Yến Từ Quy - Chương 386: Trẫm quyết định rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:21:12
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phế Thái tử", ba chữ rõ ràng là ngoài dự liệu của Lý Thiệu.
Từ khi chuyện, là Thái tử. Khi phụ hoàng lập Thái tử, gối ngài hoàng tử nào khác, là duy nhất. Những , như Lý Miễn Lý Lâm, tuổi đều kém xa, cùng đường. Từ đầu đến cuối, Lý Thiệu vẫn luôn là địa vị cao hơn cả. Lý Thiệu từng nghĩ đến, một ngày, vị trí sẽ còn thuộc về , hoặc rằng, sẽ phế khỏi vị trí Thái tử. Tất nhiên, điều nghĩa là ai trong triều đình hứng thú với ngôi vị Thái tử. Nhìn Lý Phấn mà xem, còn đang b.ú sữa, mà nhà ngoại Cố Hằng đang tìm cách mở đường cho , xem thử đứa trẻ còn bọc tã còn . Ngoài Cố Hằng, tất nhiên còn những khác.
"Nhà ngoại của Lý Miễn tám phần cũng tham gia ”. Lý Thiệu lẩm bẩm, tính toán những nhân lúc gặp hoạn nạn mà đạp một cú: “Nhà ngoại của Lý Lâm thì c.h.ế.t sạch, chỉ còn mẫu phi , gây sóng gió cũng chẳng đủ năng lực. Tích cực nhất vẫn là nhà họ Cố. Từ Giản, Từ Giản chắc đến mức đó. Hắn chỉ khống chế , nếu Thái tử cũng chẳng mấy lợi ích đối với , chẳng lẽ thật sự cho rằng mấy đứa nhỏ dễ nắm trong tay hơn ? Xem , bằng chọn Lý Lâm, Lý Lâm yếu thế, giúp đỡ, mới thể để Từ Giản chỉ tay năm ngón. Nếu là Lý Phấn bọn họ, tiên còn tranh cao thấp với mấy nhà ngoại . mà Lý Lâm thằng nhóc đó tác dụng gì? Thế đơn lực bạc, ở vị trí Thái tử, Từ Giản thật sự nghĩ thể một đẩy Lý Lâm ngoài ư? Cho rằng mấy nhà còn đều c.h.ế.t cả ? Từ Giản cũng nắm chắc mười phần, đến mức chuyện bỏ gần cầu xa như , đây mới là con đường nhất…”.
Uông Cẩu Tử bên cạnh, bảy tám phần. Những suy luận của Điện hạ, đại thể đều tán thành, chỉ riêng về phần Phụ Quốc công, Uông Cẩu Tử chắc chắn. Nói cách khác, dựa theo tin tức Uông Cẩu Tử nắm , ngay cả chủ nhân nhà cũng dám thấu rõ tâm tư của Phụ Quốc công. Nghĩ thì nghĩ, nhưng bảo thẳng thì tuyệt đối thể. Việc cấp bách mắt, vẫn là giữ vững Điện hạ. Chủ nhân sai truyền lời, nhịn nhục một lúc là thất bại mãi mãi. Phế Thái tử thành đại thế, thì để chuyện yên mà trôi qua, vượt qua khủng hoảng , hãy tính chuyện Đông Sơn tái khởi. Chính vì sự dặn dò của chủ nhân, tâm trạng Uông Cẩu Tử hai ngày nay định hơn nhiều. Cho dù lúc hỏng chuyện, chủ nhân vẫn tin tưởng , tiếp tục cho cơ hội, tất nhiên trân trọng.
"Điện hạ”. Uông Cẩu Tử xoay mắt, nhẹ giọng an ủi Lý Thiệu: “Ngài giao thiệp với Phụ Quốc công nhiều như , theo ngài thấy, ngài là ngu ngốc ?".
"Hắn ngốc ?". Lý Thiệu ngẩn , hừ một tiếng: “Hắn khôn lắm!".
