Yến Từ Quy - Chương 335: Mảnh vỡ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:25:10
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong chăn vẫn còn ấm. Mấy chiếc túi sưởi đặt trong chăn giữ cho ấm tan. Chiếc mà Lâm Vân Yên lấy đưa Từ Giản cũng chỉ còn chút ấm, nàng cầm nó đặt ở cuối giường tự tháo áo khoác ngoài, xuống. Vãn Nguyệt kéo rèm xuống, ánh đèn mờ nhạt xuyên qua lớp rèm dày, chỉ để chút ánh sáng mờ ảo.

Lâm Vân Yên trở , hỏi: “Giờ là canh mấy ?”

“Canh tư , Quận chúa, nô tỳ thổi đèn nhé”. Vãn Nguyệt đáp khẽ.

“Thổi ”.

Căn phòng triệt để chìm bóng tối. Lâm Vân Yên yên lặng, những tiếng động khe khẽ, rằng Vãn Nguyệt cũng đang nghỉ ngơi. Chỉ một lúc , nhịp thở của nha đầu trở nên đều đặn, rõ ràng là . Còn nàng ngủ . Những lời đối đáp lúc nãy quá nhiều cảm xúc chen lấn, lúc nghẹn ngào nên lời, tâm trí cũng cơ hội mà sắp xếp suy nghĩ. Giờ đây thứ xung quanh đều yên tĩnh, nàng mới thể từ từ suy ngẫm.

Hai kiếp sống lượt hiện lên mắt, vui buồn xen lẫn, đến mức lúc nàng chẳng còn phân biệt đoạn ký ức nào là của kiếp nào. Hơi thở nàng như nghẹn . So với Từ Giản, ký ức của nàng rõ ràng và đơn giản hơn nhiều.

Kiếp từ đầu đến cuối đều trọn vẹn một đời, còn kiếp đổi bao nhiêu, cũng mới chỉ là một năm ngắn ngủi. Chỉ bấy nhiêu thôi. Nếu cẩn thận phân biệt, nàng vẫn thể tách biệt hai kiếp mà đến mức nhầm lẫn, nhưng những lúc tâm trí chao đảo, vẫn khó tránh một thoáng ngỡ ngàng.

Còn Từ Giản thì ? Liệu phân biệt rõ ràng chăng? Hắn sẽ để phân biệt đây? Biết bao thời gian, bao đan xen và lặp lặp . Như Từ Giản , những ngày khi mở mắt , cũng hôm nay là ngày nào, trong những trải nghiệm thể phân định rõ ràng là thực, là hư?

Không, nên như thế. Không hư vô. Đối với Từ Giản, thứ đều là thật, tất cả đều là những điều mà thực sự trải qua. Mọi điều “thật” hòa lẫn , nhưng vẫn cố gắng nhận là đoạn thật của từng khoảnh khắc, từng thời khắc trong cuộc đời .

Lâm Vân Yên hít một thật sâu.

“Bà sớm muộn gì cũng phát điên sớm thôi”. Đó là Từ Giản về Từ phu nhân, nhưng nếu hỏi Lâm Vân Yên, chính Từ Giản mới thực sự như đang bờ vực của sự điên rồ. , Từ Giản điên. Hắn vẫn còn kiên trì, vẫn còn đang chắp nối, dùng chính những kinh nghiệm sai lầm của để cố ghép nên một tương lai “đúng đắn”. Bởi vì nàng đang ở đây, trong "hiện thực" của . Từ Giản thể thua.

Có lẽ, nỗi ức chế nén lâu khiến lồng n.g.ự.c nàng đau nhói. Lâm Vân Yên thở hắt , nhưng cũng chẳng khá hơn, tay nàng vô thức ấn n.g.ự.c , mong tìm chút an ủi. Khó trách Từ Giản nay chẳng chịu . Với từng "quá khứ”, thể dễ dàng mở lời...

Lâm Vân Yên vô thức trở . Nàng nhớ đến Từ phu nhân. Nếu những lời của bà , nàng cũng chẳng thể chắp ghép những mảnh vụn , chẳng thể bức tranh gần như chỉnh đặt mặt Từ Giản, và cũng sẽ chẳng thể cầm bút mà đặt nét vẽ cuối cùng.

