Yến Từ Quy - Chương 347: Xuân Phong Đắc Ý
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:30:52
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tân hôn ba ngày nghỉ.
Hết kỳ nghỉ, Từ Giản dậy sớm triều. Khi rời giường, Lâm Vân Yên vẫn còn say ngủ. Từ Giản nàng tỉnh giấc, nên nhẹ nhàng rửa mặt sơ qua, việc còn thì chuyển sang thư phòng mà .
Vãn Nguyệt đổ nước rửa mặt, nước ấm chạm gạch lạnh, bốc lên làn khói trắng. Mã ma ma trong phòng, hỏi nhỏ: “Quận chúa dậy ?”.
“Chưa ạ”. Vãn Nguyệt lắc đầu: “Quận chúa xưa nay cũng chẳng quen dậy sớm cho lắm”.
Mã ma ma bèn hừ một tiếng, chẳng rõ là trách thương. Ngày là chuyện của ngày . Phủ Thành Ý Bá tuy nghiêm quy củ, nhưng là khô cứng đến mức chỉ chuyện phép tắc. Các lễ nghi lớn nhỏ đều nghiêm chỉnh, trong kinh thành ai nấy đều đây là gia tộc khuôn phép và trọng lễ nghĩa. Tuy , trong nhà vẫn những nét dễ chịu, từ những thế hệ thế. Gia đình thì vẫn nên khí thoải mái và tự nhiên, nếu ở nhà mà cứ căng thẳng quá thì chẳng thú vị gì. Lão phu nhân dạy dỗ các con cũng theo hướng đó. Lúc cần phép tắc thì thời gian học hành gặp gỡ đều chậm trễ một khắc nào. Lúc thoải mái thì ngủ đến trưa cũng , cùng lắm chỉ một câu bông đùa “Ban đêm ăn trộm ?”.
Về phần lễ bái hằng ngày, mỗi tháng chỉ yêu cầu đến chào mùng một và ngày rằm, còn tới cũng chẳng ai giục. Người trong nhà sống hòa thuận, phần dễ chịu, nên phần lớn cũng vẫn đều đặn tới đủ. Quận chúa ở nhà dậy quá muộn, nhưng cần dậy sớm như khi triều cùng Từ Giản.
“Quốc công gia gì ?” Mã ma ma hỏi Vãn Nguyệt.
Vãn Nguyệt hiểu ngay ý bà. Lấy chồng , dù như ở nhà đẻ, nhưng lễ nghĩa trong vai trò vợ cũng thể tùy ý . Mã ma ma thương Quận chúa, nhưng cũng lo Quận chúa vì chuyện nhỏ mà ảnh hưởng đến hòa khí với Quốc công gia.
“Có ạ”. Vãn Nguyệt đáp: “Ngài bảo gì cũng nhẹ nhàng đừng Quận chúa tỉnh giấc”.
Mã ma ma bật thành tiếng. Cũng thôi. Người thương yêu như , ma ma như bà cũng cần bận tâm thêm gì.
Đợi Lâm Vân Yên tỉnh dậy, Vãn Nguyệt kể câu chuyện với nụ vui vẻ: “Ma ma lo cho Quận chúa đó, Quốc công gia cưng chiều thế yên tâm ”.
Lâm Vân Yên cũng mỉm . Nói về quy củ, quả thực nàng dậy cùng với Từ Giản, thậm chí dậy sớm hơn. giữa nàng và Từ Giản chẳng cần mấy cái nghi thức và hình thức . Sống cùng lâu, hiểu rõ tính nết nên cũng chẳng cần bộ tịch để gì. Dù , nàng lấy chồng cũng là gì . Trên bàn trang điểm, phong bì chuẩn sẵn. Ngày thứ hai hôn lễ, nàng tặng một lượt bao lì xì cho phủ để lấy may, nhưng hôm nay khác. Nàng sẽ gọi các quản sự đến chuyện, tiếp nhận các công việc trong phủ, tặng bao lì xì xem như mắt, nhận chức mới. Chuyện với Lâm Vân Yên là việc dễ như trở bàn tay. Nàng rõ tình hình trong phủ, ai giỏi giang, ai trung thành, đều ghi nhớ trong lòng. Hơn nữa, phủ vận hành nề nếp nhiều năm, cũng chứng tỏ trong ngoài ai nấy đều năng lực, nàng cần bận tâm quá nhiều.
