Yến Từ Quy - Chương 369: Lai lịch lớn lắm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:06:23
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tất cả cùng tụ để xem tấm thẻ bài . Bên cạnh chiếc bàn thì gian quá chật hẹp, đủ chỗ cho nhiều chen , chỉ Hình bộ Thượng thư là Nguyễn Vỹ, nhờ tư cách chủ nhà và tuổi tác lớn nhất, mới chiếc ghế Thái sư. Người lớn tuổi thì thị lực cũng kém hơn, Nguyễn Thượng thư đành cầm tấm thẻ bài lên, hiệu cho những khác tránh để đèn dầu chiếu sáng, ông đối diện với ánh sáng, cẩn thận xem xét thứ đang cầm trong tay.

"Đông cung ?" Nguyễn Thượng thư ngờ vực: “Lại còn dính bùn nữa?".

"Thượng thư thử lật qua bên xem”. Đan Thận : “Nhìn phía ”.

Nguyễn Thượng thư lời lật : "Canh Bảo Nguyên? Lai lịch thế nào đây?".

"Người lai lịch lớn lắm”. Đan Thận nghiến răng đáp.

Ngay lập tức, tất cả đều về phía ông. Đan Thận hít sâu một , trong lòng thật sự tức giận nhưng cố nhịn xuống. Trước đó núi, ông thật chút ấn tượng gì về cái tên Canh Bảo Nguyên , chỉ thông phán giới thiệu sơ qua. Vội vã trở về thành, gió lạnh thổi cả quãng đường, Đan Thận dần dần nhớ một chuyện.

Sau khi xảy chuyện ở ngõ Trần Mễ, ông qua cái tên . Lúc đó, phủ Thuận Thiên hỏi từng thị vệ của Đông cung, một họ Tiền buột miệng "cắn" Lưu Tấn, trong lời liên quan đến Canh Bảo Nguyên.

"Hắn từng hiến sắc cho Điện hạ, cho rằng Điện hạ thích cái phong vị của tình , ám chỉ rằng ngươi giống với ngoại thất của , bảo chúng lén bắt ”.

"Ta , thể cái chuyện chứ. Canh Bảo Nguyên chừng nghĩ thật, dù đó biến mất, lẽ là thất bại ”.

"Bắt ai ? Ta . Dù khi Canh Bảo Nguyên mất tích, Điện hạ cũng tức giận, Điện hạ cái ý nghĩ bậy bạ đó, tất cả đều do Lưu Tấn hại ”.

Tất nhiên, Lưu Tấn đều phủ nhận. Lưu Tấn rằng tuyệt đối chuyện ám chỉ bắt , Canh Bảo Nguyên chỉ vì trốn nợ cờ b.ạ.c mà mất tích. Lời trùng khớp với lời của thông phán và lời đồn của hàng xóm. sự thật , trong lòng Đan Thận tự rõ. Chuyện bắt tám chín phần là . Nghe Canh Bảo Nguyên mất tích từ mùng tám tháng Giêng, sự việc ở ngõ Trần Mễ thì xảy cuối xuân, mấy tháng trôi qua, thật khó mà tra . Vả , từ đầu đến cuối, ai định bắt ai, gia đình nào đến báo án, nhà họ Canh cũng báo mất tích, bọn họ còn thế nào? Khi , vì chuyện của Thái tử mà Thánh thượng luôn mang vẻ mặt u ám, phủ Thuận Thiên họ còn vụ Đạo Hành và ngõ Trần Mễ, nếu rằng "Một thị vệ Đông cung thể định bắt tìm niềm vui cho Điện hạ cách đây nửa năm", thì đúng là lấy đầu bò nhét mồm ngựa. Vậy nên, thông tin "nghi bắt mất tích" cuối cùng báo lên . Không ngờ chuyện che giấu lúc , hôm nay lật . Đan Thận cũng dám nghĩ, đợi Thánh thượng tin tức chậm trễ nửa năm , sẽ phản ứng thế nào đây. Quả đúng là, hoa nở, quả hư lớn. Chẳng trách , sáu mươi năm kinh nghiệm thì thể gõ cái chuông .

Đan Thận xoa xoa thái dương căng thẳng, mặt cảm xúc mà giới thiệu về Canh Bảo Nguyên với , từ trốn nợ chạy trốn, đến bắt thất bại, hề bỏ sót. Trong phòng, ngoài tiếng của Đan Thận, chỉ còn hai tiếng nổ nhỏ của bấc đèn dầu. Chờ đến khi Đan đại nhân kể xong, cũng chỉ còn tiếng bấc đèn kêu.

"Sao ?". Đợi một hồi lâu ai lên tiếng, Đan Thận chủ động hỏi: “Ta châm lửa , các vị đều thành pháo lép thế ?".

