Yến Từ Quy - Chương 382: Việc chẳng đáng gì

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:13:16
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thiệu về cung từ đó một khắc. Nghĩ rằng phụ hoàng tìm , bèn vội vã đến Ngự thư phòng.

"Điện hạ, ngài nên về Đông cung chỉnh trang …”. Uông Cẩu Tử gấp rút ngăn .

Lý Thiệu , cúi xuống . Áo quần sạch sẽ vô cùng.

Thấy thế, Uông Cẩu Tử giải thích: "Mùi rượu nồng quá, ngài nên về áo quần, xúc miệng một chút”.

"Có cần thiết ?". Lý Thiệu hỏi: “Ta một bộ mùi rượu, phụ hoàng liệu uống rượu ?".

Uông Cẩu Tử ngượng. thể thực sự bỏ mặc , cũng giống như bản Uông Cẩu Tử, việc khó , khó lòng mà hài lòng phía, nhưng cũng thể thực sự bỏ mặc Thái tử, về dài đợi ngày tiêu tùng, đúng ?

, chỉ thể mềm mỏng : "Dù cũng trễ , thêm chút thời gian , nếu ngài đến đó với đầy mùi rượu, Thánh thượng e là càng vui”.

Lý Thiệu nghĩ đến vẻ giận dữ của phụ hoàng buổi sáng, cuối cùng cũng lời Uông Cẩu Tử, về Đông cung nhanh chóng chỉnh trang mới đến Ngự thư phòng.

Trước ngự tiền, tiểu thái giám lặng lẽ thò đầu . Tào công công ở trung điện , là Thái tử về cung, bèn trong bẩm báo với Thánh thượng.

Thánh thượng đang phê duyệt tấu chương, cũng ngẩng đầu, chỉ tùy tiện bảo: "Cho nó ”.

Tào công công thấy , ngoài nghênh đón. Khi ông ở hành lang, thấy Lý Thiệu bước nhanh tới, khỏi từ xuống mấy lượt. Tinh thần vẻ tồi, áo quần giống bộ mặc xuất cung lúc sáng.

"Điện hạ”. Tào công công bước lên vài bước: “Thánh thượng đợi ngài lâu”.

Lý Thiệu gật đầu, cũng cãi: "Không phụ hoàng tìm , nên mới đến chậm”.

Tào công công hỏi thêm, chỉ dẫn .

Sau khi Lý Thiệu vấn an, Tào công công sai tâm phúc thái giám dâng , còn thì ngoài, gọi Uông Cẩu Tử gần.

"Điện hạ ?".

Uông Cẩu Tử gượng. Giấu thì thể giấu, trong phủ Phụ Quốc công nhiều như , Đan đại nhân yên chuyện cũng yên .

Hắn đành thật thà : "Điện hạ từ phủ Phụ Quốc công , tâm trạng , bèn đến phường Tướng Quân, đó cứ ở phường xem chọi gà, ngờ phường Tướng Quân xảy chuyện, Điện hạ mới về cung…”.

"Chọi gà?". Tào công công nhíu mày: “Ngươi…”.

Ông vốn trách mắng Uông Cẩu Tử vài câu, nhưng lời đến miệng, thấy tiểu thái giám cúi đầu, bộ dạng ngoan ngoãn chờ mắng, cuối cùng lắc đầu, thở dài một . Thôi . Uông Cẩu Tử điều từ Vĩnh Tế cung đến Đông cung, Thánh thượng vốn chỉ mong "gây sóng gió", nhưng dạo gần đây chỉ gây chuyện, còn cố gắng níu giữ Thái tử, cũng coi như dễ dàng gì. Dù , Thái tử thực sự phường Tướng Quân, một Uông Cẩu Tử là cản nổi. Nếu Uông Cẩu Tử xúi giục Thái tử phường Tướng Quân, thì khác nào dâng gối cho Thánh thượng. Nghĩ đến cơn giận của Thánh thượng sắp bộc phát, Tào công công cũng lười mắng , giữ sức, dù là giảng hòa giữa Thánh thượng và Thái tử, cũng cần tốn sức.

Đang định , chợt Tào công công hỏi: "Sao tự nhiên xảy chuyện?".

