Yến Từ Quy - Chương 354: Nhìn đúng rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:56:46
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi đoàn xuất phát, Lâm Vân Yên chuẩn sẵn hai bình sưởi tay, đưa cho An Dật Bá.

“Cho Từ Giản ?”. An Dật Bá mỉm : “Thôi để ông già dùng thử ”.

Nói , trong đêm tuyết rơi, ông và Đào Thống lĩnh dẫn đoàn vội vã lên đường. Quan nội thị bận rộn kịp thở, sắp xếp chỗ cho đám mới trở về, lo nước nóng cơm canh. Cũng may là tiểu điện chuẩn sẵn, hâm nóng bao lâu cũng còn ngon , nhưng ít nhất cái ăn cho ấm bụng. Phần đồ ăn đầu tiên gửi cho đám rừng đón những thương. Họ cũng cần ăn lót để sức, đồng thời mang thức ăn cho những còn ở trong rừng. Thái y trong lều cũng nhàn rỗi, tất bật chẩn đoán và chữa trị cho những thương. Dù đông , việc vẫn tiến hành tuần tự, lộn xộn.

Tào công công vẫn túc trực bên cạnh Lý Thiệu. Lý Thiệu tỉnh, may mà thở đều, nhưng cơ thể lạnh buốt, tay chân lạnh ngắt. Tào công công ngừng xoa hai bàn tay , cố gắng ấm.

Lâm Vân Yên ngắm Lý Thiệu một lúc, bàn bạc với Tiểu Dư công công về việc gửi báo tin. Mọi chuyện ở trường săn rõ ràng, nhưng ở kinh thành vẫn đang lo lắng, nhất là khi chuyện liên quan đến Lý Thiệu, thể qua loa . Tuy nơi đây lều chắn gió tuyết, nhưng đông , bận rộn, tiện để Lý Thiệu ngủ yên đến sáng, Lâm Vân Yên nghĩ thấy an tâm. Nơi thể ấm bằng trong cung, thiếu trông nom chu đáo. Cần đưa Thái tử nguyên vẹn về trình diện Thánh thượng, việc khác hãy chờ hãy tính.

Ý nghĩ của Lâm Vân Yên lo lắng dư thừa. Sau một trận kinh hoàng, cộng với cái lạnh thấm , ngất xỉu, thể trạng Lý Thiệu như , nếu giữa đêm mà sốt thì cũng chẳng lạ gì.

Nghĩ , Lâm Vân Yên thêm đôi câu với Tiểu Dư công công, đến bên Tào công công: “Tốt nhất là đưa Điện hạ về cung nghỉ ngơi ”.

Tào công công cũng đưa Thái tử về cung.

“Để Thái tử ngủ xe ngựa về cung”. Lâm Vân Yên đề nghị: “Nơi bận rộn, đủ điều kiện chuẩn t.h.u.ố.c an thần hương liệu, Quan công công cũng còn thời gian lo liệu thêm. Điện hạ cần chăm sóc tử tế, về cung nghỉ ngơi sẽ hơn ở đây chịu lạnh”.

Trùng hợp, khi Lâm Vân Yên đang thuyết phục Tào công công thì thấy Lý Thiệu cau mày, mí mắt khẽ giật mở he hé.

Tào công công vui mừng: “Điện hạ tỉnh ?”.

Lý Thiệu còn mơ màng, mắt nhắm mắt mở, chẳng rõ đang ở , chỉ thấy thấp thoáng bóng mặt: “Tào… Tào công công?”.

Giọng khàn khàn, khô khốc. Tiểu Dư công công nhanh chóng dâng một tách , cùng Tào công công đỡ Thái tử uống hai ngụm. Lý Thiệu vẫn yếu, đúng hơn là tỉnh táo. Tào công công bèn gọi Thái y đến xem xét.

Thái y : “Điện hạ hồi phục thể lực, hiện giờ cần nghỉ ngơi đầy đủ”.

“Điện hạ”. Tào công công nhẹ nhàng hỏi Lý Thiệu: “Ngoài trời đang tuyết, Điện hạ nghỉ tạm ở đây một đêm, về cung cho tiện?”.

Lý Thiệu ngẩn một lúc mới phản ứng, đáp: “Về cung”.

