Yến Từ Quy - Chương 372: Cùng một giuộc

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:06:26
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tào Công công dâng xong, bèn từ Ngự thư phòng lui ngoài.

"Ham cờ bạc, bắt , trẫm thật nghĩ đến, Đông cung loại 'nhân tài' như ”. Thánh thượng xoa ấn đường, sắc mặt trông vẻ vô cùng mệt mỏi: “ nghĩ những chuyện xảy đó, dường như cũng gì bất ngờ”.

Vai Lý Thiệu căng cứng. Lời của phụ hoàng như trêu chọc, nhưng thực là đang trách móc. Canh Bảo Nguyên mất tích dấu vết, để bao nhiêu ẩn họa, một năm trôi qua mà còn thu dọn tàn cuộc. Trong lòng Lý Thiệu phục, nhưng thể cãi Thánh thượng, đành khô khan đáp: "Phụ hoàng dạy . Khi đó nhi thần hiểu chuyện, răn đe kẻ , khi , nhi thần ghi nhớ ”.

"Ăn một khôn , con còn trẻ, thời gian và cơ hội để sửa chữa những lầm mắc ”. Thánh thượng .

Lý Thiệu , vai thả lỏng, đang định vội vàng bày tỏ thái độ, thì thấy sắc mặt Thánh thượng bỗng trở nên nghiêm nghị.

"Vậy nên”. Thánh thượng hỏi từng chữ: “Thiệu nhi, con thật sự nội tình chuyện Canh Bảo Nguyên mất tích ?".

Lời của Lý Thiệu nghẹn trong cổ họng. Sự đổi một mềm một cứng của phụ hoàng khiến theo kịp, như thể gì cũng đúng, Lý Thiệu vô thức nắm chặt tay, đầu ngón tay tì thành chén nóng, lập tức bỏng đỏ ửng.

"Nhi thần…”. Lý Thiệu lẩm bẩm: “Nhi thần thật sự rõ lắm”.

Hắn nên phủi sạch, phủi sạch. Như trong buổi chầu sáng, đổ hết vấn đề lên Hồ công công, dù thì c.h.ế.t sẽ mở miệng . đề phòng sống. Đan Thận còn sống nhăn, hơn nữa khó đối phó, buổi chầu sáng, Đan Thận một ít giấu một ít, chờ cơ hội ném thêm vài tin tức, Lý Thiệu đoán chắc Đan Thận trong tay còn manh mối nào khác nữa. Nhỡ Đan Thận vẫn còn giữ thứ gì, định chơi khăm ? . Đan Thận và Từ Giản quan hệ . Bề ngoài, Từ Giản ở phủ Quốc công dưỡng thương, ngoài, lên triều, nhưng lưng, ai thông đồng với Đan Thận để .

Lý Thiệu mím môi, cố gắng để lời của thể tiến lùi : "Nhi thần cũng thấy, những câu hỏi của Đan đại nhân đều hợp lý, nhi thần cũng thấy nhiều điểm đáng nghi, kỳ lạ. chuyện gần một năm , tình hình cụ thể, nhi thần nhất thời nhớ rõ. Vẫn là vì từng hỏi nhi thần tại thị vệ bên cạnh, nhi thần mới nhớ chuyện như . đơn xin nghỉ là nộp cho Hồ công công ngày nào, mùng tám, nhi thần thật sự nhớ ”.

Nói , Thánh thượng lọt vài phần. Không nhớ rõ mới là chuyện thường tình. Đột nhiên Đan Thận hỏi, nếu Thiệu nhi trả lời trôi chảy rõ ràng, giống như chuẩn , soạn sẵn lời giải thích cho chuyện của Canh Bảo Nguyên . Tuy nhiên, nhớ rõ nghĩa là thật sự gì.

Thánh thượng truy hỏi thêm, sang hỏi về Uông Cẩu Tử: "Người việc bên cạnh vẫn đáng tin cậy, mới điều tới theo con cũng mấy ngày , thấy thế nào?".

