Yến Từ Quy - Chương 321: Rắc Rối

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:24:56
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thúy Hoa Cung.

Thường Quý phi nghiêng giường, vẻ mặt mệt mỏi. Bà vốn thích bận tâm lo lắng. Ngày thường quản lý hậu cung tuy phiền phức, nhưng vẫn “huyên náo” bằng mấy ngày nay. Trong hậu cung , cuối cùng cũng vài giữ nổi bình tĩnh. Người tranh cao thấp với vị trí của bà thật nhiều. Vị trí Hoàng Hậu để trống bao năm, bà thể bước lên, mà cũng con cái. Ở độ tuổi sinh nở e rằng chẳng dễ dàng. Bà chỉ là bức bình phong lộng lẫy của hậu cung, ai ai cũng thấy bà, nhưng cũng chỉ là thấy mà thôi. Ai một bức bình phong chứ? Mọi đều nhắm tới cái ngai vàng . Các phi tần trong hậu cung càng sẵn lòng dồn tâm sức Thánh Thượng, cách khác, những hoàng tử trong tay đều nhắm về phía Thái tử.

Chuyện xảy ở Đông Cung hôm đó trở thành đề tài bàn tán, đủ lời đồn thổi trong hậu cung. Lại thêm hôm Thánh Thượng ở tại Thúy Hoa Cung, Tiểu Dư công công cũng lui tới hai , thành ai nấy đều moi móc chút nội tình từ đây.

Vài ngày còn kìm nén , nhưng hôm nay quả thật khiến bà thấy phiền đến mức đau đầu. Hoàng Quý phi dù chủ của trung cung nhưng cũng chẳng thích những lễ vấn an chị chị em em suốt ngày. Vì thế, bao năm qua, bà quy định chỉ mùng một và mười lăm mỗi tháng, một tháng chỉ phiền hai ngày.

Hôm nay đúng là ngày mười lăm. Ma ma cũng từng khuyên bà lấy cớ bệnh mà tránh, nhưng Hoàng Quý phi đồng ý. Nếu bà cứ trốn tránh mãi thì càng khiến nghi ngờ rằng bà nội tình, và cũng càng cho vị trí Thái tử thêm lung lay. Ở triều đình và hậu cung , nhất định Thái tử. Thái tử vững chãi, bà mới an lòng. Còn nếu ngôi Đông Cung d.a.o động, các chị em trong hậu cung bắt đầu nhốn nháo, thì cuộc sống thật khó mà yên bình.

Gắng gượng đối đáp xong với các phi tần, miệng thì mà trong lòng thầm thở dài, nhưng cuối cùng bà cũng để lọt một chút thông tin nào. Khi rời hết, bà giường đến tận hai khắc mới hồi phục tinh thần.

“Hậu cung rộn ràng thế , triều đình chắc cũng chẳng yên ?” Hoàng Quý phi khẽ hỏi ma ma.

Ma ma đáp: “Dù cũng đến mười lăm ”.

Những điều còn chẳng cần , trong lòng đều rõ. Ngày giỗ của Tiên Hoàng Hậu là ngày hai lăm tháng chín, chỉ còn mười ngày nữa. Một khi Thánh Thượng giải cấm túc cho Thái tử, cho phép diện kiến thì với tình thương của ngài, lẽ chuyện gì qua thì sẽ cho qua. Chuyện trôi qua , ai mà Thái tử sẽ còn bao lâu nữa mới gây “rối” tiếp đây? Tốt nhất là nhân cơ hội kéo dài thêm thời gian giam lỏng, bớt oai phong của Thái tử, tạo thêm thời gian để sắp xếp cho . tình thế như cũng chẳng còn cách nào khác. Ai bảo Thái tử là kẻ duy nhất trưởng thành, các hoàng tử khác tuổi còn quá nhỏ, còn khỏe mạnh lớn lên như Thái tử bây giờ nữa, huống hồ là cơ hội tranh đấu.

“Nghe là đang lục chuyện cũ”. Ma ma hạ giọng : “Rằng thái độ của Thái tử đối với Phụ Quốc công đủ chân thành…”

Hoàng Quý phi bật . Phụ Quốc công thương thế nào, bà đoán đôi phần. suy cho cùng cũng chỉ là phỏng đoán, bà giấu kín trong lòng, nhất định thể một lời. Tương tự, chuyện ở Thiên Bộ Lang cũng thận trọng. Nếu đoán sai, dựa đó để khó Lý Thiệu thì chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền toái. Nếu đoán đúng khơi chuyện cũ, là trái ý Thánh Thượng, chẳng thấy ích gì mà chỉ chuốc thêm rủi ro. Nghĩ nghĩ , cuối cùng cũng chỉ thể lấy “thái độ” cớ.