Tào công công hiểu ý, hiệu cho Tiểu Dư công công ngoài chuyện. Thái tử về cung cần theo hầu, nhưng trường săn cũng cần túc trực. Tiểu Dư công công là của Hoàng Thái hậu, việc túc trực tại trường săn thực nên do Tào công công, đại diện cho Thánh thượng đảm trách. Sau cuộc bàn bạc ngắn, hai quyết định Tiểu Dư công công sẽ hộ tống Lý Thiệu về cung, kèm theo hai mươi cấm vệ quân.

Chiếc xe ngựa của Tiểu Dư công công lót thêm đệm êm, để Thái tử thể ngủ ngon đường về cung. Lý Thiệu lúc nhắm mắt. Tào công công bèn gọi một cấm vệ khỏe mạnh để cõng Điện hạ. Lý Thiệu cõng lên cựa nhẹ, may mà đỡ hai bên. Khi màn xe vén lên, gió lạnh kèm tuyết tràn , khiến Lý Thiệu tỉnh dậy đôi chút. Ánh mắt vẫn mơ màng, chỉ thấy loáng thoáng lửa đuốc xa gần, ánh lửa đỏ hắt lên mắt khiến theo phản xạ nhắm .

Tiểu Dư công công giúp đặt Thái tử lên xe ngựa, sang Lâm Vân Yên: “Đã tìm Điện hạ, Quốc công gia chắc cũng sẽ nhanh chóng về, Quận chúa đừng lo. Khi tiểu nhân về kinh sẽ báo tin cho Thánh thượng, từ Từ Ninh cung đến phủ Thành Ý Bá và phủ Quốc công, để an tâm nghỉ ngơi. Quận chúa cũng nên lều , đừng ngoài chịu lạnh nữa”.

Lâm Vân Yên gật đầu với .

Đoàn xe ngựa và cấm vệ dần dần khuất bóng trong màn tuyết trắng. Đang đường di chuyển lắc lư, Lý Thiệu bỗng giật tỉnh , gào lên trong sợ hãi. ngay đó, ngất nữa.

Lâm Vân Yên về lều, gió lạnh thổi qua nhưng nàng thấy tiếng kêu hoảng loạn của Lý Thiệu. Ngồi xuống nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, nàng chợt thấy âm thanh khác lạ từ bên ngoài, bèn vội vàng dậy.

An Dật Bá . Trên cáng, những thương, lượt đưa lều, trong đó một sấp, khoác áo dày chống lạnh, chính là Tham Thần.

Lâm Vân Yên mở to mắt: “Bị thương chỗ nào ?”.

Tham Thần gượng, dường như vì đau vết thương, hít sâu một .

An Dật Bá bước tới giải thích: “Trên lưng trúng một đòn, nhanh nhẹn tránh , chỉ xước da chứ ảnh hưởng đến gân cốt. Thái y băng bó , trẻ tuổi mà, mấy vết thương ngoài da mười ngày nửa tháng là khỏe ngay thôi”.

Lâm Vân Yên , nên thở dài.

Ở ngoài, Đào Thống lĩnh Lý Thiệu về cung và mang theo hai mươi Ngự lâm quân, thì lòng khỏi lúng túng. Ông ý kiến gì với việc Thái tử hồi cung, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm khi lo lắng cho Lý Thiệu ở đây. đem hai mươi khỏe mạnh, ăn uống đầy đủ, lấy sức lực thì khiến ông thiếu hụt nhân lực trầm trọng. Ông mang theo đến một trăm , cộng thêm thị vệ theo Thái tử và nhân lực ở trường săn cũng chỉ một trăm ba, một trăm bốn chục . Những thương nặng thì , còn nhiều chỉ trật chân, xây xước nhẹ, nhưng chịu đựng thời tiết khắc nghiệt và đường xa. Ban đầu rút về một phần ba , còn chịu trách nhiệm bảo vệ là những thương. Gấu đen loại bỏ, nhưng lỡ như xuất hiện thêm thú dữ, chỉ thương ở sẽ nguy hiểm. Ngoài , hàng chục cầm đuốc dọc đường tín hiệu. Lần rừng , họ chỉ mang theo lương khô và nước cho thương mà còn để ca. Những nghỉ ngơi một chút sẽ cho các vệ binh trực từ , tránh tình trạng mất sức mất nhiệt. Giờ, vì thiếu , Đào Thống lĩnh lên tiếng: “Những ai thương nhẹ và cảm thấy khỏe , xin bước ”.