Phu nhân họ Từ ngừng bận tâm đến thương tích của , đến mức trong giấc mơ bà cũng thấy những hình ảnh . Lâm Vân Yên siết chặt tay. Còn nàng thì ? Người cùng Từ Giản trải qua cả con đường tăm tối đến tận ngõ cụt, nàng mơ thấy gì? Trong suốt hơn một năm qua, nàng…

Ánh mắt Lâm Vân Yên bỗng dưng sắc . Nếu về giấc mơ ám ảnh nhất, về cơn ác mộng mà dù năm tháng trôi qua vẫn chẳng thể quên, chỉ thể là "ngọn lửa lớn” đó. Lâm Vân Yên thực còn nhớ rõ giấc mơ như thế nào, nhưng nàng từng Uông ma ma nhắc . Khi còn nhỏ sống ở cung Từ Ninh, nàng từng nức nở trong giấc mơ giữa đêm, Hoàng Thái hậu ôm ấp, dỗ dành mãi mới thể ngủ . Về khi sống ở phủ Thành Ý Bá, mỗi tháng cũng vài nàng giật tỉnh giấc, khiến Thái hậu cắt đến chăm nom nàng. Những giấc mơ đều là những ngọn lửa bùng cháy, nhưng cụ thể thì nàng còn quá nhỏ để diễn tả, Hoàng Thái hậu cũng chẳng để ai nhắc . Mọi đều cho rằng đó là tình mẫu tử sâu nặng.

Năm , chùa Định Quốc bốc cháy dữ dội, khi nàng mới một tuổi rưỡi, tất nhiên mặt mà vẫn còn ở kinh thành sự chăm sóc của các trưởng bối. Nàng từng trải qua cảnh tượng nào như , nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ thể gắn liền với hình ảnh của khuất. Về lớn lên, những giấc mơ cũng dần còn nữa. đến lúc , khi nghĩ , Lâm Vân Yên bỗng cảm thấy nghi ngờ. Liệu nàng thực sự mơ thấy vụ cháy ở chùa Định Quốc ? Ngọn lửa mà nàng thực sự trải qua, là cùng với Từ Giản. Những giấc mơ kinh hoàng thời thơ ấu, lẽ chính là ký ức chạm ngưỡng cửa sinh tử... Về mặt thời gian, những năm tháng thơ ấu của nàng đáng lẽ ngoài vòng xoáy hỗn độn, nhưng thời gian quá mơ hồ. Có lẽ trong những góc khuất tưởng và nên, cất giấu một mảnh ký ức. Nàng và Từ Giản, liệu thể theo những mảnh vụn mà tìm một con đường ? Những mảnh ký ức sẽ dẫn lối cho họ…

Ý nghĩ lóe lên, Lâm Vân Yên bất chợt bật dậy, tay nắm chặt chăn, đăm đăm về phía . Quá tối , dù mắt quen dần nhưng nàng thực vẫn chẳng rõ. Nàng chỉ thể thấy nhịp tim dồn dập của chính , như từng hồi trống thúc giục.

Vãn Nguyệt giật tỉnh giấc: "Quận chúa?"

"Trời sáng ?" Giọng Lâm Vân Yên run rẩy, nàng cố nén : “Bao giờ thì trời sáng?"

Vãn Nguyệt đầu cửa sổ, bên ngoài tối om: "Chưa , tiểu thư...”.

"Ta gặp đại tỷ, chuyện hỏi tỷ ”. Lâm Vân Yên đáp.

Vãn Nguyệt vội : " cũng đợi trời sáng , giờ Đại tiểu thư vẫn còn đang ngủ”.

"Vậy phiền ngươi một chuyến, truyền lời giúp ...”.

Vãn Nguyệt khoác áo, thắp đèn, trong lòng ngổn ngang. Tiểu thư nhà nàng vốn luôn chủ kiến, việc cũng đấy, hôm nay vẻ nôn nóng, vội vã đến lạ. Vãn Nguyệt định vén rèm thì thấy Lâm Vân Yên tự dậy.

"Thôi, để đích hỏi tỷ ”. Nàng .

Nhìn thần sắc Lâm Vân Yên, Vãn Nguyệt thấy rõ sự gấp gáp trong mắt, là khuyên nổi nữa, đành : "Bên ngoài trời lạnh, tiểu thư đồ ấm ”.

Lâm Vân Yên vội vàng áo quần, mái tóc dài còn chẳng kịp chải chuốt, chỉ buộc gọn khoác lên một chiếc áo choàng dày. Vãn Nguyệt nâng chiếc đèn lồng lên, mở cửa. Bên động tĩnh, bên Mã ma ma cũng giật tỉnh giấc, thấy hai chủ tớ đến, bà thoáng bối rối.

“Chuyện gì thế?” Bà khoác thêm áo ngoài, hấp tấp bước , đầu còn ngó trong phòng, ghé giọng hỏi Vãn Nguyệt: “Chưa ?”

Vãn Nguyệt hiểu bà đang hỏi đến Phụ Quốc công, bèn đáp: “Đi một lúc , là Quận chúa đột nhiên gặp Đại tiểu thư”.

Mã ma ma khó hiểu vô cùng. Chuyện gì mà gấp đến mức sáng gặp ?

Lâm Vân Yên thấy Mã ma ma lo lắng, nhẹ nhàng : “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, chỉ là cứ nghĩ mãi yên, tìm hiểu cho rõ thì ngủ ”.

