Yến Từ Quy - Chương 389: Ác mộng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:21:15
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói thì, chuyện đó xảy từ hơn mười năm . Thời gian trôi qua, nhiều ký ức sẽ phủ một lớp mờ, lúc rõ ràng lúc m.ô.n.g lung, thỉnh thoảng nghĩ cũng chẳng là thật, pha trộn. với Thường Hoàng Quý phi, sự việc đó từ đầu chút mờ ám. Bà thường nghĩ, thường nhớ, trái vì thời gian trôi qua mà phai nhạt, ban đầu thế nào thì đến giờ vẫn .

Khi , bà là trắc phi của Lý Ngân, ông cùng phu nhân đưa hoàng tôn nhỏ tuổi Lý Thiệu, dẫn theo một đoàn đến chùa cầu phúc, còn bà ở kinh thành quản lý việc trong phủ.

Tin tức xảy ở chùa Định Quốc truyền về khi trời tảng sáng. Mọi đều bàng hoàng. Lục Hoàng tử dẫn theo thị vệ xuống núi cứu viện, còn Hoàng tử phi và Thành Ý Bá phu nhân thì mất mạng trong trận hỏa hoạn. Kinh thành vốn căng thẳng vì bệnh tình của Thái Hưng Đế, thêm cả những tranh đấu ngầm giữa các hoàng tử, biến cố ở chùa Định Quốc chẳng khác nào một tiếng sấm nổ tung, xé toang cái vẻ bình yên giả tạo hiện .

Bà vội vã cung, diện kiến Hoàng Thái hậu khi đó vẫn còn là Hoàng hậu, và cũng gặp Lâm Vân Yên khi còn đang ở bên cạnh bà . Một đứa trẻ nhỏ, chỉ mới một tuổi rưỡi, ôm trong lòng, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ bất an. Khi đó Lâm Vân Yên còn quá nhỏ, chẳng hiểu gì về chuyện cháy nổ tai nạn, khái niệm sống c.h.ế.t với nàng chẳng chút ý nghĩa nào, chỉ cảm nhận nỗi buồn và lo lắng của lớn, mơ hồ thu lòng của Hoàng Thái hậu. Cho dù đứa trẻ hiểu gì, nhưng mặt trẻ con vẫn nhắc đến những chuyện kinh hoàng đó. Hoàng Thái hậu lấy kẹo cho Lâm Vân Yên, bảo Mã ma ma bế nàng , mới sang Thường thị với đôi mắt đỏ hoe.

Tin tức lượt truyền tới, nào là giặc núi, nào là trấn nhỏ, nào là nhân lực cứu viện, từng mảnh ghép tạo thành bức tranh về sự kiện xảy . Thái Hưng Đế vốn bệnh nặng, tin dữ thì bệnh tình càng trở nặng hơn. Lý Thương đảm nhận việc giám quốc, bận rộn tới mức chân chạm đất, trong kinh thành đều căng như dây đàn. Đêm hôm đó, Lý Thiệu đưa trở về. Lý Ngân vẫn về kinh, ông ở chùa Định Quốc, tiếp tục điều tra sự việc cùng với Thành Ý Bá. Phải điều tra về bọn cướp, điều tra về ngọn lửa bùng phát, ngọn lửa thiêu đốt, thứ trở nên điêu tàn, còn đối chiếu danh sách những tử nạn... Lý Thiệu kinh sợ, cần về kinh thành để chăm sóc và an ủi. Trách nhiệm chăm sóc Lý Thiệu tất nhiên là thuộc về Thường thị. Trong cung vài nhóm đến hỏi chuyện Lý Thiệu, nhưng Lý Thiệu hoảng sợ quá, hỏi gì cũng , hỏi nhiều , đến mức đều hỏi nổi nữa. Thằng bé chỉ mới bốn tuổi, may mắn phu nhân Thành Ý Bá cứu từ đám cháy, thể kỳ vọng gì hơn từ đứa trẻ bốn tuổi trong tình cảnh như thế chứ? Hoàng Thái hậu đồng ý để Thường thị mang Lý Thiệu về phủ Hoàng tử. Có lẽ vì trở nơi quen thuộc, gặp những quen thuộc, Lý Thiệu mới dần thả lỏng hơn, nhưng khi đó lên cơn sốt, trán nóng hổi. Thái y gần như ở phủ Hoàng tử, luôn sẵn sàng chờ đợi. Thường thị còn rời một bước, luôn cẩn thận chăm sóc từng chút một, đến mức chẳng ai thể tìm một nhỏ nào. Lúc đó, Thường thị cũng chỉ nghĩ đơn giản. Hoàng tử phi là hiền lành, đây đối với bà cũng tử tế, giờ , chỉ để đứa nhỏ , tất nhiên bà chăm sóc thật chu đáo. Hơn nữa, Lý Thiệu giao phó cho bà, thì chăm sóc mới thể bàn giao . Bà cũng tàn nhẫn, thể đối đầu với một đứa trẻ bốn tuổi mất . Chẳng cần thiết như . Bà cũng là giữ thể diện, sẽ những việc đúng đắn. May mà, Lý Thiệu chỉ sốt về đêm, ban ngày vẫn tỉnh táo, vấn đề gì lớn. Thường thị dám lơ là, ngày đêm ở bên chăm sóc.

