Yến Từ Quy - Chương 357: Ái khanh viết bài thật hay

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:56:49
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến giờ chầu, các triều thần xếp hàng điện. An Dật Bá chấn chỉnh tinh thần, tiến Kim Loan điện, lên ngự tòa, dừng ở tiểu ngự tọa của Thái tử. Dù nhưng trong lòng Bá gia vẫn “oán trách” đối với Thái tử. Quả thực, một con gấu điên truy đuổi suốt một ngày trời chẳng là chuyện dễ chịu, sợ hãi cũng là lẽ thường tình, nhưng một thường sợ vững thì cũng thôi, Thái tử thể như thế. Đó là Thái tử, là kế vị, là tương lai của quốc gia. Vả , năm nay cũng còn là đứa trẻ năm sáu tuổi nữa. Ở tuổi , gì xa, ngay như Từ Giản, đầu trận còn nhỏ hơn Thái tử vài tuổi mà cũng chiến đấu chống giặc Tây Lương đến cùng. Vậy mà Thái tử biểu hiện như thế… Cổ nhân câu: “Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng”, nhưng cũng câu “Rồng sinh chín con, mỗi con mỗi khác”. An Dật Bá thể nào hiểu nổi, vì tính tình của Thái tử khác Thánh thượng đến . Không chỉ giống Thánh thượng, mà còn giống Tiên đế. Dựa theo hiểu của An Dật Bá về Tiên đế và Thánh thượng, khi gặp hiểm cảnh như , dù chiến đấu với gấu, ít nhất cũng đến nỗi tay chân luống cuống, phụ thuộc khác bảo vệ. Cuối cùng Thái tử còn ngất xỉu, quả thật là…

Mất mặt! Ông còn thấy hổ Thái tử nữa là!

Cũng rõ lúc Thái tử thế nào . Đang suy nghĩ, thì một tràng bước chân vang lên từ ngoài điện, thánh giá đến. Mọi đều chỉnh đốn tinh thần, cung kính nghênh đón, đoàn nghi trượng điện, nhưng thấy bóng dáng Thái tử . An Dật Bá tinh ý, nhận thấy nhiều ánh mắt dò xét, ngạc nhiên dần hướng về phía .

Hứa Quốc công phía cũng nghiêng , thấp giọng hỏi: “Chẳng Thái tử thương ?”.

An Dật Bá lúng túng.

Đợi Thánh thượng xuống, nhắc sơ qua một câu, các triều thần mới Thái tử ốm . Nhắc đến Lý Thiệu, Thánh thượng về chỗ Từ Giản vốn giờ đang trống, ngài cũng chẳng lấy lạ, dựa theo tình trạng mà Tào công công kể , Từ Giản hôm nay chắc chắn thể gắng sức mà lên triều . Buổi triều sớm mở màn bằng một cuộc khẩu chiến.

Vài tháng , khi phát hiện thẻ vàng và gạch vàng ở ngõ Trần Mễ, Đạo Hành Vương Kỳ g.i.ế.c c.h.ế.t cửa ngõ Tứ Đạo, phủ Thuận Thiên còn đang bận rộn với một vụ án lớn khiến Đan Thận cuồng ngừng. Dọc bờ sông ngoài thành vài t.h.i t.h.ể nam nữ trôi đến, danh tính rõ, dân kinh thành đồn đại xôn xao khiến lòng bất an. Đan Thận đêm ngày chân chạm đất, tiến triển nhỏ giọt, thực sự khiến ông đau đầu. May , vài tháng điều tra và khắp nơi hỏi han, phủ Thuận Thiên cuối cùng cũng xâu chuỗi vụ án, bắt giữ ba kẻ thủ ác. Theo lý thì Đan Thận nên là chủ trì thẩm vấn, ai ngờ hồ sơ vụ án điều sang Hình bộ. Đan Thận bận rộn mấy tháng, tới lúc thể kết thúc thì khác cướp mất thành quả, nên khó chịu mặt. Vụ án dù khổ cực liên quan đến quyền quý, căn bản củ khoai nóng bỏng tay gì, nhưng ông cũng thể đấu Hình bộ, nên đành ngậm ngùi bỏ qua. Nào ngờ, khi Hình bộ tuyên án xong, khi Đại Lý tự rà soát trả về, lý do là tình tiết rõ ràng, thiếu sót chứng cứ. Hình bộ cầm cớ đó đẩy ngược cho phủ Thuận Thiên. Thế thật là “quá quắt” lắm . Đan Thận tức đến đỏ bừng mặt. Ông năm nay chẳng thiếu “công trạng”, thành tích chấm công cũng hạng ưu, đây là lý do giờ ông so đo với Hình bộ khi họ can thiệp. Nay chỉ còn nửa tháng nữa là phong ấn công danh, thế mà họ tung chiêu ... May mắn nơi đây là Kim Loan điện, địa bàn của ông, nếu thì Đan đại nhân chắc chắn mở miệng c.h.ử.i đổng . Không c.h.ử.i thì đành dùng giọng mỉa mai, từ Hình bộ đến Đại Lý tự, kéo theo cả Đô Sát viện kịp góp mặt, tất thảy tam ty nha môn ông rủa một lượt. Tam ty từ lâu thiếu khẩu chiến, nhất là Đô Sát viện vốn dĩ liên quan lôi , từng một bắt đầu lời qua tiếng , nhộn nhịp vô cùng. Thế nên, chẳng ai để ý rằng khóe miệng Tào công công bên cạnh đại ngự tọa xị xuống. Tào công công cũng bực lắm.

