Yến Từ Quy - Chương 324: Lùi một bước tiến hai bước

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:24:59
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thoáng chốc đến ngày hai mươi lăm tháng Chín, ngày giỗ của Tiên Hoàng Hậu.

Khi Thánh Thượng bước Kim Loan Điện, ai nấy đều thấy rõ ngài đang vui. Các triều thần kính cẩn hành lễ, từng lượt trình bày các công việc lớn nhỏ của triều đình. Không ai nhắc tới Thái tử vì chẳng ai gây chuyện vô cớ, thứ diễn ngăn nắp. Không khí khác hẳn buổi chầu hôm qua và các buổi chầu . Dù trong lòng mỗi đều ý đồ riêng, nhưng kẻ thể Kim Loan Điện cũng chẳng ai thật sự ngốc nghếch, đều né tránh khiến Thánh Thượng phiền lòng ngày . Thật hiếm hoi, Thánh Thượng những lời cứng rắn dò hỏi khéo léo, nhưng ngài , chỉ là hôm nay thôi. Ngày mai lên triều, chắc chắn sẽ là những tranh cãi dứt. Dù giải cấm túc cho Lý Thiệu, nhưng khi bãi triều, Thánh Thượng vẫn một chuyến đến Đông Cung.

Lý Thiệu đón.

Thánh Thượng tìm thấy ở kho. Lý Thiệu một cái ghế đẩu, tay cầm một hộp gỗ, chân là đủ loại công cụ, mải miết đến nỗi chẳng nhận Thánh Thượng tới. Quách công công cúi chào Thánh Thượng.

Tào công công hỏi: “Sao ? Điện hạ đang gì đấy?”

Quách công công đáp: “Điện hạ đang sửa những di vật của Tiên Hoàng Hậu hư hại”.

Nghe , chỉ Tào công công ngạc nhiên, mà cả Thánh Thượng cũng thoáng bất ngờ.

“Thiệu nhi?” Ngài khẽ gọi, nhưng Lý Thiệu dường như thấy, nên ngài gọi thêm nữa. Lý Thiệu giật ngẩng lên, thấy bóng dáng vàng rực mắt thì vội bật dậy từ ghế.

“Phụ hoàng”. Hắn nhoẻn miệng : “Sao đến đây?”

Thánh Thượng bước gần, chiếc hộp gỗ trong tay . Đó quả thật là một di vật của Tiên Hoàng Hậu, một hộp gỗ mun, đơn giản chạm trổ cầu kỳ. Trong hoàng gia, nó vẻ khá giản dị. Thế nhưng Tiên Hoàng Hậu lúc còn sống yêu thích, ngày thường đặt nó giá gỗ cổ để chứa vài vật nhỏ. Thánh Thượng tặng nó cho Lý Thiệu vì bên trong đó từng chứa một viên đá nhỏ. Khi họ vẫn còn ở phủ Lục hoàng tử. Tiên Hoàng Hậu dạo bước ở hoa viên trong một buổi chiều, chân nàng bỗng lăn tới một viên đá tròn trịa. Tiên Hoàng Hậu cầm lên, cũng trong buổi chiều , ngự y bắt mạch cho nàng và báo tin nàng mang thai. Đứa trẻ trong bụng nàng chính là Lý Thiệu. Viên đá nàng cất trong hộp, một niềm vui nhỏ bé gìn giữ.

Lần Thánh Thượng tặng hộp cho Lý Thiệu, viên đá vẫn còn bên trong. giờ nó biến mất. Hẳn là hộp va đập, nắp bật , viên đá rơi mất, nhặt hộp chẳng để tâm, chỉ đóng nắp để yên đấy, thành để dấu va hộp.

“Con đang gì đấy?” Thánh Thượng hỏi.

Quách công công đó, nhưng ngài chính miệng Lý Thiệu trả lời.

