Yến Từ Quy - Chương 322: Có cần chịu trách nhiệm không?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:24:57
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió thu thổi lá cây xoay tròn từng vòng.
Lý Thiệu bên cạnh mà lòng như lửa đốt. Hắn cũng nắm rõ chuyện gì xảy . Những gì chỉ là các món đồ trong danh sách của Tiểu Tằng Tử đều là di vật của mẫu , còn danh sách Tào công công đưa đến để kiểm kê nhà kho. Kết quả kiểm tra thì , nhưng biểu hiện của phụ hoàng, rõ ràng là ngài đang vô cùng giận dữ.
Tại ? Lý Thiệu liếc những vật phẩm đang bày từng món một. Đều là những thứ ở đây cả mà, thiếu gì ? Hắn lén phụ hoàng thêm một nữa, lòng chợt nhớ về những việc gây đây. Từ chuyện tráo rượu cống phẩm đến việc Đan Thận bắt tại Ngõ Trần Mễ, thừa nhận phụ hoàng giận dữ thật, nhưng những , ngoài lo lắng và sợ hãi, còn phần phấn khích. Cảm giác rùng , mỗi nghĩ đến đều nổi da gà. Thật kích thích. Đó là cảm giác thích, cơ hội là thử nữa. lúc , chẳng thấy kích thích chút nào. Trong lòng chỉ sự hoang mang. Vì chuyện gì đang diễn , cũng lý do vì phụ hoàng giận, thì thể cảm thấy kích thích ? Nghĩ ngợi một chút, Lý Thiệu quyết định tiến đến gần những vật phẩm để quan sát kỹ hơn.
Vừa , nhận vấn đề. Nhiều món đồ hư hỏng. Màn thêu bình phong thì nhuốm màu, chiếc bình sứ mẻ một góc... Đủ loại tổn thất, lớn nhỏ đều .
Lông mày Lý Thiệu cũng nhíu . Vì thành thế ? Nhà kho của Đông Cung vốn rộng lớn, chuyên trách bảo quản. Những món đồ để ở đó, gió mưa, thì hỏng ? Di vật của mẫu hư tổn đến mức , bảo phụ hoàng nổi giận. Phụ hoàng kính trọng và nhớ nhung mẫu bao.
Lý Thiệu nghĩ, cũng tức giận. Dù nhớ rõ nhiều về mẫu , nhưng huyết thống vẫn thể chối bỏ. Kẻ nào quản kho mà để tình trạng như , nhất định phạt nặng. Hắn và phụ hoàng chung một nỗi phẫn nộ. Cơn giận của phụ hoàng nên nhắm về những kẻ chứ về phía . Dù thì những vật phẩm cũng chẳng phá hoại, nhà kho cũng do trông coi. Hắn gì những điều cả.
Bên cạnh, Tào công công xong danh sách. Quách công công lau mồ hôi trán, bẩm: “Thánh Thượng, ngoài chín món mất thì các vật phẩm hư hỏng còn đều ở đây”.
Phụ hoàng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, lời nào, Lý Thiệu lập tức mở miệng: “Còn thiếu nữa ? Chúng biến ?”
Quách công công nở nụ gượng gạo, còn khó coi hơn là nữa: “Chắc hẳn là do trông coi nhà kho đây sơ suất mất...”.
“Mất ?” Lý Thiệu nhếch mép.
Theo nghĩ, khi là ăn cắp đem bán . Hắn kẻ soi xét danh mục nhà kho. Đám nội thị trông coi nếu ý đồ thì cũng dễ chuyện bất chính. Chuyện cung nữ, thái giám ăn cắp của cải trong cung đem bán ngoài đổi lấy tiền bạc, xưa nay hiếm.
“Hời cho chúng ”. Lý Thiệu buông lời.
Đám trông nhà kho đây đều hết, phạt nặng, đ.á.n.h c.h.ế.t, chịu hình, đuổi khỏi cung. Giờ mà lôi bọn họ lên để hỏi, xem cũng chẳng khả thi.
Thánh Thượng từ đầu đến giờ vẫn một lời, tiến đến bên cạnh, cẩn thận xem xét những món đồ hư hỏng. Ngài ngắm nghía kỹ. Có món chỉ lướt qua, món thì hồi lâu, đôi khi còn đưa tay chạm , như đang hồi tưởng những ký ức xưa. Nhìn cảnh , đều im lặng, đến cả thở cũng nhẹ nhàng hơn. Ngay cả Lý Thiệu cũng thôi lời nào nữa, kiên nhẫn chờ.
