Yến Từ Quy - Chương 365: Không làm nhi thần thất vọng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 16:58:00
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều hôm đó.
Lâm Vân Yên đến Từ Ninh cung. Tiểu Dư công công đón nàng, : "Nương nương ngủ trưa dậy, Vương ma ma hình như ngủ yên, mới cho đến Ngự thư phòng, thỉnh Thánh thượng qua đây một chuyến”.
Đi qua bức bình phong, Lâm Vân Yên ngước về phía chính điện. Vì cả kinh thành đều nàng là cục cưng của Hoàng Thái hậu? Bởi vì nàng cung cần báo , đến lúc nào thì đến lúc đó. Đó là vinh dự mà nương nương ban cho nàng. Những năm đầu tiên, nàng còn e ngại, sự ân sủng của nương nương là ân sủng, nhưng quy củ của nàng vẫn là quy củ, ân sủng mà kiêu căng là đại kỵ, nàng nên giữ chừng mực, tránh khác nắm lấy thóp. Về dần dần nghĩ thông suốt. Nàng thể kiêu ngạo đến mức nào? Việc tự do Từ Ninh cung là sự kiêu ngạo lớn nhất . Hơn nữa, nếu nàng cứ khư khư giữ chừng mực, chẳng sẽ tổn thương tấm lòng của nương nương ? Kiếp thêm cơ hội, Lâm Vân Yên còn sợ những điều đó, chỉ cần Hoàng Thái hậu vui vẻ, cư xử với nương nương như bà cháu bình thường mới là cách báo đáp nhất. Cũng chính vì , nàng ngờ hôm nay thể gặp Thánh thượng.
Hoàng Thái hậu hiếm khi tìm Thánh thượng một buổi chiều bình thường, mà Thánh thượng cũng xem trọng nương nương, chỉ cần bận rộn sẽ lập tức đến ngay. Tiểu Dư công công cố ý nhắc đến...
"Có chuyện gì quan trọng ?". Lâm Vân Yên nhẹ giọng hỏi: “Vậy sẽ tránh sang điện bên cạnh nhé”.
Tiểu Dư công công mỉm đáp .
Trong nội điện, Hoàng Thái hậu đang ăn chè, thấy Lâm Vân Yên bước , bà bèn hỏi: "Mấy ngày dọa sợ ?".
Lâm Vân Yên bước tới gần, : "Lúc đợi bên ngoài, lo lắng nhưng kịp sợ, thấy Điện hạ và Quốc công gia, thêm cả con gấu đen đó, mới thấy sợ”.
"A Di Đà Phật”. Hoàng Thái hậu niệm Phật: “Nghe tin truyền về, ai gia giật hoảng sợ, cũng là do vận xui, gặp con gấu đen. Chân của Từ Giản giờ ?".
Lâm Vân Yên xuống cạnh Hoàng Thái hậu, bà quan tâm nên kể tình hình một cách kỹ càng. Hoàng Thái hậu chăm chú. Dù bọn họ thoát hiểm, cũng báo cáo tình hình, nhưng gì bằng tự Lâm Vân Yên kể. Nhìn thấy , thấy nàng sinh động khỏe mạnh, trái tim lo lắng của bà mới thực sự an lòng.
"Để Từ Giản dưỡng thương cho ”. Hoàng Thái hậu thở dài: “Trẻ tuổi thế mà để tật bệnh, nó khổ, con cũng chẳng nhẹ nhàng gì”.
Lâm Vân Yên gật đầu đồng ý. Hai chuyện nhà một lúc, Lâm Vân Yên đang định chuyển chủ đề sang Lý Thiệu, thì bên ngoài vang lên tiếng nghênh giá.
Thánh thượng đến.
Lâm Vân Yên dậy ngoài tiếp giá.
Thánh thượng bước nhanh, khuôn mặt nghiêm nghị, thấy Lâm Vân Yên, ngài ngạc nhiên, đó thần sắc dịu một chút: "Ninh An đến khi nào ?".
"Vừa đến lâu”. Lâm Vân Yên đáp.
Thánh thượng gật đầu, bước nội điện, thấy Lâm Vân Yên theo , nàng tránh , bèn : "Ninh An , chuyện với trẫm và Hoàng Thái hậu một chút”.
Lâm Vân Yên lời, trong lòng khỏi tự suy đoán. Hoàng Thái hậu chắc chắn chuyện quan trọng , Thánh thượng để nàng tránh , cho rằng chuyện quan trọng, là thẳng với nương nương, nên dùng nàng cái cớ? Chưa đoán chắc , nhưng nàng chỉ thể theo.
Ánh mắt Hoàng Thái hậu lướt qua Thánh thượng và Lâm Vân Yên, vẻ như thấy lời Thánh thượng .
