Yến Từ Quy - Chương 406: Tiếng sấm như mẹ nhắc nhở ta
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:31
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Thiệu là dã tâm. Từ Giản từng tiếp xúc nhiều , hiểu rõ tính cách của . Dã tâm của Lý Thiệu chừng mực, gặp chuyện bực bội khó tránh khỏi lộ rõ bộ mặt thật. Cũng như khi đắc ý, thì cũng thể giấu. Vì , dáng vẻ Lý Thiệu lúc , Từ Giản rằng đ.á.n.h giá của lúc phần lệch lạc. Có vẻ Lý Thiệu hề khó, hoặc dù , cũng thành công phản pháo …
Trước mặt các quan Lễ bộ, Từ Giản giữ thái độ đúng mực, chỉ đến khi Lý Thiệu bước tới mới cung kính chào. Lý Thiệu gật đầu đáp .
“Điện hạ”. Từ Giản : “Thần lấy các văn thư cần xem hôm nay từ kho”.
Lý Thiệu khẽ nhướn mày, hiểu ý : “Ta sẽ xem ”.
Cả hai cùng trở về thư phòng. Từ Giản đưa cho Lý Thiệu vài cuốn tài liệu liên quan . Lý Thiệu lượt qua bìa, tỏ vẻ nghi hoặc Từ Giản. Từ Giản trả lời, ánh mắt lướt đến chỗ của Uông Cẩu Tử. Lý Thiệu hiểu , mỉm nhạt, nghĩ bụng Từ Giản thật quá mức cẩn thận. Thôi thì phụ hoàng cũng bảo cẩn thận. Uông Cẩu Tử bận rộn pha , châm nước, mài mực, trải giấy, Lý Thiệu nhẫn nại chờ lo liệu xong xuôi mới vẫy tay.
“Điện hạ?”. Uông Cẩu Tử bước lên chờ lệnh.
“Ra ngoài xem xét tình hình xem ”. Lý Thiệu nhướn cằm: “Bị một trận ngẩng đầu lên nổi, chắc giờ họ khó chịu lắm”.
Uông Cẩu Tử lưỡng lự. Theo lý thì nên ở gần Điện hạ, đây là thời kỳ nhạy cảm, nhỡ xảy chuyện… cũng chút tâm tư của Điện hạ, chiến thắng như thế, mà thấy thành quả chứ? Lại ai thể . Thôi , để tự . Đây là Lễ bộ, quan bên ngoài đông đúc, nếu gây chuyện, Phụ Quốc công chắc chắn sẽ chặn . Nếu Phụ Quốc công giữ bình tĩnh , thì sẽ lộ mặt. Phụ Quốc công kẻ ngốc.
Nghĩ , Uông Cẩu Tử mỉm : “Nô tài ngay đây”.
Đuổi Uông Cẩu Tử , Lý Thiệu thở phào, nghiêng chìa tay về phía Từ Giản. Từ Giản đưa bản văn thư cầu phúc cho : “Điện hạ lâu, thần lướt qua một lượt tên tuổi thị vệ, nội thị, bà tử cũng đều chép , sẽ giao cho Tào công công”.
“Với khả năng của Tào công công, lẽ sẽ tra ít nhiều”. Lý Thiệu đáp: “Ta cũng xem qua thử”.
Tiên đế bệnh nặng, phụ hoàng lên chùa Định Quốc cầu phúc, đây là đại sự, lễ nghi trong chương trình thực hiện kỹ lưỡng. Lý Thiệu khi chỉ bốn, năm tuổi, chỉ theo phụ mẫu, gần như ấn tượng gì về các nghi lễ, càng nhớ những cái tên. Những cận thì mơ hồ nhớ vài tên, nhất là Lưu ma ma của mẫu hậu, Tào công công mà phụ hoàng nhắc đến cũng trong danh sách, nhưng chi tiết hơn thì nhớ nổi.
“Trong , loại trừ Tào công công, thì mười một thái giám còn một kẻ là phóng hỏa”. Lý Thiệu với vẻ căm phẫn.
“Không chắc ”. Từ Giản : “Hắn thể thái giám thật, chỉ là áo thái giám mà phóng hỏa, khi là thị vệ, hoặc cũng thể trong đoàn từ đầu, lén chùa, vốn là thái giám nên hành xử lộ dấu vết, hẳn nhớ nào dư ”.
Lý Thiệu thắc mắc: “ thấy mặt , cảm giác quen”.
“Điện hạ lúc là hoàng tôn, ngoài của Tiềm phủ, khi cung vẫn gặp mặt của nội cung, thể Điện hạ từng thoáng thấy”. Từ Giản giải thích.
“Nếu theo như ngươi thì sổ sách chẳng vô dụng ?”. Lý Thiệu hỏi.
Từ Giản đáp: “Phải thì cũng chỉ là thần phỏng đoán, chắc đúng. Phải chờ tra xét kỹ lưỡng mới tiến thêm ”.
Sự tin tưởng sẽ kéo dài, nhưng trong thời gian tới thì thể thiếu . Lý Thiệu càng tin tưởng , thì càng dễ để tiết lộ bí mật ở chỗ Uông Cẩu Tử.
Từ Giản cúi đầu : “Thần sẽ cố gắng sớm triều”.
Đang lúc chuyện, Uông Cẩu Tử từ ngoài bước .
“Có tin tức gì ?”. Lý Thiệu hào hứng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-406-tieng-sam-nhu-me-nhac-nho-ta.html.]
