Yến Từ Quy - Chương 38: Cười trên nỗi đau của người khác

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:29
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Loan điện vang vọng tiếng mắng của ngự sử, cho đến khi nội thị tuyên "Bãi triều", triều thần kính cẩn tiễn Thánh thượng, Hứa Quốc công vẫn cảm thấy tai ong ong.

Sau đó, ông bỗng phát hiện, Thánh thượng bước xuống mặt , ông vội vã lùi hai bước nhường lối.

Thánh thượng rời ngay mà Hứa Quốc công hồi lâu mới khoanh tay lưng bước .

Hứa Quốc công đổ mồ hôi như mưa.

So với việc trách mắng mặt quần thần thì thái độ im lặng khiến ông càng bất an.

Khi Thánh thượng rời khỏi đại điện, khí bên trong mới dịu .

Các ngự sử dường như mắng đủ, lượt rời khỏi.

Chỉ còn hai tinh thần phấn chấn tiếp tục cạnh Hứa Quốc công góp ý.

"Con dạy là của cha."

"Trẻ tuổi mà phá hoại thể như thế, già còn chịu nổi ?"

"Chủ yếu là quá hoang đường! Triều từng chuyện hoang đường như !"

Bên cạnh, Từ Giản rời , nghiêng đầu thấy động tĩnh bên một nữa bật .

Tiếng lớn cũng nhỏ nhưng vô cùng đột ngột, tự nhiên lọt tai của Hứa Quốc công.

Ngự sử mắng mỏ, . Thánh thượng hài lòng, cũng cúi đầu.

Từ Giản thì dựa cái gì?

Hứa Quốc công đầu , giận dữ: "Phụ Quốc công gì hả?"

Từ Giản nhướng mày, ánh mắt hiện lên ý , chậm rãi mở miệng: "Ta từ chức ở Binh bộ, ngày ngày vô công rỗi nghề, học cách một kẻ ăn chơi trác táng, lệnh lang quả thực cho chút gợi ý."

Hứa Quốc công: ...

Đây là khen ngợi ?

Đây là châm biếm.

Đây là cố tình gây chuyện, là cãi .

"Ngươi đang hả hê nỗi đau của khác?" Hứa Quốc công tức đến đỏ mặt.

"Hả hê ư?" Từ Giản nhắc , vội trả lời ngay, ánh mắt ngày càng u ám của Hứa Quốc công, "nghĩ" một hồi lâu, mới tiếp tục: "Thành Ý Bá phủ quả thật xui xẻo, Bá gia hôm nay xin lên triều ? Sao thấy cả. Chắc là đang trốn ngài đấy."

Câu trả lời chậm rãi khiến gân xanh trán Hứa Quốc công nổi hết lên.

Nhất là bên cạnh còn ít quan viên đoạn đối thoại , nhịn mà phì .

Không bọn họ đủ kiềm chế mà là Phụ Quốc công đang cố tình thế.

Ở đây nào ai là kẻ ngây ngô , ai mà ý tứ châm chọc chứ?

Hứa Quốc công tất nhiên cũng hiểu rõ.

Hai ngày nay, ông mất mặt còn nhiều hơn cả hai mươi năm qua.

Đã , điều khiến ông thể thoát khỏi tình cảnh khó xử đều là những trẻ, về tuổi tác, ông thể cha bọn họ.

Quận chúa Ninh An diễn một màn kịch lớn ngoài phủ, cơn giận dữ và ấm ức đan xen khiến cha con ông tiến thoái lưỡng nan.

Từ Giản càng khó hiểu hơn, chuyện của phủ Hứa Quốc công đến lượt Từ Giản chen châm chọc ?

Nói cũng , từ khi tên thương ở chân thì càng ngày càng châm biếm.

Ánh mắt dừng ở chân của Từ Giản, Hứa Quốc công cau mày.

Nghe vết thương nặng nhưng giờ trông như chẳng gì thế?

Còn khập khiễng cơ, Hứa Quốc công thấy dấu hiệu gì .

"Ta chấp nhặt với đứa trẻ như ngươi." Ông tức tối xong, đầu tìm kiếm, thấy Lưu Tĩnh còn rời khỏi đại điện, bèn cao giọng gọi: "Lưu đại nhân, Lưu Tĩnh đại nhân."

Lưu Tĩnh tiếng thì thấy khí bên , đại khái đoán tình hình.

Hứa Quốc công chỉ Từ Giản chỉ Lưu Tĩnh, với hai vị Ngự sử: "Các chẳng 'Con dạy, của cha' ?"

Ngự sử , á khẩu gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-38-cuoi-tren-noi-dau-cua-nguoi-khac.html.]

Cái kiểu đổ , ...