Từ Giản ở mặt là một kiểu, ở mặt phụ hoàng là một kiểu khác, chừng ở trong Từ Ninh cung, từ miệng Ninh An cho Hoàng Thái hậu còn là kiểu khác nữa. Nhiều mưu mô, Lý Thiệu thậm chí còn rõ, như chuyện đổi rượu cống đây, Từ Giản rốt cuộc mà . Cũng may, đào hố thì đào giỏi.
"Dựa theo lời Điện hạ , Phụ Quốc công là thông minh”. Uông Cẩu Tử tiến lên, nhẹ giọng an ủi Lý Thiệu: “Ngài tuyệt đối thể chuyện bỏ gần cầu xa. Ngài chuyện săn b.ắ.n cũng , chuyện của Canh Bảo Nguyên cũng thế, Phụ Quốc công thể nhúng tay , nhưng ngài khống chế ngài là một chuyện, nhưng phế ngài? Ngài mất ngôi vị Thái tử, ngài gì ?".
Lý Thiệu coi như lọt tai, nhẹ gật đầu, trầm ngâm một lát, khẩy : "Còn câu 'Thông minh quá thông minh hại', mưu tính khống chế , kết quả thương, giờ còn đang trong Phủ Quốc công mà , ngay cả triều cũng lên . Kẻ khác mượn chuyện cớ, kéo xuống, căn bản là ngăn . Châm lửa lúc đó vui vẻ, gió thổi lên còn lo chỗ nào thể cháy, chỗ nào cháy ? Lần lửa cháy đến m.ô.n.g Từ Giản, xem hối hận ".
Uông Cẩu Tử thuận theo lời Lý Thiệu, hỏi: "Nếu , Điện hạ lúc càng bình tĩnh, Phụ Quốc công thấy thế , nhất định sẽ nghĩ cách giúp ngài vượt qua cửa ải khó khăn…”.
"Hắn gây chuyện, tự thu dọn thì giúp gì chứ?". Lý Thiệu chậc một tiếng: “Hắn bây giờ hữu tâm vô lực, thể chờ c.h.ế.t. Bây giờ chắc là hạ triều nhỉ? Ngươi ngoài hỏi thăm xem, sáng nay triều những gì? Hỏi cho kỹ càng ".
Uông Cẩu Tử cung kính đáp lời, lui ngoài. Hỏi thì vẫn hỏi, mặc dù chính cũng mấy lạc quan, nhưng thể chọn lọc mà với Điện hạ. Chỉ cần giữ vững tâm tình của Điện hạ, để hiểu rằng dù phế vẫn cơ hội trở , thừa cơ khi trở thể nhổ nhiều cái gai trong mắt, thực sự vững ở vị trí thể đ.á.n.h bại... Không thể thật sự vì tức giận mà để ý đến gì cả, cho Thánh thượng lạnh lòng. Uông Cẩu Tử nghĩ một hồi, định tìm Quách công công. Quách công công là của Tào công công, nhưng lúc đây lợi ích của họ thống nhất.
Ở điện phụ, Uông Cẩu Tử tìm thấy Quách công công, bèn hỏi một tiểu thái giám.
"Quách công công hình như ngoài ”.
Uông Cẩu Tử men theo tìm , ngó nghiêng ngoài Đông cung, khéo thấy Quách công công vội vàng trở về.
"Ngài thế?". Uông Cẩu Tử tiến lên: “Tiểu nhân còn tưởng ngài về phòng nghỉ ngơi ”.
Quách công công bẽn lẽn: "Ngủ , lòng rối bời, nên ngoài dạo”.
Thực tế, Tào công công cho gọi . Người đó chuyển lời, bảo tìm cơ hội, buổi sáng hôm nay rõ việc "Thánh thượng sẽ suy nghĩ" cho Thái tử Điện hạ . Điều khó xử, hoảng sợ, thế nào để bẩm báo với Điện hạ. Chỉ Uông Cẩu Tử : "Điện hạ hỏi chuyện trong buổi chầu hôm nay”.
Bước chân Quách công công khựng , nhân đó thở dài: "Ta , Thánh thượng thật sự đang cân nhắc chuyện 'phế Thái tử', thế bây giờ…”.
Uông Cẩu Tử gì ngạc nhiên, mặt vẻ hoảng hốt: "Ôi chao! Chuyện thể trực tiếp cho Điện hạ ”.