"Uông Cẩu Tử?". Lý Thiệu : “Làm việc tích cực, cũng coi như lanh lợi, nhi thần dùng thấy thuận tay”.

Thánh thượng gật gù, tỏ vẻ tùy ý: "Xem Tết là giải quyết , Đan Thận tìm Lưu Tấn và Tiền Hổ hỏi chuyện, về về cũng mất một hai tháng”.

Lý Thiệu nhếch mép . Sao chuyện ? Hắn dám thêm, vội vàng lên, : "Nếu phụ hoàng chuyện gì khác phân phó, thì nhi thần xin Lễ bộ”.

"Đi ”. Thánh thượng hiệu: “Con đến Lễ bộ quan chính, nếu phủ Thuận Thiên cần điều tra gì thì cứ để họ điều tra, cần phối hợp thì phối hợp”.

Lý Thiệu đáp ứng. Ra khỏi Ngự thư phòng, sải bước về phía , qua con đường cung dài, gió lạnh ập mặt, nhịn ho khan một tiếng.

Uông Cẩu Tử chạy theo , thấy sắc mặt vui, bèn im thin thít. Lúc , đến lời an ủi cũng chỉ tổ mắng. Điện hạ ho thế thì thể lo.

Uông Cẩu Tử vội vàng đưa lò sưởi tay cho : "Điện hạ, lúc ở Ngự thư phòng, nô tài bảo chuẩn cái ”.

Lý Thiệu nhận lấy, giọng ấm ức: "Ngươi thấy cái thẻ bài đó thế nào?".

Uông Cẩu Tử đáp: "Ở đây gió lớn...”.

Hắn ngay chỗ đón gió, che chắn cho Lý Thiệu, mở miệng run lên vì lạnh. Lý Thiệu thấy thế, cũng chịu lạnh thêm, cúi đầu khỏi cửa cung một mạch, dọc theo Thiên Bộ lang đến Lễ bộ.

Vừa bước , quan viên tiểu chuyện buổi chầu sáng đều qua, ánh mắt tò mò, cũng nghi hoặc. Lúc chạm mắt với Lý Thiệu, thấy , vội vã đầu . Quay đầu xong mới nhớ bái kiến Điện hạ, đành , cúi đầu hành lễ.

Lý Thiệu thấy hết, trong lòng khỏi thấy phiền, thư phòng án thư, tiện tay lật một quyển công văn, nhưng tâm tư đặt ở đó.

"Cẩu Tử”. Lý Thiệu gọi: “Ngươi nghĩ Đan Thận sẽ điều tra kết quả gì?".

Trong phòng ngoài, Uông Cẩu Tử vẫn cẩn thận, bước lên một bước, ép nhỏ giọng với Lý Thiệu: "Điện hạ, ngài hỏi khó nô tài . Nô tài Canh Bảo Nguyên là ai, cũng rõ Tiền Hổ, Lưu Tấn là hạng nào, vì xung khắc đến mức để những lời cung đó ở phủ Thuận Thiên. Nô tài chỉ , chúng nhiều một câu, bớt một câu, đều khiến ngài gặp phiền phức”.

Lý Thiệu hừ nhẹ: "Quả là phiền phức”.

"Chuyện đến nước , chỉ thể để phủ Thuận Thiên điều tra kỹ lưỡng, ngài vốn , phủ Thuận Thiên thể vu oan cho ngài”. Uông Cẩu Tử .

Lý Thiệu đáp: "Ta thấy Đan Thận ý ”.

"Ngài là Thái tử”. Uông Cẩu Tử dám đổ thêm dầu lửa: “Không bằng chứng xác thực, Thánh thượng cũng sẽ tin”.

