Yến Từ Quy - Chương 398: Cháy rồi, cẩn thận!

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:25:27
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa dứt lời, trời lóe lên một tia chớp. Ánh chớp chiếu rọi khuôn mặt Lý Thiệu, phô bày rõ vẻ lo lắng, nóng ruột của .

Uông Cẩu Tử động tĩnh thì lập tức từ sảnh bên chạy tới, lúc thấy cảnh , trong lòng khỏi thầm kêu " ". Mưa to, sấm chớp ầm ầm, lúc đầu chỉ loáng thoáng bên hoa sảnh chuyện gì đó, rõ ngọn ngành, giờ thấy vẻ mặt Lý Thiệu như thế, chỉ nghĩ " chuyện chẳng lành”.

"Điện hạ, Điện hạ”. Uông Cẩu Tử sốt sắng gọi vài tiếng: “Đã xảy chuyện gì ?".

Ánh mắt Từ Bách lướt qua một lượt, thấy Từ Giản ý ngăn cản, bèn đáp: "Có tia sét đ.á.n.h trúng Tiềm phủ ”.

Uông Cẩu Tử "ối" lên một tiếng, theo phản xạ hỏi: "Có ai thương ?".

"Ta đang định xem”. Lý Thiệu đáp: “Ngươi mau chuẩn xe ngựa ”.

Tim Uông Cẩu Tử rung lên. Chuyện xảy đột ngột, chẳng kịp suy nghĩ kỹ, chỉ theo bản năng cảm thấy thể để Điện hạ như .

"Điện hạ xin đừng vội”. Uông Cẩu Tử nuốt nước bọt, cố bình tĩnh : “Trời đang mưa to, tình hình rõ, Điện hạ chờ một chút, để Quốc công gia cho thăm dò thêm ?".

Càng thấy Uông Cẩu Tử trì hoãn, Từ Bách càng sốt ruột hơn.

"Đã cho hỏi mà”. Từ Bách xoa xoa tay, giọng chút run rẩy: “Nhà còn đang bốc khói".

Uông Cẩu Tử hỏi: "Đã báo quan phủ ?".

"Có dân chúng báo”. Từ Bách đáp: “ đó là Tiềm phủ, dù là phủ Thuận Thiên nha môn trấn thủ cũng dám tùy tiện xông ”.

Uông Cẩu Tử thế thì thấy ê cả răng. Một ngôi nhà lâu ở, giờ sét đ.á.n.h bốc khói, đừng quan phủ, ngay cả hàng xóm trèo tường xem xét cũng là hợp lý. Lỡ như cứu hộ kịp, tình hình , sẽ ảnh hưởng đến cả dãy phố. đây là Tiềm phủ, nên quan phủ sẽ việc cẩn trọng hơn.

"Điện hạ”. Uông Cẩu Tử vội nghĩ cách đối phó, bèn nảy sáng kiến: “Ngài lo quan phủ khó hành sự, chi bằng để của phủ Quốc công cầm lệnh bài của ngài dẫn đường, chứ ngài tự như thế thì quá nguy hiểm”.

Lý Thiệu khẽ do dự.

Bên cạnh, Lâm Vân Yên im lặng nãy giờ, dặn Từ Bách: "Mau mang áo mưa đến”.

Nói , nàng lấy một chiếc áo choàng từ giá đưa cho Từ Giản, cũng lấy một chiếc khác và cúi đầu buộc dây.

"Dù thế nào nữa, gần thế , xem cho ?”. Nàng Lý Thiệu một cái, tiếp: “Đừng chậm trễ nữa, đường thể tiếp, nếu Điện hạ , cứ xe ngựa, quan phủ thấy ngài ở đó , lệnh bài , thì cũng như thôi”.

Lý Thiệu vốn , nàng , phản đối, cũng trì hoãn, bèn giục Uông Cẩu Tử. Uông Cẩu Tử ngẫm nghĩ, thấy tiện trì hoãn thật. Hắn tính sẽ tìm cách ngăn đường nếu cảm thấy , để Điện hạ yên xe là .

Xe ngựa rời khỏi phủ, trời dịu , nhưng sấm chớp vẫn ngừng, đáng sợ. Lý Thiệu xe, sốt ruột yên. Uông Cẩu Tử cũng lo lắng, nhưng vì Từ Bách cùng xe, nên nhiều điều tiện . Suy tính , cũng đoán ý đồ của Từ Giản. Sét đ.á.n.h là chuyện ngẫu nhiên, đ.á.n.h Tiềm phủ, chuyện thể nhỏ mà cũng thể lớn, nhưng nếu to chuyện thì... Có thể nhắm Điện hạ, cũng thể nhắm Thánh thượng, tùy mục đích mà suy diễn.