Quách công công xoa mũi, thầm nghĩ việc do bọn họ quyết định, đây chính là ý của Tào công công, hoặc thể là ý của Thánh thượng. Một quyết định , một khác vắt óc suy nghĩ để một cách hàm súc, tô vẽ đôi chút, mỗi đều tâm tư riêng mà trở về điện.
Lý Thiệu nửa giường, hai mắt vô thần.
"Điện hạ”. Uông Cẩu Tử : “Vừa hạ triều, hiện giờ còn…”.
Nói một nửa, giọng Quách công công chen ngang Uông Cẩu Tử. Hắn trực tiếp phịch một tiếng quỳ xuống, qua vô cùng bất lực: "Điện hạ, nô tài sáng nay triều mấy vị đại nhân dâng tấu, Thánh thượng dường như lọt, sẽ cân nhắc suy nghĩ. Điện hạ, thế đây?".
Uông Cẩu Tử ngăn nhưng kịp, Quách công công trực tiếp dùng đến chiêu mạnh nhất.
Lý Thiệu giật bật dậy, trừng mắt hỏi: "Ngươi cái gì? Phụ hoàng, suy nghĩ?".
Quách công công đầu gật liên tục.
Một nghẹn trong lồng ngực, Lý Thiệu đầu váng mắt hoa. Hắn căn bản để ý đến những kẻ ôm tâm tư khác mà nhấn chìm , điều chấp nhận chính là phụ hoàng bọn họ. Điều . Chuyện tuyệt đối . Phụ hoàng yêu quý như , phụ hoàng thể phế ?
Lý Thiệu hét lên với Quách công công: "Ta gặp phụ hoàng, ngươi mau bẩm báo phụ hoàng, gặp ".
Không đợi Quách công công đáp , Lý Thiệu tự đổi ý: "Không đúng, là đến Ngự thư phòng, mau, mau quần áo cho ".
Uông Cẩu Tử mấy bước tiến lên, đỡ lấy Lý Thiệu đang lảo đảo: "Điện hạ xin bảo trọng thể, bệnh của ngài vẫn khỏi”.
" ”. Quách công công cũng tỉnh táo : “Ngài như thế sẽ khiến Thánh thượng lo lắng”.
Lý Thiệu vung tay đẩy hai . Lo lắng? Lo lắng mới . Hắn t.h.ả.m như , phụ hoàng còn thể phế ? Hắn thậm chí kịp mang giày tất, chân trần ngoài.
Uông Cẩu Tử thấy tình cảnh , gì cũng ngăn , giọng run lên: "Thay quần áo, nô tài quần áo cho ngài. Còn Quách công công, hai cùng tuyệt đối chậm trễ gì”.
" đúng đúng". Quách công công , dâng áo tất.
Lý Thiệu nén giận mặc quần áo chỉnh tề. Quách công công truyền lời là truyền lời, cũng dám thật sự xem nhẹ sức khỏe của Thái tử, bảo Uông Cẩu Tử bọc kín hơn một chút, còn đích ngoài chuẩn kiệu, miễn cho Thái tử dọc đường gió lạnh ngấm .
Lý Thiệu rời khỏi đại điện, gió lạnh ập , khiến thể vốn bệnh càng thêm khó chịu, dù đó trong kiệu vẫn ho khan ngừng. Uông Cẩu Tử theo kiệu. Quách công công chạy đến Ngự thư phòng, chạy đến thở . Tào công công báo bèn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-386-tram-quyet-dinh-roi.html.]
"Báo, báo cho Điện hạ , ngài, ngài thế nào cũng qua đây, đang đường đến”.
Tào công công gật đầu, bẩm Thánh thượng.
"Đến thì cho ”. Thánh thượng , tay vẫn rời khỏi bút chu sa.
đợi đến lúc Tào công công ngoài đón Lý Thiệu , bút đỏ tấu chương vẫn thêm chữ nào.
Lý Thiệu hành lễ: "Nhi thần bái kiến phụ hoàng”.
Thánh thượng cẩn thận quan sát thần sắc Lý Thiệu, thấy vẫn còn bệnh thì thở dài: "Bệnh còn khỏi, nghỉ ngơi cho ?".
