Yến Từ Quy - Chương 395: Phải tôn trọng y sư
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:25:24
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời lên.
Mùa xuân lạnh lẽo, những ngày trời chuyển mùa, đường mặc kín mít. Lâm Vân Yên xe ngựa về phủ, ôm lò sưởi tay, dựa gối mềm dưỡng thần. Xe chạy chậm dần, nàng mở mắt, chỉ lẩm bẩm hỏi Vãn Nguyệt: "Đến ?".
Vãn Nguyệt vén rèm lên một góc, ngoài: "Đã hẻm ”.
Chỉ còn cách cổng chính phủ Phụ Quốc công một đoạn ngắn, lúc giảm tốc độ ? Vãn Nguyệt nghi hoặc, thò đầu định hỏi Ngưu bá một tiếng. Chưa kịp , nàng thấy đáp án. Có một chiếc xe ngựa ở xe họ, chỉ khung xe cũng nhà thường dân, còn chút quen mắt.
Vãn Nguyệt định thần suy nghĩ một chút, với Lâm Vân Yên: "Quận chúa, phía hình như là Thái, , là xe của Đại Điện hạ”.
Lâm Vân Yên mở mắt, nghiêng , qua rèm mà Vãn Nguyệt vén lên.
" là thật”. Lâm Vân Yên bĩu môi.
Hai chiếc xe ngựa lượt dừng phủ Phụ Quốc công. Uông Cẩu Tử nhảy xuống xe, đang định gõ cửa, đầu thấy chiếc xe phía , bèn báo với Lý Thiệu. Lý Thiệu bước xuống bậc thang, mà trực tiếp nhảy xuống xe. Lâm Vân Yên cũng xuống xe, bước tới hành lễ với Lý Thiệu.
"Sáng sớm, ngươi từ bên ngoài về?". Lý Thiệu hỏi một câu, hỏi xong tự nghĩ đáp án: “Ồ, ngươi nghỉ trong Từ Ninh cung ?”.
Lâm Vân Yên gật đầu, thuận thế hỏi: "Điện hạ sáng sớm tới ? Tìm Quốc công gia ?".
Lý Thiệu thẳng thắn trả lời: "Phải, hôm nay rảnh nên tới”.
Lâm Vân Yên Lý Thiệu một cái, khi xoay bước lên bậc thềm, nụ chút ý tứ sâu xa. Vãn Nguyệt gõ cửa.
Lâm Vân Yên mời Lý Thiệu phủ, khi vòng qua bức bình phong thì dừng chân, : "Điện hạ, để quản sự dẫn ngài tới hoa sảnh một lát, thông báo cho Quốc công gia”.
Sắp xếp như gì , Lý Thiệu tất nhiên đồng ý. Lâm Vân Yên giao cho Từ Bách, còn dẫn Vãn Nguyệt tới chính viện.
Trong phòng, Từ Giản đang hoạt động gân cốt, thấy bước chân quen thuộc, từ gian nhỏ di chuyển phòng chính. Màn cửa vén lên, Lâm Vân Yên mặc áo khoác dày tiến . Do gió lạnh thổi, chóp mũi của Lâm Vân Yên đỏ lên, trông chút đáng thương, may mà hai tai mũ che kín, thổi đỏ. Sau khi vững, nàng cởi áo khoác, thuận tay giao cho Vãn Nguyệt. Từ Giản bước tới hai bước, đưa mu bàn tay chạm má Lâm Vân Yên, quả nhiên, cảm giác lạnh buốt dâng lên.
"Sao sớm về ?". Từ Giản hỏi nàng: “Sáng sớm trời lạnh, bằng ngủ thêm chút, dùng cơm trưa với Hoàng Thái hậu hãy về”.
"Hoàng Thái hậu thức sớm, cùng dùng điểm tâm ”. Lâm Vân Yên cũng nâng tay, nắm nhẹ mu bàn tay Từ Giản, tay nàng luôn cầm lò sưởi tay, nên ấm, : “Chàng còn sớm, Đại Điện hạ còn tới sớm hơn , gặp ngay cổng, xem là hạ triều tới ”.
Từ Giản nắm ngược tay Lâm Vân Yên, nhướng mày mỉm .
Lâm Vân Yên cái gì: "Ta còn tưởng thể kiên trì thêm một hai tháng, xem đ.á.n.h giá cao ”.
"Nói cũng một tháng ”. Từ Giản bình luận: “Đối với là khá lắm , mấy ngày nữa mà động tĩnh gì thì giống ”.
