Yến Từ Quy - Chương 408: Có một thái giám họ Đồng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:33
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Lâm Vân Yên vẻ kỹ, Từ Giản thoáng ngập ngừng. Thật chỉ một chính thức đối đầu với Lý Tuấn. Khi đó, nhận lệnh Thánh thượng đến Vĩnh Tế cung hỏi về một chuyện cũ trong cung. Lý Tuấn hẳn hợp tác, nhưng cứ hỏi đông trả lời tây, qua , Từ Giản cùng nhận định với cha vợ. Rất tự phụ. Trong lời chẳng giấu sự khinh miệt và thù địch với Thánh thượng. khi nhắc đến Tiên đế, tỏ tôn kính, tất nhiên sự tôn kính đó thật giả thế nào thì chỉ .
Những còn chỉ là những canh bạc của Từ Giản. Khi tìm thấy cách thoát khỏi ngõ cụt, cứ thế đến Vĩnh Tế cung. Dù thất bại cũng chẳng , cần bận tâm đến ngày hôm qua ngày mai, ai mà sáng mai mở mắt sẽ thấy ở thời gian nào. Cùng lắm thì từ đầu, cùng lắm hơn nữa là còn cơ hội , thì cứ thế chấm dứt cho xong. Tiếc là lúc Từ Giản đặt hết thứ cuộc, nhưng Lý Tuấn hề như . Từ Giản kể cho Lâm Vân Yên về giao đấu thực sự, còn những khác chỉ thuật sơ lược, thực cũng chẳng gì chi tiết để kể.
Lâm Vân Yên tinh ý, hiểu rõ Từ Giản, nhận ngay sự phân biệt của giữa việc kể kỹ kể qua loa. Nàng dậy, đến bên Từ Giản, nắm lấy tay , ngước lên . Chỉ nghĩ đến việc Từ Giản từng liều như là đủ để hình dung ngõ cụt lúc , đồng thời nàng càng hiểu hơn lời từng với nàng “vì nàng ở đây”. Chính vì kiếp một Lâm Vân Yên tái sinh, mà mỗi ngày ở đời của Từ Giản mới vững vàng đến thế, và càng thêm thận trọng. Hắn thứ sụp đổ. Dù khi đ.á.n.h cược, nhưng sẽ liều lĩnh như lúc chỉ một , chẳng cần vốn liếng mà Vĩnh Tế cung đối đầu với Lý Tuấn, chỉ đơn giản nghĩ rằng cuộc cược thể giúp chọn lựa thêm phần chắc chắn. Một canh bạc như , ai mà xót xa?
Lâm Vân Yên đưa tay, vuốt nhẹ mặt Từ Giản: “Người ở Vĩnh Tế cung tính cách như thế, giao thiệp với thật dễ dàng gì”.
Từ Giản rũ mắt, đôi mắt sáng của Lâm Vân Yên, và thấy bóng hình của trong đó. Ánh mắt nàng trong veo, đầy sự quan tâm, khiến những điều mà vốn nay chẳng còn quá khó khăn.
“Cũng hẳn ”. Từ Giản suy nghĩ chọn lời: “Nói chuyện chính thức với quả dễ. Hắn là kiểu vòng vo, chẳng là trả lời , tránh nặng tìm nhẹ, mà là thích kiểm soát nhịp độ, thích chi phối bộ cuộc trò chuyện. Hắn thích cái cảm giác nắm vững cục diện, dù tỏ đối xử ngang hàng, nhưng bản chất vẫn luôn đặt ở vị trí cao hơn”.
“Không chỉ riêng , đoán ngoài tiên đế , cũng đối xử như với khác”.
Nghe , Lâm Vân Yên nhận xét: “Quả là tự phụ”.
“Ta từng chịu thiệt ở Vĩnh Tế cung”. Từ Giản như để an ủi Lâm Vân Yên: “Ta việc Thánh thượng giao, manh mối đủ thận trọng, nên tất nhiên là chiếm thế thượng phong. những lúc khác, chỉ cần điên cuồng hơn , nắm nghĩ gì. Dù chẳng lợi lộc gì, nhưng cũng hiểu phong cách của . Thời thế bây giờ khác, manh mối nhiều hơn, chúng chỉ hỏi mà còn cung cấp một tin cũ, dùng chuyện trấn Bảo Bình để kích động , nhắm đúng trọng tâm, dù kiểm soát tình hình, cũng dễ ”.
