Yến Từ Quy - Chương 377: Ta thấy con thật nhỏ nhen
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:06:31
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thánh thượng sang thường phục, xuống ghế.
Thấy Lý Thiệu vẻ như điều , Thánh thượng bèn để chờ, chỉ sang Tào Công Công: “Trẫm thấy đói, trong bếp nhỏ còn gì ăn ?”.
Tào Công Công đáp: “Có cháo trắng, cùng vài món dưa muối, , còn thịt gà xé”.
“Vậy lấy những món ”. Thánh thượng : “Ngươi bảo mang lên, trẫm ăn qua loa một chút”.
Nói , Thánh thượng Lý Thiệu, hỏi: “Sao, con cùng trẫm ăn cháo ?”.
Lý Thiệu nôn nóng thưa chuyện với Thánh thượng, nhưng thể trực tiếp phớt lờ câu hỏi, đành : “Nhi thần sẽ cùng dùng với ”.
Thánh thượng gật đầu.
Tào Công Công ngoài truyền lệnh cho tiểu thái giám. Lý Thiệu thấy , chỉ còn cố kiên nhẫn đó. Dù nôn nóng thế nào, thì cũng đợi thời điểm phù hợp. Cháo nhanh mang lên, thời gian ngắn như vài câu gián đoạn, đành đợi thôi. Thánh thượng về phía bàn trong gian bên cạnh, Lý Thiệu cũng bước theo, tiểu thái giám dọn sẵn bữa ăn. Lý Thiệu đợi Thánh thượng động đũa, mới cầm lấy bát, dù đói, vẫn cố ăn thật nhanh.
Ăn xong, định mở miệng, Thánh thượng lạnh lùng liếc . Ánh mắt rõ ràng hàm ý: Lúc ăn chuyện. Đây lúc hai cha con uống rượu ăn thịt mà hàn huyên, phụ hoàng lúc ý định trò chuyện. Thế nên, Lý Thiệu nuốt những lời xuống. Đợi Thánh thượng ăn xong, hai thư phòng, Thánh thượng xuống, chăm chú quan sát Lý Thiệu một lúc.
“Thiệu nhi, bình tĩnh ?”. Ngài hỏi.
Lý Thiệu sững sờ, vội đáp: “Nhi thần mất bình tĩnh”.
“Vậy ?”. Thánh thượng hỏi : “Trẫm thấy con ở Kim Loan điện, nén một bụng lửa giận. Trẫm hỏi con, ăn bát cháo nóng , bình tĩnh ?”.
Lý Thiệu nghẹn họng. Người thường “một khí thế, hai giảm sút, ba thì cạn”, Lý Thiệu cũng . Từ lúc đầu nóng lòng thưa chuyện với phụ hoàng, cho đến khi liên tục cắt ngang, ngọn lửa trong lòng thực sự nguôi nhiều, nhưng bảo rằng tắt thì , từ lửa lớn biến thành lửa nhỏ, vẫn đang âm ỉ thiêu đốt tâm can.
“Như , đúng là nhi thần đủ điềm tĩnh trong buổi triều hôm nay, nếu ngăn , nhi thần lẽ thất thố”. Tâm trạng đổi, lời của Lý Thiệu cũng còn gay gắt như , mà trở nên vòng vo: “Hôm nay lời của hai vị ngự sử và Cố đại nhân, thực sự khiến nhi thần khó chịu”.
Thánh thượng tựa gối, nét mặt cũng thể đoán tâm trạng lúc .
“Vì khó chịu?”. Ngài hỏi: “Chuyện ở ải Dụ Môn, họ cũng đều là sự thật. Con quả thực cải trang thành binh lính lén ngoài, cũng là Từ Giản cứu con trong trận chiến, là trẫm bảo Từ Giản giấu chân tướng, những năm qua cũng từng giải thích rõ ràng”.
“Hắn cưới Quận chúa Ninh An chẳng đủ ?”. Lý Thiệu nhịn mà hỏi: “Nếu những chuyện đó, dựa để cưới Ninh An? Hoàng Thái hậu liệu đồng ý gả Ninh An cho một quanh năm trấn thủ ải Dụ Môn, về kinh ?”.
“Đó là hai chuyện khác , một là Quốc công, một là Quận chúa, vốn môn đăng hộ đối”. Thánh thượng , các khớp ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn hai cái: “Nói cho cùng, con sai, trẫm cũng sai, các ngự sử mắng gì cũng đúng”.
Lý Thiệu mím môi. Trong đầu những lời chỉ trích gay gắt của các ngự sử, khiến ngọn lửa vốn nguôi của bùng lên, cháy cao ba thước.