Hồi lâu, Thánh Thượng mới xoay , lặng lẽ Lý Thiệu một lúc: “Thiệu nhi, con , là hời cho ai?”
Lý Thiệu sững , đáp: “Là những trông nhà kho đây”.
Thánh Thượng gật đầu, hỏi: “Vậy còn con thì ?”
Câu hỏi thực sự Lý Thiệu ngớ . Nghĩ một lúc, mới phản bác: “Ý của phụ hoàng là nhi thần chịu trách nhiệm? Tại ? Nhi thần chúng hỏng hết di vật của mẫu hậu”.
Bên cạnh, Tào công công ngẩng đầu Lý Thiệu, vội cúi xuống. Ông thở dài một tiếng. Thái tử suy nghĩ như thế, Tào công công cũng ngạc nhiên. Trước khi Thánh Thượng đến Đông Cung, ông cũng từng biện hộ cho Thái tử với lý do đó, nhưng rõ ràng là Thánh Thượng hài lòng. Với Thánh Thượng, quản lý chặt chẽ là sai, quản lý càng là sai lầm lớn. Tuy nhiên, dù gì Thái tử cũng là con ngài, mà con thì nên trách phạt mặt ngoài. Mỗi khi nổi giận với Thái tử, Thánh Thượng đều tránh mặt . Ngay cả Tào công công cũng chỉ thể gác, thấy.
“Thánh Thượng”. Nghĩ , Tào công công bước lên một bước, nhỏ giọng khuyên: “Mấy ngày trời trở lạnh, ngoài gió . Hay và Thái tử nội điện chuyện?”
Thánh Thượng liếc Lý Thiệu một cái, cũng phản đối, bước thẳng đại điện. Tào công công bèn hiệu cho Lý Thiệu theo, đồng thời giục Quách công công chuẩn nước, để ông tự tay dâng lên khi cần. Quách công công vội vã , còn nhanh nhẹn hơn cả Lý Thiệu đang miễn cưỡng theo .
Bên ngoài kho, đám nội thị . Cuối cùng, một bạo gan lên tiếng hỏi:”Công công, những món đồ cần dọn trở ?”
Tiểu Tằng công công giữ nguyên khuôn mặt nghiêm nghị, đáp lời: “Không ”.
Trong nội điện, Thánh Thượng xuống. Lý Thiệu theo , tự nhiên định ở ghế , nhưng Thánh Thượng lạnh lùng , đành ngay ngắn bên cạnh. Tào công công bưng từ ngoài , nhanh chóng lui canh cửa.
Thánh Thượng nhấp một ngụm , cố gắng giữ bình tĩnh. Nhiều năm qua, ngài tự nhắc bản kiềm chế tính khí nóng nảy của . Khi tiên hoàng hậu còn tại thế, bà thường trách ngài vì nóng tính. Nếu , trong cãi vã ở chùa Định Quốc năm xưa, họ chia ly trong mâu thuẫn. Lần cuối họ gặp , là trong cãi vã, điều đó trở thành ký ức day dứt nhất trong lòng ngài. Vì thế, suốt hơn mười năm nay, ngài luôn cố gắng kiềm chế, nóng giận với ai, nhất là với Lý Thiệu, đứa con duy nhất tiên hoàng hậu để . Khi tới Đông Cung, ngài tức giận, thấy những di vật hư hại, càng giận hơn, những lời của Lý Thiệu, sự giận dữ bùng lên, nhưng giờ đây, ngài trấn tĩnh . Ngài lý lẽ với Lý Thiệu.
“Tại con nghĩ, kho tàng hư hại là liên quan đến con?” Thánh Thượng hỏi.
Lý Thiệu đáp: “Nhi thần mới , nhi thần quản lý kho, nhi thần hỏng di vật, nhi thần chuyện. Nếu , nhi thần để họ tổn hại đến di vật của mẫu hậu ”.
“Kho tàng Đông Cung là chỗ của con ư? Nội thị quản lý kho là của Đông Cung ư?” Thánh Thượng hỏi : “Chỉ khi đồ hỏng ngay trong tay con mới tính là trách nhiệm của con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-322-co-can-chiu-trach-nhiem-khong.html.]
Lý Thiệu sững . Đây gọi là trách nhiệm ? Chẳng qua là đang kiếm chuyện. Hắn thể mắng Từ Giản lắm chuyện, nhưng thể với phụ hoàng. Lý Thiệu chỉ còn cách để lộ hết sự khó chịu khuôn mặt . Nhìn vẻ mặt của , Thánh Thượng hiểu rằng con thực sự hiểu .
