Yến Từ Quy - Chương 358: Vốn dĩ chưa từng khỏe

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:56:50
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thiệu vốn đang yếu ớt, nhưng lửa giận bốc lên khiến tinh thần trở nên phấn chấn hẳn. Hắn yên nữa, đập tay xuống giường bật dậy.

"Ninh An đây hiền lành bao, từ khi đính hôn với Từ Giản thì đổi tính nết. Đây là thứ mấy nàng đến gây sự với ?".

"Lúc thì đòi rượu cống, lúc thì xin xương hổ, đúng là cùng một giuộc với Từ Giản".

"Bây giờ nàng tính toán sâu xa thật, còn cố ý dừng ở cổng thành, bao nhiêu cũng chẳng sợ chen chúc".

"Hoàng Thái hậu liệu nàng bây giờ tâm tư đầy toan tính ? Người luôn yêu chiều vì thấy nàng trong sáng dịu dàng, mà giờ Từ Giản hỏng hết ”.

Phùng công công thì xoa xoa tay. Dù hầu hạ Lý Thiệu lâu, Phùng công công vẫn dám hiểu hết suy nghĩ của . Đôi khi những gì Thái tử nghĩ thực sự khác so với thường. Để sự tin tưởng của Thái tử và cho ý định của đạt hiệu quả, Phùng công công tốn ít công suy nghĩ cách giao tiếp cho ý . Tuy , hôm nay khi "vạch trần" Quận chúa Ninh An, Phùng công công vốn nghĩ rằng sẽ dễ dàng. Ông thể gợi ý nhưng thể thẳng thừng, mà chủ yếu là ám chỉ. Thái tử ác cảm rõ ràng với Từ Giản, vài lời sẽ dễ dàng dẫn dắt , nhưng với Quận chúa thì khác. Hắn tuy bất mãn, oán trách nàng nhưng đến mức như với Từ Giản. Phùng công công nghĩ lẽ dọn đường thêm đôi chút mới khiến Thái tử hiểu ý. Không ngờ, thật kỳ lạ, hôm nay Thái tử " hiểu ngay". Phùng công công sâu Lý Thiệu, trong lòng tự hỏi: Có do sốt mà đầu óc Thái tử trở nên hăng hái quá chăng?

Thấy Thái tử ngầm hiểu ý, Phùng công công thể để tiếp tục phát tiết giận dữ nữa. Thánh thượng tức giận đến mức gọi lão Cát lên quở mắng Thái tử, nếu Thái tử kiềm chế, lên tiếng chỉ trích Từ Giản và Quận chúa ngay mặt Thánh thượng... Trong tình cảnh Từ Giản giành thế chủ động, Thái tử sẽ chẳng lợi gì. Nếu thực sự chọc giận Thánh thượng đến mức cấm túc Thái tử để tự suy ngẫm, e rằng chủ nhân phía sẽ chẳng dễ gì giải thích. Thực , ngay lúc cũng khó ăn ... Đáng lẽ xúi giục Thái tử chủ động vạch trần việc Từ Giản giả vờ thương, khiến Thánh thượng sinh lòng chán ghét với Từ Giản, ai ngờ kết cục xoay ngược . Thái tử rơi thế động, còn thương thế của Từ Giản lúc lành lúc , cũng hợp lý, và Thánh thượng đang bất mãn với Thái tử. Nếu đây là một bài thi, từ ý tưởng đến ngôn từ đến cả bố cục, phương diện của Phùng công công đều hỏng bét. Ông sẽ báo cáo thế nào với chủ nhân đây…

Phùng công công còn đang suy nghĩ thì Thái tử mỗi lúc một thêm nặng lời, khiến ông vội vàng tiến lên khuyên can.

"Điện hạ đừng ”. Ông : “Mọi chuyện thế , sức khỏe của ngài mới là quan trọng nhất, những chuyện khác đợi ngài hồi phục hẵng tính”.

"Hơn nữa, mấy chuyện vòng vo cũng chỉ là phỏng đoán, ngài mà tố cáo mặt Thánh thượng chẳng rơi đúng bẫy của bọn họ ?".

