Yến Từ Quy - Chương 380: Con gà này ngã rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:13:14
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm nay rời khỏi phủ Quốc công, Lý Thiệu cứ nghĩ nghĩ vẫn thấy thoải mái, mặt mày cau xe ngựa. Phu xe ngập ngừng hỏi Uông Cẩu Tử: "Đi đây?".
Uông Cẩu Tử cũng ngập ngừng. Theo lý mà thì nên đến nha môn Lễ bộ, còn vài ngày nữa mới phong ấn, đến quan chính thì đầu cuối. Dù đến mà học hỏi gì, hỏi han gì, đóng cửa một chỗ, vẫn hơn là xuất hiện. Uông Cẩu Tử cũng tính tình của Lý Thiệu, hiện tại Thiên Bộ lang đang bàn tán chuyện đó, sáng nay các vị ngự sử thêm một mớ lời đay nghiến, hôm nay đúng là lúc nóng bỏng nhất, Điện hạ chắc chắn đến. Dù đóng cửa , cũng thể "mắt thấy, lòng đau".
"Về Đông cung nhé?". Uông Cẩu Tử thấp giọng bảo phu xe.
Phu xe chỉ cần câu trả lời, cần hỏi qua hỏi , một lúc càng thêm khó xử, nhấc cằm chỉ xe: "Hỏi xem ?".
Uông Cẩu Tử hỏi, c.ắ.n răng định tự quyết định, thì tiếng từ trong xe.
"Còn ?".
Điện hạ giọng vui, Uông Cẩu Tử đành ngoan ngoãn lên xe, cúi mắt hỏi: "Điện hạ, về Đông cung chứ?".
"Về gì?". Lý Thiệu hỏi ngược .
Uông Cẩu Tử đành thẳng: "Hay nha môn Lễ bộ?".
Quả nhiên, lông mày Lý Thiệu cau : "Ngoài hai nơi đó , còn nơi nào khác ?".
Uông Cẩu Tử đành gượng. Lý Thiệu tự ngẫm nghĩ, càng nghĩ càng thấy gì thú vị. Muốn trường săn, nhắm mắt vẫn nhớ rõ con gấu xám há miệng nhe răng trông thế nào, dù rằng sẽ xui xẻo gặp con khác, trong lòng vẫn còn sợ. Sáng sớm, quán rượu cũng chẳng gì vui, nơi nào như ngõ Trần Mễ thích hợp cho tiêu khiển. Nghĩ mãi, thấy năm nay thật xui xẻo. Trước đây chán như ...
À . Lý Thiệu đột nhiên nhớ , mùa đông năm ngoái, ít thời gian ở phường Tướng Quân. Trời lạnh thể đấu dế châu chấu, nhưng đấu gà thì huyên náo, hai con gà chiến , cái khí thế dữ tợn mang một hương vị riêng. Nghĩ đến là ngay, Lý Thiệu lập tức : "Phường Tướng Quân”.
Mặt Uông Cẩu Tử tái mét. Hắn đương nhiên phường Tướng Quân là chỗ nào. Nói đến hỗn tạp, nơi đó chỉ chuyên phục vụ tiền, khách đều là con nhà quyền quý, ít nhất gia đình cũng quan trong triều, cũng kẻ bình dân nhưng nhà cực kỳ giàu . Hai bên phường Tướng Quân, riêng biệt, can thiệp lẫn . Cũng lòng quý nhân, tìm đủ cách để tạo cơ hội, thành công thì tùy bản mỗi . Dù là nơi tiêu khiển như , khách khứa mỗi đều địa vị riêng, ít khi kẻ vô mặt dày, trừ khi đầu óc vấn đề, ai đến đây gây chuyện. nơi là chỗ đắn... Đấu gà, đấu dế, thể coi là sở thích đàng hoàng ? Cùng lắm cũng chỉ là tử tế hơn so với nhà chứa và sòng bạc thôi. Uông Cẩu Tử Thái tử phường Tướng Quân, dù chỉ là đôi lúc giải khuây, nhưng hôm nay chuyện chồng lên chuyện khác, nguy hiểm bủa vây, nếu thêm chuyện gì xảy ở phường Tướng Quân, ngự sử sẽ mắng như thế nào nữa. Thật bằng uống rượu cho xong. Uông Cẩu Tử nghĩ , bèn đề nghị.
"Chẳng lẽ phường Tướng Quân rượu?". Lý Thiệu hỏi .