“Phụ hoàng, nhi thần đúng sai chuyện ở ải Dụ Môn, mà là tại những tin tức đó lan truyền ở Thiên Bộ lang?”. Lý Thiệu : “Biết rõ ngọn ngành như , chỉ thể là do Từ Giản cố tình”.
Thánh thượng mắt sâu: “Thiệu nhi, con gì?”.
“Phụ hoàng, nhi thần yêu mến Từ Giản, thậm chí vì chuyện ở ải Dụ Môn mà khoan dung cho , cũng từng , trợ thủ cho nhi thần. …”, Lý Thiệu hít sâu một : “Nhi thần cho rằng, Từ Giản tính toán khác, hề trung thành với nhi thần như ”.
Giọng Thánh thượng lạnh : “Từ Giản trung thành với con? Vậy trung thành với ai?”.
Lý Thiệu định gì đó, nhưng Thánh thượng ngắt lời : “Trên chiến trường liều cứu con, chẳng là trung thành ? Ở trường săn màng vết thương cũ cứu con, cũng tính là trung thành ? Thiệu nhi, con nên thấy may mắn vì con những lời ở Kim Loan điện, nếu bao nhiêu sẽ thất vọng?”.
Mặt Lý Thiệu tái nhợt, nhưng “cung giương, thể đầu”, nếu giờ lùi bước, bàn luận với phụ hoàng về dụng tâm xảo trá của Từ Giản sẽ khó. Hắn tranh thủ cho bản .
“Nhi thần ý đó”. Lý Thiệu vội : “Ý nhi thần là, Từ Giản nhi thần Thái tử vững vàng, trung thành với phụ hoàng và nhi thần, nhưng... nhưng Từ Giản nhiều chuyện kỳ lạ, nhi thần cho rằng, tham vọng, kềm chế nhi thần, nhiếp chính”.
Thấy phụ hoàng cau mày, nhưng ngăn giải thích, Lý Thiệu bèn sắp xếp suy nghĩ.
“Hắn luôn tìm cách gây khó dễ cho nhi thần”. Lý Thiệu : “Như chuyện rượu cống Cổ Nguyệt, ban đầu đúng là nhi thần suy nghĩ chu , tự ý đổi rượu, mà Từ Giản bảo Ninh An đến Từ Ninh cung, hỏi Hoàng Thái hậu xin rượu. Xin rượu là giả, gây chuyện mới là thật. Rồi chuyện xương hổ, trong Ngự Dược phòng bao nhiêu xương hổ, Ninh An chọn, cứ nhất quyết đòi xin nhi thần. Ngày săn, Ninh An cố ý xuống xe ngựa cổng thành... Từ Giản hai lòng, nhi thần bẽ mặt, còn vẻ ban ân cho nhi thần. Nhi thần còn nhiều điều đúng, phụ hoàng dạy bảo nhi thần là điều nên , chỉ , Tam cố cũng là thầy của nhi thần, nhi thần theo chỉ dẫn. đó việc Từ Giản nên , Từ Giản chỉ tự , mà còn xúi giục Ninh An, lợi dụng cả Hoàng Thái hậu”.
Lý Thiệu mở lời, như đậu đổ xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-377-ta-thay-con-that-nho-nhen.html.]
Thánh thượng ngắt lời, đợi đến khi Lý Thiệu dừng , ngài mới hỏi: “Nói xong chứ?”.
Lý Thiệu đáp: “Phụ hoàng, Từ Giản thật sự như nghĩ...”.
“Con đang gì ?”. Giọng Thánh thượng bỗng nghiêm nghị, lộ rõ vẻ giận dữ: “Thì con nhận Từ Giản như , bảo Từ Giản con nhạy cảm, trẫm thấy con là nhỏ nhen mới đúng”.
Mặt Lý Thiệu tái mét đỏ bừng, lúng túng. Dù nghĩ đến việc phụ hoàng lẽ sẽ tin , nhưng khi phụ hoàng nặng lời như , Lý Thiệu khó chấp nhận.
“Phụ hoàng”. Lý Thiệu dậy: “Từ Giản và Đan Thận mối quan hệ , chuyện của Canh Bảo Nguyên rõ ràng cũng là ở phía gây rối. Cái gì mà lá thư của ngoại thất, sớm mang , muộn mang , chọn đúng lúc xuất hiện. Từ Giản là nhi thần mất mặt, còn cả những lời đồn , từng lời đều là lên tiếng vì Từ Giản…”.
“Câm miệng!”. Thánh thượng từng chữ một.
