Yến Từ Quy - Chương 397: Nhìn từ xa đã thấy khói bốc lên

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:25:26
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa dày, mây trời u ám. Dù mưa ngừng tạm, bầu trời vẫn xám xịt. Hơi nước nặng nề, quần áo cảm giác ẩm ướt khó chịu, khiến bứt rứt. Lý Thiệu bước từ Kim Loan điện, cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Hắn thích kiểu thời tiết , mưa cứ ngừng rơi, suốt một ngày mưa xuân dai dẳng, chẳng bằng một cơn mưa rào mùa hạ. Ít còn nhanh gọn hơn. Chưa đến nha môn, mưa rơi lất phất, Uông Cẩu Tử vội vã bung dù, lẽo đẽo theo Lý Thiệu. Đến khi trong phòng, Lý Thiệu liếc mũi giày. Bị dính nước . Thời tiết thế thì dù cũng ăn thua, chỉ giày mà gấu áo cũng thấm ướt.

"Điện hạ”.

Lý Thiệu tiếng, thì ngoảnh đầu . Từ Giản đến, đang thu dù hiên, Lý Thiệu liếc qua giày và tay áo , cũng khá hơn là bao.

"Hiếm khi ngươi đến muộn hơn nhỉ”. Lý Thiệu .

Thời gian hạ triều cố định, khi ít việc thì tan sớm, nhiều việc thì kéo dài cả giờ đồng hồ. Từ Giản triều, nhưng để Lý Thiệu chờ, mỗi ngày đều đến nha môn sớm, bất cứ khi nào Kim Loan điện tan triều, lúc Lý Thiệu đến, đều ở đó đợi.

Từ Giản cố tình đến muộn một chút. Đợi thấy bá quan lượt đến Thiên Bộ lang, hạ triều, mới chậm rãi cho xe ngựa từ phía Tây vòng sang Đông, khi đến gần nha môn Lễ bộ, vặn thấy bóng dáng Lý Thiệu, một một .

"Đường nhiều nước đọng, xe ngựa dám nhanh”. Từ Giản , khẽ nhíu mày: “Mưa thật bất tiện, cũng thoải mái”.

Lý Thiệu mỉm . Được . Không mỗi ghét mưa. Nhìn vẻ mặt bực bội của Từ Giản, trong lòng Lý Thiệu bất giác thấy vui, nhưng chút lo. Vui là vì Từ Giản mấy ngày qua luôn khó , hả hê cho ? Còn lo là vì nghĩ cho Từ Giản, trời ẩm cho vết thương ở chân, vẫn mong Từ Giản mau khỏe, triều chỗ dựa cho . Lý Thiệu nghĩ ngợi, ánh mắt lướt qua chân của Từ Giản.

Từ Giản theo ánh mắt của Lý Thiệu, xuống chân , : "Thần để sẵn lò sưởi tay ở đây, lát nữa sẽ ấm lên”.

Uông Cẩu Tử thu dù xong, , bèn : "Điện hạ, ngài và Quốc công gia cứ , nô tài pha ấm lò sưởi ”.

Lý Thiệu bèn gật đầu.

Suốt buổi sáng mưa rơi ngừng, đến gần trưa tạnh một lát, bầu trời lấp ló chút ánh sáng, nhưng hai khắc, mây mưa kéo đến, suốt buổi chiều trời tối tăm như đêm, khắp nơi đều thắp đèn. Trong cảnh thế , Lý Thiệu chút bồn chồn, cảm thấy ghế cũng ẩm ướt, thể yên.

Từ Giản thấy thì gì thêm. Hắn tập trung quan sát sắc trời, giống như dự đoán từ sáng sớm, lẽ chiều nay sẽ sấm sét. Đến lúc tan nha, đúng lúc mưa lớn trở , nước mưa từ mái nhà tuôn xuống thành màn. Lúc chẳng thời điểm lý tưởng để về nhà. Không chỉ Phùng Thượng thư mà các quan viên khác cũng ở tiếp tục việc, chờ mưa ngớt mới rời . Trên mặt Lý Thiệu lộ vẻ khó chịu.

Từ Giản nhẹ nhàng : "Điện hạ, chờ thêm một chút, ngài việc cần về cung?".

"Ta thì thể việc gì?". Lý Thiệu hừ một tiếng, buột miệng: “Vốn dĩ vài chỗ , giờ ngươi bảo thể nữa?".

