Yến Từ Quy - Chương 366: Giữ vững thái tử

Cập nhật lúc: 2025-11-11 16:58:01
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông cung.

Uông Cẩu Tử mang theo chút ít hành lý đơn sơ, nhanh chóng sắp xếp thỏa nơi ở mới của . Sau đó, chỉnh tề dung mạo chậu nước, rời khỏi phòng.

Bên ngoài nắng , nhưng gió thổi mạnh, gió hú ào ào. Uông Cẩu Tử quanh, thấy Quách công công đang ở hàng lang phía ngoài chính điện, chuyện với một thái giám. Hắn nhẹ nhàng bước tới, dừng khi còn cách mười lăm, mười sáu bước chân. Đợi Quách công công xong, đầu qua, bèn thấy tên thái giám mới điều đến, ngoan ngoãn cúi đầu đợi.

Quách công công vài từ đầu đến chân.

Tào công công dặn dò riêng, bảo ông “để mắt” tới tên thái giám từ Vĩnh Tế cung . Theo bản năng, Quách công công nghĩ hẳn sẽ gây chuyện, nhưng khi đầu, cảm thấy khá là hiền lành. Khi dẫn Đông cung ngoan, bảo dọn dẹp xong tính, giờ chờ lệnh trông càng ngoan hơn. Có lẽ là mới đến nên vẫn giấu bản tính...

Quách công công giữ thái độ cẩn thận hơn, ho nhẹ một tiếng: “Người mới”.

Uông Cẩu Tử lúc mới ngẩng đầu lên, bước tới gần, cúi chào Quách công công: “Tiểu nhân họ Uông, đây đều gọi là ‘Cẩu Tử’”.

“Vậy cũng gọi ngươi là ‘Cẩu Tử’”. Quách công công : “Đã thu xếp thỏa ? Còn thiếu gì ?”.

Uông Cẩu Tử đáp: “Đã thu xếp xong, thiếu thứ gì, trong phòng cũng ”.

Quách công công mỉm .

Uông Cẩu Tử : “Ngài cũng đấy, tiểu nhân đây ở Vĩnh Tế cung, nơi bằng Đông cung”.

Quách công công hiểu ý . Với tính cách của Thánh thượng, chắc chắn để thiếu thốn cho nơi của vị , và Tào công công quản lý nơi cũng những việc cần thiết như cắt giảm. đó là đối với vị , còn khi tới tay những , ắt phần giảm bớt. Những giảm bớt cuối cùng đều dồn lên đầu các hạ nhân bên . Nhất là những trẻ như Uông Cẩu Tử. Từ Vĩnh Tế cung đến Đông cung, quả là một bước nhảy lớn.

“Nếu ở thoải mái, thì việc cho ”. Quách công công : “Điện hạ điều ngươi đến đây, thì ngươi hầu hạ chu đáo”.

“Tiểu nhân nhất định sẽ tận tâm tận lực”. Uông Cẩu Tử vội vã bày tỏ trung thành: “Chỉ là Quách công công, đây tiểu nhân chỉ việc lặt vặt, từng hầu cận quý nhân, nhiều chuyện thông thạo, mong ngài chỉ bảo thêm, tiểu nhân nhất định sẽ học hỏi”.

Quách công công gật đầu. Uông Cẩu Tử, xem cũng chút thông minh, lanh lợi. Cũng , lanh lợi thì mà “nhảy” lên . điều thì thể nào trách cứ , Uông Cẩu Tử hề bộc lộ bản tính , nên Quách công công cũng chẳng thể gì.

“Đi thôi, dẫn ngươi gặp Điện hạ”. Hắn .

Uông Cẩu Tử theo , chính điện cũng dám ngang dọc, cùng Quách công công cúi đầu hành lễ với Lý Thiệu.

Lý Thiệu thấy mới, bèn thẳng: “Từ nay ngươi sẽ theo ”.

Uông Cẩu Tử tỏ vẻ vui mừng, ngạc nhiên, nhưng để lộ sự quá đỗi vui sướng, thái độ khiến Quách công công thầm đ.á.n.h giá cao.

Uông Cẩu Tử quỳ xuống, hành lễ với Lý Thiệu: “Nô tài cảm tạ Điện hạ đề bạt”.

Lý Thiệu hỏi : “Sao? Trước đây ngươi ?”.

“Nô tài chỉ điều Đông cung, hầu cận Điện hạ, nhưng ngờ theo sát Điện hạ”. Uông Cẩu Tử đáp.