Lý Thiệu mỉm ngại ngùng: “Nhi thần đang sửa hộp . Mấy vết trầy nghiêm trọng lắm, nhi thần định chà nhẵn sơn , thể mỹ, nhưng sẽ đỡ hơn”.

“Con tự sửa ư?” Thánh Thượng hỏi .

“Vâng”. Lý Thiệu gật đầu: “Những thứ hỏng đều tay nghề riêng, mà nhi thần học qua. Nếu vội vàng sửa thì e chỉ hỏng thêm. Nhi thần chỉ mấy việc gỗ mộc đơn giản, hỏi thử một vị rành nghề trong cung”.

Thánh Thượng , nét mặt dãn đôi phần. Cũng tạm . Ít nhất nó đòi gắn gốm sứ vá thêu, nếu ngài cũng chẳng rõ đang nuôi một Thái tử một thợ thủ công nữa.

“Hộp sửa bao lâu ?” Thánh Thượng hỏi.

Thấy ngài nổi giận, Lý Thiệu cũng an lòng, đáp: “Chiếc hộp hôm nay mới mang . Mấy hôm nhi thần sửa cái bình phong, chân gãy, nhi thần nối và mài sơ qua, giờ đang để khô lớp sơn. Có điều hình thêu đó phai, nhi thần lực bất tòng tâm”.

Quách công công nhanh nhẹn chỉ về góc phòng tránh ánh sáng: “Đặt ở đằng , thưa Thánh Thượng”.

Thánh Thượng bước quan sát. Ngài còn nhớ lúc chân bình phong gãy, giờ qua, ít nhất cũng cho vững chãi. Ngài xuống quan sát kỹ chỗ nối, tay nghề thật tinh tế, nhưng thể thấy cẩn thận.

Tào công công đỡ ngài dậy. Thánh Thượng đưa tay , bảo Lý Thiệu đưa hộp cho ngài.

“Cái vẫn mài kỹ, phụ hoàng coi chừng xước tay”. Lý Thiệu đưa , dặn dò.

Ngài hộp, tay của Lý Thiệu. Dụng cụ mộc dễ xước tay. Trên mu bàn tay Lý Thiệu còn vết đỏ, lòng bàn tay cũng rải rác những vết thương nhỏ.

“Đi với trẫm trong trò chuyện chút nào”. Thánh Thượng bảo.

Lý Thiệu lời, sang dặn cung nhân hướng dẫn : “Cứ để đấy, đợi về tiếp, ”.

Người lập tức cúi đầu lệnh. Hai cha con bước nội điện. Tào công công theo hầu, lòng thầm nghĩ hôm nay khí sắc Thánh Thượng khá hơn nhiều, chắc gì đáng lo. Dù , Tào công công cũng nán , dâng xong là lui ngay.

Thánh Thượng xuống. Lần ngài cũng để Lý Thiệu .

“Sao nghĩ đến chuyện sửa di vật của mẫu hậu con?” Ngài hỏi, nhấp ngụm .

Lý Thiệu mỉm , chút ngượng ngùng: “Lời hôm , nhi thần hiểu . Nhi thần quả thật nghĩ sai, sai nhiều chuyện, khiến thất vọng. Người bảo nhi thần tự suy nghĩ nhiều hơn, nhi thần bèn ngẫm , cũng nhớ về những điều từng dạy... Trong đầu ngổn ngang bao nhiêu suy nghĩ, lúc thế , lúc thế , thật khó mà nghĩ thông suốt. Nên nhi thần nghĩ, nếu tay chút việc , suy nghĩ thấu đáo hơn, thế là nhi thần nghĩ đến việc sửa di vật của mẫu hậu. Thật tình mà , đây đúng là một cách . Khi việc, tâm trí của nhi thần bình yên, suy nghĩ cũng sáng suốt hơn. Cách thật tệ, để nhi thần hiểu lời dạy của phụ hoàng, là dịp để nhớ về mẫu hậu”.

