và bà cũng bớt phiền não. Nếu Lý Thiệu lên ngôi, Hoàng Hậu mất, bà từ Hoàng Quý Phi trở thành Thái Hoàng Quý Phi, vẫn là tôn quý nhất. nếu hoàng tử khác trỗi dậy, xuất hiện một vị Hoàng Thái hậu khác… Quá phiền phức. Hơn nữa, Lý Thiệu cũng đối xử tệ với bà. Lời hỏi thăm vẫn thiếu, quà cáp cũng quên, chung vẫn là một đứa trẻ ngoan. Chẳng ngờ, Lý Thiệu lưng là con như thế. Lúc tin tức từ Ngõ Trần Mễ truyền đến tai bà, bà suýt nữa đập vỡ chén . Kinh ngạc thì kinh ngạc, chuyện của Lý Thiệu chẳng đến lượt bà lo, bà chỉ thấy phiền lòng, Lý Thiệu chuyện, lòng phi tần trong cung nổi sóng, ai cũng mơ tưởng cơ hội của . Mãi mới tạm yên, bà mới thở chút, giờ Lý Thiệu gây chuyện…

Nghĩ đến đây, Hoàng Quý Phi liếc Thánh Thượng, trầm ngâm : “Có lẽ đây đổi gấp rút, nên kịp kiểm kê kỹ, dẫn đến việc trong kho rõ cái gì còn, cái gì hết”.

Thánh Thượng nhẹ nhàng gật đầu, thêm một chút lên trở về Ngự thư phòng. Hoàng Quý Phi tiễn Thánh Thượng rời , đó mới thở phào một .

Vậy là . Nếu Đông Cung vấn đề thật, bà cũng cần lao tâm để bên nào cũng ý.

Tào công công sải bước cửa Đông Cung, Quách công công đến đón, liếc Tiểu Dư công công.

“Điện hạ ?” Tào công công hỏi.

Quách công công đáp: “Điện hạ dùng bữa trưa, giờ đang nghỉ trưa ”.

Tào công công chăm chú. Người ngoài hỏi kỹ, nhưng Quách công công chẳng dám giấu: “Tiểu Dư công công qua, nô tài cũng hỏi, Điện hạ trả lời như , nô tài cũng đề nghị mở kho tìm thử, nhưng Điện hạ đồng ý”.

Lời càng nhỏ, sắc mặt của Tào công công càng lạnh lùng.

 

 

Loading...