"Nhi thần thể yên tâm ”. Lý Thiệu : “Nhi thần , ít triều thần đều phế Thái tử”.
Thánh thượng : "Con thấy chuyện thế nào?".
"Bọn họ ý đồ bất lương”. Lý Thiệu vội : “Bọn họ ý với ngôi vị Thái tử, cũng là mượn cớ, bọn họ đang ép buộc . Một khi bọn họ thành công một , sẽ nghĩ rằng thể chi phối , những chuyện như sẽ liên tục xảy . Ngày mai là nhà họ Cố lập tiểu tứ, ngày là nhà họ Lưu phế tiểu tứ lập tiểu nhị, tất cả đều sẽ đằng chân lân đằng đầu".
Thánh thượng hiện cảm xúc gì, chỉ thuận theo lời Lý Thiệu, hỏi: "Phấn nhi mới bao lớn, thể gây chuyện gì để triều thần đòi phế nó chứ? Cho dù là Miễn nhi, nó lớn hơn, nhưng cũng khó sinh sự”.
"Nhi thần chỉ lấy ví dụ thôi”. Lý Thiệu cũng phản bác việc sinh sự, trong lúc khẩn cấp, : “Người giờ bọn họ nhảm. Năm đó kiên trì, chỉ phong mẫu hậu, nhất quyết lập tân hậu, bọn họ ồn ào suốt một năm, sẽ nhượng bộ, cũng đành thôi. Bây giờ nếu thấy sẽ nhượng bộ, chỉ e là sẽ nhắc chuyện cũ. Khi đó, nhi thần còn là Thái tử, mẫu hậu cũng còn là Hoàng hậu duy nhất của nữa ?".
Nhắc đến Hạ Hoàng hậu, ánh mắt Thánh thượng trở nên âm u. Điều Thiệu nhi là khả năng, nhưng trong đó mấu chốt nhất vẫn là quyết định của chính ngài. Ngài lập hậu, ai cũng ích gì. Điều khác với chuyện phế Thái tử. Phế Thái tử là quyết định của ngài. Đáng tiếc, từ đầu đến cuối Lý Thiệu đều nhận điều . Thánh thượng bất đắc dĩ lắc đầu, đúng , Thiệu nhi thể nghĩ đến, thực sự thúc đẩy tất cả những điều , Đan Thận, Ninh An, càng Từ Giản, mà là phụ hoàng của .
"Thiệu nhi”. Thánh thượng trầm giọng : “Điều mà trẫm hỏi là triều thần thế nào, Miễn nhi bọn họ thế nào, mà là con thế nào”.
Lý Thiệu nhất thời hiểu: "Nhi thần?".
"Con những năm gần đây con bao nhiêu chuyện sai lầm ?". Thánh thượng tiếp tục hỏi: “Con nên nhận ? Con gánh vác như thế nào ?".
Lý Thiệu khỏi c.ắ.n chặt răng. Mặc dù giọng điệu phụ hoàng bình thản, giống như mấy sấm sét giận dữ, nhưng rơi tai y, cảm giác trong lòng càng nặng nề. Sau đó, Lý Thiệu thật sự cảm thấy sợ hãi.
"Người, hỏi như ”. nuốt khan: “Người cũng cảm thấy nhi thần tội thể tha ? Chuyện Canh Bảo Nguyên thực sự liên quan đến nhi thần, phường Tướng Quân chỉ là để giải sầu, nhi thần cũng chuyện gì khác, nào sẽ một con gà c.h.ế.t, mà cũng chỉ là một con gà c.h.ế.t... Chuyện ngõ Trần Mễ phạt cấm túc , chuyện ải Dụ môn khi đó cũng phạt , chỉ là để Từ Giản mà thôi. Nhi thần quả thực sai, nhưng…”.
" con cho rằng, đến mức phế Thái tử, đúng ?". Thánh thượng ngắt lời Lý Thiệu, giọng khàn khàn.
Lý Thiệu im lặng.
"Ý của con, trẫm , con về ”. Thánh thượng : “Trẫm tự tính toán”.