Ông lớn tiếng, để cả trong lẫn ngoài lều đều thấy. An Dật Bá , xem, hiểu vấn đề. Lâm Vân Yên cũng lo lắng bước theo, ông bèn giải thích với nàng.

“Ta cũng một chuyến nữa, nhưng đành chịu, sức khỏe của giờ cho phép, thời tiết , đôi chân lạnh buốt thật khó chịu”.

 

Lâm Vân Yên đáp: “Hôm nay thật sự phiền đến Bá gia . Bên trong còn bao nhiêu cần cáng khiêng nữa? Một lượt đủ ?”.

“Cố gắng thì chắc đủ. Ta đưa túi sưởi cho Từ Giản , ít nhiều cũng giúp ấm lên”. An Dật Bá : “Bên họ đốt lửa sưởi, chắc cũng thêm chút ấm”.

Lâm Vân Yên hiểu ý. Trong lúc giá lạnh, dùng túi sưởi thể gây tác dụng ngược, nhưng vì Từ Giản mặc đủ ấm nên sẽ mất nhiệt, thêm đó, nếu giữ ở mức thì .

“Ta bảo nhưng chịu”. An Dật Bá thở dài: “Tính khí bướng bỉnh giống hệt tổ phụ ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-354-nhin-dung-roi.html.]

Giọng ông chợt nghẹn . Suy cho cùng, vẫn cần một để chỗ dựa tinh thần. An Dật Bá định ở cho Từ Giản, nhưng sức ông cho phép ở trong rừng thêm một nữa. Đào Thống lĩnh thể chờ, nhưng nếu ông , thứ hai rừng lấy ai dẫn đầu? Dựa Từ Giản đang cáng ? Ông thở dài. Giá mà trẻ thêm vài ba tuổi…

Lâm Vân Yên an ủi An Dật Bá vài câu dìu ông trong nghỉ, đó thăm Tham Thần. Tham Thần dậy, ăn uống hào hứng, thấy nàng đến thì vội lên. Lâm Vân Yên hiệu cho xuống. Tham Thần nàng quan tâm điều gì nhất, thấy xung quanh ai chú ý, bèn hạ giọng : “Mọi việc đều thuận lợi”.

Lâm Vân Yên thở phào. Thuận lợi là , phí công vất vả .

“Vết thương của ngươi chứ?” Nàng hỏi.

“Không , vết thương trong dự tính, chỉ là khó cưỡi ngựa, nên cáng khiêng thôi, thì vẫn ”.

Lâm Vân Yên mím môi.

“Nằm trong dự tính”. Nói thì dễ, nhưng thực chất nguy hiểm.

Tham Thần cố ý đón một cú vồ, tính toán chính xác sức mạnh, nhưng đó cũng là một hành động đầy mạo hiểm, như “nhổ răng hổ” , dựa lòng dũng cảm và kỹ năng mới thể đối mặt.

Khi Từ Giản trở thì quá canh ba. Trong lán bận rộn, chia nước, phân đồ ăn, điểm , sắp xếp cho thương. Lâm Vân Yên và Từ Giản trao đổi bằng ánh mắt, thấy lửa phản chiếu trong đôi mắt . Nàng mở miệng, nhưng , chỉ thể nặn một nụ yếu ớt. Từ Giản nàng, cũng mỉm , ánh mắt an ủi.

Lâm Vân Yên bước tới, xổm xuống bên cạnh , giọng khàn khàn: “Chân thế nào ?”.

Từ Giản tránh ánh mắt nàng, buông giọng: “Không cảm thấy gì cả”.

Lòng nàng như ai bóp chặt, đôi mắt bỗng đỏ lên. Xung quanh đông , nàng thể phân biệt nổi lời Từ Giản là thật chỉ để ngoài .

“Chuyển qua xe ngựa nghỉ ngơi ”. Lâm Vân Yên : “Trong xe ấm hơn lán, để Thái y kiểm tra xem”.

Từ Giản gật đầu. Lý Thiệu hồi cung, còn Tào công công thấy Từ Giản thì lòng ông mới trút gánh nặng. Ông lập tức gọi đưa Từ Giản lên xe ngựa, gọi một vị Thái y tới.