Nói Từ Giản thể dẫn sét đ.á.n.h thì… hừm. Nếu thật sự năng lực đó, thì khỏi Quốc công nữa gì, Quốc sư mới đúng. Hơn nữa, nếu gần đây Từ Giản đang cố gắng cùng tiến thoái với Điện hạ, để lấy sét đ.á.n.h cớ thì càng hợp lý. Vì ai cũng thể to chuyện, chẳng cần giành sự tin tưởng của Điện hạ. Uông Cẩu Tử gãi đầu, lòng đầy lo âu. Quốc công gia việc thật khó đoán. Chủ nhân của còn chẳng rõ, huống hồ là ? Thời gian gấp rút, mải suy nghĩ miên man, đến khi xe tới ngoài Tiềm phủ, Uông Cẩu Tử vẫn tìm manh mối, gì đến việc thông suốt.

Xuống xe, họ thấy ít dân xa xa chỉ trỏ.

Uông Cẩu Tử ngước : "Chỗ nào khói nhỉ? Sao tiểu nhân thấy?".

Từ Bách đáp: "Lại gần thì khó thấy, nhưng từ phố Tây trông rõ”.

"Đi nhanh thôi”. Lý Thiệu giục.

Uông Cẩu Tử chặn : "Nguy hiểm lắm, xin ngài ở đây, để nô tài...”

"Có gì mà nguy hiểm?". Lý Thiệu ngắt lời: “Sao thể ?".

Uông Cẩu Tử nguy hiểm ở , chỉ đành đáp: "Quan phủ vẫn đến”.

"Quan phủ ở xa, đợi họ đến thì muộn ”. Lý Thiệu quyết định, thấy Từ Bách tiến lên gõ cửa, hạ giọng hỏi Uông Cẩu Tử: “Ta đây mà , để phụ hoàng thì sẽ nghĩ thế nào?".

Uông Cẩu Tử cứng họng.

Lý Thiệu cánh cửa lớn đóng chặt, gương mặt đượm vẻ nghiêm trang. Đây là nơi từng sống lúc nhỏ, là nơi mẫu hậu từng sống. Phụ hoàng thương , nhưng càng nhớ mẫu hậu hơn. Lần thấy di vật của mẫu hậu hư hỏng, phụ hoàng thất vọng và giận dữ đến nhường nào, Lý Thiệu nhớ rõ. Tiềm phủ sét đ.á.n.h liên quan gì đến , nhưng vẫn nhớ rõ khi tự tay sửa những vật , phụ hoàng hài lòng và xúc động thế nào. Sửa sang Tiềm phủ, chắc chắn đủ khả năng, nhưng xem một chút thì gì khó ? Nếu giờ ở trong cung, thì thôi, đằng đang ngay cửa phủ mà , thì quả thật chẳng hợp lý. Huống chi, nếu nơi mẫu hậu từng sống hư hại, hoặc thậm chí thiêu rụi... Phụ hoàng tưởng nhớ mẫu hậu ngày một ít, thì đứa con như liệu còn ưu ái nữa ? Muốn ngôi vị Thái tử, giữ chặt lấy di sản từ mẫu hậu.

Uông Cẩu Tử rõ ý của Lý Thiệu, liếc Từ Giản một cái. Trong phủ lẽ gặp nguy hiểm, nhưng nếu Điện hạ ở ngoài lâu, hẳn sẽ bọn ngự sử kiếm chuyện, khiến Thánh thượng hài lòng.

"Nô tài sẽ sát cánh cùng Điện hạ”. Uông Cẩu Tử đề nghị với Lý Thiệu: “Trời mưa lớn, tối tăm, đường dễ, xin ngài chú ý bước chân”.

Từ Bách gõ cửa nhưng ai mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-398-chay-roi-can-than.html.]

"Cửa ai trông giữ ?". Lâm Vân Yên tới, lẩm bẩm.

Lý Thiệu đáp: "Có lẽ bên trong còn mấy , những kẻ canh gác phát hiện khói bốc lên nên chạy kiểm tra, quên mất cửa ”.

"Vậy đây?". Lâm Vân Yên hỏi ngược , như tìm hiểu.

Lý Thiệu về phía tường viện. Tiềm phủ tường cao, Uông Cẩu Tử chẳng thể leo trèo, giờ mượn thang thì cũng tốn thời gian.

Hắn hỏi Từ Giản: "Ngươi thể leo qua ?".

"Chân còn sức”. Từ Giản dối chớp mắt, hất cằm hiệu cho Tham Thần.