Nói thì, năm ngoái cũng tầm thời gian , Từ Giản theo quan sát chính sự tại Lễ bộ, tan nha là đường ai nấy , thường rủ Lưu Tấn đến ngõ Trần Mễ... Nghĩ đến căn nhà đó, sắc mặt Lý Thiệu tối . Lưu Tấn đúng là việc đáng tin, vui chơi hưởng lạc ở chỗ đó thôi mà gạch vàng của Lý Mịch, thẻ vàng của sứ giả Cổ Nguyệt cũng đều lẫn đó. Toàn là nhắm . Bỏ qua mưu kế , thì nơi thực tồi. Rượu ngon, vũ nữ , cũng là một chốn vui chơi . Từ Giản Lý Thiệu, sự châm chọc trong lời của .

"Ngươi cần ”. Lý Thiệu : “Ta ngu, bây giờ thể đến những nơi . Nếu Đan Thận bao vây nữa, thì sẽ gặp rắc rối lớn, mà ngươi cũng yên ”.

Từ Giản cụp mắt, đáp: "Điện hạ hiểu rõ như thế, thần thấy yên tâm”.

Lý Thiệu dậy, lò sưởi tay Từ Giản để chân, nhướn mày: "Giờ còn chẳng bằng ngươi, ngươi tan nha về phủ, Ninh An bầu bạn khi uống rượu nghỉ ngơi, thì chỉ thể ngoan ngoãn ở Dục Khánh cung, uống vài chén cũng ai bên cạnh. Ngươi bảo, nên xin phụ hoàng ban hôn đây?".

Từ Giản đáp lời . Lý Thiệu vẻ tùy ý, rõ ràng là suy nghĩ gì, chỉ cho vui, Từ Giản cần đáp , càng cần phân tích liệu ban hôn khả thi, khi nào xin ý chỉ Thánh thượng, con gái nhà ai phù hợp, chẳng cần thiết chút nào.

Quả nhiên, Lý Thiệu cũng chẳng bận tâm, bước cửa mưa. Nói câu câu chăng, đầu đuôi, đợi đến khi mưa ngớt thì qua hai khắc. Các quan viên tranh thủ tan nha, bên ngoài nha môn xe ngựa nối dứt. Lý Thiệu cũng định , nhưng chợt thấy một tiểu tìm đến.

Chào hai xong, tiểu : "Quốc công gia, truyền tin ngoài cửa, rằng xe ngựa của ngài khi đến nửa đường thì bánh xe kẹt, e là đến ngay , xin ngài chờ thêm một lát ở nha môn”.

Từ Giản cảm ơn tiểu , đợi rời , mặt lộ vẻ khó xử.

Lý Thiệu : "Giờ mà e là lát nữa mưa”.

"Vâng, giờ mà tìm xe ngựa khác thì cũng tiện, khi nào mới về đến phủ”. Từ Giản thở dài: “Sáng nay, Quận chúa còn dặn thần dạo măng tươi ngon, bảo bếp vài món nhắm rượu buổi tối, e là giờ thức ăn cũng nguội ...”.

Nghe nhắc đến rượu và thức ăn, Lý Thiệu khỏi đưa tay sờ lên bụng, cảm thấy đói, miệng bỗng thấy thèm.

Từ Giản như nghĩ đến điều đó, bèn với Lý Thiệu: "Điện hạ, là đến chỗ thần uống rượu nhé?".

Lý Thiệu bèn động lòng. Xe ngựa của vẫn còn, thêm Từ Giản nữa cũng chẳng , giờ là thể ngay. Đã một thời gian ngoài uống rượu, suốt ngày ở trong cung thật là nhàm chán. Dù phủ của Từ Giản chẳng gì vui, nhưng uống rượu cùng thì phụ hoàng cũng phàn nàn . Còn chuyện bạn nhậu hợp ý , đối với Lý Thiệu lúc chẳng còn quan trọng nữa.

"Chỗ ngươi ?". Lý Thiệu quyết định, nhưng miệng vẫn hỏi: “Đầu bếp nhà ngươi chắc cũng khéo tay đấy nhỉ?".

Từ Giản đáp: "Quận chúa thích”.

Nghe , Lý Thiệu giả bộ hài lòng, gật đầu: "Ninh An từ nhỏ quen ăn đồ của Ngự thiện, nàng mà thích thì chắc cũng hợp miệng ”.

Nói xong, hiệu cho Uông Cẩu Tử chuẩn xe ngựa. Uông Cẩu Tử đảo mắt suy tính. Gần đây còn dè chừng Từ Giản như , nhưng thấy sự đổi diễn mắt, thể để tâm chứ? chỉ là nghĩ thế thôi, tuyệt nhiên sẽ nhúng tay phá đám. Hắn đủ tư cách, cũng lý do rõ ràng.