"Chọi gà đến giữa chừng, đột nhiên gà ai đó ném đá c.h.ế.t”. Uông Cẩu Tử giọng nhỏ như muỗi kêu: “Hôm nay buôn bán phát đạt, khách quý ít, khiến phủ Thuận Thiên cũng kéo đến. Điện hạ rời , Đan đại nhân vẫn đang dọn dẹp bên trong”.

Tào công công: ...

Trong chốc lát, thật nên kinh ngạc vì sự vô lý đó, nên thở dài cho Đan phủ doãn. Há miệng, Tào công công gì đó, bỗng bên trong vang lên tiếng đồ vật rơi vỡ, ông bèn quan tâm đến Uông Cẩu Tử nữa, vội trung điện, cách rèm Ngự thư phòng.

Thái tử đó, chân một khay vỡ nát, Thánh thượng mặt xanh mét án thư, lẽ vì tức giận mà ném đồ. Tào công công tiến cũng , tiến cũng xong, chỉ đành vội đuổi mấy tiểu thái giám đang ngây trong trung điện ngoài.

"Trẫm cho tìm con khắp nơi”. Thánh thượng : “Con thì , chạy đến phường Tướng Quân xem chọi gà".

Lý Thiệu mím môi . Tào công công thấy mà trong lòng sốt ruột. Loại trách mắng , nhanh chóng kết thúc thì bên yếu thế im miệng, đơn phương mắng, dài dòng mấy cũng , chỉ cần đáp , một lát cũng xong. Đổi lúc khác, Tào công công sẽ "Điện hạ thái độ ", nhưng bây giờ lúc giảng hòa ? Không, bây giờ là lúc thêm dầu lửa. Không thể để Thánh thượng tìm thấy điểm để mắng. Thái tử , thì ông Tào công công .

Hít sâu một , Tào công công bồi tiến : "Chọi gà tuy thú vui đắn, nhưng tết nhất, coi như huyên náo, cũng như xem hát…”.

"Tết ?". Thánh thượng lạnh giọng: “Nha môn còn đóng, Thiên Bộ lang còn bao nhiêu quan viên bận rộn, nó là Thái tử, ở Lễ bộ quan chính, mà xem chọi gà mừng năm mới? Còn thể thống gì ?!".

"Chỉ là xem chút thôi”. Tào công công : “Uông Cẩu Tử Điện hạ hôm nay tâm trạng vui, xem chọi gà để giãi khuây, đặt cược”.

"Không cờ b.ạ.c đáng khen ?". Thánh thượng từ án thư : “Nợ cờ b.ạ.c của Cảnh Bảo Nguyên còn rõ ràng ".

Tào công công thêm vài câu " ", nhưng Thánh thượng chặn .

"Ngươi đừng nó". Thánh thượng nghiêm giọng với Lý Thiệu: “Tâm trạng vui? Con cái gì mà vui? Trẫm bảo con đến phủ Phụ Quốc công tạ , con tạ ? Con là tạ bày sắc mặt? Từ Giản cứu mạng con ở ải Dụ Môn, ở trường săn, đều liều c.h.ế.t cứu con. Còn về Ninh An, mẫu nó cũng từng cứu mạng con. Ba , tổng cộng cứu con ba . Kết quả con đối xử với họ thế nào? Khi tạ lời , khiến Ninh An tức giận chạy đến một trận ở Từ Ninh cung. Trẫm đến gặp Hoàng Thái hậu, mặt mũi đều mất sạch cả ".

Lý Thiệu mấp máy môi. Có lẽ vì uống rượu, đường xe ngựa về, say giảm , nhưng cơn buồn ngủ tăng, vì phụ hoàng trách mắng, cũng gì. Nghe thôi, xong thì qua thôi. ngờ Tào công công đông một câu, tây một câu, khá là khác thường. còn đợi Lý Thiệu nhận sự khác thường phía đó, thấy việc "Ninh An cung" . Hay lắm, lắm. Hắn mà, Ninh An và Từ Giản trở thành đèn dầu .

"Con chọc nàng ư?". Lý Thiệu trừng mắt: “Phụ hoàng nàng khó thế nào , nàng và Từ Giản giống như , mặt phụ hoàng và Hoàng Thái hậu là một kiểu, lưng là kiểu khác. Phụ hoàng tin, thì hỏi Uông Cẩu Tử , con thật sự gì, là hai họ ép quá đáng. Con rời , nàng cung tìm Hoàng Thái hậu lóc, nàng là cố ý đối đầu với con. Họ chỉ để các giám quan mắng con...”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-382-viec-chang-dang-gi.html.]