Lời chân thành Thánh Thượng lặng lẽ ngắm đứa con yêu quý nhất của , khẽ thở dài.

“Trẫm từng ”. Người cất tiếng: “Trẫm chỉ sợ con nghĩ thông, nhưng nếu con hiểu , trẫm là vui nhất”.

“Nhi thần ”. Lý Thiệu đáp: “Nhi thần nhiều chuyện thế , khó xử nhất là phụ hoàng. Trước đây nhi thần nghĩ ngắn quá, chỉ lo sách cùng Thiếu Phó, học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, ngay cả khi Lễ Bộ quan, tâm trí cũng rời rạc, chẳng dừng mà suy nghĩ thấu đáo. Phụ hoàng phạt cấm túc, nhi thần mất vài tháng hồ đồ, quý trọng cơ hội . Giờ hiểu , nhi thần ở Đông Cung thêm một thời gian nữa để tĩnh tâm suy nghĩ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-324-lui-mot-buoc-tien-hai-buoc.html.]

Thánh Thượng mỉm , gật đầu. Nếu hôm nay Thiệu Nhi vẫn thốt những lời ngạo mạn như , ngài chắc chắn sẽ thất vọng lắm, nhưng lời con nay khác. Không dùng những lời hoa mỹ, chẳng cầu kỳ bóng bẩy, mà chân thành thật thà. Đây chính là kiểu đối thoại của hai cha con mà Thánh Thượng thích hơn cả những lời khoa trương. Chân thành mà chân thực.

“Ra ngoài sân, hướng về phía Tây, thắp hương, hành lễ”. Thánh Thượng .

Phía Tây là hướng chùa Định Quốc.

Lý Thiệu gật đầu: “Nhi thần cũng nghĩ , bảo Quách công công chuẩn bàn lễ ”.

Quả nhiên ngoài sân bày sẵn bàn lễ, hướng về phía Tây. Trên đó là trái cây, bánh ngọt, lư hương và đệm quỳ. Thánh Thượng cùng Lý Thiệu bước ngoài. Lý Thiệu nhận ba nén hương, quỳ đệm, thành kính hành lễ. Hắn lẩm bẩm tâm sự gì với Tiên Hoàng Hậu, chỉ trịnh trọng cúi lạy, lễ nghi hết sức đoan trang.

Sau khi hành lễ, Quách công công đưa hương lư hương. Lý Thiệu vẫn quỳ đó, lấy thêm một nén hương: “Đây là dành cho phu nhân Thành Ý Bá. Ngày nếu nhờ đại ân của , nhi thần hôm nay”.

Nói với Thánh Thượng xong, tiếp tục hành lễ. Sau khi hành lễ, Thánh Thượng dẫn Lý Thiệu nội điện.

“Trẫm cho thăm Từ Giản”. Thánh Thượng : “Vết thương của nó lành chẳng dễ dàng, dạo trông gầy nhiều”.

Lý Thiệu mím môi, định gì đó nhưng cuối cùng thôi.

“Thiệu Nhi, con với Từ Giản còn khúc mắc. Vết thương của nó cũng chính là nút thắt trong lòng con”. Thánh Thượng : “ dẫu nữa, Từ Giản là con thể tin cậy. Sau , nó còn thể giúp con nhiều trong chuyện triều chính”.

Lý Thiệu nhỏ: “Dạ”.