Khi tinh thần Lý Thiệu hơn, bà thử hỏi vài câu, thấy Lý Thiệu lắc đầu trả lời thì cũng thôi. Vì ma ma chăm sóc Lý Thiệu đều theo lên chùa, giờ nếu thêm mới hợp ý, thì Thường thị cũng cực kỳ mệt mỏi. Ban đêm, khi Lý Thiệu ngủ, bà cũng chỉ nửa để chợp mắt. Trong lúc mơ màng, bà thấy Lý Thiệu đang kêu cứu, giọng nhỏ.

"Cứu con với..”.

"Cháy ! Cháy !"

"Con cố ý..”.

Thường thị giật mở to mắt, sang Lý Thiệu. Lý Thiệu từ nức nở chuyển thành lớn, liên tục gọi "cứu mạng", Thường thị tỉnh hẳn, ôm lấy bé nhẹ nhàng dỗ dành.

Bà còn cố ý hỏi: "Chuyện gì cố ý?".

Lý Thiệu trả lời bà, cho đến khi mệt ngủ, cũng thêm câu nào. Hôm tỉnh dậy, Lý Thiệu chẳng còn nhớ gì về giấc mơ đó cả. Sau đó, khi bé hết sốt về đêm, ký ức về đêm ở chùa Định Quốc cũng dần biến mất khỏi trí nhớ của . Khi Lý Ngân trở về kinh, thấy con trai khỏe mạnh, chỉ nhớ chuyện cũ, ông cũng ép buộc. Một đứa trẻ nhỏ như , những ký ức , quên cũng ... Thường thị thì quên. Bà cũng nghĩ rằng thể nhầm lúc đang mơ màng, nhưng ba đêm liền, bà dường như đều thấy. chỉ thấy mà thôi.

Thường thị hồi tưởng chuyện cũ, thần sắc u buồn. Lâu , bà sắp xếp suy nghĩ, lựa chọn những gì thể , đơn giản kể cho Lâm Vân Yên .

Lâm Vân Yên xong, nhíu mày: "Nương nương chắc chắn khi đó nhầm chứ?".

"Ai mà ..”., Hoàng Quý phi mỉm : “Có thể , cũng thể , Điện hạ quên , còn hỏi ai để lấy câu trả lời đây?".

Lâm Vân Yên hỏi: "Thánh thượng ?".

"Không”. Hoàng Quý phi lắc đầu: “Ta thể với ngài rằng ' thể như thế ', ' thể như thế ' ?".

Lâm Vân Yên hiểu ý của Hoàng Quý phi, : "Người kể cho con, thì thể mong chờ điều gì từ con ?".

"Quận chúa, câu trả lời quan trọng với ”. Hoàng Quý phi sâu mắt Lâm Vân Yên: “Câu trả lời chỉ quan trọng với con, với tư cách là nữ nhi, gặp những quen với mẫu , con là nhất những gì xảy ở chùa Định Quốc”.