Chỉ hai từ, nhưng như hai nhát d.a.o đ.â.m thẳng khiến Lý Thiệu choáng váng. Từ nhỏ đến lớn, bao nhiêu năm nay, từng phụ hoàng mắng, khi từ ải Dụ Môn về, mắng đến t.h.ả.m hại, nhưng khi đó, mắng qua mắng đều là vì . Lần , là vì một ngoài. Phụ hoàng tin Từ Giản hơn tin , phụ hoàng vì Từ Giản mà mắng . Lý Thiệu những cảm xúc vây khốn, đến mức chỉ thấy môi phụ hoàng đang mấp máy, nhưng rõ đang mắng gì. Thánh thượng mắng nặng nề. Âm thanh lớn, lẽ bên trung điện còn thấy, nhưng đanh thép, giọng trầm, từ ngữ nặng, từng lời đều nặng. Thất vọng, đau lòng, giận dữ quấn lấy ngài, ngài thậm chí bước đến mặt Lý Thiệu, thật sự là một trận mắng xối xả.
“Nghe ?!” Đến cuối cùng, Thánh thượng hít sâu một , rời mắt khỏi Lý Thiệu: “Những lời trẫm , con ?”.
Lý Thiệu giật tỉnh , thu cổ . Thánh thượng giơ tay, nặng nề ấn lên vai Lý Thiệu: “Ai cũng cảm xúc, con , trẫm cũng , nhưng một vị quân vương thể vì cảm xúc mà phán xét khác. Con nghĩ về Từ Giản như , trẫm thật sự vô cùng thất vọng, con hãy về, tự suy ngẫm lời trẫm , khi nào nghĩ thông suốt , hãy xin Từ Giản”.
Lý Thiệu ngẩn . Xin ? Vì ? Từ Giản chơi , ẩn kỹ càng, coi như giỏi. là hại, còn xin , thể nuốt trôi chứ?
“Phụ hoàng...”. Lý Thiệu mở miệng.
Thánh thượng tay thêm lực: “Con còn ý kiến gì ?”.
Lý Thiệu đau nhói, cau mày, rốt cuộc dám thêm. Có cũng vô ích.
“Nhi thần rõ”. Lý Thiệu : “Nhi thần cáo lui”.
Thánh thượng giữ, hiệu cho lui. Tào Công Công vẫn ở bên, mà lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc, cúi đầu đưa Lý Thiệu ngoài mặt Thánh thượng. Thấy Thánh thượng tựa lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần, nhưng giữa đôi lông mày vẫn giấu nét mệt mỏi, lòng Tào Công Công cũng đau nhói. Ông hầu hạ Thánh thượng bao năm nay, hiểu rõ tình yêu thương của dành cho Thái tử hơn ai hết. Mặc dù “mài dũa tính cách Thái tử” là quyết định của Thánh thượng, vì để đạt hiệu quả, Thánh thượng cũng sắp đặt ít, nhưng hôm nay, khi Thái tử bước cái bẫy , thật sự những lời như , Thánh thượng vẫn đau thấu tim gan. Nỗi thất vọng đè nặng lên lòng Thánh thượng, cảm giác đó... Tào Công Công nhẹ nhàng rót thêm cho Thánh thượng, đó rửa tay, ghế lớn, giúp Thánh thượng xoa bóp trán.
Xoa một lúc, Thánh thượng khẽ : “Là trẫm chậm trễ , tính của Thiệu nhi, lẽ trẫm nên sớm nghiêm khắc chỉnh đốn”.
Tào Công Công : “Dù là muộn, nhưng là quá trễ…”.
“Ngươi cần an ủi trẫm”. Thánh thượng thở dài: “Trẫm thật ngờ, hóa nó nghĩ về Từ Giản như , hai năm nay thật khó Từ Giản ”.