Vết thương lưng của Tham Thần là gấu tấn công, lành hẳn, mới theo đến đây, bèn chút ngại ngần, chạy vài bước, đạp tường nhảy vút lên, chỉ trong nháy mắt bên trong. Chẳng bao lâu, mở cửa từ bên trong. Lý Thiệu nhanh chân bước phủ. Màn mưa dày đặc che khuất tầm , đèn lồng trong gió mưa chập chờn như sắp tắt. Dù Từ Giản và Lâm Vân Yên từng xem qua sơ đồ, nhưng đây cũng là đầu tiên cả hai bước , giả vờ như xa lạ, theo để Lý Thiệu dẫn đường. Lý Thiệu sống ở đây đến năm sáu tuổi, đó chỉ theo Thánh thượng đến vài , ký ức còn rõ ràng. Ban ngày lẽ dễ tìm đường, nhưng đêm tối thì chẳng thấy gì, chỉ dựa chút ấn tượng, men theo đường đến hậu viện.

Quẹo qua tiền sảnh, Lâm Vân Yên chỉ về phía xa: "Có là khói từ đó bốc lên ?".

Lý Thiệu dừng , theo hướng tay nàng chỉ, quả nhiên thấy khói mờ bốc lên. Khói đặc, theo gió tan , trong khí chỉ thoảng chút mùi cháy, vẻ nghiêm trọng, cũng lửa lan . Sau khi nắm phương hướng, Lý Thiệu men theo hành lang quanh co, chẳng mấy chốc đến nơi.

Đó là chủ viện của Tiềm phủ. Thứ sét đ.á.n.h trúng là một cây cổ thụ, cây đổ ngang đất, nứt ở giữa. Căn chính điện cũng ảnh hưởng, khói từ đây lan . Quản sự giữ nhà đang ở trong kiểm tra, ánh đèn dầu le lói qua khe cửa.

Nghe thấy tiếng động, quản sự vội vàng bước : "Ai đến đó?"

Lý Thiệu đáp: "Là ”.

Quản sự kỹ, nhận Lý Thiệu thì lập tức cúi chào.

"Tổn thất ?". Từ Giản hỏi quản sự.

"Tiểu nhân đang ở phòng gác cửa, đột nhiên tiếng sét đùng đoàng, đất chân rung lắc, ngay sét đ.á.n.h gần, ngờ trúng trong phủ”. Quản sự mặt mày nhăn nhó: “Là thấy khói bốc lên mới hô hoán, tiểu nhân bèn vội chạy đến. Chỉ thấy một cái cây đổ, phần mái bên đó thủng một lỗ, tuy nhỏ nhưng nước mưa rơi , ướt cả nửa căn phòng. Trong phòng chỉ còn mấy cái bàn ghế cũ, cũng chẳng chậu để hứng nước, tiểu nhân đang định tìm cái chậu để đỡ nước...”.

"Ngươi cứ ”. Lý Thiệu thúc giục: “Để xem”.

Lâm Vân Yên hỏi quản sự: "Có thêm đèn dầu ? Ánh sáng đủ”.

"Có chứ, trong tủ thấp bên phòng phía đông lẽ còn một hai cái đèn và vài cây nến”.

Quản sự vội vàng rời . Tham Thần lấy đế đèn từ tủ , rót một ít dầu từ đèn của quản sự để , thắp mấy cây nến. Dần dần, căn phòng sáng lên đôi chút. Lâm Vân Yên cầm một cây đèn dầu, trao đổi ánh mắt với Từ Giản, tìm Lý Thiệu. Vừa nãy bước , Lý Thiệu rảo bước về phía tây để xem phòng hư hại thế nào, Uông Cẩu Tử rời nửa bước. Hai chỉ một chiếc đèn lồng lập lòe như sắp tắt, thật khó để rõ tình hình.

Lâm Vân Yên tuy là "khách mới", nhưng nàng từng Huyền Túc kể về bố cục nơi . Gồm năm gian chính, thêm hai gian bên. Phòng tây dùng nơi ở thường nhật, hiện chỉ còn chiếc giường cửa sổ và cái bàn gỗ cũ kỹ, thêm vài món lặt vặt. Phòng tây bên cạnh đặt một chiếc giường, lẽ là nơi ở thời thơ ấu của Lý Thiệu, màn giường cũ kỹ, dù quét dọn thì cũng khó tránh tích bụi lâu ngày. Phần mái sét đ.á.n.h ngay đầu giường, Lý Thiệu trong phòng ngước lên thấy bầu trời.

Uông Cẩu Tử giơ cao đèn lồng lên soi, mắt mở to, chăm chú : "Lỗ thủng nhỏ, lẽ ảnh hưởng lớn, chắc sẽ lan rộng, khói chỉ bốc lên từ vị trí đó thôi, vẻ mưa dập tắt, chỉ còn khói… Ôi trời".

