Yến Từ Quy - Chương 320: Mượn chuyện này đẩy một cái
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:24:55
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Thiệu đưa tờ danh sách trở .
Quách công công kính cẩn đưa tay đón, nhưng kịp chạm đến giấy thì Lý Thiệu buông tay. Tờ giấy rơi xuống, một làn gió thu thổi qua khiến nó bay xa thêm chút nữa. Quách công công vội lao theo bắt , lúc đầu lên chỉ thấy bóng lưng Thái tử rời khỏi đại điện.
Tiểu Tằng Tử bèn bước tới, rụt rè hỏi: “Ngài thấy… thế nào?”
Quách công công thêm gì nữa, trao danh sách cho Tiểu Tằng Tử, dặn dò sắp xếp kho kỹ càng mới rời . Ông tìm một góc khuất tránh gió, lau mồ hôi mặt. Làn gió thu lạnh buốt cả lòng ông. Cũng may là Thái tử ngầm đồng ý. Chỉ cần sự đồng ý , công việc đó sẽ dễ dàng hơn nhiều. tính khí của Lý Thiệu thật khiến khó nắm bắt.
Mấy tháng gần đây, bảo rằng Thái tử nóng nảy thì cũng hẳn. Thường ngày Thái tử thích quấy rầy, nhưng cũng kiểu sẽ buông lời cay nghiệt kiếm chuyện, so với những chủ nhân ông từng thấy và kể, thì cũng dễ hầu hạ hơn nhiều.
rằng tính tình Thái tử , thì rõ ràng cũng . Quách công công về phía đại điện. Ông nghĩ, Thái tử quả thật là “khác ”. Những việc khác cho là trọng đại thì ngài coi gì, còn những chuyện nhỏ nhặt dễ dàng khiến ngài bùng lên. Cái tính đoán càng khiến hầu kẻ hạ dè chừng.
Bên trong, Lý Thiệu tựa ghế dài. Cửa sổ đều đóng kín, khiến khí ngột ngạt, nhưng ít chẳng thấy tiếng động nào từ nhà kho, đỡ chút ồn ào.
Hắn nghĩ đến mẫu hậu. Năm mẫu hậu qua đời, mới bốn tuổi, quá nhỏ, những ký ức về mờ nhạt rõ. Ngày xảy chuyện, kinh hãi đến quên mất lửa bùng lên thế nào, cũng chẳng nhớ trở kinh thành, chỉ nhớ bệnh một thời gian dài. Trong cơn mơ thường giật , nhưng khi tỉnh thì ký ức trong mơ đều tan biến. Sau đó, dần thoát khỏi những cơn ác mộng, nhưng hình bóng mẫu hậu cũng dần mờ xa theo năm tháng. Hắn chỉ thể dựa lời kể của phụ hoàng và những xung quanh để hình dung về .
Mấy năm gần đây, Lý Thiệu càng hiếm khi nghĩ đến. Nghĩ gì, nghĩ nhiều cũng chẳng đổi gì, mẫu hậu thể sống . Hắn còn bao nhiêu chuyện lo. lúc đây, Lý Thiệu thể nghĩ: Tào công công kiểm đồ đạc của mẫu hậu, rốt cuộc là ý gì?
Suy nghĩ đến bực bội, dậy rót , nhưng ấm cạn nước, khiến tức giận lớn tiếng gọi . Người phòng là Quách công công, mà là một tiểu nội giám. Hắn nhớ họ Phùng.
Phùng công công cúi đầu, vẻ mặt cung kính: “Quách công công đang vắng mặt, gì cần sai bảo, xin Thái tử cứ giao cho nô tài”.
Lý Thiệu chỉ chiếc ấm. Phùng công công hiểu ý, nhanh chóng châm nước, pha khác cho .
Lý Thiệu hỏi: “Lúc Tào công công mang danh sách đến, gì với Quách công công?”
Phùng công công cẩn trọng đáp: “Nô tài lúc ở gần đó, là một vị nội giám từ Ngự thư phòng đến giao danh sách, nhưng…”
Lý Thiệu ngước mắt : “ gì?”
“Nô tài thấy chuyện khác”. Phùng công công bước tới gần, hạ giọng: “Ngày Quận chúa xin khúc xương hổ từ Thái tử, ma ma bên cạnh Quận chúa còn đến Ngự Dược Phòng xin thêm một khúc. Lúc khỏi cung mang hai khúc”.