Mọi xuống. Tất cả hầu đều lui ngoài, Vương ma ma ở trong điện hầu hạ, Tiểu Dư công công ở trung điện, còn Tào công công canh giữ ngoài hành lang.
Thánh thượng nhấp một ngụm , mở lời : "Nhi thần mẫu hậu hỏi gì. Chuyện trách nhi thần, báo cho , đoán vài phần, trong lòng chắc chắn thoải mái, cũng nhiều suy nghĩ. Nhân tiện Ninh An ở đây, nhi thần ý kiến của mẫu hậu, cũng chỉ bảo cho nhi thần vài điều”.
Hoàng Thái hậu sâu mắt Thánh thượng, thở dài: "Ai gia là thoải mái, mà là lo lắng”.
Thánh thượng nghiêng về phía , tỏ vẻ chăm chú lắng .
"Ai gia , một thái giám từ Vĩnh Tế cung điều đến Đông cung?". Hoàng Thái hậu hỏi: “Đó là chủ ý của Thái tử là Thánh thượng mà ngăn ?".
Lâm Vân Yên hiểu rõ trong lòng. Có thể khiến Hoàng Thái hậu gấp gáp tìm Thánh thượng, thì chỉ chuyện của Lý Thiệu. Hay đúng hơn, là mạng lưới đang dần mở xung quanh Lý Thiệu.
Thánh thượng trả lời thẳng thắn: "Là ý của Thiệu nhi, nhi thần quả thật ngăn cản”.
"Thánh thượng rốt cuộc gì ?". Hoàng Thái hậu hạ giọng: “Người của Vĩnh Tế cung, mà Thánh thượng dám tin ? Ai gia già , chịu nhiều sóng gió nữa”.
Lời của Hoàng Thái hậu kiềm chế. Thánh thượng đăng cơ hơn mười năm, điều quan trọng nhất để duy trì mối quan hệ hòa thuận giữa họ là bà tùy tiện chỉ đạo. Thánh thượng lập Hoàng hậu khác, Hoàng Thái hậu từng khuyên hai , chỉ lý lẽ nhưng ép buộc. Thánh thượng sớm lập Thái tử, Hoàng Thái hậu cũng phân tích lợi hại, rõ nhưng yêu cầu nhất định theo. Giữa con ruột còn vì quá mạnh mẽ mà rạn nứt tình cảm, Thánh thượng con ruột của bà, Hoàng Thái hậu luôn chú ý giữ cách. Chính vì bà trọng sự chừng mực, nên dù Lý Thiệu trong hơn nửa năm qua phạm nhiều sai lầm, Hoàng Thái hậu cũng hề thúc ép Thánh thượng. hôm nay, bà thể nhắm mắt ngơ.
"Chuyện ở trường săn cũng thể trách Thái tử”. Hoàng Thái hậu : “Dù ảnh hưởng , nhưng đến giờ , Thánh thượng phạt trách cũng , nhưng đưa Vĩnh Tế cung cuộc là sáng suốt. Lý Tuấn là như thế nào, Thái tử , nhưng Thánh thượng và ai gia chẳng lẽ rõ ?".
Thánh thượng nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn: "Mẫu hậu, nhi thần phế Thái tử”.
Hoàng Thái hậu hít sâu một . Bà đoán , cảm nhận , nên mới gấp gáp mời Thánh thượng đến, nhưng khi chính miệng Thánh thượng , bà vẫn thấy kinh hoàng. bà nhanh nhận , Lâm Vân Yên tỏ ngạc nhiên.
"Vân Yên?". Bà thắc mắc.
Lâm Vân Yên khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-365-khong-lam-nhi-than-that-vong.html.]
Thánh thượng : "Ninh An , nhi thần mới để nàng lui , cũng để nàng thêm, nhắn nhủ vài lời đến Từ Giản”.
Hoàng Thái hậu nắm tay Lâm Vân Yên, lúc cũng khó gì hơn.
Thánh thượng điều chỉnh suy nghĩ, vội giải thích lý do phế Thái tử cho Hoàng Thái hậu, mà hỏi Lâm Vân Yên: "Sáng nay Thiệu nhi đến phủ Quốc công, gì ?".
"Điện hạ thật gì”. Lâm Vân Yên mỉm , : “Tối qua phụ đến, về ý định của Bệ hạ với Quốc công gia, nên hôm nay con cố ý tìm Thái tử gây sự, liên tục oán trách. Điện hạ dường như chấp nhặt với con, nhanh rời ”.
Dù tâm trạng Thánh thượng , nhưng nàng cẩn trọng hai từ "oán trách", ông cũng bật lắc đầu.