Lý Thiệu gật đầu, hiệu cho Uông Cẩu Tử pha . Uông Cẩu Tử dậy, về phía Quách công công. Lần đầu đến đây, Quách công công thể chỉ dẫn, dẫn quen với đồ đạc trong điện, cũng như cách pha cho ý Lý Thiệu. Người trẻ tuổi nhớ lâu, chỉ cần một nhớ hết. Quách công công thấy việc đáng tin, nên rời . “Để ý” cũng cách, nếu cứ chăm chăm dõi theo, gây sóng gió cũng cơ hội.

Uông Cẩu Tử pha cho Lý Thiệu.

Lý Thiệu nếm một ngụm, hỏi: “Khi ngươi rời khỏi Vĩnh Tế cung, vị Tam bá của ?”.

Uông Cẩu Tử đáp: “Nô tài chỉ là một thái giám nhỏ, nếu vì dẫn Điện hạ , nô tài còn thể tới chính điện gặp ngài . Nô tài chỉ quản sự dặn vài câu tới đây”.

Lý Thiệu bĩu môi: “Không gặp ? Ta còn hỏi thêm một chút về ”.

Uông Cẩu Tử trừ: “Điện hạ cứ hỏi, chỉ là nô tài nhiều, chắc khó trả lời”.

“Hắn dường như khá rõ việc ngoài cung, ai kể cho ?”. Lý Thiệu hỏi thẳng.

Mặt Uông Cẩu Tử tái xanh, ngạc nhiên : “Biết rõ chuyện ngoài cung ư? Theo lý mà , ai phép để ngài . Nô tài chỉ là một trong những hầu ở bên ngoài, còn bên trong thì hầu cận. Nô tài thỉnh thoảng còn qua vài chuyện bên ngoài, nhưng hầu cận bên trong thì phép. cũng thể chắc, lẽ tuân thủ, hỏi thì đáp”.

Lý Thiệu hừ một tiếng, tạm thời chấp nhận lời giải thích. Nói cho cùng, nơi nào là nơi đó chuyện, miệng ai cũng , chẳng thể nào ngăn hết thông tin. Hồi khi cấm túc, tin tức trong Đông cung với bên ngoài đều cắt đứt, nhưng Phùng công công vẫn thể chuyển , khi bảo rằng đưa cơm mỗi ngày thể vài câu. Vĩnh Tế cung cũng tương tự, nơi đó cũng đưa đồ dùng hàng ngày, Tam bá , chỉ cần chút tin tức, ắt sẽ tìm cách.

“Xem ngươi cũng khá lanh lợi”. Lý Thiệu Uông Cẩu Tử, : “Sao Tam bá tìm đến ngươi?”.

Uông Cẩu Tử khổ sở đáp: “Có lẽ vì thấy nô tài còn trẻ chăng? Nô tài vẻ lanh lợi, nhưng thật nhát lắm”.

“Nhát gan ư?”. Lý Thiệu : “Vậy ngươi gì?”.

Uông Cẩu Tử nghĩ ngợi kỹ lưỡng, đáp: “Phục vụ việc ăn ở, khi Điện hạ các lục bộ giám sát, nô tài sẽ chuẩn bút mực, việc Điện hạ giao, nô tài nhất định thành”.

Lý Thiệu: …

Quả thật lanh lợi, nhưng còn tệ hơn cả Phùng công công thế. Không đúng, Phùng công công “tài năng”, của Vương Lục Niên chút “tài cán” , còn cử theo cả Từ Giản, chỉ tiếc là “tài cán” gì. Còn Uông Cẩu Tử ...

Thôi . Vốn dĩ là ở Vĩnh Tế cung, còn mong gì nhiều nữa chứ?

Hoàng hôn đỏ rực, sắc trời rực rỡ như lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-366-giu-vung-thai-tu.html.]

Thành Hỷ dẫn bày một bàn tiệc, hầu hạ chủ nhân dùng cơm. Nhìn thấy một bình rượu vơi, Thành Hỷ cầm bình rượu, do dự nên rót thêm . Chủ nhân liếc Thành Hỷ.

Thành Hỷ đành hỏi: “Có cần hâm thêm một bình nữa ?”.

“Thôi ”. Chủ nhân bỏ ly rượu xuống, : “Uống hết bình thôi”.

Thành Hỷ thở phào nhẹ nhõm, rót hết chút rượu còn .

Chủ nhân cầm ly rượu, hỏi: “Phùng công công ?”.

“Vẫn đang ở chỗ của Tào công công”. Thành Hỷ trả lời: “Xin ngài yên tâm, sẽ bừa ”.

“Miệng của sống, ai sẽ thốt điều gì, Tào công công thủ đoạn thế nào, Vương Lục Niên còn suýt chịu nổi, khác thì khó lắm”. Chủ nhân đáp.