“Nó từng liều mạng cứu con, nó sắp cưới là Ninh An, con gái của ân nhân cứu mạng con. Quan hệ giữa các con đủ sâu đậm ”. Thánh Thượng nhỏ giọng : “Trẫm thật, lúc chuyện ở Ngõ Trần Mễ xảy , cả triều đình rối ren, chính Từ Giản kiên trì bảo vệ cho con. Giờ triều chính cũng rối ren kém. Thậm chí vài chục năm nữa, nếu con tự vững, tình hình thể còn hỗn loạn hơn. Con sẽ nhiều lựa chọn giữa các hiền thần, nhưng Từ Giản là nhất, hoặc thể duy nhất chọn con chủ. Quan hệ chặt chẽ đến mức dẫu Từ Giản nảy sinh lòng riêng, khác cũng chẳng dám thật lòng dùng . Từ Giản loại sống qua ngày, buông lơi mà chịu đựng. Tâm nó vẫn hướng đến đại nghiệp. Một từ nhỏ chí lớn chiến trường thì đời nào chịu để tầm thường. Đừng vì chút suy nghĩ cá nhân của con mà khiến một trung thần đáng tin dám cống hiến vì con”.

Lý Thiệu sang Thánh Thượng. Trong lòng thực thoải mái chút nào. Hắn chuyện ở Ngõ Trần Mễ, Từ Giản về phía , nhưng là để áp chế . Từ Giản gì, chẳng chính là cái gọi là “kiểm soát” đó ? Đó là cuộc đấu giữa và Từ Giản. Lý Thiệu thực sự những trò gây sự của Từ Giản cho phát bực, nhưng hiện tại thể Từ Giản mặt Thánh Thượng. Hắn chỉ thể nhẫn nhịn cảm xúc, cúi đầu tiếp thu lời dạy bảo của phụ hoàng. Thánh Thượng thêm gì nữa. Ngài đủ nhiều, đủ thẳng thắn.

Nếu đúng như lời Thiệu Nhi , rằng thời gian qua thực sự suy nghĩ, thì hẳn sẽ hiểu những rối ren, trọng trách , sẽ hiểu cách đối nhân xử thế với Từ Giản, và hiểu cả cách vững triều. Không chỉ với tư cách “Thái tử” mà thực sự trở thành một Thái tử. Còn nếu Thiệu Nhi vẫn hiểu… Thánh Thượng vỗ nhẹ lên vai Lý Thiệu. Nếu , ngài sẽ thật sự thất vọng lắm.

Lý Thiệu tiễn Thánh Thượng ngoài. Nhìn đoàn ngự giá rời , cánh cửa lớn Đông Cung khép , nét cung kính mặt cũng biến mất, đôi mày nhíu chặt . Đứng đón gió thu một lát, về kho trở ghế, tay cầm hộp gỗ mân mê. Phùng công công hầu bên cạnh.

Hắn đảo mắt quan sát xung quanh, thấy ai tới gần, bèn hạ giọng: “Nô tài thấy, hôm nay tâm trạng Thánh Thượng dịu nhiều ”.

Lý Thiệu nhạt, liếc : “Thưởng”.

Phùng công công vội cúi đầu cảm tạ. Từ khiến phụ hoàng nổi giận, Lý Thiệu xong đời . Không chỉ giải cấm túc ngày giỗ mẫu hậu như định, còn tiếp tục giam trong Đông Cung, khi nào mới . Dù chán ngán phụ hoàng dạy dỗ, Lý Thiệu cũng hiểu, giải cấm túc thì nhún nhường, lùi một bước. Muốn phụ hoàng nguôi giận, chỉ nhún nhường, mà còn cần cơ hội để phụ hoàng thấy. Phùng công công bày kế giúp , rằng chí ít ngày giỗ , phụ hoàng nhất định sẽ ghé qua.

Quả nhiên, chuyện diễn suôn sẻ. Nhờ mấy món di vật và vài lời tâm tình, thành công phụ hoàng dịu đôi chút. Phải , chuyện mang cảm giác khá kích thích. Nhìn kế hoạch của phát huy hiệu quả, lòng Lý Thiệu sảng khoái, cảm thấy nắm bắt tâm trạng của phụ hoàng. Còn gì phấn khích hơn khi thấy phụ hoàng cuốn theo cảm xúc do tạo ? Hắn chuẩn kỹ càng, định lấy lùi tiến. Hắn cứ sẽ tự cấm túc thêm một thời gian, cuối cùng chắc chắn sẽ giảm nhẹ, vì quá hiểu phụ hoàng, phụ hoàng thích những lời “chân thành”. Vì Từ Giản phụ hoàng tin cậy? Chẳng vì mấy lời “chân thành” đó ?