Mã ma ma chỉ thở dài, đành hiệu cho Vãn Nguyệt cẩn thận, gọi gác cửa dậy mà tự mở cửa cho Lâm Vân Yên. Vãn Nguyệt cầm đèn , Lâm Vân Yên vội bước theo .

*

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, tiếng bước chân vang vọng. Lâm Vân Yên chợt nhớ đến con đường tối lúc mới thức giấc, trong thoáng chốc cảm thấy dường như thiếu mất thứ gì. Sau đó mới nhận là thiếu âm thanh của bánh xe lăn nền gạch. Nàng quen Từ Giản bên cạnh mất . Nghe thấy tiếng bánh xe lăn đến, dù ở giữa nguy hiểm cũng khiến nàng thấy an tâm hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-335-manh-vo.html.]

Bóng đèn lồng lắc lư trong làn gió đêm, Lâm Vân Yên nhanh chân bước đến ngoài viện Thanh Phác. Vãn Nguyệt lên gõ cửa. Chỉ chốc lát, bà tử bên trong ngái ngủ lên tiếng hỏi: “Ai đấy?”

“Là Quận chúa, Quận chúa việc gấp cần gặp Đại tiểu thư”.

Nghe thấy , bà tử dám chần chừ, càng dám phàn nàn, vội vàng mở cửa.

Lâm Vân Yên bước , nhỏ giọng dặn dò: “Đừng kinh động đến Nhị thẩm, chỉ cần vài lời với Đại tỷ thôi”.

Bà tử lời. Lâm Vân Yên vòng qua hậu viện, gõ cửa phòng của Lâm Vân Tĩnh. Lâm Vân Tĩnh vẫn ngủ say, Lâm Vân Yên tới, nàng chợt ngẩn . Nha nhóm đèn, vén rèm, Lâm Vân Tĩnh thấy Lâm Vân Yên gió lạnh thổi đến đỏ cả chóp mũi, đưa tay dụi mắt hai . Giấc ngủ tan phần lớn, nàng vẫn giường, chỉ vỗ nhẹ chăn: “Xem lạnh kìa, mau đây”.

Nhìn Lâm Vân Tĩnh thúc giục , Lâm Vân Yên cảm thấy sự nôn nóng bồn chồn suốt đường bỗng chốc nhẹ hẳn, đôi vai cũng thư thái hơn. Nàng cởi áo khoác, tháo áo ngoài, cởi giày, chẳng lời nào mà chui ngay trong chăn do Lâm Vân Tĩnh vén lên, xuống quấn kín như bọc chăn.

Lâm Vân Tĩnh đắp chăn cẩn thận, chạm tay nàng: “Lạnh cóng ”.

Không chỉ lạnh, mà còn điên nữa. Nếu là mùa hè thì giờ chắc trời rạng, huống chi là mùa đông đêm dài, trời vẫn còn tối đen, thế mà Lâm Vân Yên chịu ngủ còn gõ cửa. Không điên thì là gì? Ra hiệu cho nha thổi đèn, buông rèm xuống, bên trong màn chỉ còn hai chị em như hồi còn nhỏ.

“Nói ”. Lâm Vân Tĩnh sát nàng, nhẹ giọng hỏi: “Có chuyện lớn gì mà khiến quản thời gian thế ?”

Lâm Vân Yên mỉm : “Đến đây để hỏi tỷ cho rõ”.

“Hai câu hỏi hôm ?” Lâm Vân Tĩnh cũng : “Ta còn nghĩ , nếu thì nửa đêm gõ cửa vườn Bảo An ”.

Lâm Vân Yên hỏi: “Muội nhớ tỷ từng lúc đó tỷ thường thấy một giọng , cứ lặp lặp bảo tỷ đừng gả cho Tô Kha, tỷ còn nhớ rõ giọng đó ?”

Nụ môi Lâm Vân Tĩnh khựng . Nàng chớp mắt, lâu gì. Nếu câu “đến đây để hỏi rõ” đó, nàng thật khó thể nhận . khi xâu chuỗi thứ, ký ức bỗng hiện lên rõ ràng hơn.

“Ta chỉ gặp Phụ Quốc công một , ở chính sảnh , thậm chí còn rõ gương mặt của ngài , nhưng thực sự thấy giọng của ngài ”. Lâm Vân Tĩnh nắm lấy tay Lâm Vân Yên, nhắm mắt hồi tưởng một nữa: “Rất giống, giống với giọng đó”.

Nàng chắc đến bảy phần, nhưng trong lòng cũng nhiều phần khó hiểu. Khi nàng và Tô Kha hôn ước, phủ Thành Ý Bá và phủ Phụ Quốc công hề qua gì. Rốt cuộc nàng thấy giọng đó ở , và tại nhớ đến nó? Tiếng ngăn nàng cưới Tô Kha. Không hiểu nổi, thể hiểu. điều Lâm Vân Tĩnh lo lắng nhất vẫn là Lâm Vân Yên.