Ông dìu Thái tử xuống, tiếp tục lựa lời an ủi, khuyên nhủ. Làm cho Thái tử thấu trò hề của bọn họ mà vẫn ngăn cho Thái tử tự rước họa , quả thật dễ chút nào. Phùng công công rối bời, nhận bên ngoài bình phong, Quách công công lén lâu. Sau khi tiễn Tào công công, Quách công công trở , đến nơi thấy Thái tử đang mắng c.h.ử.i Quận chúa, thậm chí còn tới Hoàng Thái hậu. Nghe , mồ hôi lạnh lưng Quách công công toát . Lời của Thái tử, dù là trong lúc tức giận kiềm chế , nhưng cũng là đúng đắn. Nếu như Tào công công còn ở đây, thấy tận tai thì dù là khuyên can tố cáo đều sẽ do Tào công công tự quyết. khổ nỗi, chỉ ông gánh vác cục diện rối rắm . Ông nên báo cho Tào công công đây? Thái tử là chủ nhân của ông, nhưng ông Tào công công cắt cử để “trông chừng” Thái tử, Tào công công thậm chí còn từng dặn dò ông phân rõ vị trí của … Giữa lúc Quách công công còn đang do dự thì Phùng công công thêm một câu.

"Vừa nô tài cũng chỉ là lỡ lời, khi Quận chúa nghĩ thế thật”.

Lông mày của Quách công công khẽ giật. Chờ thêm một lát, ông khẽ khàng rời khỏi, gọi trông coi cẩn thận vội vàng khỏi Đông cung. Thái tử là cục than nóng bỏng, ông dám quyết, nhưng Phùng công công thì khác. Quách công công nhanh một hồi, cuối cùng bắt kịp Tào công công ở ngoài Ngự thư phòng.

"Ngài… ngài đợi một chút …".

"Chuyện gì thế?". Hắn hỏi.

Quách công công quanh một lượt, thở đáp: "Mời… mời qua bên để chuyện”.

Tào công công dẫn một phòng trống bên cạnh và hỏi: "Có Thái tử gửi lời nhắn gì cho Thánh thượng ?".

"Là tiểu nhân việc ”. Quách công công hạ giọng khi lấy : “Tên Phùng công công đó thật thà”.

Tào công công ngạc nhiên: "Ý ngươi là ?".

trực tiếp trách móc Thái tử, Quách công công mở đầu cẩn thận: "Hôm qua lúc rời thành, Quận chúa xuống xe để đến trạm phát cháo, nán một lúc nên khá nhiều dân chúng thấy Thái tử xuất hành. Phùng công công bóng gió rằng Quận chúa cố ý để gây thêm đàm tiếu”.

Tào công công nhíu mày: "Ý là dù gặp gấu, thì hôm nay cũng sẽ ngự sử chỉ trích Thái tử ?".

"Tiểu nhân cũng rõ ý , nhưng ăn kiêng dè gì, mặt Thái tử như , chẳng gây ly gián ?". Quách công công : “Hiện tại Thái tử tin …”.

Tào công công hiểu , gật đầu: "Ta , mấy hôm nữa sẽ đổi , ngươi giữ bình tĩnh là ”.

Nghe , Quách công công lập tức thể hiện lòng trung thành. Sau khi báo cáo, Tào công công đến yết kiến Thánh thượng.

"Sức khỏe của Thiệu nhi thế nào ?". Thánh thượng vẫn đang duyệt tấu chương, đầu hề ngẩng lên.

Tào công công đáp: "Thái tử trông vẻ khỏe hơn một chút so với lúc sáng sớm”.

"Cát ái khanh chừa lời nào ?".

"Không chừa chút nào, thưa bệ hạ, triều gì, ở Đông cung cũng y hệt thế”.