Lâm Vân Yên nhịn mỉm : "Bây giờ tới hoa sảnh?".
"Không ”. Từ Giản thẳng: “Giờ , vốn là thời gian cần mời đại phu trị liệu ”.
Lâm Vân Yên lập tức hiểu ý .
Bên hoa sảnh, Từ Bách dâng và điểm tâm cho Lý Thiệu. Đợi nửa khắc, Lý Thiệu khỏi cau mày. Uông Cẩu Tử thấy, cũng chút sốt ruột. Phụ Quốc công chắc để Điện hạ đợi lâu như chứ? Chiêu dùng một , đến nỗi dùng hai...
"Điện hạ”. Uông Cẩu Tử trấn an Lý Thiệu: “Phụ Quốc công chân tiện, hành động chậm một chút cũng là bình thường, ngài đợi thêm chút”.
Lý Thiệu hừ nhẹ, chậm rãi uống hết trong tay, mới hỏi: "Từ chính viện tới hoa sảnh, chắc xa hơn từ Kim Loan điện tới Dục Khánh cung chứ?".
Uông Cẩu Tử gượng, đang định vài lời che đậy, thấy tiếng bước chân. Hắn thở phào nhẹ nhõm, bước . Người tới là Mã ma ma.
Mã ma ma hành lễ với Lý Thiệu, đó truyền lời của Từ Giản, : "Điện hạ, mỗi ngày giờ Quốc công gia đều đang trị liệu, ngài tới, dám để ngài đợi lâu, cho nên để nô tỳ tới thỉnh ý ngài, chuyển tới viện An Bình ?".
Lý Thiệu ngạc nhiên: "Viện An Bình?".
"Chính là viện mà Quốc công gia thường ngày trị thương”. Mã ma ma đáp.
Uông Cẩu Tử xong, trong lòng lo lắng. Phụ Quốc công ý gì? Nói là oai phủ đầu, để đợi lâu là dằn mặt, hôm nay như ... Uông Cẩu Tử còn nghĩ , chỉ thấy lông mày của Lý Thiệu giãn chút.
"Vậy qua đó ”. Lý Thiệu .
Mã ma ma nhanh chóng dẫn đường: "Mời ngài”.
Thấy Lý Thiệu bước nhanh theo Mã ma ma ngoài, Uông Cẩu Tử thở phào. Được . Lần dằn mặt đặt , tỏ như , Điện hạ qua cũng thấy thuận mắt hơn . Không để ý là . Lý Thiệu quả thật để ý, so với việc để trong hoa sảnh uống , đợi bao lâu Từ Giản mới bày đủ tư thế để lộ diện, cảm thấy vài bước gặp , tính là gì. Dù , Từ Giản quả thật đang trị thương, buổi sáng tới đây, cũng là gặp lúc trị liệu. Hơn nữa, thể tự mắt thấy tình trạng trị thương của Từ Giản, Lý Thiệu càng yên tâm hơn chút. Thương tích nặng nhẹ, hiệu quả trị liệu thế nào, chính thấy, chính xác hơn khác báo nhiều.
Vào tới viện An Bình, mùi dầu t.h.u.ố.c nồng nặc ập , Lý Thiệu kịp đề phòng, hắt liên tục mấy cái.
Đợi xoa mũi, Lâm Vân Yên : "Trong phòng thể thông gió, nặng mùi, xin Điện hạ thứ ”.
Lý Thiệu liếc mấy trong phòng: "Các ngươi ngửi thấy khó chịu ?".
"Ngửi quen ”. Lâm Vân Yên đáp.
Từ Giản tựa giường, cứ mà chào hỏi Lý Thiệu. Lý Thiệu nhịn thở, tiến gần . Chân của Từ Giản dầu t.h.u.ố.c nhuộm màu, sắc vàng nặng, thấy khỏe, vị đại phu đang xoa bóp, lực qua lớn, nhưng chắc là dùng kỹ xảo, bóp đến mồ hôi đầy đầu. Còn quai hàm Từ Giản căng lên, trông khó chịu.
"Ngươi hồi phục thế nào ?". Lý Thiệu hỏi.
Từ Giản trả lời, một bộ dạng chịu đau .
Lâm Vân Yên đáp : "So với năm hơn nhiều , đợi qua đợt , trời ấm lên, sẽ thoải mái hơn chút”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-395-phai-ton-trong-y-su.html.]
Lý Thiệu hỏi: "Khi nào thể thượng triều? Cũng đợi trời ấm ?".