Gương mặt già của Nguyễn Vỹ trong ánh đèn dầu vàng vọt trông càng thêm mỏi mệt. Tấm thẻ bài trong tay ông như nóng bỏng, cầm , bỏ cũng xong.

"Không đến mức đó chứ?". Nguyễn Thượng thư khô khốc: “Đan đại nhân, chỉ vì vụ án vốn kết thúc, ngươi mang thứ ?".

Miệng thì gọi Đan đại nhân, nhưng mắt liếc về phía Đại Lý tự khanh Thạch Duệ, ánh mắt rõ ràng. Đại Lý tự các ngươi vô duyên vô cớ kiếm chuyện, giờ thì , tự rước phiền phức .

Sắc mặt Thạch Duệ cũng khó coi, ông cầm lấy tấm thẻ bài từ tay Nguyễn Thượng thư, cẩn thận xem xét: "Thật ? Ta thấy giống như chôn đất một năm”.

Đan Thận : "Thạch đại nhân chôn bao lâu? Canh Bảo Nguyên mất tích gần một năm, nhất định là c.h.ế.t gần một năm, mà c.h.ế.t nghĩa là chôn, đồ chôn cũng nghĩa là c.h.ế.t”.

Lý lẽ thì đúng là lý lẽ đó, nhưng vụ án đầu đuôi rõ ràng.

"Dù , sống thấy , c.h.ế.t thấy xác chứ?". Tả Thị lang khổ, chen .

"Người xác cũng , điều tra thì lớn chuyện”. Đan Thận thẳng thắn : “Chỉ còn mấy ngày nữa là đến thời điểm phong ấn mà Điện hạ , các vị đại nhân, phủ Thuận Thiên chúng năng lực hạn, e rằng điều tra rõ . Bây giờ mới đào tấm thẻ bài , sáng mai lên triều các vị nhất là giải thích rõ ràng về Canh Bảo Nguyên với Thánh thượng?".

Thạch Duệ mà nhíu mày, lòng thầm giận dữ: "Việc lớn lắm. Đan đại nhân, như thế cần thiết ”.

Vụ án xong, ông Đan Thận đang bực , nhưng đến mức vì chút bực bội mà thiêu rụi luôn cả phủ Thuận Thiên.

"Ta chỉ hỏi ông một cái chổi lông gà, ông đưa một trận đòn roi?". Thạch Duệ hỏi: “Còn là đ.á.n.h lung tung, chỉ đ.á.n.h mà còn đ.á.n.h cả chính ?".

Nhìn thấy bầu khí căng thẳng tranh cãi, Nguyễn Thượng thư vội vàng can gián. Một hồi lời ý , mỗi bên nhường một bước, tạm coi như lắng xuống. Đan Thận bực thì bực, nhưng cũng lúc nào nên dừng. Hơn nữa, c.h.ử.i giải quyết vấn đề, ông đến đây là để giải quyết.

Cầm lấy chén nóng, Đan Thận dịu giọng, : "Hai con đường, chọn một”.

Dù là đào từ cùng một chỗ, nhưng nghĩa là chuyện của Canh Bảo Nguyên liên quan đến vụ án . Sắp đến Tết , nếu dâng cho Thánh thượng một món quà năm mới "đặc biệt", thì tất cả cứ ngậm miệng , coi như đêm nay từng đào cái gì cả. Hình bộ sẽ sắp xếp hồ sơ, thêm vài dòng, Đại Lý tự phê chuẩn, vài ngày nữa lên triều, ba bên cùng định đoạt, kết án và báo cáo. Còn về Canh Bảo Nguyên, chỉ với một tấm thẻ bài, mà nhà họ Canh thì cũng chẳng thấy , nhất đừng tự kiếm chuyện.

Còn con đường thứ hai là điều tra đến cùng. Triệu ba hỏi , tìm kiếm manh mối về Canh Bảo Nguyên trong kinh thành một năm, dù định bắt ai, ít nhất cũng nợ ai, ai đòi nợ . Làm như , thời gian đủ, chỉ thể công khai chuyện, xếp hàng, cùng sắc mặt Thánh thượng và Thái tử trong Kim Loan điện.

Căn phòng rơi im lặng.

Đan Thận khoanh tay bên cửa sổ, tiếng gió xào xạc bên ngoài, vẻ mặt như "cứ từ từ mà bàn bạc". Dù thì, bình vỡ cũng vỡ. Mấy vị ở Hình bộ nghi ngờ gì mà chọn con đường thứ nhất. Vốn là Đại Lý tự vô cớ gây chuyện, bây giờ lôi một thứ rắc rối c.h.ế.t như . Sớm kết án xong, thì chuyện . Nếu như mang món quà ngày dâng Thánh thượng, cái Tết còn nữa? Đại Lý tự thì rảnh, chứ Hình bộ thì . Chỉ cần Đại Lý tự mở miệng, mất mặt một chút, Hình bộ cũng đồng ý, hồ sơ đẽ hơn. Bên Đại Lý tự, hiển nhiên dễ dàng mất mặt như .