Uông Cẩu Tử định khuyên thêm, nhưng Lý Thiệu trừng mắt.
"Ngươi là chủ là chủ?". Hắn lạnh lùng : “Đi cũng lời ngươi ?".
Thấy tức giận, Uông Cẩu Tử dám gì thêm, rụt rè đồng ý, chuyển lời cho phu xe. Ngựa cất bước, thế là đến phường Tướng Quân.
Còn sáng sớm, phường Tướng Quân cũng huyên náo lắm. Quản sự tinh mắt, tuy phận thật sự của Lý Thiệu, nhưng khí chất thì ngay là quý nhân, cũng nhớ năm ngoái đến vài , tay hào phóng. Dẫn trong, đưa đến nhã gian, quản sự thầm nghĩ. Quý khách hôm nay đến mà mang theo trận thế như năm ngoái, năm ngoái còn dẫn theo hai như thị vệ. Người hầu bên cạnh hình như cũng , nhưng chắc chắn là trong cung, tinh mắt đều nhận ngay. Mà thái giám theo hầu hạ, phận chắc chắn thấp. Cũng chính vì suy nghĩ như , thấy Lý Thiệu tâm trạng tìm vui, quản sự lập tức sắp xếp.
"Thường thì chiều mới bắt đầu”. Quản sự nịnh: “Ngài xem, thì cứ để chúng đấu một chút. Cửa sổ nhất, bên là võ đài, thể rõ ràng”.
Lý Thiệu gật đầu. Đã đến nước , Uông Cẩu Tử cũng khuyên thêm, một là vì khuyên nổi, hai là sợ khuyên nhiều gây phản tác dụng, Điện hạ càng giận. Thà để xem đấu gà, giải tỏa bớt bực bội, rời khi khách khứa đến đông, chắc ai phát hiện .
Hai con gà trống võ đài sẵn sàng chiến đấu, trong nhã gian, rượu và thức ăn cũng dọn lên, Lý Thiệu cầm chén rượu bên cửa sổ. Tiếng gà gáy vang lên, gà như bay lên, quấn lấy , lông vũ bay tung tóe, gió lạnh thổi cuốn . Lý Thiệu chằm chằm, chẳng buồn ăn món nào, chỉ uống hết chén đến chén khác, thậm chí còn thấy Uông Cẩu Tử rót chậm, tự cầm bình mà rót. Uông Cẩu Tử ngoan ngoãn cạnh, tiếng gà gáy cho nhức tai, trong lòng ngừng thở dài, chỉ thể an ủi bản : Tâm trạng Điện hạ trông vẻ khá hơn chút . Chỉ là, tâm trạng Lý Thiệu xem vẻ hơn nhưng chẳng ý định rời .
Hai con gà quản sự chọn để lòng khách quý, chỉ dũng mãnh mà còn ngang tài ngang sức, tấn công nhanh nhẹn, phòng thủ kín kẽ, thỉnh thoảng dừng để quan sát, đá với đến gần trưa mà vẫn phân thắng bại. Trận chiến căng thẳng như đương nhiên lan truyền ngoài, vốn dĩ đây là trận đấu gà cuối cùng Tết, mở cờ đặt cược, ai ngờ diễn sớm hơn, nhất thời khiến nhiều đến phường Tướng Quân bất mãn vì thông báo , nhưng cũng bỏ qua trận đấu căng thẳng như , vốn dĩ là đám công tử ăn chơi lêu lổng vội vàng kéo đến.
Chưa xem từ đầu, nhưng dù cũng kết quả, nhất là khi đến nơi thấy hai con gà vẫn còn sống khỏe, vẻ như còn đấu thêm hai ba khắc, thậm chí là nửa canh giờ nữa, tất cả đều phấn khích. Chẳng mấy chốc, phường Tướng Quân huyên náo, hò reo cổ vũ cho gà.
Uông Cẩu Tử mà càng thêm nhức tai, chỉ đưa tay bịt tai . Còn Lý Thiệu cảm thấy thú vị. Đấu gà mà, huyên náo như , gà đấu , tiếng hò reo cũng thể thiếu. Hắn uống rượu, nóng hầm hập, bực bội cũng tan nhiều, cơn nghiện rượu cũng theo đó mà dâng lên, uống hết một bình gọi thêm bình nữa.