Lý Thiệu đặt chén xuống, ánh mắt tối sầm . Quả nhiên là . Hắn ngày hôm là Ninh An và Từ Giản lưng bày trò. Xương hổ ở Ngự Dược Phòng dùng , mà cố tình xin từ Đông Cung. Sau khi lấy thì chẳng buồn ghi nhận. Dựa Từ Ninh cung cưng chiều, phụ hoàng dễ chuyện, thật coi Thái tử gì. Từ Giản biến thành con rối ư? Nghĩ cũng quá!
Quách công công cuộc trò chuyện , ông đến kho, đầu bù tóc rối. Trong danh sách còn nhiều món đối chiếu xong, chỉ một món lớn là chiếc bình phong chạm trổ khảm bạc, vẽ sơn thủy, từ gỗ trầm hương chuyển ngoài. Chân bình phong nứt một đường, tranh sơn thủy còn vương bẩn. Tiểu Tằng Tử dùng khăn sạch lau mãi mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-320-muon-chuyen-nay-day-mot-cai.html.]
Mặt ỉu xìu, hỏi: “Quách công công, lúc ban thưởng món là còn nguyên lành hư ạ?”
Quách công công mà . Hắn cũng mở lời thế nào để hỏi Tào công công.
“Thôi cứ thế ”. Hắn : “Ngươi kiểm tra hết các thứ khác, cái nào thiếu, cái nào hỏng thì ghi một lượt”.
Làm như , dù may thì cũng chỉ đụng một , đỡ hơn cứ mãi. Sắp xếp tâm trạng, Quách công công đại điện. Vừa bước , thấy rõ Lý Thiệu đang bực bội, điều chẳng gì là lạ.
Lý Thiệu hỏi: “Suốt ngày im trong Đông Cung, chẳng rõ ngoài . Quách công công tin gì mới để giúp bản cung bớt buồn chán ?”
“Nô tài cũng chẳng ngoài, gì mới giúp Điện hạ khuây khỏa ”. Quách công công đáp.
Lý Thiệu từ đầu đến chân. Đến Phùng công công còn chuyện, chẳng lẽ Quách công công ? Giữ kín như , đúng là coi Đông Cung, cũng chẳng coi Lý Thiệu gì.
“Ngươi điều đến Đông Cung, là Tào công công tin tưởng”. Lý Thiệu lạnh lùng : “Xem quả sai”.
Vài câu khiến sống lưng Quách công công lạnh ngắt. Bị kẹp giữa Thái tử và Tào công công, quả nhiên là chẳng dễ thở chút nào. Thực , trong Đông Cung, chẳng ai rõ ngoài cung vài tin tức truyền gần đây. Người vốn chú ý đến việc trị thương của Phụ Quốc công, mấy ngày liền ngài lên triều, dường như là do đau chân chịu nổi. Trong khi họ còn phân vân trị liệu hữu ích phản tác dụng thì tin Quận chúa Ninh An đến Phủ Phụ Quốc công. Chiếc xe hoa lệ phủ Quốc công thu hút ít bàn tán.
“Không chỉ đến phủ Quốc công, Quận chúa còn cung, để xin t.h.u.ố.c đấy”.
“Chắc chắn , từ cung trở đến phủ Quốc công, chính mắt thấy xe ngựa”.
“Đã định hôn ước , Quận chúa thể trực tiếp đến cửa mà?”
“Ôi dào, Phụ Quốc công mấy ngày lên triều, lúc còn kịp nghĩ đến mấy chuyện ?”
“Phải, xem Quận chúa và Quốc công gia tình cảm thắm thiết lắm”.
Trong khi dân chúng bàn tán, triều thần cũng nhiều hơn. Quận chúa Ninh An nhất quyết xương hổ, đến mức lật tung kho của Đông Cung để tìm. Có ngạc nhiên rằng, với tính tình hòa nhã của Quận chúa mà nay dứt khoát đến , chắc là lo lắng thật sự. Lại suy nghĩ xa hơn. Chuyện về nguyên nhân thương tích của Phụ Quốc công, từng chìm trong bóng tối suốt hai năm qua, nay thấp thoáng vài câu truyền . Chẳng lẽ, lời đồn ngày xưa là sự thật?
Ai cũng những suy tính riêng, nhưng ai dám công khai bàn bạc trong hoàng cung. Chỉ là những kẻ toan tính, chẳng chỉ mỗi Từ Giản và Lâm Vân Yên. Hậu cung cũng con đường của riêng . Có đưa tin rằng Thái tử vốn vui lòng, tin cho rằng xương hổ bảo quản cẩn thận, cuối cùng đến Ngự Dược Phòng xin thêm một cây nữa…