Thánh thượng hừ một tiếng. Lúc đó ngài quả thực giận dữ, nhưng khi bình tĩnh , ngài nhận nhiều hơn là chỉ tức giận, mà gì đó thật nhức nhối. Thiệu nhi hiếu thảo, điều Từ Giản từng nhắc đến, Hoàng Quý phi cũng nhắc, Hoàng Thái hậu thì ít khen ngợi, mà ngài thì cũng tự thấy rõ. Đáng lẽ điều cần suy nghĩ quá nhiều, nhưng giờ phút , ngài thể gạt nó khỏi tâm trí. Từ Giản từng rằng Thiệu nhi tự tin khi lấy lòng yêu thương của trưởng bối. Cát Ngự sử dùng từ "hiếu thuận" để mỉa mai, như thể hiếu thuận còn là đức hạnh mà chỉ là một phương tiện. Nếu hiếu thuận chỉ là một phương tiện, thì chuyện sẽ khác. Thánh thượng nhắm mắt một chút. Ngài trị vì hơn mười năm, thời hoàng tử còn đôi chút ngây thơ, nhưng giờ chuyện rõ ràng, thậm chí đôi khi phần thực dụng. Lòng yêu mến của các phi tần, tình cảm của các hoàng tử, dù chút thật lòng, nhưng phần nhiều vẫn là lợi ích rõ ràng. Thiệu nhi luôn là ngoại lệ. Với Thiệu nhi, ngài tự nhận là một cha , dành nhiều yêu thương, che chở. Ngài đổ dồn cả niềm thương nhớ vợ quá cố sự chăm sóc dành cho Thiệu nhi. nếu lòng hiếu thuận của Thiệu nhi còn xen lẫn mục đích thì lòng ngài khỏi lạnh lẽo. Ngài mong đó là hiểu lầm, là một thoáng suy nghĩ tiêu cực về Thiệu nhi. Ngài cần thêm thời gian để bình tĩnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-358-von-di-chua-tung-khoe.html.]

"Ngươi đến phủ Phụ Quốc công, thăm Từ Giản một chút”. Thánh thượng khàn giọng lệnh.

Tào công công nhận thấy tâm trạng Thánh thượng , tiện thêm, bèn đáp ứng lui ngoài.

Lúc ở phủ Phụ Quốc công, Lâm Vân Yên thức dậy. Bên ngoài tuyết ngừng rơi, nhưng gió vẫn mạnh, khiến cửa sổ kêu lên từng hồi. Trong phòng ấm áp, nhất là trong chăn, thậm chí còn thấy hầm. Nàng lặng lẽ ngắm Từ Giản vẫn đang ngủ, mãi hơn một khắc mới khẽ khàng rời giường. Từ Giản cảnh giác, chỉ thấy nàng động đậy choàng tỉnh, vô thức kéo nàng , ôm lòng.

Lâm Vân Yên hoảng hốt cúi xuống, suýt nữa chạm chân của Từ Giản, vội vàng nhắc nhắc : "Cẩn thận”.

Từ Giản khẽ giọng: "Không đụng ”.

"Đau ? Hay là cảm giác gì?". Lâm Vân Yên hỏi ấn nhẹ lên chân Từ Giản, lực tay tăng dần.

"Hơi đau, còn chịu ”. Từ Giản đáp.

Lâm Vân Yên thở phào nhẹ nhõm. Có cảm giác đau còn hơn là cảm giác gì.

“Nói mới nhớ, hôm qua may mắn thật”. Sau một đêm nghỉ ngơi, Lâm Vân Yên nhắc , giọng thoải mái hơn: “Bao nhiêu rừng mà mãi tìm thấy các ”.

Từ Giản bật : “Chỗ đó vốn khó tìm”.

Lý Thiệu tình cờ chạm trán gấu đen là do Tham Thần và những khác cố ý dẫn đến gần hang gấu. Vì thảo luận , Từ Giản đường và phương hướng, thể nhanh chóng đến nơi định khi thoát khỏi nhóm khác, dựa dấu vết đất để tìm ba còn . Sau đó, dẫn Lý Thiệu trốn sâu hơn trong rừng, còn Tham Thần và Huyền Túc thì bám theo tạo dấu vết giả để đ.á.n.h lạc hướng. Địa hình khó tìm, dấu vết hỗn loạn, thêm chút may mắn nữa, bọn họ kéo dài thời gian đúng như dự định.