Phường Tướng Quân ăn với khách quý, nên rượu cũng đắt đỏ hơn nhiều so với tửu quán ngoài , nhưng là Lý Thiệu thiếu tiền, quản sự bèn hào phóng tặng sáu bình, để bàn, rằng "uống bao nhiêu tính bấy nhiêu". Chuyện nhỏ , Lý Thiệu để tâm, tâm trạng đang , cũng chẳng nghĩ đến chuyện say .
Hai con gà trống võ đài tiếp tục đấu thêm gần hai khắc, một con mổ trúng cánh trái, con còn mổ rách cổ, võ đài rơi lấm tấm máu, lông vũ bay tứ tung. Đến lúc đỏ mắt, cũng đến thời khắc then chốt, dũng mãnh nhưng kiệt sức, một đợt tấn công, cuối cùng gà đen thắng gà hoa. Người hò reo, thở dài, c.h.ử.i bới, ai nấy đều thấy , thúc giục quản sự mở thêm trận nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-380-con-ga-nay-nga-roi.html.]
Quản sự hôm nay vì khách quý trong nhã gian mà mở trận đầu tiên khiến những vị khách khác ý kiến, là xin , cũng là kiếm thêm tiền, bèn bảo nhanh chóng dọn dẹp võ đài, bày thêm một trận nữa. Lần sân cũng là hai con gà chiến, dáng vẻ là tài. Khách khứa càng lúc càng phấn khích, m.á.u nóng sôi trào, Lý Thiệu uống liên tiếp vài chén, từ mắt đến cổ đều đỏ bừng.
Trận quả nhiên thất vọng, lúc đầu hai con còn thăm dò vòng quanh, đó lộ hết vẻ hung dữ, bay nhào lên trung, tung cánh, cực kỳ mãnh liệt. Khán giả vốn hào hứng nay càng sôi nổi, tiếng reo hò ngớt. Lý Thiệu cầm chén rượu, nghiêng ngả : "Cánh vươn vàng lấp lánh, tranh đấu bao phen. Từ sáng cho đến chiều, thắng bại phân định”.
Uông Cẩu Tử thấy bèn qua Lý Thiệu. Thật hiểu từng chữ của bài thơ, nhưng nghĩ thì bài chắc chắn Thái tử đấu gà mà ngâm , còn về bài là của ai, với kiến thức ít ỏi của Uông Cẩu Tử, . Hắn chỉ thấy, nếu đấu đến chiều, Điện hạ ở phường Tướng Quân hết cả ngày... Thật khó mà báo cáo. Dù là với Quách công công Tào công công, hoặc với chủ nhân, cũng khó mà báo cáo nổi. Phải đây?
Uông Cẩu Tử thấy nhức răng, đành c.ắ.n răng nhòm xuống võ đài, ngờ xuống thấy con gà trống lông trắng bay lên định mổ đối thủ đột nhiên cứng đờ, như thể đột ngột mất hết sức, “bịch" một tiếng rơi xuống. Uông Cẩu Tử tròn xoe mắt. Con gà , ngã ? Chuyện gì thế ?! Lý Thiệu cũng sững sờ, khó tin võ đài .
Chỉ thấy con gà lông trắng bất động đất, con gà đối thủ ban đầu sợ hãi dám đến gần, sợ mưu mẹo gì, lúc như thể hiểu , thấy đối thủ thể phản kháng bèn lao đến tấn công, gáy đập cánh mổ. Khán giả ồ lên, đang xem gay cấn, thành như thế ? Thật mất hứng. Sao thể mất hứng thế chứ?!
Tiếng xì xào vang lên, mấy quản sự canh võ đài lấy bình tĩnh, bắt lấy con gà đang tấn công, con gà đang nổi điên mổ cho vài cái. Một khác tiến xem con gà im, thấy lông trắng nhuộm đỏ, còn sức sống, rõ ràng là c.h.ế.t.
"Cổ gãy ”. Người đó nhấc con gà lên, với quản sự.
Có một khán giả gần, vội : "Hình như thấy gì đó bay tới, đ.á.n.h trúng cổ con gà”.
Lời dứt, đám đông ồ lên. Quản sự mặt mày đen sì kiểm tra, quả nhiên đất một viên đá, nhỏ, dính m.á.u đỏ. Trước khi mở màn, họ dọn dẹp kỹ võ đài, thể sỏi đá, viên đá rõ ràng là ném tới, nhắm thẳng con gà. Cái ... Phường Tướng Quân đắc tội ai ?
