Yến Từ Quy - Chương 328: Bậc Thềm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:25:03
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi sáng sớm.

Cổng hoàng cung vẫn mở. Các quan viên lượt đến quảng trường, chào hỏi tụ tập thành từng nhóm nhỏ, bàn luận rì rầm.

“Nghe hôm nay Phụ Quốc công sẽ lên triều. Tính ngài nghỉ hơn một tháng nhỉ?”

“Thương thế của ngài khỏi ? Nếu đúng thì vị đại phu quả thực tài”.

“Có quá nóng vội ? Người thường ‘thương gân động cốt, trăm ngày khó lành’. Phụ Quốc công dù chữa trị thương cũ, nhưng đây đau đến mức thể kiên trì lên triều, giờ dù cũng nên nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa”.

“Cũng tiểu thư khuê các, thương một chút là nghỉ cả ngày. Phụ Quốc công là con nhà võ tướng, nơi biên cương các binh sĩ thương vẫn trận thiếu buổi nào, Quốc công gia đến mức mong manh như ”.

“Hơn nữa, ngài sắp thành , chẳng lẽ nghỉ ngơi mãi đến lúc thành ?”

Đang bàn tán thì thời gian đến, cổng hoàng cung mở . Các quan viên lượt tiến , phòng nghị sự, chờ tại quảng trường nhỏ. Khi Từ Giản xuất hiện, ánh mắt lập tức đổ dồn về phía . Từ Giản bước nhanh, thậm chí còn chậm hơn dáng thường ngày. Đến bên ngoài phòng nghị sự, dừng chỉnh sửa trang phục, đó đẩy cửa bước . Bên trong, thấy tiếng động, đều đầu .

An Dật Bá đang trò chuyện với vài , thấy Từ Giản liền dậy, bèn hiệu mời xuống. Từ Giản chào hỏi , khách sáo với An Dật Bá, lời cảm ơn xuống.

Lâm Dư tiến gần, quan sát Từ Giản một lúc hạ giọng hỏi: “Tình trạng thế nào ?”

“Giờ thấy cũng ”. Từ Giản đáp: “Làm phiền ngài quan tâm ”.

Nơi đông , Lâm Dư tiện khuyên thêm, chỉ khẽ đặt tay lên vai Từ Giản: “Vân Yên vẫn nhớ mong”.

Nhắc đến Lâm Vân Yên, Từ Giản mỉm . Có lẽ vì đây là lời từ nhạc phụ, nên nụ của thoáng chút ngại ngùng.

“Xin hãy báo với Quận chúa”. Từ Giản chỉ chiếc lò sưởi cầm tay: “Ta mang theo nó bên , bảo nàng cần lo lắng”.

Lâm Dư gật đầu. Chiếc lò sưởi quả thực mang theo, nhưng khi Kim Loan Điện thì thể “tùy tiện” như . Khi các quan viên xếp hàng lên bậc thềm, Từ Giản giao lò sưởi cho một nội thị bên cạnh. Dù còn ấm từ chiếc lò sưởi, nhưng khi hết bậc thềm và bước đại điện thì vẫn lấm tấm mồ hôi. Kiên trì là chuyện của tinh thần, nhưng những phản ứng của cơ thể thì cứ kiểm soát là thể kiểm soát .

Trong đại điện, các quan viên hàng. Tấn Vương đầu Từ Giản, thấy trán mồ hôi, ánh mắt hạ xuống, dừng ở đôi chân. Không nhận điều gì bất thường, nhưng Tấn Vương vẫn nhíu mày.

Hiền Vương ngay , thấy hành động của Tấn Vương, cũng liếc Từ Giản, thu ánh mắt .

Thánh Thượng đến.

Tấn Vương hạ giọng hỏi Hiền Vương: “Bát , đại phu tìm cho ?”

Hiền Vương hỏi : “Vì hoàng ?”

“Trước khi chữa trị, mùa đông giá rét cũng bỏ lên triều. Giờ chữa trị , trông vẻ khó khăn hơn ”.

Hiền Vương mím môi: “Hoàng tìm đại phu cho Phụ Quốc công vốn xuất phát từ lòng …”

Lời còn dứt, đoàn nghi trượng của Thánh Thượng đến. Bóng áo vàng rực rỡ bước đại điện. Thánh Thượng tiếp tục tiến lên phía , đến bên cạnh Từ Giản thì dừng một chút, chỉ liếc nhưng gì, đó tới ngai vàng.