"Thái tử thật sự kiệt sức đến ngất ?". Lâm Vân Yên hỏi.

Từ Giản mỉm : “Phải”.

Ban đầu tính toán đ.á.n.h gục Lý Thiệu, ai ngờ thoát hiểm xong kiệt sức ngất luôn, chẳng cần Từ Giản tay.

“Hôm nay buổi chầu chắc vui lắm”. Lâm Vân Yên thở dài.

Từ Giản cũng thấy tiếc. Bày biện nhiều thế mà bỏ lỡ buổi kịch vui. Dù với sự hiểu về bọn triều thần, nhất là mấy vị Ngự sử, cũng tưởng tượng phần nào.

Hai chuyện một lúc cùng dậy. Biết Từ phu nhân lo lắng, Lâm Vân Yên sai đến hậu viện báo tin, đồng thời mời Nhạc đại phu tới để chuẩn trị liệu trong ngày. Không ngờ, đến đầu tiên là Tào công công.

Tào công công lo lắng: "Thánh thượng quan tâm đến tình trạng của Quốc công gia, sai đến thăm, Quốc công gia, đại phu ?”.

“Tạ ơn Thánh thượng quan tâm”. Từ Giản đáp: “Vẫn như cũ, về đến nhà châm cứu, xoa bóp…”

Lâm Vân Yên pha nóng, dâng cho Tào công công một ly.

“Công công tối qua cùng chúng về kinh, chắc về cung cũng nhiều việc lắm, hầu hạ Thánh thượng lên triều, nghỉ ngơi mấy chốc”. Nàng : “Trà giúp tỉnh táo, giúp công công đỡ mệt”.

Tào công công cảm ơn rối rít.

Từ Giản hỏi thăm Thái tử.

“Điện hạ sốt, đêm qua nóng ran, mới ghé qua Đông cung, thấy cũng đỡ hơn ”. Tào công công , gượng: “Lúc sáng lên triều, Cát Ngự sử dâng tấu mắng c.h.ử.i một trận, ôi chao, mà rợn . Thánh thượng còn bảo Cát đại nhân tới Đông cung nữa, Điện hạ vẫn đang sốt, mà chẳng kịp hiểu gì. Hầy, cũng là vận rủi, tự dưng gặp gấu đen”.

Vừa , Nhạc đại phu cũng đến nơi. Tào công công nhường chỗ cho ông, tiện hỏi thăm vài câu, ánh mắt dừng chân của Từ Giản đang lộ . Vừa thấy, ông nhíu chặt mày. Trên chân là một mảng bầm lớn, sắc xanh từ da hắt lên, trông còn tệ hơn hôm qua ở trong rừng.

“Nhạc đại phu”. Tào công công hỏi: “Chân của Quốc công gia nặng hơn ?”.

“Không nặng hơn mà là từng khỏi”. Nhạc đại phu , mặt nghiêm nghị, lộ vẻ trách cứ bệnh nhân cứng đầu: “Mấy tháng nay trị liệu, cố gắng lắm mới khá hơn chút ít, hôm qua xong thì coi như công cốc hết”.

Lâm Vân Yên Nhạc đại phu. Phải ông lão thật là thấu đáo, hiểu lý lẽ. Nhạc đại phu hề họ sắp đặt chuyện gì, chỉ dựa mùi t.h.u.ố.c Từ Giản cố ý bôi lên đoán phần nào. Một câu “ từng khỏi” khiến mặt Tào công công đỏ bừng. Ông tất nhiên nghĩ Quốc công gia giả đau, nhưng thấy hổ thẹn cho Thái tử. Nhớ những lời Thái tử , chân của Quốc công gia, may mà ông gan lớn, dám “lời thật lòng” mặt Thánh thượng.

 

Loading...