Nghe thì là , nhưng Lý Thiệu cảm thấy chuyện đơn giản như thế. Đan Thận định kết thúc vụ án, sắp đến lúc phong án, đột nhiên hướng vụ án sang một hướng khác, thậm chí hướng trái với lợi ích của phủ Thuận Thiên. Đan Thận thà điều tra kỹ, việc chắc chắn, cũng kéo chuyện mất tích của Canh Bảo Nguyên , chẳng lẽ chỉ để điều tra chơi thôi ? Đan Thận chắc chắn mục đích của . Mà chuyện của Canh Bảo Nguyên nhắc , ảnh hưởng đầu tiên chính là Lý Thiệu. Điều nghĩ ngợi nhiều ? Lý Thiệu cho rằng, giờ nghĩ ngợi gì về Đan Thận cũng quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-372-cung-mot-giuoc.html.]

"Ngươi”. Lý Thiệu vẫy tay với Uông Cẩu Tử, hiệu gần hơn: “Bên cạnh giờ cũng ai dùng , ngươi cách nào thăm dò xem, Đan Thận mấy ngày nay gặp Từ Giản ?".

"Phụ Quốc công?". Mắt Uông Cẩu Tử lóe lên: “Điện hạ nhắc đến Phụ Quốc công thế... Phụ Quốc công đang dưỡng thương mà”.

Lý Thiệu tặc lưỡi, thêm gì. Điều khiến Lý Thiệu ngờ là, tạm thời "lùi" một bước, nhưng phủ Thuận Thiên tiến thêm một bước.

Buổi chiều, Đan Thận thậm chí còn đến Lễ bộ một chuyến.

"Quấy rầy, quấy rầy , vài tình huống thỉnh giáo Thái tử, Điện hạ bận rộn quan chính, nên mời Điện hạ đến phủ Thuận Thiên, hạ quan bèn tự đến. Phùng Thượng thư, các vị đại nhân, xin mượn chỗ, mượn chỗ”.

Đan Thận đến quang minh chính đại, trong tay còn xách theo hộp đựng thức ăn, đưa cho Phùng Thượng thư.

"Tiệm bánh điểm tâm đối diện nha môn chúng đó, vị cũng tệ, mời Phùng đại nhân nếm thử”.

Khách khí, nhã nhặn, giống đang hỏi cung, mà giống như đến thăm hỏi, chỉ khiến Lý Thiệu nhảy dựng. Đan Thận cứ như thấy vẻ hài lòng của Lý Thiệu, từ tay gia sư lấy một hộp khác đưa cho Uông Cẩu Tử, sang Lý Thiệu: "Điện hạ, Phụ Quốc công từng nếm thử , cũng khen ngon, ngài…”.

Sắc mặt Lý Thiệu càng lúc càng khó coi. Đan Thận cứ nhắm ngay chuyện vui mà . Từ Giản ăn ngon thì cũng ăn ? Người là cố ý ?

"Là thế ”. Đan Thận hắng giọng, công tư rõ ràng nhưng vẫn mang vẻ thiện: “Ngày mùng mười tháng Giêng, Điện hạ trách mắng Lưu Tấn đúng ?".

Lý Thiệu nhướng mày.

"Hôm đó Lưu Tấn cung, sổ ghi ở cửa cung ghi”. Đan Thận : “Buổi chiều hôm đó, nhà Lưu Tấn mời đại phu, vai Lưu Tấn đá một cú, bầm xanh cả mảng lớn, theo lời vị đại phu , Lưu Tấn và nhà lúc đó cẩn thận, đưa ít bạc, dặn dò kín miêng. Điện hạ, ngài thể cho thần , hôm đó ở Đông cung, rốt cuộc xảy chuyện gì ?".