Trong buổi chầu sáng, các vấn đề lớn nhỏ trình bày. Từ Giản trong hàng, hình thẳng tắp, lắng kỹ càng. Dù lâu lên triều, cũng nắm phần nào tình hình. dẫu , vẫn chỗ chu , nên cần lắng nhiều hơn. Và , lắng suốt nửa canh giờ. Đứng lâu như , Từ Giản cũng bắt đầu ngẩng đầu Thánh Thượng. Thánh Thượng để lộ cảm xúc khuôn mặt, nhưng Từ Giản nhận một vài điều từ thái độ của Tào công công.

Thánh Thượng bắt đầu mất kiên nhẫn. Thời gian chầu sáng dài ngắn khác . Khi việc gì, thường kéo dài một khắc; khi việc thì thể tranh luận đến gần một canh giờ. Theo hiểu của Từ Giản, vị quân vương hiếm khi mất kiên nhẫn. Trừ khi bên năng lộn xộn, tranh cãi vô lý, hoặc đào bới những chuyện nhỏ nhặt . Hôm nay chính là một ngày như thế. Có lẽ vì Thái tử vẫn cấm túc, một tưởng rằng đây là cơ hội, nên ít đem chuyện đề tài. Cũng thể vì hôm nay Từ Giản lên triều nên kích thích họ, khiến họ nóng lòng sức hơn nữa. vì nóng lòng mà họ quá đà.

Từ Giản suy đoán tâm trạng của Thánh Thượng, nghiêng , dồn trọng tâm về chân trái, đồng thời nhẹ nhàng cử động chân . Động tác nhỏ, ngoài những ngay phía thì ai nhận . từ cao, Tào công công để ý thấy, liếc . Từ Giản dừng một lúc, cử động chân , biên độ lớn hơn một chút.

Tào công công thấy , chợt nảy một suy nghĩ, cúi thì thầm với Thánh Thượng: “Thánh Thượng, xem Phụ Quốc công…”

Thánh Thượng thấy, đôi mày nhíu chặt hơn. Từ Giản đang thoải mái. Với vết thương ở chân , lâu thể thoải mái ? Theo lý, các quan lên triều phép . Từ Giản kiên quyết lên triều, chắc chắn vì nghĩ thể chịu đựng . Trong một buổi chầu bình thường, Thánh Thượng sẽ ưu ái mà tạo ngoại lệ cho . hôm nay rõ ràng những điểm dừng. Ánh mắt Thánh Thượng quét qua đang thao thao bất tuyệt. Kẻ lấy vết thương của Từ Giản công cụ tấn công Thái tử, nhưng từ đầu đến cuối hề để ý đến thương tích của .

Hừ…

“Phụ Quốc công”, Thánh Thượng cắt ngang lời , trực tiếp hỏi Từ Giản: “Trẫm thấy khanh vẻ thoải mái”.

Từ Giản lập tức thẳng , cúi đầu cung kính đáp: “Thần thất lễ thánh nhan”.

Một câu đơn giản nhưng đủ để trong điện nhận tình hình. Dù trong lòng bất mãn, ai dám tiếp tục thao thao bất tuyệt khi Thánh Thượng tỏ rõ thái độ hài lòng. Thánh Thượng dậy, bước xuống ngai vàng. Lần , khi ngang qua Từ Giản, ngài dừng vài câu: “Lát nữa đến Ngự thư phòng gặp trẫm, bảo chuẩn kiệu cho ngươi đường, tiết kiệm sức lực một chút”.

Từ Giản cúi tạ ơn.

Thánh Thượng : “Còn vị ái khanh nào hết ý, lát nữa đến Ngự thư phòng trình bày với trẫm”.

Nói xong, Thánh Thượng rời bước ngoài. Tào công công thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng theo ngài. Các quan viên đồng loạt cung tiễn Thánh Thượng. Sau khi đoàn ngự giá rời , bầu khí trong điện mới dần thả lỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-328-bac-them.html.]

Lâm Dư đến quan tâm hỏi han Từ Giản vài câu. đây nơi tiện để chuyện, cả hai trao đổi thêm.

Tấn Vương cau mày : “Bản vương ngươi hồi phục tệ, hôm nay trông vẻ lắm. Nhạc đại phu thế nào?”

“Đa tạ Vương gia quan tâm”. Từ Giản đáp: “Tình hình đúng như dự đoán. Nếu gì tiến triển, Nhạc đại phu cũng đồng ý để thần lên triều”.

Tấn Vương nhạt: “Ngươi rõ là ”.

Trong điện, các quan viên rời quá nửa. Tấn Vương chuyện quá kiêng dè, tiếp tục: “Không chỉ hôm nay, mà thời gian , vì chuyện của Thái tử, ai nấy đều dốc hết sức. Ta ngươi vững, nhưng trong mắt một , thành ngươi đang lo lắng cho Điện hạ”.