Thánh thượng gần như cả đêm ngủ, lo cho bệnh tình của Thái tử, buồn lòng vì lời lẽ của Thái tử, sự mệt mỏi hiện rõ khuôn mặt. Vậy mà các vị quan lớn vốn tự nhận giỏi đoán ý hóa thành "mù mắt" hết . Thánh thượng thích cãi vã ? Thứ ngài cần là một kết quả. Phủ Thuận Thiên tam ty, chuyện điều tra cho xong vụ án là quan trọng nhất. Tào công công thầm tính toán, ánh mắt khỏi liếc sang chỗ của Phụ Quốc công.

Ôi!

Quốc công gia cơ trí bao, lúc thế , ngài sẽ gác chân, vẻ đau chân nhức cẳng, cho Thánh thượng một cái cớ. Hôm nay Quốc công gia đến, ai sẽ là nhạy bén đây? Tào công công ngó sắc mặt Thánh thượng, quan viên bên , xong mà tim ông nhảy ngoài. Lúc hung hăng nhất là Cát Ngự sử. Hỏng , lão ngự sử còn mở miệng. Nghĩ đến tính khí của ông , Tào công công ngay, chắc chắn sẽ thêm dầu lửa. Quả nhiên, khi cuộc khẩu chiến tạm lắng xuống, Cát Ngự sử , tay cầm ngọc bài, âm trầm hùng hồn, dài dòng dứt, lời lẽ là nhắc đến Thái tử. Và chẳng lời nào . Tào công công tóm tắt, đại khái là mấy ý .

Trước đây vì hành vi sai trái mà cấm túc, giải cấm túc, bề ngoài tỏ vẻ tu chí, thực bản tính vẫn y nguyên. Quan chính Lễ bộ mấy ngày, yên, săn. Hôm qua là ngày mùng tám tháng chạp, nhiều dân nghèo đang đợi phát cháo, Thái tử đường đường là đầu lo cải thiện mà chỉ nghĩ đến vui chơi, hình ảnh thật tệ hại. Săn b.ắ.n mùa đông vốn khó, nếu bản lĩnh thì chẳng gì, đằng Thái tử chẳng tự lượng sức, tự đưa cảnh hiểm nguy. Phải điều động bao nhiêu để cứu mới giữ bình an, nếu Thái tử hiểu thế nào là trọng trách của đầu, thể tùy tiện để lâm nguy hiểm? Quân tử tự đặt vách tường nguy hiểm, Thái tử lao chỗ hiểm. Gặp nạn xong cũng chẳng đủ khả năng đối phó, hề hấn gì nhưng để An Dật Bá già cả cõng về, chẳng thấy chút khí phách dũng cảm của đầu. Đã , hôm nay còn tới triều, đổ bệnh ư? Bá gia cả già đó mà bệnh gì .

Trong Kim Loan Điện, bầu khí căng thẳng bao trùm, chỉ tiếng của Cát Ngự sử vang lên, các quan viên khác đều im lặng. An Dật Bá cố thu , chỉ mong khe hở để chui . Đây là chuyện gì đây? Ông cũng thấy Thái tử xứng đáng mắng, nếu Thái tử mặt hôm nay, ông sẽ mắng kém ai, cần khác mặt lên tiếng. Thái tử mặt, mắng như thì ý nghĩa gì? Hơn nữa, với từng đối mặt với bao hiểm nguy thực sự như ông, ông thích chuyện bêu rếu lưng Thái tử. Lão đại nhân mắng gì thì mắng, lôi ông gì.

Tào công công đờ , dám ngước sắc mặt của Thánh thượng.