Thạch Duệ : "Không là cố ý gây chuyện, vụ án thật sự chỗ rõ ràng, nên mới trả về để thẩm tra ”.

Nguyễn Thượng thư lạnh lùng .

Thạch Duệ trực tiếp sang Đan Thận: "Đan đại nhân việc luôn cẩn thận, Canh Bảo Nguyên giờ chỉ còn một tấm thẻ bài, ngươi thật sự điều tra ?".

"Ta việc cẩn thận”. Đan Thận : “Vụ án cơ bản đều do phủ Thuận Thiên chúng điều tra, cũng là do chúng bắt, Hình bộ chỉ qua một vòng, Thạch đại nhân, Đại Lý tự tại trả ?".

"Các vị, ba canh giờ , các vị mệt, nhưng Đan Thận mệt , đào đất suốt mấy canh giờ núi, đến bữa tối cũng ăn miếng nào nóng hổi. Đừng đùn đẩy nữa, hai con đường mau chọn lấy một . Nếu chọn , thì chỉ cho con đường thứ ba, vấp ngã thì theo các vị”.

Nói là mau chọn, nhưng đến hai khắc mới quyết định xong. Không một, cũng hai, miễn cưỡng chọn con đường thứ ba. Hình bộ chuẩn sẵn hồ sơ chỉnh sửa, phủ Thuận Thiên ngầm điều tra nợ nần của Canh Bảo Nguyên, mấy ngày tới, nếu Thái tử hỏi thì , hỏi thì cứ giả ngây ngô, thời điểm phong ấn, nếu điều tra gì thì sẽ báo cáo, nếu gì thì Đại Lý tự kết án và báo cáo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-369-lai-lich-lon-lam.html.]

Đan Thận cầm tấm thẻ bài, bước khỏi phòng. Các quan viên của Đại Lý tự và Hình bộ cũng lượt rời khỏi phòng, bầu trời đen kịt. Vừa tranh cãi kịch liệt, nhưng ai nấy đều nặng nề vô cùng. Chuyện liên quan đến Đông cung, dù Thái tử chuyện bắt , nhưng tội cai quản nghiêm là tránh khỏi. Mà vị Điện hạ trong một năm qua gặp ít sóng gió, đến việc của còn quản lý , gì đến thuộc hạ, cũng chỉ là chuyện "xui" mà thôi.

Nguyễn đại nhân thở một khói trắng: "Tốt nhất là tình cờ rơi đó, hai chuyện liên quan gì ”.

Thạch Duệ cũng thở dài một tiếng. Trách ai đây? Trách Đại Lý tự bọn họ vô cớ kiếm chuyện, giờ thì kẹt cứng ở đây. Mất mặt thì cũng mất mặt, kết án xong, ngoài mấy trong phòng hôm nay, thì ai nội tình.

*****

Sáng hôm , triều đình.

Đan Thận giả bộ một con chim cút, đợi khỏi Kim Loan điện Vạn Đường gọi .

Vạn Chỉ huy sứ hỏi: "Ta đào thứ gì đó, triều nhắc tới? Chưa điều tra rõ ?".

Đan Thận liếc Vạn Đường: "Lão Vạn, đừng hỏi đừng xen , thật chuyện ”.

"Hả?". Vạn Đường vội vàng quanh, hạ giọng : "Thảm đến ? Có t.h.ả.m hơn cái ngươi kéo đến ngõ Trần Mễ ?".

Đan Thận mỉm .

Vạn Đường: ...

Không hỏi nữa, dáng vẻ cũng là tệ lắm .

Đan Thận định kéo Vạn Đường cuộc, nhưng trốn cũng thoát, buổi chiều, Đan Thận đến tìm Vạn Đường.

"Các sòng bạc lớn nhỏ đều hỏi hết, Canh Bảo Nguyên nợ ai cả”.

"Mấy nhà đó đều , chắc là hôm mùng chín, phụ của Canh Bảo Nguyên và một nữa, chừng thể là Tiền Hổ, buổi tối cùng tìm , nhưng hai ngày đó chẳng ai thấy Canh Bảo Nguyên”.

"Lại tra một tên là Trương Thành, xe ngựa cho hàng xe Đông An, là bạn cờ b.ạ.c của Canh Bảo Nguyên, quan hệ cũng khá , nợ Canh Bảo Nguyên ít tiền”.

"Trương Thành kinh mới nửa năm, trong kinh thích, theo lời của hàng xe thì sáng mùng tám thấy , đến chiều một ông lão tới là nương già ở quê bệnh nặng giục về, Trương Thành vội vã , bèn nhờ ông trả xe”.