"Con còn lý lắm ?". Thánh thượng cắt ngang lời Lý Thiệu, định tiếp tục trách mắng, nhưng thấy một thái giám thận trọng thò đầu qua rèm, bèn hỏi: "Có chuyện gì?".

Tào công công thấy cũng đầu . Theo lý mà lúc nên gan to như , chắc là việc gấp. Thái giám kính cẩn , giọng run: "Ở quảng trường cửa cung, phủ Thuận Thiên áp giải ít , đều đang đợi ở đó”.

Thánh thượng khó hiểu: "Áp giải nào?".

Thái giám cứng đầu: "Nói là... là những hóng chuyện ở phường Tướng Quân hôm nay chịu ... đều đưa đến đây…”.

Lý Thiệu mà ngây . Thánh thượng càng mơ hồ, đến khi Tào công công giải thích về chuyện chọi gà, ngài suýt nữa hoa mắt chóng mặt. Tào công công vội đỡ lấy Thánh thượng.

Thái giám dám lộ vẻ mặt đưa đám, cúi đầu chỉ để lộ cái gáy: "Đan, Đan đại nhân , bảo nhà họ đến quảng trường cửa cung nhận …”.

Theo giọng càng ngày càng nhỏ của thái giám, Ngự thư phòng chợt im lặng, đều lời cho phản ứng . Lâu , Lý Thiệu nhịn , “phì" một tiếng bật .

Thánh thượng đầu lườm : "Con còn hả?".

Lý Thiệu ngậm miệng, nữa. Tào công công đỡ Thánh thượng xuống. Thánh thượng xoa trán, thở dài một . Mỗi đều năng lực riêng. Thiệu nhi nào cũng khiến ngài thất vọng, còn Đan Thận cũng thực sự lùi bước, trong việc trị đám công tử ăn chơi nếu bản lĩnh Đan Thận cũng vững vị trí phủ doãn Thuận Thiên. Nói thật, Thánh thượng cảm thấy, ngài cảm ơn sự "phối hợp" của Đan Thận, Đan ái khanh kế hoạch của ngài, chỉ dựa sự nhạy bén và tinh tế mà khiến chuyện càng lớn hơn. gốc rễ của chuyện vẫn là Thiệu nhi. Ngài mắng cũng , trách cũng , ngài ngầm bảo Từ Giản chuyện lớn , đây là ngài " như ý nguyện", nhưng mong cũng khiến ngài đau lòng. Con trai nên , đứa con trai gánh vác đại nghiệp thế , cha, cảm giác ...

Thánh thượng bình , dặn dò Tào công công: "Ngươi ngoài xem ”.

Tào công công thoáng qua Lý Thiệu đang im lặng, thoáng qua Thánh thượng tâm trạng phức tạp, cung kính trả lời.

Ra khỏi Ngự thư phòng, một mạch cửa cung, dù trong lòng dự đoán về cảnh tượng , nhưng khi thực sự thấy, Tào công công vẫn hàng xếp hàng đó cho kinh ngạc. Nhìn một cái thể thấy đầu, tính là chỉnh tề, nhưng cũng thấy rõ hàng lối.

Đến gần, Tào công công mới kỹ. Mấy đó hầu hết đều là công tử trẻ tuổi, ông thể gọi tên chỉ ba bốn trong đó, còn đều từng gặp, nhưng vài trông quen mặt, chắc là giống với trưởng bối trong nhà, một cái đoán là nhà ai.

Đan Thận cũng thấy Tào công công, bèn bước nhanh tới mặt.

"Đan đại nhân”. Tào công công chỉ tay: “Ngài là ý gì? Dạy họ xếp hàng triều ?".

"Đám cả ngày chỉ chọi gà, đá dế, đời e là tư cách Kim Loan điện, thì ở quảng trường cảm nhận một chút”. Đan Thận .