“Nô tài , sắc mặt Cố đại nhân lắm, là đang nén giận”. Uông Cẩu Tử đáp.
Lý Thiệu ha hả. Những , cảnh tượng Cố Hằng gây khó dễ vẫn còn in sâu trong trí nhớ , nay thấy thoải mái hơn nhiều: “Ta nhịn lâu ”.
“Điện hạ, coi chừng tai vách mạch rừng”. Từ Giản nhắc nhở tiếp lời: “Hắn vốn luôn dẫn đầu, nhường đường, lẽ nghĩ khác thể thành mục đích , ngờ Điện hạ phá tan kế hoạch. Bản mà chẳng , tất nhiên là nén giận ”.
“Để tự nén giận , Điện hạ mà chủ quan, lỡ kẻ dâng sớ tố cáo thì trận thắng hôm nay sẽ nhả đấy”.
Nghe nửa đầu, Lý Thiệu phần vui, nhưng Từ Giản phân tích về Cố Hằng thì thả lỏng phần nào. Tất nhiên, cái miệng của Từ Giản vẫn khó ưa như thế. Thật uổng mới thấy Từ Giản thuận mắt, nhưng cho cùng, bản tính khó đổi. Thôi . Giờ vẫn còn cần đến Từ Giản. Chỉ cần đừng quá đáng, thì Lý Thiệu cũng đến nỗi nhịn .
“Ta ”. Lý Thiệu lầm bầm.
Uông Cẩu Tử thêm tin tức gì nữa, chỉ lặng lẽ quan sát Lý Thiệu và Từ Giản. Trông qua thì vẻ thứ vẫn bình thường… Uông Cẩu Tử tiến lên, vô tình chú ý thấy án thư của Lý Thiệu bản tấu nào mở, giấy cũng hề chạm bút, khỏi đảo mắt suy tính.
Từ Giản thấy, lên tiếng: “Điện hạ, nên xem tấu chương , một đống dày thế , cần tốn nhiều công sức đấy. Nếu còn gì của buổi triều hết, để đến giờ nghỉ trưa bàn tiếp”.
Lý Thiệu hừ một tiếng, thuận tay lật mở một quyển . Uông Cẩu Tử hiểu vấn đề. Thời gian mặt, Điện hạ và Phụ Quốc công bàn chuyện triều sớm. Chuyện cũng gì lạ. Để các gián quan và triều thần bắt bẻ, khiến Thánh thượng thể chê trách, Điện hạ hiếm khi cơ hội xuất sắc như , nhắc nhắc ?
Đến lúc bãi triều, các quan viên lượt thu xếp đồ đạc, chào hỏi về. Lý Thiệu dậy, Từ Giản một cái.
Từ Giản đặt bút xuống, cung kính : “Thần còn vài trang nữa, định nốt về, Điện hạ cứ ”.
Lý Thiệu chẳng khách khí, gọi Uông Cẩu Tử cùng rời khỏi đó. Đợi hết, Từ Giản sắp xếp giấy tờ bàn, đem các tấu chương xem xong cùng bản văn cầu phúc gửi kho lưu trữ. Tiểu vui vẻ mở cửa kho ghi chép. Từ Giản sắp xếp tấu chương theo hồ sơ, chọn thêm một ít đem về đặt án thư, đó cũng rời khỏi Thiên Bộ lang, vòng qua cửa Tây Hoàng cung, đưa thẻ bài . Bề ngoài là cung đón Lâm Vân Yên, nhưng thực chất là gặp Tào công công ở Từ Ninh cung. Tào công công “đặc biệt” mang thức ăn đến cho Hoàng Thái hậu. lúc quá sớm cũng chẳng muộn, Từ Giản đến, Tào công công cũng tới. Xong việc theo lễ, khi rõ việc ngoài mặt, Từ Giản đưa cho Tào công công một phong thư.
“Tất cả đều ghi trong đây ”. Từ Giản : “Sợ phận khác, hoặc ngầm giúp đỡ, nên chép hết danh sách thể ”.
Tào công công cất phong thư tay áo, khẽ: “Quốc Công gia cứ giao cho lão nô, lão nô sẽ kiểm tra cẩn thận”.
Xong việc, Lâm Vân Yên và Từ Giản khỏi cung, đến phủ Thành Ý Bá.
Tiểu Đoạn Thị thấy hai đến thì khá bất ngờ, nhưng cũng nhiệt tình đón tiếp.
Lâm Vân Yên với Trần thị đón tiếp: “Con chỉ về dùng bữa với tổ mẫu thôi, bình thường thế nào thì cứ thế , thẩm thẩm cần chuẩn thêm gì ”.
Nghe , Trần thị theo phản xạ về phía Từ Giản. Nếu chỉ Lâm Vân Yên thì dễ xử, nhưng cả phu quân nàng về cùng, thể sơ suất …
Lâm Vân Yên hiểu rõ tính cách Trần thị, : “Nếu thẩm cứ rầm rộ như đón khách, thì con sẽ về nữa ”.
Nói đến mức , Trần thị đành theo nàng, “ thứ như thường”. Sau khi hai vợ chồng nội viện thăm Tiểu Đoạn Thị, họ đến thư phòng gặp Lâm Dư. Đứng ngoài cửa, Lâm Vân Yên hít sâu một chầm chậm thở . Đối mặt với sự thật về đêm mặt cha , nàng khỏi hồi hộp, nhưng cũng hiểu rằng, đây là con đường qua.