Từ Giản đáp: “Là thần tử, lo lắng cho Điện hạ cũng là bổn phận”.

Tấn Vương . Bên ngoài đại điện, kiệu chuẩn sẵn. Từ Giản cáo từ Tấn Vương, bước ngoài. Tấn Vương theo bóng , với Hiền Vương: “Hắn hết lòng với Thái tử như , chỉ là Thái tử đôi khi thiếu chín chắn”.

Hiền Vương nhẹ nhàng : “Hoàng , Thái tử thích chín chắn ”.

thì ?” Tấn Vương bật , lắc đầu: “Lần đưa đến Phủ Thuận Thiên, cuối cùng trời sáng, nó đội mưa tìm đến chỗ . Ta nổi giận mắng nó ? Haizz!”

Hiền Vương cũng mỉm , : “Đi thôi, trời lạnh . Đừng chân của Từ Giản, ngay cả cũng thấy lạnh ”.

Bên , Từ Giản vội tới bên ngoài Ngự thư phòng. Tào công công đích bước dẫn trong. Chiếc lò sưởi tay đó giao cho nội thị giữ trả , vẫn còn chút ấm. Tào công công chu đáo, lập tức đổi cho Từ Giản: “Chiếc ấm hơn, ngài dùng tạm. Chiếc cũ để nô tài sai hâm ”.

Từ Giản cảm ơn. Thánh Thượng triều phục, đang uống , hỏi thăm tình trạng của Từ Giản. Từ Giản trả lời theo đúng khuôn khổ: “Thần tiến triển, đủ sức lên triều, nhưng vẫn cải thiện nhiều. Muốn chữa trị cần ít nhất một hai năm nữa…”

Những lời đều dựa theo sổ sách mà Nhạc đại phu chuẩn . Thánh Thượng chỉ , còn sai Tào công công đến Thái Y viện mời ngự y tới. Khi Tào công công rời , Thánh Thượng mới hỏi: “Sao khanh nghỉ ngơi thêm? Trẫm hề giục khanh lên triều”.

Ngón tay Từ Giản lướt nhẹ thành chén , : “Thần xin mạn phép hỏi, vì bệ hạ giải cấm túc cho Điện hạ ?”

Câu hỏi thẳng thắn khiến Thánh Thượng khựng . Tào công công định bước cũng dừng chân, lúng túng nên tiến lùi.

Thánh Thượng đ.á.n.h giá Từ Giản, hỏi: “Ý khanh là, trẫm nên để Thái tử ngoài ư?”

“Tiếp tục cấm túc lợi hại , thần suy nghĩ kỹ và tin rằng Bệ hạ cũng tính toán rõ ràng”. Từ Giản : “Để Thái tử khỏi Đông cung, đáng lẽ là lợi nhiều hơn hại. Bệ hạ đồng ý, chắc hẳn Bệ hạ đ.á.n.h giá rằng hại nhiều hơn lợi. Thần chỉ suy đoán sai ở ”.

Thánh Thượng thở dài một tiếng. Ông vốn Từ Giản là thông minh. Nói chuyện với thông minh thật sự nhẹ nhàng. Dĩ nhiên, nhẹ nhàng nhất là khi thông minh cùng chiến tuyến với . Trong triều thiếu thông minh, nhưng rõ ràng, hiện nay ít thông minh đang mưu tính theo cách trái với ý của ngài, kéo Lý Thiệu xuống. Từ Giản thì .

“Trẫm đại khái khanh suy nghĩ gì”. Thánh Thượng hắng giọng, : “ , để định triều đình, để những kẻ bớt gây rối, thì việc cho Lý Thiệu ngoài đúng là lợi nhiều hơn hại. đối với Lý Thiệu, lợi và hại cần đ.á.n.h giá theo cách khác. Từ nhỏ đến lớn, nó quá thuận lợi, thiếu nhiều khó khăn. Trẫm thể gánh nó một thời gian, nhưng thể gánh cả đời. Nếu tính cách nó rèn giũa, chịu khổ, chẳng những phò tá nó như các khanh, sẽ gánh chịu ?”

Từ Giản mím môi. Xem suy đoán của sai. Cơn giận của Thánh Thượng gần như nguôi ngoai. Chuyện ở Ngõ Trần Mễ khiến Lý Thiệu cấm túc đến ngày giỗ Hoàng hậu tiên triều, vốn dĩ đủ để trừng phạt. Thánh Thượng là tính sổ sách, nhưng sẽ tùy tiện khơi chuyện cũ. Ngày đó định hình phạt, đến nay thành, là xong chuyện. Lý Thiệu thả là vì chuyện mà tiểu Quận chúa gây nên. Dĩ nhiên, chút rắc rối , khi Lý Thiệu chỉ dẫn cũng dịu . Thánh Thượng thực sự thả Lý Thiệu, chỉ là còn thiếu một cái cớ hợp lý. Đồng thời, Thánh Thượng cũng đang suy nghĩ về việc rèn giũa thêm cho Lý Thiệu. Từ Giản đến đây là để đưa cái cớ .

