Yến Từ Quy - Chương 331: Chiếc khăn thêu trúc xanh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:25:06
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng với việc Thái tử Lý Thiệu giải cấm túc và lên tiểu ngự tọa, bầu khí xao động trong triều dần lắng xuống. Thái độ của Thánh Thượng quá rõ ràng: những chuyện cũ giờ thành "chuyện cũ". Trước khi Thái tử gây bất kỳ phiền phức nào khác, việc tiếp tục xoay quanh chuyện của Thái tử để bàn luận rõ ràng hành động khôn ngoan.

Triều đình an tĩnh, hậu cung tự nhiên cũng yên bình. Trong Thúy Hoa Cung, Hoàng Quý phi cảm nhận điều một cách rõ ràng nhất. Ngày mồng một tháng mười một, các phi tần đến thỉnh an. Bề ngoài vẫn giữ vẻ hòa nhã, nhưng ít hẳn những lời bóng gió, dò xét. Điều khiến Hoàng Quý phi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Khi rời , ma ma dâng , mỉm : "Gần đây tâm trạng nương nương ”.

Hoàng Quý phi cũng : "Nhẹ nhõm hơn, ai mà thích chứ?"

Hôm Thái tử Lý Thiệu giải cấm túc, đến thỉnh an bà. Trong lời , còn bóng gió nhờ bà vài câu mặt Thánh Thượng. Lúc đó, Hoàng Quý phi chỉ thấy buồn .

"Nói ư?"

Thái tử cần khác mặt Thánh Thượng ? Chỉ cần chuyện ngu ngốc thì hơn bất kỳ lời nào. Bà quá sợ Lý Thiệu. Nếu ngoan ngoãn, bà thể sống thoải mái. nếu tự tìm đường c.h.ế.t, bà cũng thể cuốn . Cuốn gì chứ? Bà con trai. Bà chỉ sống yên qua ngày. Nửa tháng nay, triều đình yên ả, hậu cung bình lặng. Thánh Thượng cáu kỉnh, nghĩ đến chuyện đến Thúy Hoa Cung thư giãn, bà thậm chí còn tiếp giá. Đời sống tựa như thần tiên. Tất nhiên, Hoàng Quý phi thể bỏ qua chuyện.

Suy nghĩ một lúc, bà hỏi: "Sính lễ chuẩn cho Quận chúa Ninh An chọn xong ?"

Ma ma trả lời: "Theo ý của nương nương, thứ sẵn sàng, vài ngày nữa sẽ chuyển đến phủ Thành Ý Bá”.

Hoàng Quý phi gật đầu, điều chỉnh gối tựa, xuống nhắm mắt nghỉ ngơi. Dạo gần đây bà ngủ khá ngon, cảm thấy mệt mỏi. Có lẽ do mùi hương an thần, bà từ từ chìm giấc ngủ, mơ màng với những giấc mơ hỗn loạn. Khi mở mắt , qua ba khắc. Hoàng Quý phi tỉnh , nhớ về vài đoạn trong mơ, hàng mi khẽ rung.

"Ma ma”. Bà cất tiếng, giọng khàn khàn.

Ma ma tưởng bà tỉnh giấc, họng khô khốc, bèn mang đến một bát mật ong: "Nương nương nhấp chút cho trơn giọng”.

Hoàng Quý phi nhấp từng ngụm nhỏ. Sau đó, giọng bà trở như thường: "Ta từng một chiếc khăn tay thêu trúc xanh, ngươi còn nhớ ?"

Ma ma nhíu mày cố nhớ : "Nô tỳ nhớ ”.

"Là vật của thời con gái, nhớ mang đến Tiềm Phủ, đó cung cũng mang theo”. Hoàng Quý phi : “Từng năm dùng đến, nhớ cất ở ”.

Ma ma ngẩn . Thời con gái ? Đó là chuyện của hai mươi năm .

"Nương nương đang yên đang lành, tìm một chiếc khăn cũ gì?"