"Nô tài ngay đây”. Uông Cẩu Tử đáp, xin phép Lý Thiệu: “Để nô tài cho cung báo , rằng ngài đến phủ Quốc công dùng cơm, tránh để Tào công công đợi lâu”.

Lý Thiệu ngăn cản. Uông Cẩu Tử vội vàng sắp xếp, chuẩn xe xong thì đến che ô cho Lý Thiệu. Vừa nghĩ, chỉ là ăn bữa cơm thôi, nếu gì thì điều gì khác, thì đuôi của Từ Giản sẽ lộ .

Xe ngựa khỏi Thiên Bộ lang, nhưng thể chạy nhanh. Người vội vã, mưa mỗi lúc một nặng hạt, khiến ai nấy đều than vãn.

Từ Giản liếc màn mưa, với Lý Thiệu: "Nhìn thời tiết , nếu xe của Điện hạ, e là cũng chẳng về kịp đến nhà”.

Lý Thiệu khẽ hếch cằm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-397-nhin-tu-xa-da-thay-khoi-boc-len.html.]

Tại phủ Quốc công, Lâm Vân Yên bên cửa sổ. Như nàng dự tính, sáng nay phủ Thành Ý Bá gửi măng tươi đến, nàng bèn dặn bếp lấy canh, cũng như chuẩn vài món nhắm rượu. Mã ma ma tìm quản gia về kể rằng, từ đằng xa ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, ai nấy đều thèm thuồng. Lâm Vân Yên , kiên nhẫn chờ đợi tiến triển bên phía Từ Giản.

lúc , phía báo rằng, Quốc công gia chung xe ngựa của Đại Điện hạ về, mà Điện hạ cũng dùng bữa. Lâm Vân Yên cầm ô hoa sảnh.

Trên đường gặp Từ Bách, nàng nhỏ giọng dặn dò: "Lát nữa bày tiệc trong hoa sảnh, chuẩn thêm rượu cho Quốc công gia và Điện hạ. Đưa thêm ít rượu và thức ăn hậu viện, để phu nhân và tiểu thư dùng, nếu việc gì gấp thì đừng để họ phía . Tùy tình hình, sẽ xem xét nên đưa họ chính viện để họ ở hoa sảnh”.

Từ Bách gật đầu: "Xin phu nhân yên tâm, Quốc công gia dặn dò hết ”.

Lâm Vân Yên thở phào, đến ngoài hành lang hoa sảnh thì thu ô , bước thấy Từ Giản. Nghe thấy tiếng bước chân, Từ Giản theo. Hai ánh mắt chạm . Từ Giản mím môi, ánh mắt hiện lên chút ý , chỉ bằng một ánh , Lâm Vân Yên hiểu ngay ý của . Đến bước việc đều thuận lợi, cũng cần đẩy mạnh tiến trình. Lâm Vân Yên nháy mắt với Từ Giản, qua phía Lý Thiệu.

Thấy nàng đến, Lý Thiệu hỏi: "Nghe Từ Giản tối nay món măng ?".

"Vâng, cho bếp hầm măng với thịt canh, trời mưa ẩm ướt, Điện hạ ăn thêm vài bát cho ấm ”. Lâm Vân Yên đáp.

Lý Thiệu hào hứng, đợi Từ Bách dọn bàn, qua các món ăn thì khỏi nhướng mày. Lâm Vân Yên hiểu rõ Lý Thiệu, khẩu vị của . Các món hôm nay đều là đồ ăn gia đình, nhiều món nhắm rượu, chỉ duy nhất một đĩa là Lý Thiệu thích, còn đều là những món sẽ dùng đũa. Nàng cố ý tránh các món mà Lý Thiệu thích, khiến và Uông Cẩu Tử phát hiện rằng các món chuẩn sẵn, rằng nàng tối nay sẽ đến uống rượu.

Lâm Vân Yên còn cố ý hỏi: "Không Điện hạ đến, nhà bếp chuẩn nhiều, nếu Điện hạ món nào ăn thì để bảo bếp kiểm tra nguyên liệu, thì phố mua, quán rượu bên phố Tây cũng xa lắm”.

Lý Thiệu xuống bàn, vui vẻ đáp: "Đủ ăn , cần phiền nữa”.

Nói xong, thấy bàn chỉ hai bộ bát đũa, bèn hỏi: "Ngươi cùng ? Để dọn thêm một bộ, bắt ngươi uống rượu , uống gì tùy ngươi”.