"Thoạt gì đáng ngờ, nhưng thấy , khó mà nghĩ đến chuyện gì xảy ”.

"Rốt cuộc là Canh Bảo Nguyên đòi nợ g.i.ế.c Trương Thành bỏ trốn, thật sự bắt , bắt mà còn mất mạng, chỉ thể tiếp tục điều tra”.

Vạn Đường bịt tai: "Ta dính , ngươi kể gì?".

"Mùng tám tháng Giêng, danh sách lính canh cổng thành, xem ai nhớ và nhận Canh Bảo Nguyên và Trương Thành ”. Đan Thận : “Ta hỏi ông thì hỏi ai?".

Vạn Đường: ...

Giờ giữa tháng Chạp , còn hỏi chuyện mùng tám tháng Giêng? Các sòng bạc nếu cha tìm đến, e là cũng chẳng nhớ nổi. Hơn nữa, lính canh cổng thành nhận ai là Canh Bảo Nguyên, ai là Trương Thành.

"Danh sách chắc chắn sẽ đưa cho ngươi”. Vạn Đường : “ các ngươi điều tra vụ án là việc của các ngươi, đừng đổ lên đầu bọn . Bọn chỉ cung cấp manh mối, tính là phối hợp điều tra ”.

Đan Thận cũng hiểu cho Vạn Đường. Điều tra nông thì chỉ là mất tích hai , trong đó một thị vệ Đông cung, điều tra sâu thì sẽ đào bao nhiêu rắc rối. Không dính , cũng là lẽ thường tình. Tất nhiên, việc điều tra cũng dễ. Lính canh thậm chí còn chẳng nhớ nổi thấy hôm mùng tám tháng , gì đến mùng tám tháng Giêng. Người phái về quê Trương Thành cũng mới xuất phát, trời lạnh giá, về ít nhất cũng mất một tháng, khi còn đón Tết đường. Đan Thận suy nghĩ , đến phủ Phụ Quốc công. Một là, hôm đó Tiền Hổ và Lưu Tấn nhắc đến Canh Bảo Nguyên, Phụ Quốc công cũng mặt, rõ như lòng bàn tay. Hai là, Phụ Quốc công đề nghị đào thêm, dù rằng ông cũng ngờ sẽ đào một tấm thẻ bài như .

Từ Giản vẫn tiếp Đan Thận ở phòng khách. Nơi ngoài, Đan Thận với Từ Giản cũng quen , nên chuyện cũng quá câu nệ, từ Lưu Tấn đến Tiền Hổ đến Canh Bảo Nguyên, tất cả đều ông c.h.ử.i một trận.

Từ Giản nhấp một ngụm . Hắn Đan đại nhân c.h.ử.i cũng chỉ là để vui, xong, chân thành đưa ý kiến.

"Xét về tình hình vụ án”. Từ Giản : “Ta cho rằng vụ án và việc Canh Bảo Nguyên mất tích liên quan đến ”.

Đan Thận gật đầu. Điều tra nhiều, sẽ một loại trực giác.

"Canh Bảo Nguyên cũng vài đặc điểm dễ nhận, một cái ria nhỏ”. Đan Thận : “Ta hỏi ba tên hung thủ , tất cả đều từng gặp ai ria nhỏ, thần sắc của chúng, giống dối”.

Từ Giản mân mê tách , tiếp: "Dù liên quan, nhưng khuyên Đan đại nhân hãy thành thật bẩm báo triều đình”.

Đan Thận ngạc nhiên, hiểu: "Không để Thánh thượng đón năm mới vui vẻ ?".

"Đan đại nhân cũng suy đoán ý của Thánh thượng, nên nghĩ rằng nếu liên quan thì cần bẩm báo”. Từ Giản ngừng một chút, : “Ta cũng là đoán ý Thánh thượng nên mới khuyên như . Cụ thể tiện , nếu , Đan đại nhân cũng . Nếu Đan đại nhân tin , sáng mai triều cứ tâu lên, Thánh thượng giận nhưng sẽ giận lây sang phủ Thuận Thiên, thể đảm bảo điều . Tất nhiên, cứ cẩn thận, cần với Đại Lý tự và Hình bộ”.

Đan Thận hít sâu một , trả lời, cũng từ chối.

Một lúc , ông : "Nói đúng , đây giấu nửa năm ”.

"Thái tử gặp chuyện, thị vệ bên cạnh vu vạ lung tung, khi đó bằng chứng, báo cũng là hợp lý”. Từ Giản , : “Hơn nữa, cũng giấu, nếu Thánh thượng hỏi, sẽ Ngự thư phòng tâu rõ”.

 

Loading...