Bị Đan Thận nhắc đến, Lý Thiệu cũng nhớ tình hình hôm đó. Hắn nhận Tiền Hổ yên lòng, tra hỏi mới Canh Bảo Nguyên mất tích, bọn họ từng định bắt , và việc bắt do Lưu Tấn khởi xướng, khiến tức giận gọi Lưu Tấn đến đối chất, kết quả đối một kết quả khiến cạn lời. Hắn ý định bắt , thậm chí cô nương mà Lưu Tấn tên là gì, trong tình trạng gì, kẻ sắp đặt. Sao mà Lý Thiệu tức cho ? Tức vì bọn họ gây chuyện, tức vì bọn họ bắt cuối cùng tìm thấy, mới đá Lưu Tấn một cái. chuyện xảy trong Đông cung, Đan Thận thể...

"Đan đại nhân ai ?". Lý Thiệu hỏi : “Ta còn tưởng ngươi điều tra , m.ô.n.g lung thế , Đan đại nhân hỏi đến , thì cứ thẳng, cứ suy đoán của ngươi”.

Thay vì một tràng Đan Thận nắm lấy chi tiết mà chất vấn, Lý Thiệu dứt khoát nhường nước , xem Đan Thận thế nào.

Uông Cẩu Tử lo lắng, vội : "Ngoài lạnh, chi bằng trong ”.

Vào phòng đóng cửa hẵng . Xung quanh nhiều , chuyện . Đan Thận liếc xung quanh, hề bất ngờ. Chuyện liên quan đến Thái tử, ai cũng sẽ suy tính, sợ vạ lây, nhưng cũng ngăn tính tò mò, lúc dù mắt thì tai cũng đều dựng lên cả. Ngay cả Phùng Thượng thư cũng ngoại lệ.

Đan Thận để ý đến Uông Cẩu Tử, : "Chuyện liên quan đến Lưu Tấn, đó thần đến phủ Phụ Quốc công hỏi thăm Từ phu nhân . Theo lời Từ phu nhân kể, hôm mùng mười Lưu Tấn thương ở vai, ngài đá, nhưng do phận khác biệt, khi đó nhà họ Lưu dám kiện cáo. Thần hỏi đại phu mà nhà họ Lưu mời khi đó, cũng hỏi lính gác cổng cung, tất cả đều trung khớp. Mùng mười đúng là ngày thứ ba khi Canh Bảo Nguyên mất tích, vì thần thể đến thỉnh giáo Điện hạ. Có Lưu Tấn giới thiệu mục tiêu, Canh Bảo Nguyên thất bại, và ngài vì thế chất vấn Tiền Hổ, trách mắng Lưu Tấn, trong cơn tức giận đá một cái ?".

Lý Thiệu tức giận nghiến răng. Khẩu cung? Vậy mà Đan Thận cũng thể lấy khẩu cung đó? Lưu Tấn ngu ngốc đến mức với đá đến thương? Lý Thiệu thể tin . Hắn phản bác Đan Thận thế nào đây? Quá trình sự việc, giống hệt như lời Đan Thận , điểm khác biệt duy nhất là vai trò của trong đó. Đan Thận coi là chủ mưu, nhưng rõ ràng là liên lụy. Chỉ là, tự chứng minh vô tội thế nào? Nhất là khi kiên quyết gì về nợ nần cờ b.ạ.c chuyện bắt của Canh Bảo Nguyên, chứng minh đây? Lật lời khai đó ?

Yết hầu Lý Thiệu chuyển động, lạnh lùng : "Ta ngay trong Từ Giản nhúng tay mà".

Cái gì mà Từ phu nhân chứ. Từ Giản kiểm soát , chỉ huy Ninh An bao nhiêu chuyện, vợ lợi dụng, thì đương nhiên cũng thể. Đan Thận quả nhiên cùng một giuộc với Từ Giản.

"Lưu Tấn Đông cung, mời đại phu, vết thương của tính lên đầu ?". Lý Thiệu khỏi cao giọng: “Đan đại nhân, Lưu Tấn c.h.ế.t, Tiền Hổ cũng còn sống, ngươi hỏi bọn họ, hỏi thật kỹ, từng bảo bọn họ bắt cô nương nào về ".