Lâm Vân Yên Từ Giản. Từ Giản gì thêm, chỉ bảo Từ Bách dọn thêm bộ bát đũa. Hai diễn trọn vở mới cùng xuống. Trong bữa ăn cần Uông Cẩu Tử phục vụ, Từ Bách ở sảnh bên cạnh bày thêm rượu và thức ăn, để tự dùng. Uông Cẩu Tử rảnh, ăn uống thả ga, rượu thì đụng đến giọt nào, chỉ lo dỏng tai ngóng động tĩnh từ Lý Thiệu.

Lý Thiệu đang uống rượu.

Không thể phủ nhận, tay nghề đầu bếp phủ Quốc công khéo, canh ngon, món ăn đậm đà, vài món nhắm rượu, khiến vị rượu càng thêm ngọt, ăn nỡ dừng. Từ Giản cùng, bầu bạn uống rượu. Lý Thiệu uống Từ Giản, dần lộ vẻ ngà ngà say.

Bên ngoài gió mưa mạnh dần, trời tối đen, chỉ thấy những bóng hình lờ mờ. Bỗng chốc, bầu trời một tia chớp xé rách, sáng rực cả nửa bầu trời. Lâm Vân Yên bất giác siết chặt chén rượu trong tay, trao đổi ánh mắt với Từ Giản. Cuối cùng thì tia chớp, sấm sét mà họ đợi đến. Tia chớp sáng chói, dường như ở xa, nàng định rằng sấm chắc sẽ lớn, thì thấy tiếng sấm ầm ầm, vang động đến mức như mặt đất cũng rung lên.

Lý Thiệu giật , : "Sấm lớn thật”.

Theo lời , sấm chớp đan xen, trời dậy sấm rền vang.

Từ Giản lên tiếng: "Điện hạ, trời mưa sấm lớn thế , khi về cung nhớ cẩn thận”.

Lý Thiệu đồng ý: "Đợi lát nữa , vẫn còn ăn xong, lúc mưa ngớt”.

Uông Cẩu Tử thì rùng sấm chớp. Tiếng động lớn quá, khiến kinh hãi, nếu thấy khi đang ngủ, lẽ sẽ đ.á.n.h thức ngay.

Lý Thiệu chẳng mấy chốc uống thêm vài chén, đưa tay xoa xoa trán đang dần căng tức, định vài câu thì tiếng bước chân vội vã bên ngoài. Người đến là Từ Bách.

Ông kịp che ô, chạy dọc hành lang, ướt quá nửa: "Điện hạ, Quốc công gia, Quận chúa, tia sét đ.á.n.h xuống xa, gây tiếng nổ lớn”.

Lý Thiệu ngẩn .

Từ Giản hỏi: "Đánh trúng ? Có ai thương ?".

"Chưa ai thương, hình như sét đ.á.n.h trúng một căn nhà, khiến bàn tán xôn xao”.

Từ Giản suy nghĩ một chút, : "Đi xem thử tình hình”.

Một lát , Từ Bách , sắc mặt phần căng thẳng hơn .

Lâm Vân Yên thấy , hỏi: "Sao ? Có ai thương ?".

"Nghe đồn là sét đ.á.n.h trúng một căn nhà, từ xa còn thấy khói bốc lên, may là mưa lớn nên chắc sẽ cháy, nhưng tình hình cụ thể…”. Từ Bách ngừng , Lý Thiệu một chút : “Nghe căn nhà sét đ.á.n.h là Tiềm phủ của Thánh thượng, bá tánh dám đến gần…”.

Lý Thiệu lập tức bật dậy: "Ngươi ? Sét đ.á.n.h trúng ở cơ?".

"Tiềm phủ”. Từ Bách lặp .

Lý Thiệu hít sâu một .

Từ Giản lên, đặt tay lên vai Lý Thiệu, hỏi: "Điện hạ, giờ trong Tiềm phủ ai ở ?".

"Phụ hoàng giữ nơi , cho ai khác ở”. Lý Thiệu đáp: “Nhiều nhất chỉ vài quản sự trông coi”.

"Nếu là Tiềm phủ, dù báo cho nha phủ, Đan đại nhân cũng dám tùy tiện dẫn ”. Từ Giản : “Không sét đ.á.n.h trúng chỗ nào, theo lý mà thì dễ cháy, nhưng thấy khói bốc lên... Thế , để thần cho cung báo một tiếng, hy vọng tổn hại gì lớn, thì Thánh thượng sẽ đau lòng”.

Lý Thiệu thấy cổ họng khô , rượu ngấm đến , : "Chỗ cách Tiềm phủ xa đúng ? Ta qua đó xem , Đan đại nhân tiện , dẫn đầu thì ”.

 

Loading...