Từ Giản xuất trung nghĩa. Phủ Phụ Quốc công nhiều công lao chiến trường, lão Quốc công còn là trụ cột quốc gia. Bản Từ Giản ngày giỏi võ, nay văn cũng tệ, còn trẻ tuổi, tương lai ắt sẽ thành đại nghiệp. Thái tử tỏ khá “phản nghịch” với một thần tử gốc gác vững chắc và đầy triển vọng như thế.

Sự phản nghịch còn bằng chứng hẳn hoi. Khi còn ở Lễ Bộ, hai những xích mích. Thái tử hài lòng khi Từ Giản dẫn dắt. Chuyện xương hổ càng rõ thêm “bằng chứng”. Xung quanh những chuyện như , triều đình bàn tán râm ran ngớt.

“Thật vất vả cho họ”. Hoàng Quý phi , giọng thoáng ý trào phúng: “Ai nấy đều nghĩ cho chủ, đến mức suy tính mãi mới nghĩ cái cớ như ”.

Đang , thì bên ngoài báo rằng Ngự thư phòng lời truyền, Thánh Thượng sẽ đến dùng bữa trưa. Sắc mặt Hoàng Quý phi trầm xuống.

“Chắc Thánh Thượng vui trong lòng ”. Ma ma khuyên nhủ: “Người nghĩ xem, liệu Thánh Thượng trách Phụ Quốc công và Quận chúa ?”

Hoàng Quý phi lắc đầu: “Không ”.

kề cận bên Thánh Thượng nhiều năm và ngài tín nhiệm, Hoàng Quý phi hiểu rõ Thánh Thượng. Ngài nhận việc đều xét đến nguồn cơn. Lắm khi tức giận, nhưng ít khi đổ cho khác, hiếm khi để ai chịu đựng cơn giận của . Chuyện xương hổ, tuy là Ninh An nhờ Từ Ninh cung nhắc đến, nhưng ngay từ đầu báo cho Thánh Thượng. Chính Thánh Thượng cũng gật đầu, bảo Tiểu Dư công công đến Đông Cung mở lời, sai Tào công công một chuyến. Ngài mù mờ chuyện gì, mà luôn ở trong đó từ đầu đến cuối. Vậy nên, Thánh Thượng nghĩ gì sai trái. Chẳng lẽ đến lúc bỏ qua bản mà trách cứ khác ? Chỉ là ai ngờ phản ứng của Thái tử sẽ như . Nếu cho thì lời khéo léo một chút cũng chẳng , nhưng bằng giọng mấy dễ . Dù cùng cho xương, nhưng do Tào công công đích đến xin, và khúc xương lấy bảo quản cũng kém, mới dẫn đến chuyện như thế. Người ngoài còn sửng sốt, ngay cả Hoàng Quý phi cũng chẳng hiểu nổi. Cần gì !

“Có lẽ Thánh Thượng lúc giận Thái tử nhiều hơn”. Hoàng Quý phi .

sai.

Trong Ngự thư phòng, Tào công công cẩn thận phục vụ Thánh Thượng. Sáng nay, triều, bá quan văn võ thì trực tiếp, kẻ thì vòng vo, nhưng dù là cách nào thì Thánh Thượng ngai rồng đều thấu: tất cả đều nhắm một mục đích duy nhất. Chấn thương của Phụ Quốc công giống như một con d.a.o sắc bén, ai cũng thể mượn nó công cụ. Càng trớ trêu hơn là Phụ Quốc công hiện vẫn còn đang dưỡng thương, thể triều. Không thể , Thánh Thượng nhớ Từ Giản. Nếu Từ Giản mặt ở đây, thấy một loạt mượn cơ hội khó , thì phản ứng của sẽ . Đến mười phần là sẽ nhịn , và xem như một trò đùa nữa thôi. Thật tình mà , Thánh Thượng còn thấy thích xem Từ Giản vui vẻ hơn là những bài diễn văn dài dòng và ý đồ .

Nghĩ đến Từ Giản, Thánh Thượng nhớ đến lời Từ Giản từng khi xảy chuyện ở Ngõ Trần Mễ: “Thái tử là Thái tử”. Nếu một Thái tử sủng ái đến thế mà cũng thể dễ dàng sắp đặt cho sụp đổ, thì những tranh giành đó sẽ ngày càng khốc liệt, ai cũng sẽ thử vận may. Lúc đó, chỉ Thái tử mà các hoàng tử khác cũng sẽ khó lòng trưởng thành yên . Những lời quả thực chạm đến trái tim của Thánh Thượng.