"Tìm kỹ cho ”. Hoàng Quý phi giải thích, chỉ dặn dò: “Nhanh tìm cho ”.

Ma ma lệnh. Hoàng Quý phi sống lâu năm trong Thúy Hoa Cung, đồ đạc trong cung thực sự ít. May mà những hầu luôn cẩn thận sắp xếp, dù rõ khăn cất ở , họ thể loại trừ vài nơi chắc chắn , giảm bớt nhiều công sức. Sau ba ngày tìm kiếm, cuối cùng chiếc khăn tay phát hiện trong một chiếc rương gỗ long não, giữa những bộ quần áo cũ. Hoàng Quý phi ban đầu để ý đến chiếc khăn, mà dành thời gian hồi tưởng về những bộ quần áo cũ . Có đồ từ thời con gái, bộ từ khi Tiềm Phủ, thậm chí cả quần áo từ lúc phong Hoàng Quý phi. Qua bao năm tháng, chắc chắn bà mặc nữa, nhưng phụ nữ ai mà chẳng yêu cái . Bà cầm từng chiếc soi gương, so sánh hồi tưởng.

"Ta từng hoạt bát thế , màu hồng hồi đó dám mặc nhỉ?"

"Eo nhỏ thế ? Lúc đó ăn uống nhỉ?"

"Trước đây đúng là nghĩ thông”.

Ma ma cạnh bà lẩm bẩm, nghĩ về những đổi và trải nghiệm của Hoàng Quý phi trong suốt bao năm. Trong lòng nhiều điều , nhưng cuối cùng vẫn giữ . Nói gì bây giờ? Chính nương nương thấu chuyện .

Khi Hoàng Quý phi chuyển sự chú ý từ quần áo cũ sang chiếc khăn tay, bà cầm nó lên ngắm kỹ. Dù bảo quản , qua nhiều năm, chiếc khăn thể nào mới tinh. Những họa tiết trúc xanh thêu ở góc cũng phai màu. Ngón tay lướt qua lá trúc, Hoàng Quý phi lặng lẽ một lúc gấp chiếc khăn thật ngay ngắn.

"Ghi thêm danh sách sính lễ ”. Bà dặn: “Đặt trong một chiếc hộp”.

Ma ma ngạc nhiên. Hoàng Quý phi và Quận chúa Ninh An quá thiết. Cả năm tính cũng chỉ gặp dịp lễ tết khi Quận chúa đến thỉnh an. Quận chúa xuất giá, xét về sơ, Hoàng Quý phi cần thêm sính lễ. bà là quản lý hậu cung, thêm sính lễ mang ý nghĩa ban ơn. Lại kết thêm chút quan hệ, chuyện ban hôn là do Hoàng Quý phi đề nghị với Thánh Thượng. Trong tình huống như , việc tặng sính lễ chỉ là hình thức, cần quá hậu hĩnh, chỉ cần chọn vài món quý giá, tinh mỹ, thể hiện phong thái hoàng gia và gửi gắm lời chúc phúc là đủ. Từng rương sính lễ khiêng phủ Thành Ý Bá, đó là việc của Từ Ninh cung, đến lượt Thúy Hoa Cung tranh giành. Vì thế, một chiếc khăn tay - hơn nữa còn là một chiếc khăn cũ trong danh sách sính lễ thật sự quá mức lạc lõng. Dựa chứ? Một chiếc khăn tay, mà xứng chứ?

Trong lòng ma ma nghi hoặc, nhưng thấy Hoàng Quý phi ý định giải thích, bà đành im lặng theo lệnh. Bà chọn một hộp gỗ hoàng lê kích thước vặn, nắp hộp khảm hoa văn trúc nền ngà, cũng xem như phù hợp với chiếc khăn . Bên trong hộp lót một lớp gấm đỏ, đặt chiếc khăn trắng lên trông vô cùng nổi bật. Dĩ nhiên, theo lời ma ma, thì chiếc hộp khi còn đáng giá hơn hàng chục chiếc khăn, huống hồ chiếc khăn còn là đồ cũ.