Giọng của Từ Giản trầm , vội vã, khiến Lâm Vân Yên cũng an tâm hơn. Nàng thầm nghĩ, đây chính là điểm mạnh của Từ Giản. Không cần cao giọng nặng lời, từng câu từng chữ của đều vững vàng, khích lệ, an lòng.
Ngón tay nàng vuốt nhẹ lên cằm Từ Giản hai cái, rụt tay , khẽ : “Có cứng đấy”.
Chuyển đề tài nhanh đến khiến Từ Giản sững , nhưng nhanh chóng hiểu , cũng tự sờ lên cằm, : “Sáng nay cạo tươm tất”.
Từ khi còn nhỏ, Lâm Vân Yên ở trong Từ Ninh cung, ở đó đầy đủ vật dụng dành cho nữ nhân. Từ Giản hiếm khi ở một đêm, những thứ khác thì tiện, chỉ thiếu mỗi d.a.o cạo râu. Hắn cũng định vì chuyện nhỏ mà phiền đến Tiểu Dư vông vông mượn, chỉ tiện tay cầm kéo cắt qua một chút, còn hơn cạo, nhưng tất nhiên thể so với khi d.a.o quen dùng. Từ Giản bèn phòng tắm. Bản , nhưng da thịt Quận chúa mịn màng, nếu cọ than phiền. Lâm Vân Yên xuống bên giường, bóng lưng Từ Giản, đợi đến khi khuất tấm màn, nét gương mặt nàng mới vơi . Phải kiên nhẫn thôi… Nàng tự nhủ với chính . Vĩnh Tế cung cứ là , cần một lý do chính đáng, một thời điểm thật thích hợp. Còn điều tra về tên thái giám mặt khỉ, Tào công công cũng cần thời gian, may thì ba năm ngày, may khi cả tháng. Trước khi rõ việc đó, còn xử lý Lý Thiệu một cách đúng mức. Từ Giản vượt qua bao thử thách, vất vả mới sự bình yên trong kiếp , hỏng, mà Lâm Vân Yên càng . Tổ mẫu và Hoàng Thái hậu vẫn khỏe mạnh, đại tỷ nàng sắp xuất giá, “Tam cô gia” của nàng cũng sắp về kinh. Từ phu nhân thoát khỏi Lưu Tĩnh, vài năm nữa đợi Lưu Sính cuộc hôn nhân , sống yên bình thì phu nhân sẽ phát điên nữa. Quan trọng hơn, Lý Thiệu phế truất… Cục diện mà hỏng , thật đáng tiếc.
Đêm khuya, trời lấp lánh .
Thành Hỷ chiếc ghế dài, tiếng bước chân thì giật tỉnh dậy, vội xoa mặt cho tỉnh táo. Hắn cầm đèn soi dọc hành lang, thấy tới khoác áo choàng dài, tóc buộc đơn giản, ánh đèn hắt từ đèn lồng hành lang khiến gương mặt nửa sáng nửa tối.
Thành Hỷ vội tiến lên vài bước: “Chủ nhân”.
Quý nhân bước phòng, tháo áo choàng đưa cho Thành Hỷ, xuống bàn trong nội thất. Thành Hỷ treo áo choàng lên, thắp từng ngọn đèn dầu trong góc phòng, rót thêm cho quý nhân một chén . Là giải rượu, còn ấm.
Quý nhân uống cạn, xoa nhẹ thái dương đang căng nhức, hỏi: “Uông Cẩu Tử tin gì mới ?”.
“Hôm qua khi trở về cung, Điện hạ và Ngự thư phòng, chuyện cụ thể thì Uông Cẩu Tử cũng rõ”. Thành Hỷ đáp: “Chắc là chuyện sét đ.á.n.h ở Tiềm phủ, việc lớn nhỏ rõ, nên họ đóng cửa bàn bạc”.
Quý nhân : “Vậy nên, cách ứng phó của Điện hạ trong buổi triều hôm nay, là do Thánh thượng hoặc Từ Giản chỉ điểm ?”.
Thành Hỷ đáp: “Chắc chắn là ”.
