Yến Từ Quy - Chương 33: Toàn là lo lắng thôi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:24
Lượt xem: 129
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Đan Thận quan nhiều năm, từng trải qua bao nhiêu chuyện, vẫn tức đến run : "Còn thể thống gì nữa. Còn thể thống gì nữa hả.."
Vì quá giận, nên giọng cũng lẩy bẩy: "Không che nổi , nam chẳng nam nữ chẳng nữ. Đây là phủ Thuận Thiên chứ kỹ viện Nhị Hồng."
Sư gia vội can ngăn: "Tô tam công tử ngất , cần mời đại phu ."
Đan Thận tức đến nỗi râu mép rung bần bật, trừng mắt tức giận.
"Gọi đại phu ư." Ông đang gọi đại phu đến bốc t.h.u.ố.c an thần tĩnh khí cho đây.
Tuy bực bội nhưng Đan Thận là phân biệt nặng nhẹ, quan đến chức Phủ doãn phủ Thuận Thiên nên ông hiểu rõ tình thế. Khi thấy sư gia tiến đến đỡ dậy, Đan Thận cũng bèn thuận theo mà xuống ghế.
"Đưa Tô công tử phía , còn mấy kẻ thì dọn dẹp sạch sẽ lượt thẩm vấn."
Đại đường dọn trống.
Đan Thận bình tâm , về phía đám quân lính giữ thành kinh thành. Đừng tưởng ông , vụ chẳng khác nào cục than nóng bỏng, bọn họ chỉ đẩy nó sang đây cho xong thôi.
Đẩy thì cũng đẩy , nhưng chẳng lẽ thể dọn dẹp gọn gàng .
"Các ngươi cũng thật là, mang đến đây mà nghĩ gì . Tô công tử mặc cái bộ quần áo mà coi . Rồi còn cả những kẻ lấy một mảnh vải che , chẳng lẽ thể đắp cho họ chiếc áo choàng nào ." Đan Thận lắc đầu ngán ngẩm: "Các ngươi đưa họ từ phố Tây về đây bằng cách nào thế. May là đêm tối, chứ nếu giữa ban ngày thì nửa thành kinh thành các ngươi dọa c.h.ế.t ."
Đám lính ngơ ngác, nghĩ thầm: "C.h.ế.t cái gì mà c.h.ế.t. Chúng cởi truồng."
chuyện đá qua , bọn họ cũng chẳng trách gì khi quan lớn nổi giận.
Tên đội trưởng gượng, xin : "Không chúng lễ nghi, mà tại vì hai tên tiểu quan thật sự quá vô liêm sỉ. Ngài , nếu bịt miệng thì họ gào lên suốt dọc đường rằng 'Tô tam công tử .' 'Nếu ngươi tỉnh , Hứa Quốc công sẽ c.h.é.m chúng ' . Cả thành chuyện Tam công tử mặc váy, chúng cũng kịp tìm áo mà che đậy, đành áp giải về thật nhanh, càng sớm càng ."
Thật , gào thì cũng chẳng khác biệt gì mấy. Bởi những theo tám chuyện suốt đường, dẫu gặp cũng ngóng rõ tình tiết.
Đan Thận bóp trán, đầu nhức như búa bổ: "Thế ai thể kể rõ cho , vì năm bọn họ đ.á.n.h giữa đường như ."
Đám lính cũng thế nào, bởi khi họ đến, sự việc nông nỗi đó .
Tên đội trưởng lanh lợi, bèn nhanh chóng tìm một dân chuyện cung khai.
"Thảo dân là Vương Bình, nhà ở ngõ Yến Tử. Lúc đó sắp ngủ thì thấy hò hét cháy nhà, nên vội vàng chạy cứu giúp."
"Nhà cháy là của tiểu nương tử , thảo dân nàng tên gì, chỉ bên cạnh một bà lão và một a ."
"Không chỉ thảo dân, còn nhiều hàng xóm khác cùng lao cứu hoả lôi họ khỏi căn nhà."
"Người chen chúc, dập lửa xong thì họ đang đ.á.n.h ở đầu ngõ."
"Ngài hỏi về đám cháy ư. Đã dập tắt cả . Chỉ cháy ở nhà chính, lan rộng ."
Đan Thận thở phào nhẹ nhõm.
Những ngày gần đây, ông xử lý xong hậu quả vụ hỏa hoạn ở ngõ Lão Thật. Nếu xảy thêm một vụ cháy thiệt hại cả một con phố thì e rằng cái mũ quan đầu ông khó mà giữ .
Đến đây, ông cũng hiểu vì mấy đó mặc đủ áo quần .
Tô Kha tỉnh, thẩm vấn vụ án .
Gọi tiểu nương tử đến hỏi, nàng chỉ lóc thể câu nào chỉnh.
Gọi thiếu niên đến hỏi, im lặng hé nửa lời.
May , còn hai tên còn là mồm mép lanh lợi, cái gì cũng sẵn sàng khai báo. Lời qua tiếng , bọn chúng kể hết chuyện Tô Kha phản bội, còn tố cáo rằng chính Lư Lịch là kẻ phóng hỏa. Hắn cũng là nạn nhân khốn khổ Tô Kha ruồng bỏ.