"Ta quen ngài ”. Nàng : “Cũng ...”.

Lâm Vân Yên mỉm : "Muội , yên tâm ”.

Có gì mà hỏi tại , chỉ là họ qua nhiều con đường, trải qua quá nhiều lặp , và trong hành trình để một mảnh vụn. Không rõ từ , tường tận chi tiết, nhưng in sâu lòng, ẩn nền đá xanh cũ kỹ, lối mà họ chẳng bao bước qua. Nhờ đó, khi bước , giày còn nước bùn b.ắ.n ướt nữa. Đó là điều may mắn, đủ để Lâm Vân Yên tin lời Từ Giản từng , rằng con đường sẽ tới.

Chăn đệm ấm quá. Người thức trắng đêm cuối cùng cũng thấy cơn buồn ngủ kéo đến. Lâm Vân Yên cố gắng giữ tỉnh táo, mím chặt môi, vết thương nơi môi đau nhói, khiến nàng khỏi hít sâu một .

"Sao thế?" Lâm Vân Tĩnh hỏi.

"Không gì”.

Ngón tay nàng thò khỏi chăn, nhẹ nhàng đặt lên môi. Đôi môi , cái chạm nhẹ nhàng khiến nàng nhớ đến nụ hôn lâu đó, dịu dàng, kìm nén, nụ hôn mang theo vị máu. Nàng nghĩ đến lời Từ Giản về "từng từ bỏ", nghĩ đến những năm tháng cô đơn của , đến nỗi sợ hãi và kiên định của … Hai con châu chấu cùng buộc một sợi dây? Nàng nào là châu chấu gì. Chỉ Từ Giản đơn độc nhảy nhót mà thôi. Đầu lưỡi khẽ lướt qua môi , nàng thể cảm nhận rõ thở và nhiệt độ của , cùng nhịp tim của chính đang thổn thức trong ngực.

"Đại tỷ”. Lâm Vân Yên khẽ mỉm , nhắm mắt , nhẹ nhàng : “Còn mười ngày nữa thôi, gả cho ”.

Lâm Vân Tĩnh cũng bật theo.

"Thật quá”. Nàng đáp: “Thật quá”.

Trời bắt đầu sáng, khi ánh bình minh hiện dần, Lâm Vân Yên cuối cùng cũng ngủ say. Lâm Vân Tĩnh rời , chỉ lặng lẽ bên nàng.

*

Tại phủ Phụ Quốc công, Từ Giản triều phục, chuẩn lên triều. Ngự y đang thu dọn hòm thuốc, lầm bầm: "Ai da, cũng gắng gượng gì, nếu t.h.u.ố.c của lão phu thì e là giờ còn nổi. Cậy còn trẻ mà cố, lo cho cái chân thương tổn , chịu mấy như thế nữa ”.

Từ Giản khỏi buồn . Hắn nặng nhẹ, cũng tài nghệ của đại phu.

"Yên tâm”. Hắn : “Sẽ ”.

Nếu còn dám lén leo tường phủ Thành Ý Bá một nữa, chắc hẳn tiểu Quận chúa sẽ dễ bỏ qua. Mà cũng chẳng còn lý do nào nữa. Chỉ còn mười ngày nữa thôi, sắp thành thê tử của , leo gì cho mất công? Dù , cuộc trò chuyện tối qua cũng phần ngoài dự liệu của . Từ Giản Lâm Vân Yên tinh nhạy, hiểu , sớm muộn cũng sẽ xâu chuỗi chuyện, chỉ là ngờ sớm như . Trong tình cảnh đó, giấu cũng chẳng giấu , chỉ đành kể hết chuyện. Với , đó đều là những chuyện qua, kết thúc. Hắn Lâm Vân Yên suy nghĩ thêm cho nặng lòng. Tiểu Quận chúa mềm lòng, đêm nay liệu ngủ yên .

Trời gần sáng. Những chiếc lồng đèn thắp suốt đêm ở hành lang ngoài nhạt màu. Thành Hỷ bước qua hành lang dài, mở cửa, thấy chủ nhân đang ngắm trong gương, chỉnh tay áo và cổ áo.

"Chiều qua, Phụ Quốc công và Hạ công tử uống , uống rượu, đến canh ba mới tiễn đến phủ Ân Vinh Bá, đó…", Thành Hỷ liếc cúi đầu, tiếp: “Phụ Quốc công leo tường phủ Thành Ý Bá, ở một canh giờ mới rời ”.

Quý nhân đầu, ánh mắt lướt qua Thành Hỷ: "Leo tường? Từ Giản ư?"

 

Loading...