Hộp mang đến cho Hoàng Quý phi xem. Thấy bà gật đầu, ma ma kìm tò mò, thử dò hỏi: "Nương nương, tặng Quận chúa một chiếc khăn như thế ?"

Hoàng Quý phi im lặng một lúc, như đang cân nhắc điều gì, đó : "Chỉ là đột nhiên nhớ thôi, ý gì đặc biệt”.

Ma ma tin, nhưng cũng hiểu tính của Hoàng Quý phi. Nếu bà thêm, chắc chắn thể ép hỏi.

Nửa đầu tháng mười một trôi qua nhanh. Càng gần ngày cưới, cả phủ Phụ Quốc công và phủ Thành Ý Bá đều bận rộn hẳn lên.

Ngày mười bảy, bầu trời u ám suốt buổi chiều. Đến tối, tuyết bắt đầu rơi, từng đợt tuyết nhỏ lất phất kéo dài đến sáng. Đây là trận tuyết đầu tiên của Đông Kinh năm nay, tuy tích tụ nhiều nhưng khiến kinh thành lạnh hơn hẳn.

Trong phòng nghị triều, mấy ngày nay bắt đầu đặt lò than, chỉ vì Từ Giản mà còn để chăm sóc vài vị lão thần cao tuổi. Tuy nhiên, bước khỏi phòng nghị triều, đoạn đường dẫn đến Kim Loan Điện vẫn là một chặng giá lạnh. Sàn lát đá đường quét sạch tuyết, còn tuyết đọng nhưng vẫn trơn trượt, dễ chút nào. Chỉ khi bước Kim Loan Điện, mới cảm nhận chút ấm. Trong điện cũng lò than, nhưng do gian quá rộng, lượng lò nhiều, ấm chỉ mang tính tượng trưng.

An Dật Bá hôm nay vẻ tập trung, thỉnh thoảng liếc Từ Giản, chú ý đến dáng của . Rõ ràng, Từ Giản đang khó chịu. An Dật Bá thầm thở dài trong lòng. Hôm , Từ Giản với ông thế : "Đang hồi phục , gì nghiêm trọng, sẽ lỡ việc. Nếu lỡ ngày cưới, e rằng Quận chúa sẽ tức giận đến mức tháo khăn cưới ném thẳng mất”.

Từ Giản , An Dật Bá còn thể khuyên gì nữa? Nghĩ , lẽ hôm đó ông nên khuyên thêm vài câu. Nếu ông khuyên , lẽ nên nhờ Thành Ý Bá mặt. Thể diện của nhạc phụ, Từ Giản chắc chắn sẽ nể nang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-331-chiec-khan-theu-truc-xanh.html.]

giờ thì… Chỉ còn mười ngày nữa là đến lễ cưới. Giờ mà đề nghị nghỉ ngơi thêm thì thật hợp lý. Quan trọng hơn, việc phù hợp với tình hình của Thái tử. Dù , tháng qua Thái tử theo sát Thánh Thượng trong các buổi chầu, đó tiếp tục học hỏi từ Tam Cố, bình yên và định. An Dật Bá vẫn đang mải suy nghĩ thì kéo về thực tại bởi tiếng hô "Bãi triều" của Tào công công.

Ông vội vàng tiễn Thánh Thượng rời , lập tức bước đến bên Từ Giản: "Vết thương thế nào ? Hôm nay lạnh như , thấy ngươi thoải mái”.

Từ Giản nhấc chân lên hoạt động một chút, giọng điệu vẫn điềm nhiên: "Như cũ thôi, vẫn chịu ”.

An Dật Bá nhiều lời , nhưng cuối cùng chỉ đành nuốt xuống.

"So với vết thương của ”. Từ Giản : “Bá gia nên lo thêm về lễ nghi ”.