"Điện hạ đừng nóng, thần vẫn đang điều tra gấp”. Đan Thận chẳng sợ Lý Thiệu nổi giận: “Chẳng qua hai họ rời kinh, hỏi chuyện thì cần thời gian, thần chỉ thể bắt đầu từ những gì thể nắm trong kinh thôi”.

Lý Thiệu : "Đan đại nhân với Từ Giản quả nhiên ăn ý, Từ Giản dưỡng thương, Đan đại nhân còn đến phủ Quốc công”.

"Từ phu nhân hiện sống ở phủ Quốc công, thần thể đến quấy rầy”. Đan Thận đáp: “Thần sẽ tiếp tục điều tra, nếu tiến triển nhất định sẽ báo ngay cho Điện hạ”.

Nói xong, cung kính hành lễ, chào Phùng Thượng thư và , xoay rời .

Lý Thiệu tính cách trơn như lươn của Đan Thận cho hết cách, trở phòng, để những khác nên lời. Toàn là lão luyện nơi quan trường, đôi ba phần? Mùng mười hôm đó, Đông cung nhất định xảy chuyện, chuyện của Canh Bảo Nguyên, dù đó Điện hạ , nhưng hôm đó . Điện hạ với Phụ Quốc công, quả nhiên sóng ngầm mãnh liệt, thực điểm ngay từ đầu năm khi Điện hạ đến quan chính, trong Lễ bộ ai tinh ý đều đoán . Không ngờ một năm trôi qua, mâu thuẫn dường như càng thêm sâu. Rõ ràng đầu tháng, Điện hạ gặp nguy, Quốc công gia bất chấp cứu giúp, đến nỗi thương tích nặng thêm. Thật là...

Ngoài nha môn, Đan Thận hít sâu một , từ từ thở . Thực gặp Từ phu nhân, sáng nay mời đến phủ Quốc công, chỉ gặp Phụ Quốc công, những tình huống đó từ miệng Quốc công gia, cũng là Quốc công gia đề nghị cần chờ thêm bằng chứng, trực tiếp đến hỏi Điện hạ. Quả thật, gợi ý khiến đầu căng lên, suýt chút nổ tung. Hay thật, quả là thật. Quốc công gia còn giữ trong tay những tin tức như , đầu năm , khi Lưu Tấn và Tiền Hổ c.ắ.n , lúc đào núi cũng , khi gây khó dễ Kim Loan điện cũng , giấu kín như . Đan Thận tin Từ Giản là thấy thẻ bài mới nội tình. Phụ Quốc công lắm cách nhiều đường, chừng sớm thẻ bài , thậm chí còn tung tích của Canh Bảo Nguyên, mục tiêu bắt hôm đó là ai. Thật là giữ trong tay một bộ bài , để Đan Thận , tự từng bước một chạm , chẳng sợ lật thuyền. Theo Đan Thận thấy, nếu Phụ Quốc công nắm trong tay nhiều chuyện như , đưa từng cái, khác gì "thử" giới hạn của Thánh thượng, Thánh thượng vì thế mà nổi giận, xử lý hai bọn họ cũng lạ. Nói cũng , dù Thánh thượng xử lý bọn họ, Thái tử Điện hạ cũng cách mà từ từ từng chút một cho tức điên, thêm hai như thế , sợ rằng lửa sẽ cháy bùng. hết đến khác, Phụ Quốc công tỏ vẻ tự tin đầy . Hết đến khác, chiếc thuyền cướp biển , , Đan Thận, leo lên, giờ thì cưỡi sóng vượt gió, cách bờ ba ngàn dặm... Nghĩ đến Đường Tam Tạng qua sông, bước chiếc thuyền đáy, con thuyền chân , sẽ Bồ Tát đưa đến đây? Đan Thận lo âu, bước lên kiệu.

Trong Lễ bộ, một tiểu len lén ló , chạy nhanh về hướng Tây, thoắt cái mất dạng.

 

 

Loading...