Ngài ý phế Thái tử, và cũng ai đó hiểu rõ cục diện như Từ Giản. Trên ngai rồng, ngài rõ: lòng đa phần đều toan tính, chỉ riêng ngài, mà cả những con cáo già giả ngu cũng . Ngài là thích cái sắc bén của Từ Giản. Còn trẻ mà thấu chuyện đến .

“Ngươi phái đến Phủ Phụ Quốc công thăm Từ Giản”. Thánh Thượng dặn dò Tào công công: “Còn bên Đông Cung, dạo thế nào ?”

Tào công công thấy thì khỏi xót xa. Quách công công báo cáo tình hình khi kiểm tra kho Đông Cung. Hôm qua Tào công công đối chiếu danh sách đến hoa cả mắt. Những di vật của Tiên Hoàng Hậu thưởng cho Đông Cung, đồ còn nguyên vẹn tổn hại chỉ còn một nửa, phần khác hư hại đủ kiểu, chín món là chẳng thấy .

Điều khiến Tào công công trố mắt là việc Quách công công về một cái bình hoa. Hoa văn bình thì vấn đề gì, quý là nhờ mười tám viên trân châu đính kèm, nhưng giờ đây, Quách công công chắc những viên châu đó hàng thật nữa. Quách công công cứ như khắc mặt câu “kẻ hèn mắt ” và nhờ Tào công công đích xem xét. Tào công công tức đến mức tối qua chẳng nuốt nổi cơm. Ông dám tức giận với Thái tử, nhưng tức với đám đây trông nom Đông Cung, bọn họ cái gì thế ? Tuy nhiên, Tào công công để mở lời với Thánh Thượng về chuyện . Ngài bảo kiểm tra kho, ông , nhưng cái kết quả thật khó mà thành lời. Dù nghĩ thế nào, Tào công công cũng dám để lộ chút khó chịu nào: “Bên Đông Cung vẫn yên , nô tài sẽ phái qua Phủ Phụ Quốc công ngay”.

Thánh Thượng cũng hiểu rõ tâm ý của Tào công công, bèn hỏi thêm: “Có là Tiểu Thiệu gây chuyện gì ?”

Tào công công lập tức đờ mặt. qua mắt ngài. Cố lấy dũng khí, ông đáp: “Hôm khi lấy xương hổ, nô tài thấy kho của Đông Cung dọn dẹp kỹ, bèn dặn dò họ tranh thủ ngày nắng mà kiểm kê ”.

“Hôm qua, báo cáo lên những món hư, món thấy, lẽ do đám đây việc cẩu thả chứ của Thái tử…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-321-rac-roi.html.]

Lời đến đây thì Thánh Thượng ngắt lời: “Vấn đề kho của Đông Cung chẳng lẽ liên quan gì đến Tiểu Thiệu ư? Trẫm phái kẻ kẻ nọ, mà chúng dám loạn, Trẫm chẳng lẽ nhắm mắt ngơ ?”

Tào công công cúi đầu, im lặng . Không còn cách nào khác. Thánh Thượng thể mắng, nhưng ông thì dám gì về Thái tử.

Sau khi bình tĩnh , Thánh Thượng hỏi: “Có chuyện khiến ngươi thận trọng đến thế, thiếu thứ gì quan trọng lắm ?”

Tào công công nuốt nước bọt: “Là một di vật của Tiên Hoàng Hậu”.

Vừa dứt lời, ông thấy nét mặt Thánh Thượng chợt trở nên lạnh lẽo. Ban đầu là cơn giận, giờ đây chuyển thành sự băng giá, lạnh buốt như giữa mùa đông. Tào công công âm thầm thở dài. Giá mà Thánh Thượng cứ nổi giận thì hơn. Cuối cùng, ngài nhấc chén uống cạn, dậy bước nhanh ngoài.

Tào công công lập tức theo . Thánh Thượng tới, phía kéo theo một hàng dài . Không ai ngài định , mãi một lúc , Tào công công mới đoán : ngài đang đến Đông Cung.

Thật là…

Tào công công liếc về phía , nghĩ ngợi liệu nên tìm viện binh . Từ Ninh cung, Thúy Hoa Cung? Không, . Càng tìm càng rối, hơn hết là để Thánh Thượng và Thái tử đóng cửa giải quyết riêng.

Trong lúc , Lý Thiệu ở Đông Cung vẫn phụ hoàng đang tới. Hắn mới cho Quách công công ngoài, chỉ giữ Phùng công công hầu hạ.