“Trẫm hỏi con, quan viên địa phương nhận hối lộ, cấp chịu trách nhiệm ?”
“Trên chiến trường, nếu tiền quân thắng nổi, vị tướng bày trận chịu trách nhiệm ?”
“Trẫm tự tay bổ nhiệm tuần án ngự sử, mà nhắm mắt ngơ với vấn đề địa phương, trẫm chịu trách nhiệm ?”
Ba câu hỏi liên tiếp Lý Thiệu bàng hoàng. Hắn , chuyện giống ? Hắn rằng đám càn thì là của chúng, chuyện của .
“Quản lý là quản lý, cấp thế nào, là phụ thuộc đầu”. Thánh Thượng hít sâu một , giữ cho giọng trầm : “Con từng quản lý, con , nên con dễ dàng”.
“Thiệu nhi, con nên hiểu. Hôm nay vấn đề chỉ là kho của Đông Cung. Người thì sống, nhưng di vật thì là vật c.h.ế.t. Cho dù con hỏng bộ di vật của mẫu hậu, bà cũng sẽ trách con. con là Thái tử. Rồi sẽ ngày con trẫm lên long ỷ, con sẽ quản lý văn võ bá quan, trăm vạn bách tính. Nếu xảy chuyện, chẳng lẽ con cũng đó là của quan viên địa phương, rằng con chẳng họ đang gì ? Người là sống. Con quản , con sẽ thể quản thiên hạ. Và kết cục của một hoàng đế quản nổi thiên hạ , trẫm cần thêm cho con nữa ?”
Sắc mặt Lý Thiệu trắng bệch, như thể tạt ba lớp hồ, đến cả môi cũng tái nhợt. Hắn cứ thế ngây ngẩn Thánh Thượng, một lúc lâu mà lời nào. Bao năm nay, từng phụ hoàng nặng lời như thế . Tất nhiên từng mắng, như trở về từ ải Dụ Môn, mắng té tát trong Ngự thư phòng. loại mắng mỏ giống với lời khiển trách nặng nề lúc . Những lời đè nặng, khiến thấy cổ chẳng thể nào nhấc lên nổi. Giây phút , run rẩy kích động, cũng thấy sợ hãi bất an, chỉ là nỗi uất ức xen lẫn bối rối. Chỉ là nhà kho thôi, chỉ là đồ vật trong kho bảo quản cẩn thận mà thôi, phụ hoàng như thể đang tiêu tan cả cơ đồ của nhà họ Lý. Đây chẳng là lấy chuyện nhỏ xé to ? Nói đến lấy chuyện nhỏ xé to, nhiều năm gần đây bao nhiêu Trạng nguyên là thế, cũng chẳng ai nổi một bài hùng hồn như thế . Mà tất cả nguồn cơn đều chỉ vì một mảnh xương hổ. Vì mảnh xương hổ mà Từ Giản nhờ Ninh An đến xin.
Theo phản xạ, Lý Thiệu nghiến chặt răng. Trong lòng ngổn ngang những cảm xúc phục, nhưng mặt là phụ hoàng. Hắn bắt buộc cúi đầu. Lý Thiệu liếc qua cuốn sách đặt giường. Trước khi phụ hoàng đến, đang lật cuốn sách , Phùng công công về tình hình bên ngoài. Khi tin phụ hoàng tới, vui mừng bao. Hắn nghĩ phụ hoàng đến để giải cấm túc cho , chẳng ngờ niềm vui lóe lên vụt tắt, giờ đây đang mắng. Sự đổi bất ngờ khiến lòng cuộn lên sóng gió. Hắn ngoài, nhất định ngoài.
“Nhi thần…” Lý Thiệu lên tiếng, giọng khô khan. Hắn khẽ hắng giọng: “Nhi thần sai ”.
Nói xong, liếc phụ hoàng, thấy ngài biểu hiện gì, như đang chờ tiếp. Lý Thiệu đành nuốt cục nghẹn trong lòng, cứng rắn thêm: “Là nhi thần còn trẻ, quản cấp , để họ lơ là biến kho thành như thế. Sau , nhi thần sẽ nghiêm khắc quản lý ở Đông Cung, để xảy chuyện tương tự nữa”.
Dựa kinh nghiệm đây, khi thành thật nhận và thể hiện thái độ, thì tám, chín phần sẽ phụ hoàng nguôi giận. Dù , cũng là đứa con mà phụ hoàng yêu thương nhất. Quả nhiên, nhận thấy nét mặt cau của phụ hoàng giãn đôi chút. Thấy , Lý Thiệu liền tiếp lời theo đà: “Nhi thần vô cùng đau lòng và áy vì hỏng di vật của mẫu hậu. Ít hôm nữa sẽ là giỗ mẫu hậu, nhi thần đến bái tế mẫu hậu”.