Lý Thiệu kiên quyết đến, nhận một lời lấp lửng. Nghĩ một chút, ở điện, thẳng ngoài, quỳ xuống giữa sân. Tào công công vốn định tiễn , thấy chiêu , nhất thời cũng đờ . Trời lạnh như thế, thêm gió tuyết, khỏe mạnh cũng chịu nổi, huống hồ Điện hạ vốn đang bệnh.
"Ngài gì ?". Tào công công vội vàng đỡ .
"Phụ hoàng nhận sai, cũng thế nào nhận sai, chỉ thể quỳ ở đây đợi phụ hoàng nguôi giận”. Lý Thiệu giọng trầm trầm .
Đừng Lý Thiệu bệnh tật thế , một Tào công công thật sự kéo lên nổi. Đám thị vệ tiến lên giúp, nhưng cũng dám mạnh tay, hai bên giằng co dứt. Tào công công đành bẩm báo Thánh thượng. Thánh thượng thở dài. Để Thiệu nhi đến đây, là về chuyện phế Thái tử, Thiệu nhi mở miệng trả lời điều mà Thánh thượng . Dù hỏi kỹ càng hơn, câu trả lời của Thiệu nhi vẫn ngài thỏa mãn. Mà cái "đáp án" miễn cưỡng hiện giờ, khiến Thánh thượng đau lòng thương xót. Xót cho sức khỏe của Thiệu nhi, đau cho sự hiểu chuyện của Thiệu nhi.
Lý Thiệu chỉ quỳ một lát. Hắn chắc chắn rằng phụ hoàng sẽ để quỳ lâu. Quả nhiên, thấy phụ hoàng bước . Ánh mắt lóe lên một tia vui mừng, nhưng ngờ lời của phụ hoàng còn lạnh hơn cả trời đông giá rét, khiến đầu như đông cứng .
"Nhượng bộ nhượng bộ, quyền quyết định ở trong tay trẫm, ai thể ép ”. Thánh thượng bước đến mặt Lý Thiệu, cúi , thẳng mắt , giọng trầm thấp nhưng đủ rõ ràng để Lý Thiệu thấy từng chữ một: “Triều thần ép , Thiệu nhi con cũng ép . Người phế Thái tử là trẫm, trẫm quyết ý, con về Đông cung ”.
Lý Thiệu sững sờ phụ hoàng.
Thánh thượng dậy, sang bảo hai thị vệ: "Đỡ Thái tử về”.
Thị vệ lệnh, bèn đỡ lấy cánh tay Lý Thiệu kéo từ mặt đất lên. Lý Thiệu ngây , nửa kéo nửa dìu đến cạnh kiệu mới giật tỉnh , vùng vẫy dữ dội:
"Phụ hoàng, phụ hoàng thể đối xử với nhi thần như . Phụ hoàng, nhi thần , thể phế bỏ nhi thần. Phụ hoàng".
Thị vệ c.ắ.n răng nhét Lý Thiệu kiệu, sợ Uông Cẩu Tử và Quách công công giữ , mà ngã từ bên trong ngoài, bèn hai bên cửa kiệu, hộ tống đưa về.
Thánh thượng tiếng gào xé ruột gan của Lý Thiệu, nghẹn ngào mấy . Hồi lâu, ngài với Tào công công: "Đi mời Tam cố tới, chuẩn hạ chỉ”.
Nói xong, ngài lưng bước trong Ngự thư phòng, bước chân nặng nề.
Tào công công dùng ánh mắt cảnh cáo bọn thái giám và thị vệ ngự tiền, gọi một tín tới: "Đi mời Tam cố”.
Chẳng bao lâu, bên phía Thiên Bộ lang nhận tin. Nhìn thấy ba vị lão đại nhân tiến cung, ít lén đoán tâm ý của Thánh thượng, lẽ quyết, hoặc cũng thể quyết nhanh như . lẽ là do lúc hạ triều Thánh thượng "sẽ cân nhắc", phần lớn đều cho rằng, trận gió lạnh , thật sự bình thường chút nào. Có lẽ, thật sự sẽ chứng kiến khoảnh khắc phế Thái tử.