"Thiệu nhi lý, nó tranh luận gì với con?". Thánh thượng bình luận xong, mới sang Hoàng Thái hậu, : “Không giấu gì mẫu hậu, bên cạnh Thiệu nhi quả thật kẻ tâm địa xa. Tên Phùng công công đó thực là cùng phe với Vương Lục Niên. Hai , đầu tiên là chuyện ở ngõ Trần Mễ, đến chuyện tên họ Phùng , tất nhiên thể chỉ dừng ở đó. Khi ở ải Dụ Môn, xúi giục Thiệu nhi rời ải , bây giờ cũng khó rõ”.
Những theo Lý Thiệu lúc đó xử phạt, và khi đó cũng đến nhóm của Vương Lục Niên, nên điều tra theo hướng đó, giờ theo cũng khó kết quả.
Thánh thượng tiếp tục : "Người ý đồ kiếm chuyện, cũng do Thiệu nhi suy xét nên mới xúi giục. nhi thần cũng thể nghĩ đến, kẻ khiến Vương Lục Niên phản Tứ ca, khiến Chu Xướng dù diệt tộc cũng khai , con chắc chắn chỉ nhằm Thiệu nhi, mà cho cùng, là nhằm nhi thần”.
Nói đến đây, Hoàng Thái hậu lập tức hiểu : "Thánh thượng dụ rắn khỏi hang? Thánh thượng nghi ngờ Lý Tuấn ?".
"Nhi thần chắc”. Thánh thượng đáp: “ cũng , năm đó nhiều chuyện định đoạt, Tam ca chắc chắn là chuyện. Thiệu nhi cần một bài học, Nếu mài giũa thêm, gánh vác nổi giang sơn xã tắc? Vì nhi thần phế Thái tử, để nó trải nghiệm nhiều hơn, nhưng phế lý do chính đáng, chuyện ở trường săn chắc chắn đủ, nhi thần mới nghĩ đến việc kéo Tam ca . Làm cũng là để thử Tam ca, nếu thể tìm chút manh mối từ chỗ , lẽ cũng thể giải vụ hỏa hoạn ở chùa Định Quốc. Mẫu hậu , già , chịu nhiều sóng gió, nhi thần nghĩ rằng, khi nhi thần còn thể nắm tình hình, thì nên để Thiệu nhi trưởng thành thêm, cũng trừ bỏ những ẩn họa từ lâu giúp nó. Nhi thần một ngày khi chính bất lực, thể kiểm soát , Thiệu nhi vẫn mơ hồ phân biệt trung gian, khác lợi dụng, cuối cùng đến ngai vàng cũng mất ”.
Hoàng Thái hậu xong, đưa tay xoa trán: "Thánh thượng quyết tâm là ”.
"Quyết tâm của nhi thần thực đưa khá vội vàng, mới nghĩ đến hôm qua, chỉ với Thành Ý Bá và ba vị đại thần, để Bá gia nhắn nhủ vài lời đến Từ Giản và Ninh An”. Thánh thượng : “Vốn nên lập tức thông báo với , nhưng vẫn chậm trễ, khiến lo lắng”.
Hoàng Thái hậu mỉm , lắc đầu: "Ai gia chuyện Vĩnh Tế cung, cả buổi trưa cứ lo lắng yên”.
", Thiệu nhi đến Vĩnh Tế cung”. Nhắc đến chuyện , trong mắt Thánh thượng hiện lên vẻ nặng nề: “Nhi thần còn đang chuẩn , tìm cách để Thiệu nhi phạm lớn, nhưng ngờ, Thiệu nhi thật sự nhi thần thất vọng…”.
Miệng thì thất vọng, nhưng Lâm Vân Yên nhận , đây rõ ràng là sự thất vọng cùng cực đối với Lý Thiệu. Những lời buộc tội Kim Loan điện, câu châm chọc của nàng ở phủ Quốc công, đều là nhặt củi, chờ cơ hội thích hợp để nhóm lửa, nhưng ngờ, đống củi tự b.ắ.n tia lửa. Lý Thiệu đến Vĩnh Tế cung, thậm chí còn điều một nội thị từ đó đến Đông cung. Sự "hợp tác" , quá khiến Thánh thượng phiền lòng.
"Nội thị điều qua đó họ Uông”. Thánh thượng : “Tào công công đang điều tra lai lịch của , tạm thời để ở Đông cung, xem dạy Thiệu nhi gì”.
chi tiết thêm nữa, Thánh thượng . Lý Thiệu đến Vĩnh Tế cung, gọi thẳng Uông công công là "Cẩu Tử", cho thấy hai quen . Mà Lý Thiệu quen ở Vĩnh Tế cung? Phần lớn là gặp trong đến . Có thể khiến Lý Thiệu trực tiếp gặp Lý Tuấn, thì "bản lĩnh" của Uông Cẩu Tử cũng nhỏ. Tào công công việc, Hoàng Thái hậu tất nhiên an tâm, hơn nữa, Thánh thượng phòng mà là chủ động tạo chuyện , phần nào cũng bà an lòng. Tất nhiên, chỉ thể an lòng một phần. Phế Thái tử là đại sự quốc gia, dù chỉ là một chiêu thức nhằm đến nhiều mục tiêu, nhưng cũng tuyệt thể xem nhẹ.