Phùng công công ghé tai nhỏ: “Tin tức ngoài cung khó dò lắm, chỉ mấy mang đồ ăn hàng ngày là thể lén kể đôi chút. Nô tài rằng Quốc công gia vẫn triều, mà triều thần Kim Loan Điện bàn tán ít, chuyện hai mảnh xương hổ cũng lan rộng ”.

Lý Thiệu gằn. Từ Giản đúng là rảnh rỗi kiếm chuyện, cố tình gây phiền hà cho . Có cơ hội thì ắt sẽ tận dụng triệt để. Tất nhiên, Từ Giản sẽ trực tiếp công kích . Giữa đám thần tử đầy toan tính, kẻ khơi mào như Từ Giản sẽ vai ủng hộ , Lý Thiệu. Đây mới là cuộc đấu giữa quân thần. Nếu dằn mặt , Từ Giản sẽ như thế. Càng nghĩ, Lý Thiệu càng thấy mỉa mai, mà cũng thừa phụ hoàng luôn Từ Giản cuốn theo lối .

Phùng công công còn định thêm, nhưng Quách công công bước , lập tức ngậm miệng.

Quách công công bẩm báo: “Thưa Điện hạ, Thánh Thượng đang tới Đông Cung, sắp đến đây ”.

Lý Thiệu bật dậy khỏi giường. Phụ hoàng đến ư? Đến giờ ư?

“Hôm nay là rằm tháng chín ?” Hắn hỏi.

Nhận câu trả lời xác nhận, Lý Thiệu bật lớn. Từ lúc cấm túc, gặp mặt phụ hoàng. Ngay cả Tào công công cũng chỉ ghé một vì Từ Giản. Lần ngọn gió nào đưa tới đây? Vậy thì chắc chắn sắp giải cấm . Hắn giam quá lâu, cực kỳ khao khát ngoài. Được tới Lục Bộ cũng , giờ Từ Giản động đậy nổi, một , chẳng chịu cái gai mắt bám theo.

“Đi thôi”. Lý Thiệu chỉnh trang qua loa, nhanh chân bước ngoài điện.

Nét mặt rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời đầy hào hứng. Hắn hối thúc cung nhân mở rộng cửa Đông Cung, thấy bóng áo vàng càng lúc càng gần…

, thấy quai hàm siết chặt và gương mặt lạnh lùng của phụ hoàng. Nụ mặt Lý Thiệu lập tức đông cứng, đầu óc chợt như vỡ òa.

Chuyện gì xảy ? Sao phụ hoàng giận đến ? Chẳng chỉ là chuyện một mảnh xương hổ thôi , hơn nữa cũng qua vài ngày . Liệu đáng để phụ hoàng tự đến đây khiển trách ? Lý Thiệu Tào công công, dò tìm chút manh mối gương mặt ông, nhưng Tào công công chỉ cúi đầu, giao tiếp với .

Lòng càng nặng trĩu, Lý Thiệu chỉ đành hành lễ: “Nhi thần xin vấn an phụ hoàng”.

Thánh Thượng Lý Thiệu thật sâu. Đã một thời gian gặp, ngài vẫn nhớ và yêu thương Lý Thiệu. Hắn vẫn là đứa con mà ngài , nhưng cũng dường như gì đó khác biệt.

Trên đường đến đây, ngài cố gắng kìm chế cơn giận, vội trách mắng Lý Thiệu mà hỏi: “Nhà kho ở ?”

Quách công công , thì vội dẫn đường cho Thánh Thượng. Lý Thiệu bóng lưng phụ hoàng, chần chừ bước.

Kho ư? Chẳng lẽ thật sự vì chuyện xương hổ?

Kho mở , tay Tiểu Tằng Tử run rẩy. Sau một đợt dọn dẹp, hiện tại gọn gàng hơn nhiều, nhưng cũng vì chính tham gia sắp xếp, nên mới rõ thiếu những gì, hỏng những gì. Hắn nghĩ, mấy món mà Tào công công liệt kê danh sách rõ ràng vật tầm thường.

Thánh Thượng lướt qua hỏi Tào công công: “Những món nào?”

Tào công công cầm sẵn danh sách, bèn hỏi Quách công công xin một bản bắt đầu , từ những thứ thiếu cho tới những thứ hỏng. Quách công công cũng khá nhanh nhạy, bèn sai mang những vật hỏng , bày từng thứ trong sân. Lý Thiệu bước tới, thấy từng món mang . Hắn như ngừng thở trong vài nhịp. Tiểu Tằng Tử rõ nguồn gốc những món , nhưng Lý Thiệu thì rõ nhất.

Đây đều là di vật của mẫu hậu. Nhìn sắc mặt của phụ hoàng, lòng Lý Thiệu bỗng vang lên hai từ: Hỏng !

 

Loading...