Thành Hỷ mím môi. Hắn chủ nhân sai. Hắn sợ c.h.ế.t, Đồng công công cũng sợ, nên khi Đạo Hành và Vương Kì c.h.ế.t, trong lòng hai họ vô cùng hoang mang. Thành Hỷ cũng hiểu, c.h.ế.t chỉ là một , còn c.h.ế.t nổi mới là điều đáng sợ nhất. Rơi tay Tào công công... Thành Hỷ dám nghĩ liệu chịu nổi .

“Có nên cho cái c.h.ế.t êm ái ạ?” Thành Hỷ dè dặt hỏi.

“Phùng công công chắc chắn cái c.h.ế.t đó”. Chủ nhân nhận xét: “ các ngươi nổi ? Ở mắt Tào công công, thần quỷ mà kết liễu ?”.

Thành Hỷ cúi đầu. Không . Chủ nhân việc quy tắc của chủ nhân, mấy năm nay chỉ khi Từ Giản ép buộc mới “chặt đuôi để bảo sự “an nhàn” như hôm nay, chính là vì chủ nhân tùy tiện hành động. Khi chuẩn sẵn sàng, thì bộc lộ móng vuốt mặt Thánh thượng. Động mà Tào công công đang giam giữ chẳng khác gì múa lân mặt rồng. Không thể giúp Phùng công công, chỉ đành xem thể chịu đựng bao lâu thôi.

Thành Hỷ về Phùng công công nữa, mà : “Thái tử xin điều Uông Cẩu Tử từ Vĩnh Tế cung, đến Đông cung”.

Chủ nhân uống hết chỗ rượu còn , hỏi: “Đã dặn dò ?”.

“Dặn dò ”. Thành Hỷ đáp: “Bảo cẩn trọng, giữ cho Thái tử định”.

Chủ nhân nhạt. Quả thật giữ cho Thái tử định. Chuyện ở trường săn đổ lên đầu Từ Giản, lợi dụng , gây khó dễ cho Thái tử, Thánh thượng trách móc, nắm bắt tình hình . Thánh thượng thật sự trách Thái tử ? Gọi Thành Ý Bá, gọi Tam Cố, ngầm cho phép Thái tử đến Vĩnh Tế cung còn điều Uông Cẩu Tử đến Đông cung, những động tĩnh , sóng ngầm thể giấu ai. Không thấy Hoàng Thái hậu còn mời Thánh thượng đến Từ Ninh cung ? Không nghi ngờ gì, Thánh thượng đang suy nghĩ về những “chuyện lớn”.

“Khó cho ông ”. Chủ nhân thấp giọng: “Ông cưng chiều Thái tử bao, đến nỗi nghĩ cả cách ”.

Thành Hỷ hiểu ý, tất nhiên cũng dám đáp . Chủ nhân chẳng để ý đến phản ứng của bên cạnh, y thực sự suy ngẫm kỹ hơn về ý đồ của Từ Giản. Từ Giản cũng giống y, coi Thái tử như con cờ, thể gây thêm phiền phức cho Thái tử, nhưng con cờ thể ngã xuống. Nếu Thánh thượng thực sự quyết định “phế Thái tử”, đối với là một điều bất ngờ, và đối với Từ Giản cũng là biến cố. Tất nhiên, mong đến bước đó. chuyện Thái tử ngày một nhiều, sơ hở đầy , lỗ hổng che chắn hết.

Chủ nhân dậy khỏi bàn cờ, bước đến bên cửa sổ. Ngoài hoàng hôn tàn, màn đêm dần buông, một lúc : “Từ Giản ý định lên triều ?”.

Thành Hỷ đáp: “Nghe là để dưỡng thương”.

“Dưỡng thương, nhàn rỗi đến mức thế cơ ”. Chủ nhân lạnh giọng: “Nhàn rỗi quá đấy”.

Nhàn rỗi đến mức nghĩ chuyện gây phiền phức cho Thái tử. Xem , ngoài việc giữ cho Thái tử đừng tiếp tục gây chuyện, để Thánh thượng nắm cơ hội, còn tìm cho Từ Giản thêm việc để . Chỉ là, Từ Giản chân lành, dưỡng thương, vì thế tìm việc gì cho đều thể từ chối dễ dàng.

Ngày hôm .

Lý Thiệu vẫn theo Thánh thượng lên triều. Chuẩn xong xuôi, Thánh thượng liếc qua Uông Cẩu Tử bên cạnh Lý Thiệu. Dáng vẻ Uông Cẩu Tử quy củ, chút căng thẳng, luôn theo sát phía . Thánh thượng thu ánh mắt, đến khi giờ triều tới thì bước Kim Loan điện.