Tiên hoàng hậu an táng tại hoàng lăng. Hoàng lăng ở ngoài kinh thành, xa cũng chẳng xa. Không cần ngựa nhanh, dù đoàn nghi trượng chậm cũng mất tới ba ngày. Có thể đến hoàng lăng nghĩa là thể khỏi Đông Cung. Cấm túc sẽ dỡ bỏ, về cần tiếp tục giam giữ nữa. Lý Thiệu nghĩ, quả là một chủ ý .
“Nhi thần nhớ mẫu hậu”. Lý Thiệu : “Nhìn vật nhớ , nhi thần…”
Nói đến đây, bỗng thấy nổi nữa, vì nhạy bén nhận nét mặt phụ hoàng dần căng thẳng. Hắn sai điều gì ư?
“Nhìn vật nhớ ư?” Thánh Thượng bật nhẹ, nhưng ánh mắt chẳng chút vui vẻ nào: “Vậy con thử xem, con thấy gì, con nhớ ai?”
Lý Thiệu nghẹn lời. Mẫu hậu mất khi mới bốn tuổi, còn nhớ gì?
Thánh Thượng : “Người vật nhớ chuyện là trẫm. Trẫm nhớ rõ từng thứ vốn dĩ đặt ở , mẫu hậu của con năm xưa thích thích, bà từng với trẫm những gì về những vật . Trẫm khi con còn nhỏ. Khi trẫm thưởng đồ của bà cho con, trẫm kể cho con từng câu chuyện. Thiệu nhi, con hết ?”
Lý Thiệu há miệng, gì đó, nhưng thể thốt thành lời. Năm đó, đúng là , cũng chẳng tai bên , bên , nhưng bao năm trôi qua, thật sự thể nhớ ngay . Dẫu những món đồ cất kỹ trong nhà kho, nếu thấy danh sách thì khi cũng quên mất còn những kỷ vật , chi đến việc nhớ rõ từng câu chuyện gắn liền với chúng.
Thánh Thượng thở dài: “Giờ con thế , đến mộ mẫu hậu thì con gì để ? Con nghĩ bây giờ mẫu hậu hài lòng và yên lòng ? Con ở đây, nghĩ thật kỹ cách cai quản Đông Cung, cũng như cách chủ nơi triều đình. Suy nghĩ thông suốt , hẵng cho trẫm ”.
Lý Thiệu sững sờ. Hắn lờ mờ nhận ý trong lời của phụ hoàng. Trước ngày giỗ của mẫu hậu, sẽ gỡ bỏ lệnh cấm túc. Vậy sẽ giam đến bao giờ?
Lý Thiệu vội vàng lên tiếng, giọng giấu lo lắng: “Phụ hoàng định giam nhi thần đến tận cuối năm ?”
“Trẫm thế”. Thánh Thượng dậy, bước đến bên , đặt tay lên vai , nhấn nhẹ: “Trẫm chỉ mong con suy nghĩ nhiều hơn, chín chắn hơn. Con còn trẻ, thể hiểu hết việc triều, nhưng thể nghĩ đến”.
Mắt Lý Thiệu đỏ hoe, trong lòng cực kỳ nôn nóng. Hắn rằng chẳng suy nghĩ, mà nghĩ quá nhiều là đằng khác. Hắn thậm chí còn rõ mồn một rằng chuyện do Từ Giản khơi mào, rõ cả việc kẻ khác mượn chuyện để gây khó dễ, rõ Từ Giản áp đảo ... những điều ? Lẽ nào kể tội Từ Giản mặt phụ hoàng ?
Thánh Thượng gì thêm, xoay bước ngoài. Tào công công thấy ngài bèn lặng lẽ theo, thoáng thì chẳng thấy bóng dáng Thái tử .
Ngự giá rời khỏi Đông Cung, cánh cổng lớn khép chặt. Trên đường, ít cung nhân cẩn trọng né tránh, ai nấy đều giữ lễ. Thấy nét mặt trầm tư của Thánh Thượng, ai cũng ngầm hiểu. Tin tức nhanh chóng lan truyền khắp nơi, vẽ nên một suy đoán chung. Thái tử lẽ phật lòng Thánh Thượng. Cũng chắc lệnh cấm túc của Thái tử sẽ dỡ bỏ ngày giỗ của tiên hoàng hậu.