Ánh mắt của Lâm Vân Yên đảo qua giữa Từ Giản và đại phu, khổ với Lý Thiệu.
Lý Thiệu hiểu.
Lâm Vân Yên bèn kéo Lý Thiệu sang một bên, cố ý hạ thấp giọng, vẻ để hai thấy: "Quốc công gia sớm triều, cảm thấy dạo hơn nhiều, nhưng đại phu đồng ý, đợi thêm chút thời gian..”..
Lý Thiệu hiểu , qua hai , thắc mắc: "Từ Giản chẳng lẽ còn bẻ một đại phu ngoại tộc ư?".
"Đã để đại phu trị liệu , tất nhiên theo lời đại phu”. Lâm Vân Yên đáp: “Hơn nữa, đại phu là Tấn vương gia tốn bao công sức mới tìm , là…”.
Lý Thiệu khẩy, tỏ ý kiến. Dù đại phu ở đó, Lý Thiệu cũng khó mà đề cập chuyện triều đình, đành kiên nhẫn xuống. Người ở ngay mắt, đợi tuy thú vị, nhưng cũng đến nỗi khó chịu. Đợi vị đại phu dốc hết sức xoa bóp cho Từ Giản gần nửa canh giờ, mới thu dọn hòm thuốc, hành lễ với Lý Thiệu lui .
Từ Giản cũng chỉnh trang , : "Để Điện hạ đợi lâu ”.
Lý Thiệu đ.á.n.h giá Từ Giản một lúc, trực tiếp hỏi: "Ngươi ở trong phủ nghỉ ngơi, bao nhiêu việc triều chính?".
Từ Giản đáp: "Tất nhiên bằng lúc mỗi ngày thượng triều, chỉ những chuyện ngoài bàn tán nhiều, mới truyền tới tai thần”.
Lý Thiệu hừ một tiếng: "Vậy để cho ngươi, mỗi ngày đều cực kỳ vô vị, buổi sớm thiếu ngươi xem trò, thật sự nhàm chán”.
"Thật lòng mà ”. Từ Giản hắng giọng: “Thánh thượng hài lòng việc thần xem trò triều”.
"Phụ hoàng còn hài lòng đám tâm tư bất chính mỗi ngày kiếm chuyện khó chứ”. Lý Thiệu lạnh: “Thế thì ? Đám đó thôi kiếm chuyện ? Bọn họ còn biến tướng, tốn ít sức kéo từ tiểu ngự tọa xuống”.
Nói đến đây, Lý Thiệu ngừng một chút, chăm chú Từ Giản: "Tất nhiên, trong đó ngươi cũng góp sức ít”.
Từ Giản phủ nhận lời . Lý Thiệu nhận định, nếu cứ giải thích cho , chỉ càng phản tác dụng.
"Người sắp xếp tiểu ngự tọa là thần”. Từ Giản : “Thần tất nhiên hi vọng Điện hạ cho vững, thần và đám giống ”.
Lời của Từ Giản hợp với suy đoán của Lý Thiệu, hừ một tiếng, nhưng nghi ngờ lời của Từ Giản.
"Vậy nên”, Lý Thiệu hỏi: “Ngươi định thế nào để lên ?".
Từ Giản mím môi, giả vờ suy nghĩ một lúc: "Điện hạ lời thật lòng ?".
"Ngươi thử xem”. Lý Thiệu đáp.
"Muốn , dễ”. Từ Giản xong, thấy sắc mặt Lý Thiệu trầm xuống, bèn bổ sung một câu: “Tất nhiên, cũng thể dễ dàng”.
Lý Thiệu thích những lời huyền bí như .
Từ Giản hiểu , bèn phân tích: "Ngài giờ luôn ưu thế hơn so với các Điện hạ khác, ngài là trưởng tử, cũng là đích tử của tiên hoàng hậu, ngài lớn hơn các Điện hạ khác nhiều, đợi các ngài thật sự thể tranh đoạt, chẳng lẽ ngài thể trưởng thành, trọng hơn, nhiều kinh nghiệm triều chính hơn? Đây là điều thần là dễ, mà khó là ngài từng phế khỏi vị trí Thái tử, bỏ chữ 'phế' , còn khó hơn lập mới. Không tới những quan viên khác, dù là những giờ thiên vị, cũng ít lo ngại và bất mãn với chuyện của ngài, Thánh thượng cũng nhất định suy tính nhiều mới đưa quyết định phế Thái tử. Ngài từ giờ trở bắt đầu nỗ lực, khiến Thánh thượng và các quan viên thấy ngài là một hoàng tử xuất sắc, ngài là thích hợp nhất để kế thừa đại thống, Thánh thượng cũng thể cứ thế lập Thái tử. Không tới mười năm, ít nhất cũng trải qua năm sáu năm, để trong thiên hạ nghĩ rằng Thánh thượng ban hành đổi, lập phế Thái tử như trò đùa”.