"Sẽ sơ suất gì ”. An Dật Bá bật : “Hôn lễ quan trọng như thế, thứ chắc chắn sẽ sắp xếp chu . Nói mới nhớ, hôm nay từ Từ Ninh cung sẽ mang sính lễ tới đó”.

Từ Giản gật đầu: "Bên Hoàng Quý phi nương nương cũng chuẩn một phần”.

"Không hổ là viên ngọc quý tay Hoàng Thái hậu”. An Dật Bá vuốt râu : “Có thể cưới Quận chúa, quả thật là phúc lớn”.

Vừa , ông vỗ nhẹ vai Từ Giản.

Từ Giản bật , khóe môi cong nhẹ: " , phúc lớn”.

*

Hôm nay kinh thành huyên náo. Từng đoàn sính lễ từ cổng Tây Cung lượt chuyển , qua các con phố để tới phủ Thành Ý Bá. Tiểu Dư công công trong kiệu, vén rèm lên để dân chúng bàn tán, khỏi cảm thán trong lòng. Thánh chỉ ban hôn cũng do chính ông đến phủ Thành Ý Bá tuyên , dường như chỉ mới đây thôi, mà chớp mắt tới ngày cưới. nghĩ , nhớ đến vài Quận chúa và Phụ Quốc công trò chuyện ở Từ Ninh cung... Cũng lẽ, thời gian trôi qua vẫn còn chậm. Người tình cảm với mà, một ngày gặp như cách ba thu.

Cổng lớn phủ Thành Ý Bá mở rộng. Mọi trong phủ chuẩn sẵn sàng, chào đón sính lễ một cách vui mừng. Tiểu Dư công công tuyên khẩu dụ của Hoàng Thái hậu, danh sách sính lễ, đó đưa danh sách cho Lâm Vân Yên: "Quận chúa, nương nương ngày nào cũng nhắc tới đấy!"

Lâm Vân Yên mỉm .

Sính lễ từ Từ Ninh cung , quà mừng từ Thúy Hoa Cung cũng tới. Ma ma mặt tròn trĩnh, tràn đầy niềm vui, lời đều mang ý cát tường. Danh sách quà chỉ là một tờ giấy mỏng, nhưng mỗi món đều tinh xảo, quý giá. Duy nhất một món vẻ giản dị là "Một chiếc khăn tay thêu trúc xanh". Trong khí vui vẻ và rộn ràng , chẳng ai quan tâm chiếc khăn đó thực chất là gì. Khi từ trong cung rời , Trần thị giúp Lâm Vân Yên sắp xếp các sính lễ từ cung, chuyển kho chờ ngày cưới mang sang phủ Phụ Quốc công. Cũng trong quá trình , Lâm Vân Yên thấy chiếc khăn tay đó. Chỉ cần liếc qua cũng nhận đây là đồ cũ, nhưng đựng trong một chiếc hộp tinh xảo, khiến khỏi thắc mắc.

Lâm Vân Phương tò mò ghé gần, lật qua lật chiếc khăn để xem xét, đó sang Lâm Vân Yên với ánh mắt đầy nghi vấn. Vải vóc tất nhiên là loại nhưng đến mức vô giá. Thêu cũng khá , nhưng chắc chắn tác phẩm của thợ thêu danh tiếng. So sánh thì tay nghề của đại tỷ nhà họ vẫn hơn hẳn.

“Chẳng lẽ là vật dùng khi còn trẻ của nương nương ư?” Lâm Vân Phương đoán.

Lâm Vân Yên lắc đầu. Nàng từng thấy chiếc khăn , cũng từng . Thực tế, nàng và Hoàng Quý phi tiếp xúc nhiều, nên càng thể hiểu ý tứ đằng món quà . Tuy nhiên, trực giác mách bảo nàng rằng món quà hẳn ý nghĩa nào đó. Lấy chiếc khăn từ tay Lâm Vân Phương, Lâm Vân Yên cũng lật qua lật xem, nhưng vẫn phát hiện điều gì. Một ý nghĩ lóe lên, nàng cầm khăn tìm Lâm Vân Tĩnh. Lâm Vân Tĩnh đang ngoài hành lang vui vẻ trò chuyện với Hoàng thị, hai con rộ lên đầy hứng khởi.