"Thánh thượng ”. Hoàng Thái hậu trầm giọng : “Có việc cần ai gia, thì chỉ cần lên tiếng, ai gia dù già , nhưng họ cũng ít nhiều kiêng dè ai gia. Ai gia sống đến hôm nay, trải qua quá nhiều , là yên tâm, thì chỉ Vân Yên và A Kỳ thôi. Nếu giang sơn , triều đình rối loạn, thì cuộc sống của chúng nó chắc chắn cũng yên ”.
Nghe xong, Thánh thượng Lâm Vân Yên, với Hoàng Thái hậu: "Người đúng”.
Sau khi chuyện , Thánh thượng dậy trở về Ngự thư phòng. Lâm Vân Yên tiễn ngài ngoài.
Thánh thượng : "Bảo Từ Giản nghỉ ngơi nhiều , trẫm còn cần hỗ trợ nhiều”.
Lâm Vân Yên . Tiễn Thánh thượng xong, nàng trở nội điện gặp Hoàng Thái hậu. Nương nương vẻ mệt mỏi, gọi nàng gần, nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay lâu mà gì.
"Người hãy chú ý giữ gìn sức khỏe”. Lâm Vân Yên .
"Ai gia vẫn ”. Hoàng Thái hậu suy nghĩ một lát, : “Trước ai gia luôn lo lắng, con vô cớ đắc tội với Thái tử quá sâu, ai gia , con tìm giúp cũng tìm . Bây giờ, ai gia lẽ nên đổi sang mối lo khác, Thái tử chịu chút thiệt thòi, gặp chút khó khăn, sửa tính nết , tìm con và Từ Giản gây rối nữa, con cũng chẳng cần tìm cứu viện”.
Lâm Vân Yên mỉm , đôi mắt cong cong. Nàng Hoàng Thái hậu đang an ủi , thì nàng theo điều .
Hoàng Thái hậu : "Năm hết Tết đến , năm chắc sẽ yên , cố gắng lên nhé”.
Lâm Vân Yên cúi với Hoàng Thái hậu, khẽ hỏi: "Người kể cho con một chút về cái vị ở Vĩnh Tế cung ?".
Hoàng Thái hậu do dự, nhưng nhanh chóng thông suốt: "Lý Tuấn là một kẻ điên, gan lớn, cũng tâm kế, dạng dễ đối phó, Tiên đế từng , Lý Tuấn việc giống như một con rắn”.
Lâm Vân Yên mím môi, : " Tiên đế chỉ giam ông thôi”.
"Vì A Thương mất”. Hoàng Thái hậu nghẹn ngào: “Năm đó ai gia từng nghi ngờ nguyên nhân bệnh của A Thương, nhưng bằng chứng và manh mối nào. Tiên đế lẽ cũng từng nghi ngờ, khó mà , khi đó ngài , nên ai gia tranh cãi với ngài về việc . dù cũng là mất con kỳ vọng nhiều nhất, tình trạng vốn tồi tệ của Tiên đế càng thêm chồng chất. Ngài giam Lý Tuấn, đày Lý Mịch, nhưng đều tay tàn độc, lúc đó ngài thể tay , đều là con ruột, ngài mất một con, nên nỡ lòng ... Mười mấy năm trôi qua, Lý Mịch c.h.ế.t ở Giang Châu, chuyện của Vương Lục Niên thể tính lên đầu , cũng xem như ngoan ngoãn . Lý Tuấn ở Vĩnh Tế cũng, động tĩnh gì, nhưng con đó, hễ cơ hội, nhất định sẽ c.ắ.n một nhát”.
Lâm Vân Yên lắng nghiêm túc. Nửa năm , nàng và Từ Giản từng thảo luận về chuyện . Trước đây, Lý Thiệu thể điên đến mức như , chắc chắn thoát khỏi liên quan đến Lý Tuấn, càng tiếp xúc nhiều với Lý Tuấn, Lý Thiệu càng trở nên mất lý trí. nếu Lý Tuấn là nhóm Vương Lục Niên, Chu Xướng và những khác, thì hiển nhiên là chắc. Dù Lý Tuấn ý đồ gây sóng gió, nhưng Chu Xướng kiểu sẽ trung thành tận tụy với một hoàng tử giam cầm. Sau sự kiện ở ngõ Trần Mễ, kẻ dường như cố ý dẫn dắt Lý Thiệu đến gặp Lý Tuấn, ông cho nước càng thêm đục, và bây giờ, nàng và Từ Giản theo dấu vết của Vĩnh Tế cung, tìm thực sự từ vũng nước đục .