Đan Thận giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đặt câu hỏi tiếp. Trong khi đó, sư gia bên cạnh miệt mài ghi chép, lúc nghĩ thầm, đang cung từ của nha môn đang một quyển tiểu thuyết phàm tục rẻ tiền nữa.
"Tam công tử tỉnh ?" Đan Thận cố gắng kìm nén cơn giận, hỏi thêm một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-33-toan-la-lo-lang-thoi.html.]
Tô Kha vẫn tỉnh .
Bên ngoài, hai trưởng của Tô Kha tới.
Vụ ầm ĩ lớn đến , hai hầu của Tô Kha tất nhiên thể .
Thấy chủ nhân dẫn , chúng lập tức về báo tin cho phủ Quốc công.
Phủ Quốc công nhận tin, chờ hỏi han ngọn ngành sai thế tử và Nhị công tử tới nha môn đón .
Đan Thận trao cung từ cho hai .
Hai vị công tử nhà họ Tô sửng sốt đến cứng họng, thốt nên lời khi thấy cung từ.
Cùng lúc đó, Đan Thận cũng rõ tình hình của Lư Lịch từ miệng của hầu.
Tô Thế Tử hít sâu, chắp tay thi lễ: "Tam trẻ non , chuyện nhà cửa xin đại nhân để bụng."
Chỉ câu , Đan Thận hiểu ngay rằng phủ Quốc công dàn xếp chuyện, tránh lớn chuyện. Đẩy tất cả qua thành chuyện "tranh chấp ghen tuông." Chuyện chốn khuê phòng, dù lôi đường đ.á.n.h đấm, miễn là c.h.ế.t thương, ai khác liên lụy thì Phủ Thuận Thiên cần can thiệp.
Chuyện đốt nhà do Lư Lịch , liên quan gì tới Tô Kha.
Đan Thận hiểu rõ điều đó, và vụ dù gây chấn động đến thì cũng thuộc quyền xử lý của nha môn Phủ Thuận Thiên. Ông bèn cho phép họ đưa Tô Kha về phủ.
Còn về mấy ngày tới, khi các quan ngự sử dâng sớ lên triều, liệu quở trách , thì phủ Thuận Thiên chỉ cần báo cáo đúng sự thật, thêm bớt, bao che, cũng chẳng cần tô vẽ thêm.
Sự việc vốn quá lằng nhằng , nếu còn thêm dầu lửa nữa, e rằng sẽ thành t.h.ả.m kịch.
Đến khi về tới phủ Quốc công, Tô Kha mới tỉnh ánh mắt lo lắng của .
Hứa Quốc công thấy mở mắt, bèn quát lớn: "Cái thứ mất mặt."
Tô Kha vốn đang choáng váng, tiếng quát run lên, vẻ sắp ngất nữa.
"Quốc công gia quát nó gì." Phu nhân gấp gáp lên tiếng: "Chuyện rõ ràng . Kha nhi là tính kế mà."
Bọn họ hỏi kỹ, nhà ai đến ngõ Tiểu Yên. Còn ở ngõ Liễu Thụ, lẽ đồn Lư Lịch phóng hỏa nên góa phụ cao chạy xa bay, mang theo hết những gì đáng giá trong nhà.
" cũng là tại nó tự gây họa . Nếu chỉ một còn thể biện minh, nhưng thực tế là . Nó còn thêm bốn nữa... bốn . Nam , nữ ."... Hứa Quốc công càng càng tức, mặt đỏ bừng: "Quần áo xộc xệch còn loạn giữa phố lớn, thể diện phủ Quốc công đều nó cho mất sạch ."
Chuyện xảy thế nào trực tiếp chứng kiến, lời khai cũng chỉ từ con trai. Vậy mà chỉ với chừng , Hứa Quốc công thấy khó thở vì tức giận.
Sáng nay rõ ràng dặn Tô Kha "tránh để hậu họa." Giờ thì , hậu họa còn, nhưng rắc rối chất chồng mắt.
Làm lớn đến mức ai ai cũng .
"Cái lũ theo sát Kha nhi mới thật là đồ vô dụng. Nếu chúng tròn bổn phận, nó rơi bẫy." Phu nhân mắt đỏ hoe, vẫn cố bênh con: "Còn mấy thứ đê tiện nữa, hầu hạ chẳng gì mà tâm tư cao ngút trời, cứ quấn lấy Kha nhi. Quốc công gia điều đó ."
Nghe , ngọn lửa trong đầu Hứa Quốc công tạm lắng xuống, nhưng mặt càng lúc càng sa sầm. Ngay đó, cơn giận bùng lên dữ dội: "Giờ là lúc bà cãi với ."
Ông thật chỉ đá Tô Kha mấy phát cho hả giận. Chuyện còn dàn xếp xong mà bên ngoài đồn rằng Hứa Quốc công cũng hết chuyện.
Ông thì gì chứ.
Ông chỉ con trai nuôi một kẻ hạ lưu, chẳng ngờ nó gây bao nhiêu nhục nhã như .
Đến sáng mai triều, mà ngẩng mặt lên đây.
"Thôi đủ ." Lão phu nhân từ tốn lên tiếng: "Kha nhi còn trẻ, nên mới gây trò ngoài . thất bại là bài học, nó ghi nhớ. Hai con cũng đừng cãi nữa. Sáng mai nhớ sang phủ Thành Ý Bá nhận . Nhà họ Lâm trọng thể diện, đừng để họ phật ý."