“Đại tỷ”. Lâm Vân Yên gọi.

Lâm Vân Tĩnh với Hoàng thị vài câu bước tới bên em gái: “Có chuyện gì ?”

“Tỷ giúp xem chiếc khăn ”. Lâm Vân Yên : “Là quà của Hoàng Quý phi, hiểu ”.

Lâm Vân Tĩnh nhận lấy, xem xét một hồi, lông mày cũng cau . Phần vải gì đặc biệt, nên nàng tập trung hoa văn thêu. Đây vốn là sở trường của Lâm Vân Tĩnh, nên nàng quan sát kỹ.

“Có thể thấy thêu học qua, nhưng xuất sắc lắm. Chỉ ở mức trung bình, nhưng sợi chỉ dùng . Dù cũ, màu sắc phai nhưng vẫn đều. Người sử dụng loại vải và chỉ , dù trong cung, cũng thuộc gia đình khá giả như chúng . Nhìn mũi thêu…”

Lâm Vân Tĩnh ngừng , thậm chí giơ chiếc khăn lên ánh sáng để quan sát kỹ hơn. Một lúc , nàng : “Tỷ cảm giác từng thấy qua”.

Lâm Vân Yên ngạc nhiên: “Đã thấy ư?”

“Ý tỷ là kỹ thuật thêu . Chiếc khăn lẽ còn cũ hơn cả tuổi của tỷ”. Lâm Vân Tĩnh nhíu mày: “Ấn tượng mờ nhạt quá, tỷ nhất thời nhớ ”.

Lâm Vân Yên hiểu ý chị . Có lẽ Lâm Vân Tĩnh từng thấy những món đồ khác thêu bởi thợ .

“Vậy nhờ tỷ cố gắng nhớ giúp ”. Lâm Vân Yên : “Nếu manh mối gì, nhất định nhé”.

Lâm Vân Tĩnh gật đầu. Rồi như chợt nhớ điều gì đó, nàng nhẹ nhàng chạm mũi em gái, nở nụ tinh nghịch: “Tỷ còn nhớ một việc nữa cho . Chẳng tỷ , giọng của nhị phu quen quen ? Tỷ sẽ nghĩ thêm và ”.

Một tiếng “nhị phu” khiến Lâm Vân Yên kịp , thì Lâm Vân Phương bật . Thấy hai chị em đùa giỡn, Lâm Vân Yên cũng nhịn theo.

“Tỷ cố mà nhớ cho nhé”. Nàng đáp lời trêu chọc của các chị, chút ngại ngùng, còn tự hào ngẩng cao đầu: “Nếu sẽ cứ mãi bận lòng, đến cả cưới cũng chẳng cưới nữa”.

*

Phủ Thành Ý Bá tràn ngập tiếng đùa vui vẻ, còn ngoài đường phố, dân đang bàn tán xôn xao về những sính lễ từ trong cung.

Trong một gian phòng nhỏ ở quán , Từ Giản im lặng uống . Đợi một khắc, Huyền Túc từ bên ngoài bước , hạ giọng cung kính: “Gia, ở ngã tư đối diện một , đại sảnh, là bám theo gia mấy ngày nay”.

Từ Giản khẽ gật đầu. Hắn đang theo dõi, và theo dõi hơn mười ngày . Ngón tay gõ nhẹ lên chân hai , sắc mặt Từ Giản vẫn điềm tĩnh. Dù đó là của ai, điều khiến đối phương hứng thú nhất chắc chắn hành tung của , mà là tình trạng vết thương ở chân

 

Loading...