Dưới điện, Cát Ngự sử vẫn tiếp tục khẳng khái: "Giữa mùa đông lạnh giá, dịp Lạp Bát, điều gì khiến Điện hạ nhất quyết trường săn? Có ngài săn thêm vài con nai để dâng cho Thánh thượng, dâng cho Hoàng Thái hậu nếm chút vị tươi của thịt nai ?".

Lời dứt, tiếng xôn xao vang lên, nhiều nhịn hít sâu một . Lời thật là… Thánh thượng thiếu thịt để ăn ? Rõ ràng là đang mắng Thái tử chuyện vô bổ, cần thiết.

Lâm Dư liếc Cát Ngự sử, thừa nhận rằng lão ngự sử thật tài tình, đ.â.m trúng điểm yếu. Thái tử mấy xin Thánh thượng khoan dung, đều lấy lý do “hiếu đạo” để cầu xin. là Thái tử, ngoài hiếu tâm còn cần những phẩm chất quan trọng khác. Phải giữ bình tĩnh, lòng tự trọng, dũng khí quyết đoán, còn thể khỏe mạnh… Những phẩm chất , mắng hết một lượt.

Trên đại điện, sắc mặt Thánh thượng càng lúc càng lạnh lùng đáng sợ. Những lão ngự sử khi mắng thật nể mặt, chỉ mắng Thái tử mà ngay cả Thánh thượng cũng lôi , dù ngài cũng thể tức giận. Tất nhiên, ai mắng mà chút d.a.o động. Cát Ngự sử mắng Thái tử, nhưng cho phép Thái tử trường săn là Thánh thượng, ngài cũng chẳng nghĩ xem ngày Lạp Bát thực sự thích hợp để săn . Nói thế , xem là đang mắng cả ngài nữa.

Chưa dừng , Cát Ngự sử còn hỏi một câu: "Thánh thượng, lão thần ?".

Thánh thượng: …

Sự mệt mỏi lấn át cơn giận, Thánh thượng đưa tay xoa trán, giọng khàn khàn đáp: "Ái khanh bài văn ”.

Thánh thượng rõ ràng nhượng bộ, nhưng Cát Ngự sử ý định lùi bước: "Đáng tiếc Thái tử mặt hôm nay, thể những lời ”.

Thánh thượng tức buồn , bật thành tiếng, pha lẫn chút bất lực. Bất lực với Cát Ngự sử, càng bất lực với Thái tử. Không ai rằng lúc đây, trong đầu Thánh thượng chỉ vang lên những lời sắc bén của Cát Ngự sử mà còn là những suy đoán mơ hồ của Thái tử về vết thương của Từ Giản khi tỉnh giấc từ cơn ác mộng. Thái tử phạm nhiều sai lầm, còn suy nghĩ sai lệch nhiều điều. Không thể để tiếp tục sai thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-357-ai-khanh-viet-bai-that-hay.html.]

"Ái khanh bài văn như ”, Thánh thượng trấn tĩnh tâm trạng, : “Bãi triều xong hãy đến Đông cung một chuyến, triều thế nào, thì hãy với Thái tử y như cho trẫm”.

Trong phút chốc, nhiều đại thần hiểu ý của Thánh thượng, âm thầm trao đổi ánh mắt với . Cát Ngự sử hề ngần ngại, mạnh dạn nhận lệnh. Có một hòn đá cứng cỏi như ông , dù những khác trong lòng ôm ý kiến , thì giờ phút cũng chẳng còn ai dám thêm điều gì. dù chỉ một lên tiếng chỉ trích hành động của Thái tử ngày hôm qua, nhưng hiệu quả rõ rệt, khiến những như Cố Hằng cảm thấy hưng phấn.

Khi Thánh thượng rời khỏi, bầu khí căng thẳng trong Kim Loan Điện dần dần tan biến. Lâm Dư thong thả bước ngoài, khỏi đại điện thì gọi . Ông đầu , thấy đó là Tấn Vương và Hiền Vương, thì bèn hành lễ.

"Bá gia định trưa nay đến thăm Phụ Quốc công ?" Tấn Vương hỏi.

Lâm Dư đáp: "Định trưa sẽ ”.

"Ta vốn cũng định đến, nhưng sợ quấy rầy Phụ Quốc công nghỉ ngơi”. Tấn Vương : “Bá gia khi qua đó hãy giúp gửi lời hỏi thăm, như cần sai đến nữa”.

Hiền Vương cũng : "Nếu , nhờ Bá gia chuyển lời hỏi thăm của đến Phụ Quốc công”.