Lý Thiệu đến 'năm sáu năm', sắc mặt lập tức trắng bệch.
"Năm sáu năm nhiều lắm ?". Từ Giản từng chữ, như tiếng trống nện lòng Lý Thiệu: “Nói một câu nên , Thánh thượng đang độ tráng niên, thể khỏe mạnh, còn thể hoàng đế hai ba mươi năm, thậm chí bốn năm chục năm, khi băng hà, chỉ cần ngài là Thái tử, là danh chính ngôn thuận. Chút năm sáu năm, so với hai ba chục năm, tính là gì chứ? Ngài còn sợ Thái tử đủ ?".
Lý Thiệu trừng to mắt, thở cũng nặng hơn, hiển nhiên Từ Giản trúng tim .
Nghĩ một chút, : "Đợi tới lúc đó, còn thêm bao nhiêu nữa”.
"Vậy thì ?". Từ Giản đáp: “Ngài hơn Nhị Điện hạ tám chín tuổi, ngài mười năm mắt, chỉ cần ngài trở thành Thái tử, ngài cứ Thái tử cho , Thánh thượng còn thể phế ngài thứ hai ư? Dù là các Điện hạ nhỏ tuổi hơn thật sự xuất sắc, chẳng lẽ ngài lòng tin ư? Dựa việc ngài lớn tuổi hơn, là trưởng tử dòng đích, nhiều năm kinh nghiệm như , vẫn để bọn họ vượt qua ? Hơn nữa, khi đó bên cạnh ngài còn cả hoàng tôn. Đời luôn thiết hơn, huống hồ Thánh thượng vốn yêu quý, coi trọng ngài nhất”.
Lý Thiệu đồng tình. Hắn căn bản xem trọng Lý Miễn và mấy , việc vài vượt qua, trong lòng Lý Thiệu chỉ là chuyện buồn . Mà Thái tử cho , chỉ cần Từ Giản đừng gây phiền phức cho , đừng để đám tâm tư khác chọc , Lý Thiệu cảm thấy gì khó khăn. Hắn Thái tử mười mấy năm . Luận kinh nghiệm, phong phú vô cùng.
"Ta cũng việc cho ”. Lý Thiệu dựa , : “Đáng tiếc hiện giờ ngay cả việc tham gia chính sự cũng ngừng ”.
Từ Giản ý tứ của Lý Thiệu, bèn : "Việc giao cho thần, thần nhất định thể thuyết phục Thánh thượng, để ngài tiếp tục tham gia chính sự ở Lục bộ”.
Lý Thiệu ngẩng đầu, hài lòng gật đầu.
Từ Giản thấy , : "Chỉ là đó, mong Điện hạ cố gắng theo Tam cố, học thời khóa, nên hành sự bốc đồng”.
Nghe tới câu , khóe môi Lý Thiệu trễ xuống. Hắn vẫn thích Từ Giản cầm cương như .
Lý Thiệu đang định tranh luận với Từ Giản hai câu, Lâm Vân Yên bên rót , từ nãy đến giờ gì, bỗng mở miệng: "Điện hạ, nên lời đại phu”.
Lý Thiệu tức . Ninh An quả hổ là Ninh An. Lấy lời để chọc . Hắn thậm chí còn nghi ngờ, Ninh An đó chuẩn sẵn lời .
Từ Giản nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Vân Yên, cố ý giải vây, với Lý Thiệu: "Điện hạ, lời khó , nhưng thần và Quận chúa đều mong ngài thể lên nữa”.
Lý Thiệu c.ắ.n răng. Nếu , thể đây Từ Giản nhiều thế?
"Giữa tháng hai ”. Lý Thiệu : “Đầu tháng ba, ngươi thể lên triều ?".
Lâm Vân Yên nhíu mày, cố ý định câu 'trời còn đủ ấm', mới thốt vài chữ Từ Giản ngăn .
"Thần cũng sốt ruột, thần tự tính toán, đầu tháng ba chắc thành vấn đề”. Từ Giản .
Hai diễn tự nhiên. Lý Thiệu lúc mới hài lòng hơn chút. Được câu 'chuẩn lời' , Lý Thiệu dậy cáo từ.