Từ Giản bật , nhưng trong mắt còn chút ý nào: "Ngài thế chẳng ho gì, từ nhỏ theo tổ phụ lớn lên, Lưu đại nhân trách nhiệm dạy dỗ cũng cần dạy. Chuyện thế nào cũng đến lượt Lưu đại nhân lo. Ngài thật sự thấy thế thế nọ, đến bài vị tổ phụ mà lẩm bẩm vài câu? Ngài định khi nào đến? Ta sẽ cho mở rộng cửa lớn, chuẩn thêm vài nén hương, quyết để ngài chịu thiệt. Còn nếu ngài rảnh... Cũng , ngài còn bận dạy dỗ Tô Kha, cái kinh nghiệm dạy con đừng đem đến chia sẻ với tổ phụ nữa nhé."

Một tràng lời, từng câu từng chữ dội xuống, Từ Giản chậm rãi nhưng Hứa Quốc công chẳng thể tìm cơ hội chen .

Kết quả là càng càng khó chịu.

Trong lòng lửa giận càng bốc cháy, Hứa Quốc công từ lúc chuyện xảy cố nén giận, giờ thì chịu nổi nữa, nắm tay lao về phía Từ Giản.

Từ Giản hề động đậy.

Nắm tay của Hứa Quốc công hai vị Ngự sử chặn .

Những khác phát hiện tình hình cũng vội vàng tiến tới, ngăn Từ Giản và Hứa Quốc công .

"Không đáng, đáng."

"Đừng chấp nhặt với kẻ nhỏ tuổi."

"Ra tay trong đại điện thế , nếu chuyện truyền đến tai Hoàng thượng, Hứa Quốc công..."

Hứa Quốc công thật sự tức giận: "Ta đáng, mấy lời đó là đúng hả?"

Thấy Hứa Quốc công thể thoát khỏi vòng vây quanh, Từ Giản thêm gì nữa bước nhanh ngoài.

Lưu Tĩnh cũng bước ngoài, trầm giọng : "Từ Giản. Con khiêu khích ông gì? Con ..."

Bước chân Từ Giản đột ngột dừng : "Sao? Người đến phủ thắp hương bài vị tổ phụ, cùng chuyện ?"

"Con." Sắc mặt Lưu Tĩnh thoáng hiện lên vẻ phẫn nộ.

Từ Giản thấy nhưng tiếp tục khơi , nhanh chóng bước xuống bậc thềm dài.

Lưu Tĩnh yên chăm chú theo bóng lưng của Từ Giản.

Chân của Từ Giản rốt cuộc là ?

Nếu thật sự tật, tại khi thấy dấu hiệu gì?

Nếu tật, từ chức ở Binh bộ để gì?

Rốt cuộc đang toan tính điều gì đây?

Trong đại điện, lý trí của Hứa Quốc công dần dần , những xung quanh cũng giải tán.

Chỉnh trang vạt áo, ông khoanh tay bước ngoài.

Đừng đám quan viên nãy sức can ngăn, thực là vì liên lụy khi động thủ trong điện, chứ trong lòng họ còn đang nhạo phủ Hứa Quốc công thế nào.

Cười thì , mấy ngày nay kẻ nhạo nhiều vô kể.

giống như Từ Giản, xem bình phẩm, hào hứng trò vui, Hứa Quốc công thật sự hiểu nổi.

Cho đến khi khỏi cung, một suy nghĩ chợt nảy trong đầu.

Chẳng lẽ, chuyện của Tô Kha bàn tay của Từ Giản dính ?

Hắn dựa cái gì?

việc gì , rảnh rỗi sinh nông nổi.

"Đi một chuyến đến Thuận Thiên phủ." Hứa Quốc công gọi tín dặn dò: "Bọn họ nhiều nha dịch như , cả ngày tuần tra phố, chẳng lẽ ai nhận bức họa ?"

Trong nha môn, Đan Thận phủ Hứa Quốc công tới, mặt lập tức xụ xuống.

"Không chỉ hỏi từng nhà ở phố Tây, mà còn đến đây hỏi." Sư gia than thở: "Cả kinh thành đông như thế, chúng nhận hết ? Nếu thật sự tìm , chẳng lẽ con trai ông từng cùng nam nữ nào chung giường ?"

Đan Thận mà đầu óc ong ong.

Không ngờ, còn thêm dầu lửa đến thế.

Chưa đến chuyện quỳ ngoài Bá phủ, khi xuống triều còn suýt động thủ trong Kim Loan điện, phủ Hứa Quốc công đúng là thấy phiền nhỉ.

Món đại tiệc , thử một miếng uống ba bát thì xứng với miếng ngon của .

"Cứ để bọn họ hỏi." Đan Thận : "Hỏi đầu đuôi mà còn khiến phủ Thuận Thiên ăn gì thì sẽ dâng sớ mắng bọn họ."

 

 

Loading...