Lâm Dư xong hỏi: “Hai vị định tới Đông cung thăm Thái tử ? Không tình hình của ngài thế nào …”.

Tấn Vương thở dài, nhỏ: “Cát đại nhân tới đó , chúng đành để , chắt tử quở trách, cũng thấy ngại”.

Hiền Vương chỉ ho một tiếng. Dứt lời, hai vị vương gia sóng vai rời . Lâm Dư theo bóng họ, một lúc lâu mới từ từ thu ánh mắt . Hôm nay khi chầu triều, ông luôn âm thầm quan sát những vương, hoàng . Nếu như năm đó, trong hàng loạt biến cố xung quanh chùa Định Quốc, kẻ ngấm ngầm giật dây, thì chắc hẳn trong những . Chỉ tiếc, Lâm Dư vẫn thu bao nhiêu manh mối. Không thể thừa nhận, đối phương giấu kỹ. Nếu cách ẩn , e rằng lộ dấu vết từ lâu , thể bình yên đến tận bây giờ .

Ở một phía khác, Cát Ngự sử theo chân nội thị đến bên ngoài Đông cung, ngẩng đầu thấy Tào công công. Tào công công Thánh thượng cử đến, hứng hết cả làn gió lạnh, ít nhiều cũng đoán ý của ngài. Thánh thượng để Thái tử trách mắng một trận. Cát Ngự sử nổi tiếng là mắng đầu đuôi, tình, Thánh thượng hy vọng Thái tử thể thấm , suy ngẫm mà rút kinh nghiệm. đồng thời, Thánh thượng cũng hiểu rõ tính tình của Thái tử, mắng như , e rằng khó lòng chịu đựng , dễ mất bình tĩnh mà những lời . Những lời , dù vô tình cố ý, nhiều nhiều, sẽ gây tổn thương tình . Dù đó là phụ tử ruột thịt chăng nữa. Vì thế, Thánh thượng đích tới, như khi rời khỏi Đông cung lúc rạng sáng, ngài cũng rằng ngài Thái tử “ngủ một giấc, hạ sốt, tỉnh táo suy nghĩ, hãy cân nhắc kỹ càng khi ”.

Trong tẩm điện, Lý Thiệu tỉnh dậy.

Cả đêm dài lạc giữa những giấc mơ kỳ quái, cơ thể y mệt nhoài, đầu đau như vỡ tung. Dù tỉnh giấc nhưng chẳng thể ngủ , y lời khuyên của Quách công công, dùng chút cháo cho ấm bụng. Lúc Tào công công và Cát Ngự sử bước , Lý Thiệu dùng xong nửa bát.

“Cát đại nhân một bài văn chương, Thánh thượng Thái tử ”. Tào công công bẩm báo.

Lý Thiệu nhíu mày khó hiểu. Là bài văn cao siêu gì mà khiến phụ hoàng sai đến Đông cung để như thế? Cát Ngự sử vốn đợi Lý Thiệu dùng xong, nhưng Lý Thiệu hiểu chuyện gì, nên bảo cứ . Thế là, Cát Ngự sử chẳng khách sáo mà bắt đầu.

Khi vị lão quan bắt đầu cất tiếng trầm hùng, Lý Thiệu chẳng còn ăn tiếp nửa bát cháo nữa. Mặt tái xanh, đặt bát và thìa xuống bàn. Nếu Quách công công nhận thấy tình hình dọn , thì e rằng bát cháo cũng đập xuống sàn mất.

Cát Ngự sử mắng một trận đời, mắng xong còn hỏi: “Thái tử thấy thế nào?”.

Lý Thiệu chẳng thấy gì hết, phất tay áo, trở giường . Đường đường là một bệnh, khí huyết sục sôi, cơn sốt càng thêm dữ dội. Cát Ngự sử mắng xong, cũng chẳng đòi hỏi Thái tử trả lời, theo Tào công công rời . Quách công công tiễn hai ngoài, để Phùng công công ở chăm sóc Lý Thiệu.

“Điện hạ”. Phùng công công khẽ : “Không tới chuyện khác, nhưng vị lão đại nhân đó còn nhắc đến thường dân ngoài ? Thường dân nào mà thể cản Điện hạ săn chứ? Hôm qua khi chúng rời kinh, hình như đúng là ít thấy”.

Lý Thiệu đang sôi sục trong lòng, , đầu óc mơ màng do sốt bỗng sáng tỏ: “Giỏi lắm Ninh An. Cố tình xuống xe bảo chờ. Hóa , hóa ”.

 

 

Loading...