“Thần đây từng bẩm với Bệ hạ rằng Điện hạ nhạy cảm”. Từ Giản cân nhắc từ ngữ, : “Đôi khi thần nghĩ, một hành động của Điện hạ vì ngài tùy tiện, mà là vì suy nghĩ quá nhiều, dẫn đến mâu thuẫn chồng chéo”.

Thánh Thượng nhướng mày, hiệu cho Từ Giản tiếp.

“Bệ hạ tiếp tục cấm túc Điện hạ, mục đích là để rèn tính cách của ngài . nếu rèn giũa quá lâu, thần lo rằng Điện hạ sẽ suy nghĩ quá nhiều, dẫn đến dè dặt trong hành động”. Từ Giản Thánh Thượng, tiếp: “Điện hạ cần nhắc nhở và chỉ dẫn, nhưng cũng cần một chút tự tin”.

Thánh Thượng mỉm : “Tự tin ư? Trẫm thấy điều Lý Thiệu thiếu nhất chính là tự tin”.

Y quá nhiều tự tin. Biết là Thái tử, phụ hoàng sủng ái, dẫn đến đôi lúc sinh những ý nghĩ viển vông.

Từ Giản thuận theo lời Thánh Thượng, : “Sự tự tin của Điện hạ ở tình . Bệ hạ yêu thương ngài , các Vương gia, nhất là Tấn Vương, cũng mến ngài . Điện hạ nhận thiện ý và sự yêu mến từ Hoàng Thái hậu và Hoàng quý phi. Thần là đứa con yêu chiều, nhưng thần kiểu con cái nào sẽ trưởng bối yêu thích. Những đứa trẻ miệng ngọt, quan tâm, cởi mở như Điện hạ hoặc tiểu Quận chúa”.

Thánh Thượng đến đây, bật : “Nói về Lý Thiệu thì về Lý Thiệu, khen Ninh An gì?”

“Là Quận chúa từng nhắc thần một câu”. Từ Giản đáp: “Điện hạ săn hươu, dâng lên Từ Ninh cung, Hoàng Thái hậu vui, và liên tục khen ngợi”.

Thánh Thượng thêm một chút. Phải thừa nhận rằng, những lời khiến tâm trạng vốn đang nặng nề của ngài dần thoải mái hơn.

“Điện hạ thể khiến Bệ hạ và các trưởng bối yêu thích, vì ngài thực sự cảm nhận tình thương từ Bệ hạ và những trưởng bối khác”. Từ Giản tiếp, giọng điệu đổi: “ triều chính, trong vai trò một Thái tử, Điện hạ thiếu tự tin”.

Lời khiến Thánh Thượng dần hiểu ý của Từ Giản.

“Trước đây, khi Điện hạ mặt Bệ hạ tuần tra ngoài ải Dụ Môn, danh nghĩa giành chiến thắng, các triều thần đều khen ngợi Điện hạ. Bệ hạ rõ, trong lòng Điện hạ thể thực sự chấp nhận những lời tán tụng , vì Điện hạ hiểu hành động vượt quá giới hạn, gây một ảnh hưởng. Điện hạ tham dự triều chính, lắng các đại thần tranh luận, nhưng hiếm khi bày tỏ ý kiến. Thần từng cùng Điện hạ đến Lễ bộ quan sát công việc, cũng nhận thấy rằng Điện hạ , mà là quá do dự. Các tiến sĩ mới nhập triều, nếu sai thì chịu phạt, mắng, ai cũng từng trải qua. Thái tử thì thể, và cũng dám sai lầm quá dễ dàng. Làm ít thì sai ít. Từ khi trở về từ ải Dụ Môn, những sai lầm của Điện hạ đều chỉ xảy trong cuộc sống thường nhật, còn trong đại sự triều đình, thần thấy rằng Điện hạ quá thận trọng”.

Thánh Thượng suy ngẫm. Bên ngoài, Tào công công cũng trầm tư, dường như thấy điều Từ Giản đúng. Một lúc , Thánh Thượng : “Theo ý khanh, trẫm chỉ khen nó, mà còn nhắm mắt mà khen bừa ?”

Từ Giản ngẩng đầu, nghiêm giọng: “Bệ hạ nghĩ việc thiết lập một tiểu ngự tọa trong Kim Loan Điện thế nào?”

 

 

Loading...