"Người đúng”. Lâm Vân Yên gật đầu: “Con ”.

Hoàng Quý phi mỉm . Ở trong cung lâu , bà thấy đủ mưu mẹo, bản cũng tránh khỏi cuốn , vì thế bà thích những thẳng thắn.

"Khi đó Điện hạ còn nhỏ, chỉ là một đứa trẻ, ' cố ý', thì thể trách gì? Thay vì trách, chi bằng trách những ma ma bên cạnh”. Hoàng Quý phi : “ giờ đây, Điện hạ lớn, những việc Điện hạ trong hai năm qua, mà thấy đau lòng”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-389-ac-mong.html.]

Lâm Vân Yên suy nghĩ một lúc, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định: " điều đó liên quan đến . Nếu tính cách đổi, khi thực sự phục hồi quyền lực, sẽ gặp khó khăn là con và Từ Giản. Người sẵn lòng đặt tình thế , là vì rộng lượng. Người vốn cần thể hiện sự ủng hộ của …”.

Hoàng Quý phi thở dài. Bà hẳn là ủng hộ điều gì quá lớn lao. Điều bà , cuối cùng cũng chỉ là sự bình yên. Ngày , bà mong Lý Thiệu thể vững vàng Thái tử, càng định, những kẻ ý đồ khác càng từ bỏ, bà cũng sẽ yên tâm hơn. rõ ràng, Lý Thiệu định. Thánh thượng thiên vị , thể buông tay, Hoàng Quý phi nhớ tình cảm ngày xưa từng chăm sóc, cũng bảo vệ phần nào, nhưng gần đây , sợ rằng bảo vệ thêm cũng chẳng . Bà từng mong Lý Thiệu coi bà như ruột, vì vốn , bà cũng từng nuôi dưỡng , giữ bề ngoài hòa thuận là đủ . Bà đời thể Hoàng Quý phi, thể là Thái Hoàng Quý phi, nhưng nếu Lý Thiệu cứ tiếp tục như , e rằng cả tương lai cũng sẽ tan biến.

Hoàng Quý phi : "Nếu Đại Điện hạ thể đổi, thể hiểu đúng sai, vui lòng. Điện hạ phụ tình yêu thương của Thánh thượng, cũng phí công sức các con hao tâm tổn trí để 'đắc tội' với Điện hạ. Chỉ sợ rằng Điện hạ hiểu , cứ mãi u mê ngộ, Thánh thượng vì thế mà đau lòng, còn các con thêm phần khốn khổ. Hơn nữa...”.

Bà dừng , dịu dàng Lâm Vân Yên. Đứa trẻ từng sợ hãi và bất an trong lòng Hoàng Thái hậu năm đó nay lớn, dung mạo dần giống mẫu nàng.

"Một mạng đổi một mạng thôi”. Bà .

Lâm Vân Yên hiểu câu . Hoàng Quý phi cũng giải thích thêm. Thấy bà thật sự ý giải thích, Lâm Vân Yên cũng cố ép. Những lời thể , càng ép hỏi chỉ càng gây phản tác dụng.

Nghĩ một lúc, nàng : "Những điều thấy trong mơ, với Thánh thượng, chúng con cũng sẽ nhiều lời thêm”.

Hoàng Quý phi mỉm , gật đầu. Hai thêm vài câu, Lâm Vân Yên dậy cáo lui.

Hoàng Quý phi gọi nàng : "Mùng một đầu năm đến đây, tặng lì xì chứ nhỉ”.

Nói , bà dậy, bước nội điện, tìm một cây trâm vàng, mỉm đưa cho Lâm Vân Yên.

"Ta lớn tuổi , chẳng hợp với những món trang sức tinh xảo thế nữa”. Bà , chạm nhẹ lên má : “Vẫn là con trẻ trung, đeo lên sẽ hơn, cầm lấy mà dùng”.

 

Lâm Vân Yên tất nhiên cảm ơn vì ban thưởng, rời khỏi Thúy Hoa cung. Ma ma đưa tiễn xong, thì thấy Hoàng Quý phi đang giường, vẻ mặt thất thần.