Đang dở thì bỗng nhiên tối om. Đèn lồng còn chịu nổi, tắt ngấm. Trong bóng tối mịt mù, Uông Cẩu Tử vô thức đầu tìm ánh sáng, thấy Lâm Vân Yên mang đèn dầu tiến đến.

"Tối quá”. Lâm Vân Yên bước , một chiếc đèn đặt lên bàn trống, chiếc trao cho Uông Cẩu Tử: “Ngươi dùng cái soi cho rõ”.

Uông Cẩu Tử nhận lấy. Đèn dầu dễ giữ thăng bằng như đèn lồng, sợ dầu đổ, dám giơ cao.

Lý Thiệu tiếp tục ngước lên , nhưng thấy rõ, bèn bảo Lâm Vân Yên: "Lấy cái đèn bàn đây”.

Lâm Vân Yên động đậy, khẽ xoa ngón tay, đầu ngón tay một viên sỏi nhỏ: "Uông công công lấy giúp , tay mới cầm chắc, phỏng ”.

Lý Thiệu , thì làu bàu "yếu đuối". Mà thì , cũng chẳng phản đối. Uông Cẩu Tử cũng phát hiện gì bất thường, yếu đuối với tiểu thư khuê các quả là việc thường tình, bèn hạ tay đang giơ cao xuống.

*****

Ngay đó, Lý Thiệu đưa tay như đón lấy chiếc đèn dầu. Uông công công ngẩn , vốn ý định đưa đèn qua, chỉ định cầm cả hai chiếc để soi sáng. thấy Điện hạ đưa tay, nghĩ đưa thì vẻ ...

Chỉ một khoảnh khắc ngỡ ngàng ngắn ngủi, điều rơi mắt Lâm Vân Yên. Ban đầu nàng định để cho Uông công công cầm hai chiếc đèn, khi tay cầm vững mới tay, nhưng cơ hội xuất hiện bất ngờ như thế, thể bỏ qua. Ngón tay khẽ búng nhẹ, đúng lúc tay Lý Thiệu sắp chạm đến đèn dầu, Lâm Vân Yên nhanh tay phóng một viên đá nhỏ , trúng ngay tay tên thái giám, giật buông lỏng tay. Lý Thiệu kịp cầm chắc, chiếc đèn dầu nghiêng , rơi xuống đất, lăn lông lốc, dầu đèn loang xung quanh. Tấm màn gần đó lập tức bén lửa, tiếng nổ lép bép vang lên.

Tên thái giám sững một lúc, bàng hoàng tay , hiểu cầm chắc . Hình như đau đớn châm chích? Hắn cũng chắc chắn lắm, lúc sực tỉnh thì vội vàng vỗ tay tấm màn đang cháy. Lý Thiệu vẫn đơ , tay còn giơ lên, nửa khuôn mặt rực sáng ánh lửa, đầy vẻ bối rối. Lâm Vân Yên chỉ lo chăm chú quan sát Lý Thiệu. Ngọn lửa đó sẽ cháy lâu. Tấm màn dễ bén lửa, nhưng trần nhà dột nước cho căn phòng lúc nào cũng ẩm ướt, cả màn cũng ẩm. Nếu thêm dầu, khi ngọn lửa chẳng cần Uông công công vất vả dập tắt, chỉ bốc lên một chút tắt thôi. Thời gian gấp gáp, nàng thể bỏ qua cơ hội , nhất định khiến Lý Thiệu thêm hoảng sợ.

Nàng cầm chiếc đèn bàn, tiến gần mặt hơn, bước tới vài bước, cất giọng lo lắng: “Có cháy, coi chừng”.

Giọng vang lên bên tai Lý Thiệu, giật cất tiếng. Trong ánh sáng chập chờn của ngọn lửa, gương mặt quen thuộc đến kỳ lạ.

Ngay lúc đó, Uông công công đang dập lửa cũng hét lên: “Điện hạ ngoài tránh , coi chừng lửa”.

Lý Thiệu ngọn lửa cháy tấm màn, gương mặt quen thuộc đó, hiểu trong đầu chợt hiện lên hàng loạt hình ảnh, như cơn sóng lũ tràn tới, khiến choáng váng. Chiếc đèn dầu lật. Ngọn lửa từ thuở nhỏ. Vị thái giám xa lạ, nhưng dáng hình quen thuộc của một phụ nữ. Cột trụ đang sập xuống, đại điện bốc cháy... Lý Thiệu hét lên một tiếng kinh hoàng, loạng choạng bỏ chạy ngoài.

Loading...