Trong khi Lâm Vân Yên đang bàn bạc với Lâm quản gia, thì bên , trong Kim Loan Điện, Tào công công hô “Bãi triều”. Thánh thượng từ ngai vàng bước xuống, nhanh phía ngoài. Lý Thiệu theo ngài, mím môi, để lộ biểu cảm gì, nhưng quen là thấy ngay, Thái tử hiện giờ đang vô cùng phấn khích. Thái tử phấn khởi đến mức tay nắm chặt, móng tay cắm lòng bàn tay để cố nén cảm xúc, vẻ điềm tĩnh, nhưng mặt và cổ đỏ ửng, tiết lộ tâm trạng thật sự.
Lúc nãy, trong buổi triều, Thánh thượng nhắc tới việc bắt đầu từ ngày mai Thái tử sẽ tiếp tục đến lục bộ quan sát chính sự, bắt đầu thì cũng nên kết thúc, bảo bắt đầu từ Lễ bộ. Cụm từ “ bắt đầu thì cũng nên kết thúc” khiến Lý Thiệu chút thoải mái, bởi dừng công việc ở Lễ bộ vốn do . Tuy vốn hứng thú gì với công việc, chỉ giấy tờ chất đống, nhưng hiểu rằng là Thái tử, học quan sát chính sự là chuyện tất yếu. Dù sớm muộn gì cũng sẽ thử sức, ghế phụ việc trong triều thì thoải mái thật, nhưng giờ chầu vẫn theo phụ hoàng và các đại thần, vòng qua vòng mấy chỗ trong triều mãi cũng chán.
Còn khi quan sát chính sự thì khác. Ở Thiên Bộ Lang cả ngày, tan ca xong thể gì đều do quyết định. Hắn uống rượu, nhạc, thậm chí đùa giỡn vài câu với các giai nhân. Cái tuổi trẻ đầy nhiệt huyết , từng mùi vị cuộc sống, gò bó lâu ngày cũng lúc thả một chút, điều đó đỗi bình thường. điều khiến Lý Thiệu hứng thú hơn cả là “Từ Giản cùng”. Từ Giản còn dưỡng thương, thể suốt ngày theo sát . Dĩ nhiên, với sự tin cậy mà phụ hoàng dành cho Từ Giản, chờ đến năm khi Từ Giản hồi phục hơn, tám phần là cùng. Lý Thiệu nhưng cũng đành chịu. Bởi , một tháng tự do tự tại sắp tới, thật thể bỏ phí. Tính , Lý Thiệu phong thanh về chuyện quan sát chính sự từ hôm qua. Phương nhắc đến một , đồn là do Từ Giản đề nghị với Thánh thượng, nhưng Thánh thượng gật đầu nên dám chắc. Nay Thánh thượng rõ ràng nhắc đến việc quan sát chính sự, lòng Lý Thiệu coi như yên . Đi ngang qua chỗ Từ Giản, thoáng , đầu cảm thấy “dễ chịu” hơn nhiều. Tại nhỉ? Ồ, chắc là do cưới vợ. Ninh An tuy từng gây chuyện với , nhưng Lý Thiệu từ nhỏ tiếp xúc với Ninh An, tính tình nàng , hiểu chuyện, thỉnh thoảng chút bướng bỉnh, em gái cũng đến nỗi đáng ghét. Ít so với các chị em khác mà gặp thì dễ chịu hơn nhiều. Có lẽ nhờ nét dễ chịu đó của Ninh An, Từ Giản trông cũng vẻ mắt hơn. Quả nhiên, vẫn nên cưới vợ, cưới vợ hiểu chuyện, thậm chí còn khiến như Từ Giản đổi chút ít, thế nào cũng thấy cái vẻ xuân phong đắc ý. Không chỉ Lý Thiệu nhận thấy Từ Giản vẻ xuân phong đắc ý, các quan viên khác cũng thấy rõ ràng. Đợi Thánh thượng và Thái tử rời , ai quen đều gần chúc mừng Từ Giản thêm đôi câu.
An Dật Bá vỗ vai Từ Giản: “Nhìn ngươi tinh thần phấn chấn thế , cũng yên tâm ”.
Từ Giản đáp: “Thời gian qua phiền bá phụ nhiều ”.
An Dật Bá xua tay. Hồi trẻ, ông từng chinh chiến sa trường, mấy năm gần đây ở kinh thành, công việc trong tay chẳng bao nhiêu, sống gần như kẻ rảnh rỗi, nhàn nhã đến mức khó chịu. Giờ Thánh thượng giao cho ông những việc , nên bộ xương già cũng giãn gân giãn cốt. Huống hồ, lo liệu hỷ sự cũng là hưởng chút phúc khí, đôi vợ chồng son càng hòa thuận mật, thì chủ trì hôn lễ như ông càng phúc. Việc như thế, thắp đèn lồng tìm cũng khó mà gặp .