"Người...”, ma ma lưỡng lự một lúc lâu, trong lòng lo sợ bất an vì nội tình cuộc chuyện giữa hai lúc nãy.

Hoàng Quý phi ngước mắt , hỏi: "Ma ma nghĩ rằng nên nhiều chuyện như đúng ?".

Ma ma đỏ mặt, ngượng ngùng : "Chuyện ”.

"Không rõ căn nguyên”. Hoàng Quý phi đầu sang, thở dài: “Chẳng lẽ ngươi còn hiểu ?".

Ma ma ngẩn một lúc, cũng thở dài. Bà đương nhiên hiểu. Hoàng Quý phi đầu tiến cung thỉnh an chỉ mới mười hai tuổi. Cha bà kinh thành để báo cáo thành tích, nhờ sự xuất sắc nên tiên đế khen ngợi, bà cũng Hoàng hậu gọi cung để tham kiến. Mọi thứ đều mới mẻ, nhưng cũng chẳng dám kỹ. Dù bà cẩn thận, nhưng với phận của một cô nương từ quê lên kinh thành, thể tránh khỏi việc vô tình gây thù chuốc oán. Bà một tiểu cung nữ dẫn đến bên hồ trong vườn hoa, bất ngờ đẩy xuống nước. Bà bơi, cả chìm xuống, ngay cả gọi cứu cũng thể, huống chi xung quanh chẳng lấy một bóng . Trong lúc tuyệt vọng, cuối cùng bà cũng thấy tiếng bờ đang hô hoán cứu giúp. Chẳng mấy chốc ma ma và cung nữ đến, họ kéo bà lên. Bà thấy lo lắng hỏi han , nhận phận đối phương, đó là cháu gái của Hoàng hậu, Thẩm Uẩn. Thẩm Uẩn thấy bà dẫn , cảm thấy điều bất thường nên mới theo, tình cờ gặp đúng lúc bà xảy chuyện. Thẩm Uẩn đưa bà về nơi ở của , cho bà mượn quần áo sạch sẽ để . Hoàng hậu sự việc, chính bà cũng nhận đẩy, Thẩm Uẩn chỉ thấy bóng lưng, rằng sẽ điều tra, nhưng bà cũng điều đó khó mà kết quả rõ ràng. Được cứu sống là may mắn lớn . Trước khi khởi hành, bà đến cổng cung để trả quần áo cho Thẩm Uẩn. Thẩm Uẩn tin, bước , nhỏ với bà rằng đẩy bà là một cung nữ bên cạnh Thuận Dương Quý phi, cung nữ nhận tội và chịu hình phạt, sự việc coi như kết thúc. Bà bất ngờ. Hôm đó bà gặp Thuận Dương Quý phi, nhưng vẫn hiểu vì khiến khó chịu đến mức tay. Hình phạt chắc chắn thể giáng xuống đầu Quý phi, nhưng tay bắt, bà cũng thấy cảm kích . Cuối cùng, Thẩm Uẩn lấy quần áo, nhưng tặng bà một chiếc khăn tay.

"Tự thêu đó, coi như là kết giao một ”.

Bà nhận lấy, bao giờ dùng mà giữ gìn cẩn thận. Từ quê nhà mang kinh thành, từ nhà đẻ đến Tiềm phủ, mang cung, cho đến thời gian đây tặng cho Lâm Vân Yên. Khi đó chỉ nghĩ đơn giản là vật về tay chủ cũ. Hôm nay nghĩ , như bà , cứu mạng một , cũng trả ơn. Dù khả năng hạn, nhưng cũng hơn là con gái Thẩm Uẩn tìm đến tận mặt mà bà vẫn yên giúp đỡ.

Ma ma thấy Hoàng Quý phi trầm tư, sợ bà suy nghĩ quá nặng lòng, bèn : "Nô tỳ thấy Quận chúa càng càng giống phu nhân Thành Ý Bá”.

" ”. Hoàng Quý phi nhạt: “Nữ nhi giống mẫu , là điều tự nhiên thôi”.

 

Loading...