Có lẽ vì hôm qua tranh luận mãnh liệt, nên hôm nay các ngự sử đều tạm thời yên ắng, còn nhằm Thái tử mà gì thêm. Những quan viên khác, như Cố Thiếu Khanh, thấy ngự sử lên tiếng, cũng thu , khiến buổi thượng triều của Lý Thiệu quá khó chịu. Trọng điểm của buổi triều hôm nay vẫn là vụ án đến hồi kết. Phủ Thuận Thiên khăng khăng rằng điều tra rõ ràng, còn Tam Ti thì cứ đùn đẩy qua , ai thuyết phục ai, chỉ lôi vụ án đó để tranh luận cho đến Tết. Đan Thận tức giận đến mức râu tóc dựng , nhưng ở Kim Loan điện cũng giữ ý tứ, những lời nghiêm túc, đúng mực. Ông nghiêm túc, nhưng vụ án nghiêm túc, cứ mắc kẹt ở đó, tiến thoái lưỡng nan.

Thánh thượng mất kiên nhẫn khi họ tranh cãi.

Lý Thiệu càng sự nhẫn nại , bèn : "Phụ hoàng từng , buổi triều là nơi để chúng khanh tranh luận. Đã là vụ án thì điều tra cho kết quả. Chưa kết quả thì đừng ở đây đấu khẩu, vì phí thời gian thì nên tiếp tục điều tra”.

Vừa dứt lời, phía cũng im lặng đôi chút.

Thánh thượng sang Lý Thiệu, : "Thái tử đúng”.

Đan Thận hít sâu một . Nói về lý lẽ thì ông cũng hiểu Thái tử đúng, nhưng tình hình hiện tại rõ ràng là Tam Ti cố tình gây sự. Đại Lý Tự đẩy vụ án trở cho Hình Bộ, Hình Bộ tìm đến phủ Thuận Thiên để hỏi chuyện, nhưng nghĩ rằng phủ Thuận Thiên loại khỏi vụ án từ sớm.

Thật là... Uất ức, vô cùng uất ức!

cánh tay thể đọ với bắp đùi, nếu Đại Lý Tự và Hình Bộ cùng đối đầu với ông, thì ông cũng đành chịu. Lúc , Đan Thận thực sự nhớ "Bồ Tát sống" của . Nếu Phụ Quốc công giám sát vụ án , Hình Bộ còn dám cướp công ? Cướp còn dám rõ ràng, gây phiền phức ? Một chút hương khói mà linh nghiệm đến , Bồ Tát sống tuyệt vời như thế, giờ tìm thứ hai. Phụ Quốc công cũng đang dưỡng thương, Đan phủ doãn dù nhớ đến mấy cũng đến mức lúc cầu xin... Nghĩ đến đây, Đan Thận khỏi ngước lên Lý Thiệu một cái.

Thái tử Điện hạ quả là, săn thú chẳng gì, mà còn khiến phủ Thuận Thiên mất một ngọn núi lớn thể dựa .

Lý Thiệu để ý đến ánh mắt của Đan Thận. Hắn phụ hoàng tức giận trong thời gian qua, giờ đây khi phụ hoàng tán thành lời , càng yên tâm và thể hiện hơn.

“Vụ án kéo dài hơn nửa năm ”. Lý Thiệu : “Không lý nào kéo dài sang năm mới. Trước khi đóng dấu chốt án, các khanh thể đưa kết quả ?”.

Khi những lời , ánh mắt Lý Thiệu rơi về phía Đan Thận.

Đan Thận: ...

sai chỗ mà. Mấy vị Tam Ti cùng một chiến tuyến với ông . Nếu hỏi Đan Thận thì vụ án kết quả , chính là kết luận mà ông đưa đây, cần đợi đến khi đóng dấu, bây giờ kết luận vẫn là . Thái tử Điện hạ yêu cầu như thế, rõ ràng ông cũng thể lơ, ít nhiều cũng bổ sung. Đan Thận chỉ còn cách về phía Tam Ti.

Đại Lý Tự đắn, thúc giục Hình Bộ bổ sung chứng cứ, Hình bộ sang phủ Thuận Thiên, thúc ép ông điều tra kỹ lưỡng hơn.

Đan Thận cúi đầu, âm thầm đảo mắt một cái, nuốt xuống bao nhiêu lời mắng: “Thần nhất định sẽ tận lực, cùng Tam Ti điều tra rõ vụ án”.

Thôi . Ai cũng đừng hòng ăn Tết yên .

Loading...