"Ngươi đừng chứ, thật sự vui đấy”. An Dật Bá : "Ban đầu còn tưởng bà lão nhà sẽ mệt, ai ngờ bà còn hăng hái hơn cả , một phen vui vẻ náo nhiệt, bây giờ càng rảnh rang, hai hôm nay cứ giục tìm mối cho mấy đứa nhỏ, bận rộn thêm nữa”.
Giọng An Dật Bá lớn, ông cũng cố ý hạ thấp , thế nên dứt lời, cả điện vang tiếng của ít quan viên.
"Đừng chỉ lo ”. Hắn : "Người trong nhà, láng giềng xung quanh, nếu cô nương công tử nào tầm tuổi bọn nhỏ nhà , nhớ giúp mối, tiền nước cho bà mối nhất định thiếu".
Lời dứt, tiếng rộ lên. Tấn vương cũng bật , bước tới gần, : "Bổn vương con cái cùng tuổi, chứ cũng kết gia với Bá gia ”.
An Dật Bá sang sảng. Lời khách sáo mà, chính vì nên mới thể huỵch toẹt như thế. Nếu Tấn vương thực sự con cái đến tuổi thành , dù vương gia mở lời, An Dật Bá cũng chẳng dám lớn mà đáp như .
Tấn vương sang với Từ Giản: "Trông khí sắc tệ”.
"Tất cả đều nhờ phúc của ngài”. Từ Giản đáp.
"Thật đấy, mặt mày rạng rỡ, tinh thần phấn chấn”. Tấn vương nhướn mày : "So với ngươi thì bổn vương đúng là tuổi, chẳng còn như nữa. Hậu sinh thì mới thành , còn thì tính chuyện hôn nhân cho con cái ”.
An Dật Bá vui vẻ : "Nói gì chứ, vương gia, con cái của ngài còn lâu mới tới tuổi bàn hôn sự, đây là mấy đứa cháu kìa. Già , già ".
Không khí lúc vô cùng rôm rả, mấy quan viên bên cạnh tiện xen ngang, chỉ nhỏ giọng bàn luận vài câu.
"Phụ Quốc công đúng là đắc ý, tân lang thật đấy”.
"Hầy, nhạc phụ đại nhân còn đây, nữ tế tất nhiên tinh thần chứ”.
" thế, cần thể hiện cho dáng”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-347-xuan-phong-dac-y.html.]
"Đó là Quận chúa Ninh An đấy, cưới nàng chẳng như nhà tổ tiên bốc khói xanh , cần giả vờ hài lòng, mà chắc chắn trong lòng cũng mãn nguyện lắm”.
Lâm Dư đang chắp tay một bên trò chuyện cùng đồng liêu ở Hàn Lâm Viện, mấy lời bàn tán dù nhỏ, cũng vài câu lọt tai ông. Người khác khen con gái, cha tiên cảm thấy vui mừng, mấy ngày , dù Lâm Dư lộ mặt, nhưng trong lòng cũng đỗi tự hào. Hắn kẻ dễ đắc ý, nhưng khi khen con gái, ít nhiều cũng dương dương tự đắc. Vân Yên nhà ông quả thật , từ dung mạo, tính tình, phẩm hạnh, gia thế, tất cả đều xuất chúng, hơn nữa còn Hoàng Thái hậu yêu quý. Bảo rằng nhà nào cưới nàng thì tổ tiên bốc khói xanh, quả thực sai chút nào. Thế nhưng hôm nay, lòng Lâm Dư trĩu nặng. Cuộc trò chuyện mật hôm qua giữa và Từ Giản trong thư phòng vẫn đè nặng trong lòng . Nếu kết cục cùng thật sự là một con đường "vô vọng", thì tổ tiên bốc khói xanh? Rõ ràng là tổ tiên cũng chẳng còn nữa. Nếu thật sự đến một ngày, chuyện đến tận cùng, kết cục chẳng khác nào tổ tiên còn. Với việc lật đổ Thái tử, cách của Từ Giản quyết liệt đầy rủi ro, nhưng khi nghĩ đến những gì kể về chuyện cũ ở chùa Định Quốc, Lâm Dư cho rằng vẫn thể thử tìm lời giải đáp. Đây là điều ông cần để cho vợ khuất một câu trả lời thỏa đáng. Dù cố gắng hết sức nhưng vẫn kết quả, cùng lắm cũng chỉ là uổng công. Suy nghĩ một lúc, Lâm Dư sang Từ Giản.