Không chỉ hai năm nay, những ngày gần đây, cũng đang khó Từ Giản. Vì mài dũa tính của Thiệu nhi, vì cần một lý do chính đáng để phế truất Thái tử, Từ Giản cũng trăn trở nhiều. Những chuyện của Canh Bảo Nguyên trong tháng Giêng, nghĩ chắc do Từ Giản gây . Thẻ bài là thật, Canh Bảo Nguyên mất tích từ lâu, Từ Giản thể giả thẻ bài, lẽ chỉ là lợi dụng chuyện phủ Thuận Thiên đào manh mối, thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Dù , ngoại thất của Lưu Tấn , hiện giờ chỉ nhà họ Từ rõ đôi chút, lá thư cũng chỉ thể do nhà họ Từ, hoặc là Từ phu nhân giấu, khi xảy chuyện mới mang . Còn những lời đồn bên ngoài... Thẳng thắn mà , chuyện giấu kín năm đó, Thánh thượng ầm ĩ. Mấy hôm Lâm Dư đến Ngự thư phòng bàn với ngài, ý của ngài vẫn là như , nhưng cuối cùng vẫn là Lâm Dư thuyết phục ngài. Chuyện cũ ở ải Dụ Môn, trong kinh thành chỉ vài . Nếu Từ Giản bất tiện cung, cần mặt thỉnh cầu Thánh thượng, chuyện cũng cho ông . binh lính từng trải qua chiến sự ở ải Dụ Môn, trong lòng họ đều hiểu rõ phần nào, họ giữ biên cương, binh lính sẽ về kinh, binh sĩ sẽ về quê, khi nào đó giữ miệng. Hơn nữa, mục đích là phế Thái tử, một khi Thái tử phế, sẽ nhiều cho ngài tái lập. Vài năm nữa, khi tranh giành vị trí Thái tử, ầm ĩ lên, chừng sẽ nghĩ đến chuyện điều tra rõ ở ải Dụ Môn. Thay vì ngày phanh phui, khiến Thái tử nhận đòn chí mạng, chi bằng nhân cơ hội phơi bày hết, mắng cũng mắng , phạt cũng phạt , lật chuyện cũ, thì chuyện cũ cũng mục nát, chẳng còn nghĩa lý gì. Cắt đứt những phiền phức cần thiết trong tương lai, thuận lợi cho kế hoạch , chuyện ở ải Dụ Môn cũng xem như “danh chính ngôn thuận” để phế Thái tử. Hơn nữa, vết thương đắp kín thì sẽ mưng mủ, khó lành, chỉ vạch , cạo bỏ phần thối rữa, mới thể mọc thịt mới. Loại bỏ ẩn họa, vết thương mới lành . Khi đó Thánh thượng im lặng lâu, nhưng cuối cùng vẫn hết, bảo Lâm Dư với Từ Giản cứ tùy ý mà . Vậy nên mới những lời đồn truyền ngoài. Thánh thượng rõ Từ Giản sắp xếp thế nào, đợi sang năm Từ Giản cung thể hỏi thêm vài câu, nhưng kết quả , Thánh thượng thấy. Truyền khắp Thiên Bộ lang, ngự sử lên triều gây khó dễ, Cố Hằng cũng góp một chân. Dù với bất kỳ mục đích nào, cuối cùng cũng đạt cục diện mà ngài mong , duy chỉ thái độ của Lý Thiệu khiến Thánh thượng bực bội.
Lý Thiệu chỉ trích Từ Giản. là Từ Giản một vài việc, nhưng Thiệu nhi nghĩ rằng Từ Giản kiềm chế ... Ngay cả rượu cống, xương hổ đều đem , đủ thấy cảm xúc sâu sắc thế nào. Khúc mắc giữa Thiệu nhi và Từ Giản nhất định hóa giải, nếu thể nhân cơ hội mà chữa lành , đó là điều Thánh thượng mong nhất.
"Từ Giản tài”. Thánh thượng thở dài: “Chỉ tiếc là Thiệu Nhi chịu ”.
Tào công công việc, trong lòng cũng âm thầm thở dài.
Ở phía khác, Lý Thiệu bước khỏi Ngự thư phòng, gió lạnh buốt thổi vù vù nhưng bình tĩnh , càng khiến thêm bực bội. Uông Cẩu Tử cẩn thận bước theo , khuôn mặt cúi thấp, sắc mặt u ám. Hắn hiểu Thái tử khá rõ. Sáng sớm các ngự sử mắng, Ngự thư phòng Thánh thượng khiển trách, tâm trạng của Điện hạ lúc thể tưởng tượng . Cơn tức giận dồn nén mà phát , đến lúc bùng nổ chắc chắn càng dữ dội hơn. nếu bảo Thái tử Điện hạ tìm chỗ nào đó để trút giận… Tình hình hiện tại, còn nơi nào mà theo dõi chặt chẽ ? Cưỡi ngựa ở trường săn? Không . Uống rượu và gây chuyện khi say? Không . Tìm một nữ nhân? Càng … Mọi thứ đều giám sát kỹ lưỡng, nếu phát hiện, sẽ tiêu tan.
Lý Thiệu thẳng đến cổng cung, đầu lệnh: "Chuẩn xe ngựa”.
Uông Cẩu Tử giật : "Điện hạ, ngài ?".
"Đến phủ Phụ Quốc công”. Lý Thiệu nghiến răng .
Uông Cẩu Tử lạnh cả , chỉ nghĩ: "Hỏng ".
Lý Thiệu quan tâm đến phản ứng của , tiếp tục : "Phụ hoàng bảo đến xin Từ Giản, sẽ ”.
Uông Cẩu Tử: ...