Không gian trong xe chật hẹp, Tào công công và Lâm Vân Yên mỗi cầm một cây đèn soi sáng. Khi ống quần Từ Giản xắn lên, Tào công công khỏi nhíu mày. Dưới ánh sáng vàng vọt, chân của Từ Giản trắng bệch, pha chút xanh xao. Vùng da từng thương trong mấy tháng qua nay xanh tím tái, chỉ thôi cũng thấy đau.

Thái y nhấn thử hỏi han Từ Giản. Từ Giản giơ tay chỉ chân , tay còn vương m.á.u của con gấu đen.

Thái y lau mồ hôi, thẳng: “Ngài đó, khi ngài cứu Thái tử, dốc hết sức nên thể cưỡi ngựa, đấu với gấu, nhưng thực chất cơ thể ngài đủ sức để thế. Bây giờ khí lực đó qua , hậu quả tới. Ngài nên nghỉ ngơi hồi phục, cụ thể thế nào cần chờ xem . Để nắm rõ hơn, nhất ngài hỏi vị đại phu quen thuộc của phủ, hiểu rõ nhất tình trạng của ngài”.

Từ Giản cảm ơn. Lâm Vân Yên đắp cho Từ Giản một tấm chăn lên chân. Tào công công chỉ liếc qua thấy nặng lòng. Chờ Thái y rời , Tào công công hít sâu một , : “Phiền Quốc công gia và Quận chúa đợi thêm một chút, chờ Đào Thống lĩnh chuẩn xong, sẽ cùng về thành”.

Từ Giản tựa lên gối, mệt mỏi gật đầu, : “Hôm nay là của ”.

Nghe , Tào công công khỏi bồn chồn, vội quanh hạ giọng: “Sao ngài ?”.

“Nếu thuận miệng với Điện hạ về thịt nai, nhắc Thánh thượng về ‘chọn ngày bằng trúng ngày’, thì Điện hạ đến trường săn và gặp nguy hiểm…”. Từ Giản thở dài.

Thấy Quận chúa lo lắng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Giản, nửa Tào công công chồm xe: “Lời để , ngài tuyệt đối đừng thêm với ai khác. Việc cũng chỉ là ngẫu nhiên, Thánh thượng minh, hiểu lý lẽ, trách ngài vì tai nạn, nhưng vẫn cẩn thận kẻ lợi dụng cớ. Lúc nãy thấy gấu đen đưa về, con vật đó to lớn đến thế, nếu nhờ Quốc công gia và hai vị tín theo, Thái tử chẳng mạng khi đối mặt với quái thú đó. Chuyện ngài nên ghi công, đừng thành tội”.

Lâm Vân Yên thầm thở phào. Đây là lời thăm dò của Từ Giản, từ phản ứng của Tào công công, ít nhất lúc họ qua mắt ông.

Huyền Túc đem đồ ăn đến cho Từ Giản. Trên mặt và tay vài vết xước nhẹ, xử lý, nghiêm trọng.

Chưa đến hai khắc, Đào Thống lĩnh chuẩn xong, tất cả cùng trở về kinh thành. Trên xe, Tào công công cùng Từ Giản và Lâm Vân Yên, tranh thủ hỏi han tình hình.

“Khi quả thực sốt ruột, chỉ một lòng tìm Thái tử, chú ý phía theo kịp”.

“Ta sâu trong rừng thì tìm Điện hạ và Tham Thần. Khi bọn họ đều bỏ ngựa, mới ngựa của Điện hạ kinh sợ, dễ kiểm soát, nếu ngài xuống ngựa, con ngựa đó thể sẽ lao lung tung”.

“Trong rừng khó di chuyển, Tham Thần và còn lo bảo vệ Điện hạ, cứ chạy tránh”.

“Khi tới, ban đầu định kéo con gấu để họ đưa Điện hạ , nhưng hiểu con gấu cứ nhắm Thái tử, khiến Điện hạ cách nào rời khỏi đó”.

“Chúng đành kéo dài thời gian với nó, chẳng phân biệt nổi phương hướng, cũng gặp nhóm thị vệ tản đó theo cùng rừng”.

“Tới khi trời tối, con gấu mới kiệt sức, nhân lúc c.h.é.m gãy một tay nó”.

“Nghe tiếng nó gầm rống, dần dần Ngự lâm quân đến, hợp sức g.i.ế.c con gấu”.

Nghe đến đây, Tào công công rùng , tưởng tượng cảnh tượng tàn khốc , lòng run rẩy.

 

 

 

Loading...