Trên triều đình, cả hai là quan hệ cha vợ - con rể, thể thẳng thắn như khi trong thư phòng. Sáng nay đối mặt ở đại điện cũng đầy đủ lễ nghĩa, giữ trọn vẻ nghiêm trang mà vẫn chút gì đó xa cách, chỉ trở thành một nhà vài ngày mà thôi.
Ở phía khác, Lý Thiệu theo Thánh thượng thư phòng, vài lời dạy bảo, cúi chào lui . Phùng công công theo sát, dò xét sắc mặt của . Ra khỏi triều, tâm trạng điện hạ rõ ràng , nhưng lúc từ thư phòng bước , trông phần ỉu xìu. Phùng công công đoán chắc là vì Thánh thượng những điều Thái tử .
“Điện hạ”. Hắn thăm dò: “Ngày mai ngài đến Lễ bộ, là theo hầu Quách công công cùng ngài?”.
Lý Thiệu liếc mắt . So với Quách công công, dĩ nhiên Lý Thiệu vẫn tin tưởng Phùng công công hơn.
“Hắn ngươi thì khác gì?” Lý Thiệu cố ý hỏi .
Phùng công công xòa, : “Cũng gì khác cả, tan triều xong ngài cũng trở về cung thôi”.
Lý Thiệu nhạt: “Ngươi cũng giục về cung ?”
“Là Thánh thượng giục ngài đấy chứ?”. Phùng công công kéo câu chuyện sang hướng khác: “Phụ Quốc công theo hầu ngài, chắc Thánh thượng sẽ nhắc nhở thêm. Thánh thượng để ngài giám sát chính sự, thể thấy là tin tưởng ngài”.
Vừa nhắc đến Từ Giản, quả nhiên, Lý Thiệu nhạt.
“Chân còn đau khỏi, nếu phụ hoàng gọi theo?” Lý Thiệu xong, thấy Phùng công công vẻ ấp úng, bèn : “Có gì cứ ”.
Phùng công công quanh, chắc chắn ai, hạ giọng: “Điện hạ, chân của Phụ Quốc công thực sự khỏi ?”
Lý Thiệu chằm chằm: “Ý ngươi là gì?”
“Vị Nhạc đại phu chẳng là danh y về xương cốt ? Trị bệnh bao lâu , chẳng lẽ khá lên? Còn xin điện hạ ban cho xương hổ nữa, bổ đến thế còn gì”. Phùng công công , môi mím , giọng đầy ẩn ý: “Ngày thành cưỡi ngựa , cưỡi ngựa về, bảo vững, tân hôn qua mà chân vấn đề thì liệu vui vẻ như ? Tiểu Quận chúa tuy hiền hòa, nhưng cũng lúc ý kiến, nếu Phụ Quốc công thật sự tàn tật, nàng liệu chịu im lặng như thế ? Nghe đồn trong cung Thái hậu bảo rằng tâm trạng của Quận chúa vui vẻ khi cung gặp Thái hậu”.
Lý Thiệu để tâm lắm: “Chính nàng chấp nhận hôn sự , ngay từ đầu thương ”.
“Biết thì , nhưng chuyện tập luyện võ nghệ, lên triều đến phủ Thuận Thiên chẳng , trừ lúc trời lạnh thì cũng chẳng khác gì văn thần”. Phùng công công : “Bây giờ thì ? Chữa chân đến mức nghỉ lên chầu cái mấy tháng, giờ lên chầu mà việc… tiểu nhân suy nghĩ , vẫn thấy gì đó bất ”.
Lý Thiệu thở mạnh: “Ngươi Từ Giản giả vờ ư? Giả lành lặn thì ích gì?”.
“Tiểu nhân cho rằng, nếu theo ngài giám sát lục bộ, chỉ việc trong phủ lò sưởi ấm áp, thì chắc gì vất vả hơn ôm mỹ nhân?” Phùng công công đáp: “Hay là theo ngài?”.
Lý Thiệu nhạt: “Ta cũng theo”.
“ nếu Phụ Quốc công trốn, cùng lắm cũng chỉ đến đầu xuân”. Phùng công công đảo mắt: “Trừ khi…”
“Trừ khi gì?” Lý Thiệu hỏi.
“Trừ khi Thánh thượng theo ngài”.
Lý Thiệu hừ nhẹ. Tính khí của phụ hoàng, còn lạ gì, để Từ Giản theo hầu?
“Nếu Thánh thượng giả vờ thì ?” Phùng công công đặt câu hỏi.
Lý Thiệu sững : “Ngươi chắc chắn giả vờ ư?”.
“Cứ thử xem ?”. Phùng công công đáp: “Lỡ sai cũng ”.
Lý Thiệu đưa tay xoa cằm.