Những ở phường Tướng Quân , đều Đan Thận đuổi tới đây, chỉ trừ mấy cô nương trong nhã gian. Cô nương nhà , theo xem chọi gà, cũng gây chuyện, thể bắt họ ngoài mất mặt như ? Đan Thận chỉ kéo đệm lưng, nhưng c.h.ử.i lưng, bèn bảo các cô nương nhanh chóng lên xe ngựa, kiệu về nhà, cũng tiện thể gọi trưởng bối đến quảng trường nhận . Về phần đám công tử ông đưa đến, đều xếp hàng theo tước vị quan chức của trưởng bối trong nhà, trưởng bối triều xếp hàng thế nào, đám con cháu cũng xếp hàng như . Trên đường đến đây, kẻ đầu bò, lời phủ Thuận Thiên, tự tìm vui, nhưng nhiều cảm thấy Đan Thận dẫn đến cửa cung càng thú vị, . Dù gì cũng đông , thiếu chuyện, cùng lắm về nhà mắng hai trận, cùng lắm nữa thì ăn đòn, đều là sống ngày qua ngày ai từng trêu chọc trưởng bối chứ? Có đáng gì . Không thấy họ Dụ thong dong tự tại ? Đan Thận nhượng bộ, một đám thích hóng chuyện sợ chuyện lớn trêu chọc, một hai kẻ đầu bò lẫn trong đám , cứ thế cuốn đến đây, hết .

Tào công công càng càng thấy hàng chướng mắt, dứt khoát đầu, hỏi Đan Thận: "Vừa tạp gia Uông Cẩu Tử mấy câu mà như lạc trong mây, rốt cuộc là chuyện thế nào?".

Đan Thận bèn giải thích một hồi, cuối cùng : "Ban đầu cũng Điện hạ ở phường Tướng Quân, bây giờ càng là ai g.i.ế.c con gà đó. Thật đấy, Tào công công mà xem, bao nhiêu , giờ còn coi như ngoan ngoãn, lúc ở phường Tướng Quân cứ tưởng ổ gà ổ vịt, ồn ào đến mức đầu sắp nổ tung. Đều là tôn tử khác, xem chọi gà thôi, cũng quản nổi, nhà nào thể quản , chắc cũng thế . nếu thật sự mặc kệ, mặt mũi phủ Thuận Thiên cũng còn, nên đưa hết đến đây, để Thánh thượng cũng quản giùm”.

Tào công công , ngượng ngùng. Bây giờ quản nổi con trai, bất đắc dĩ nghĩ đủ cách, vẫn còn đang trong Ngự thư phòng. Đang chuyện, lượt vài trưởng bối đến, nhất là những đang trực ở Thiên Bộ lang, chỉ vài bước chân, hỏi thăm qua loa đến.

"Đan đại nhân là ý gì?".

"Tào công công, chuyện , trời ơi, mất mặt quá".

Cấp bậc bằng Đan Thận, thấy Tào công công ở đây, lời vẫn còn khách khí, đợi đến khi mấy vị công khanh quý tộc đến, thì còn nhẹ nhàng như .

"Đan đại nhân từ khi nào quản chuyện chọi gà ?".

"C.h.ế.t một con gà? C.h.ế.t một con gà mà đáng để bao nhiêu đây ?".

"Ở đây nào quý hơn con gà hả?".

Hai con của Nhân Viễn Bá cũng trong hàng, con gái về phủ báo tin, ông vốn đến, nhưng khi chuyện liên quan đến Thái tử, mới vội vàng đến. Chân đến, chân câu như , Nhân Viễn Bá nhíu mày. Tuy là ai , nhưng rõ ràng là tức giận. Nếu đầu óc hồ đồ, đem và gà so sánh.

"Biết là c.h.ế.t một con gà, còn tưởng là c.h.ế.t một con phượng hoàng vàng đấy".

Có lẽ thấy cha đến, con trai út chỗ dựa, bèn mở miệng lẩm bẩm. Giọng to, nhưng Nhân Viễn Bá rõ mồn một, giơ tay tát đầu con trai út: "Câm miệng".

Phượng hoàng vàng? Trước cửa cung, nhắc đến phượng hoàng vàng, c.h.ế.t ? May mà câu , ngoài ba cha con họ, những khác đều thấy.

Đan Thận ở bên , đang chuyện về con gà.

"Đó gà bình thường”. Ông nghiến răng nghiến lợi: “Đó là con gà Thái tử Điện hạ đang xem vui vẻ, ? Điện hạ năm mới tìm thú tiêu khiển, đang xem con gà đó, mặt bao , nó ngã xuống c.h.ế.t ".

Lời dứt, liên quan đến Thái tử, im lặng , gọi đến nhận nhưng nội tình, đều ngây như phỗng.

 

 

Loading...