Phải, là Từ Giản! Chỉ cần nghĩ tới việc phụ hoàng dùng Từ Giản để răn , Lý Thiệu thấy bực bội. Nút thắt trong lòng ư? Từ Giản dám trói về ải Dụ Môn, phép nút thắt ? Ai trải qua cảnh Từ Giản dày vò như thế, thể mang hằn học trong lòng chứ? là nực !

Phùng công công thấy nét mặt Lý Thiệu vui, bèn thêm lời: “Điện hạ yên tâm, ngài sẽ sớm ngoài thôi. Tới lúc đó...”.

Lý Thiệu l.i.ế.m môi, nhếch miệng nhạt.

“Khi , nhất định sẽ xả hết uất ức mấy tháng nay”.

-------------------

Ở phủ Thành Ý Bá.

Lâm Vân Yên đặt nén hương lư, đó xuống bên cạnh, cẩn thận đốt giấy tiền. Trong lòng, nàng thầm nguyện cầu nhiều điều. Xoay qua hai kiếp, thời gian nàng thắp hương cho ngày giỗ của dài hơn năm nàng xa lìa trần thế. Tất cả ký ức về đều qua lời kể của những xung quanh. Nói nhiều, cũng nhiều, nàng còn xem qua bức chân dung mà cha vẽ , nhờ đó mà từng chút một phác họa nên hình bóng của trong tâm tưởng. Có thể hình ảnh khác xa so với thật sự, nhưng đó chính là trong lòng nàng. Túi giấy vàng mã hóa thành tro trắng sạch sẽ.

Mã ma ma ngoài bẩm báo: “Xe ngựa chuẩn xong ”.

Lâm Vân Yên khẽ đáp, dậy rửa tay. Nàng còn định tới thăm Từ Ninh cung. Ngày , tâm trạng Hoàng Thái hậu tất nhiên cũng trĩu nặng. Thấy Lâm Vân Yên tới, bà bèn bảo nàng bên cạnh. Vương ma ma bèn lui xuống, cho lui .

Hoàng Thái hậu nhẹ giọng : “Vừa Thánh Thượng ghé thăm , ngài từ Đông Cung qua”.

Lâm Vân Yên Hoàng Thái hậu. Khi cho lui hết , thì hẳn là chuyện sâu hơn.

Nàng bèn thuận thế hỏi: “Tâm trạng Thánh Thượng thế nào ạ? Con , dạo ngài vui vì chuyện của Thái tử”.

“Thái tử quả mấy chuyện khiến hài lòng”. Hoàng Thái hậu chuyển lời: “ hôm nay trông Thánh Thượng vẻ dịu nhiều”.

Lâm Vân Yên hiểu ý. Qua Đông Cung mà tâm trạng Thánh Thượng còn dịu , đủ thấy Lý Thiệu chỉ đổ thêm dầu lửa, mà còn vài câu “ ho”. Ngạc nhiên ? Thực cũng . Nếu Lý Thiệu là kẻ cứng đầu đến thế thì khi chuyện rượu cống phát giác nàng chẳng thể thoát dễ dàng. Hắn hiểu rõ Thánh Thượng, tất nhiên cũng cách ngài nguôi giận. Vỡ mộng chăng? Lại càng . Sự thất vọng đối với Lý Thiệu, cũng như sự điên loạn của , đều cần thời gian để bộc phát. So với những phiền phức dứt khiến Thánh Thượng bực tức, kiểu khi thì gây chuyện, lúc ngoan ngoãn lời, lúc nào cũng pha trộn giữa hy vọng và thất vọng đan xen, mới thực sự khiến thấy điên đảo tâm can.

 

Loading...