"Hình như là từ bên ném tới”. Có chỉ về tòa tiểu lâu phía đông.
Quản sự qua, sắc mặt tái mét. Người thể tòa tiểu lâu đó là công tử quyền quý, hôm nay vị khách dẫn theo thái giám cũng ở lầu, dù phường Tướng Quân chống lưng, cũng dám tùy tiện đến mặt những đó hỏi tội. Xảy chuyện , xem chỉ còn cách tự nhận xui xẻo, nhanh chóng trấn an những khách khứa khác.
"Làm phiền quý khách, thật sự xin , xin , chúng sẽ lập tức sắp xếp thêm một trận nữa…”.
Chưa xong, ít thể nhịn nữa. Những công tử ăn chơi đến đây, mắt đều lên trời, nọ.
"Rõ ràng động tay động chân, phường Tướng Quân các ngươi hôm nay ăn chay hả?".
"Thêm một trận nữa? Để ai đó mổ gãy cổ gà ?".
"Trên lầu là ai mà khiến các ngươi sợ sệt ? Dám đắc tội chúng , dám đắc tội ?".
"Ở địa bàn của các ngươi hỏng việc, các ngươi nuốt giận thì bảo chúng bỏ tiền đến đây cũng nuốt giận ?".
"Đến đây, đến đây, các ngươi báo quan thì các ngươi báo, đừng gì đến hòa khí sinh tài nữa, còn dây dưa là khiến các ngươi suốt ngày mất tiền luôn".
Các quản sự cản nổi? Dù vệ sĩ đến cũng dám động tay với khách khứa, dù cũng chỉ báo quan, canh tòa tiểu lâu phía đông, cho ai bên trong , hề hành động quá khích. Hơn nữa, những vị khách lầu dường như cũng xem huyên náo, ai ném đá hạ gục con gà trắng, nên vội vàng rời . Chỉ Uông Cẩu Tử trong nhã gian, một suýt nữa kịp thở .
Báo quan? Còn báo quan nữa? Đợi phủ Thuận Thiên đến, Uông Cẩu Tử nghĩ đến gương mặt của Đan Phủ doãn, thật sự cảm thấy tức ngực. Lúc nãy con gà trắng gặp chuyện, thấy gì đó , định giục Điện hạ rời , nhưng Điện hạ chịu. Lý Thiệu uống nhiều, say, phá hỏng hứng thú, đang tức giận. Uông Cẩu Tử định đỡ dậy, Lý Thiệu hất mạnh , nhưng vì ngà ngà, bước chân vững, cẳng chân đập mạnh ghế. Do say rượu nên thấy đau lắm, nhưng cũng là đau gì, lảo đảo, Uông Cẩu Tử dám để Lý Thiệu bước tiếp. Nếu lỡ chân ngã xuống cầu thang... nghĩ đến Đan Thận sắp tới, Uông Cẩu Tử lau mặt, thật tự lăn xuống cho xong. Gà đấu đến chiều, mà ngày của sắp tối đen .
Phường Tướng Quân chờ phủ Thuận Thiên đến, cứ nghĩ rằng hung thủ giữ trong tiểu lâu, ai ngờ hung thủ sớm bỏ chạy. Khi viên đá ném , đám đông còn kịp phản ứng, đó từ lầu xuống, lẫn đám , kích động việc báo quan, đó lùi , nhân lúc đang chú ý đến tiểu lâu, lặng lẽ vòng xa, cuối cùng nhảy khỏi tường phía bắc phường Tướng Quân mà thoát .
Người chính là Huyền Túc. Khi Lý Thiệu rời khỏi phủ Quốc công, Huyền Túc theo sát. Năm ngoái từng theo Lý Thiệu đến phường Tướng Quân, quen thuộc địa hình, thấy Lý Thiệu uống rượu nhiều, trong phường càng lúc càng đông, bèn tay đ.á.n.h rơi con gà đang bay. Huyền Túc nhanh chậm cổng phường Tướng Quân, chờ bao lâu, thì thấy Đan đại nhân dẫn vội vã chạy đến. Đan Thận mặt lạnh như băng, bước chân nhanh, thể thấy tâm trạng đang bực bội. Huyền Túc thấy, đưa tay chạm mũi. Lại gây khó dễ cho Đan đại nhân . Lần tới tặng thêm ít điểm tâm ...