Với tính cách của Đại Điện hạ thì chẳng thể nghĩ mấy lời đó, ngoài Thánh thượng và Phụ Quốc công thì còn ai đây? Họ vốn hề ngờ đến công lao của Uông Cẩu Tử, do tranh công, mà là thái giám truyền tin cố ý bỏ qua, Uông Cẩu Tử chú ý.
“Chủ nhân”. Thành Hỷ hỏi: “Sấm sét khéo thế, đúng lúc đ.á.n.h Tiềm phủ, ngay mái nhà nơi điện hạ từng ở khi nhỏ?”.
“Phủ Thuận Thiên tra , đúng là sét đ.á.n.h gây cháy”. Quý nhân : “Nếu thật chuyện dẫn sét, hừ, bất kể là ai , cũng khen một tiếng ‘quả là tài giỏi’”.
Phép thuật ngoại đạo xưa nay vẫn , nhưng thì nhiều, thấy thì ít. Hắn nghĩ thể tay nghề cao đến . Hơn nữa, một khi sử dụng mà hiệu quả chẳng , thậm chí còn khiến Điện hạ dịp toan tính, hiệu quả thật uổng phí thuật pháp.
“Bảo Uông Cẩu Tử tinh ý, chút động tĩnh gì lập tức báo ”. Quý nhân dặn dò.
Thành Hỷ .
*****
Ở một nơi khác, Tào công công ghế Thái Sư, nhắm mắt dưỡng thần. Phùng nội thị khóa trong góc, bánh bao và miếng thịt hầm sàn, thỉnh thoảng nuốt nước bọt. Trước đó, bỏ đói gần nửa tháng, ngày nào cũng chỉ cho chút nước và cơm, đói thì c.h.ế.t nhưng cũng thể no. Cứ ngỡ hoa mắt là cực khổ nhất, ngờ nửa đêm nay, trong phòng tràn đầy hương thơm, mà chỉ thể , với tới. Cũng chẳng dám với tới. Tào công công dù nhắm mắt, các nội thị bên cạnh năng gì, nhưng Phùng nội thị hiểu rằng, ai nấy đều đang dõi theo . Để Phùng nội thị thèm thuồng như hai khắc, Tào công công mới mở mắt, hiệu cho một nội thị bẻ bánh bao. Nội thị hiểu ý, bẻ bánh bao đôi, dùng đũa xé một miếng thịt hầm, kẹp cả thịt và da bánh, nhúng chút nước sốt, c.ắ.n một miếng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-408-co-mot-thai-giam-ho-dong.html.]
“Thơm quá”. Hắn .
Phùng nội thị phắt đầu, kìm nữa, ánh mắt cứ lén . Trong lòng ông như hai tiểu nhân đang đấu đá , một bên bảo “lạnh tanh thế mà còn thèm ăn gì”, bên bảo “bao lâu thấy thịt còn chê lạnh?”.
Đợi nội thị nhồm nhoàm ăn xong cái bánh bao, Tào công công mới hỏi Phùng nội thị: “Thấy mùi vị thế nào?”.
Phùng nội thị nào . Nội thị bên cạnh lấy đũa chấm chút nước sốt, đẩy miệng Phùng nội thị, đầu lưỡi chạm vị ngọt béo ngậy. Phùng nội thị cảm thấy thơm ngon đến mức nhào miếng thịt heo .
“Tạp gia xem hiểu ”. Tào công công điềm đạm : “Ngươi chỉ là kẻ , hỏi thêm về cũng chắc ngươi rõ . Ngươi giống Vương Lục Niên, là từ trong cung, còn ngươi là bên ngoài . Kẻ ngoại lai thì so với Vương Lục Niên từng trải . ngươi gì thì tạp gia tin. Tạp gia đêm nay đến đây chỉ thiếu chút gì để lời giao nộp, ngươi giúp tạp gia giao nộp, tạp gia sẽ để ngươi ăn thịt heo ”.
Phùng nội thị chăm chú miếng thịt, rõ hết .
“Trừ Vương Lục Niên, ngươi còn qua với những thái giám nào khác?”. Tào công công hỏi: “Đừng vòng vo, ngươi tạp gia hỏi ai”.
Phùng nội thị nín thở. C.h.ế.t thì cũng sợ mấy, giơ đầu là chịu một đao, nhưng Tào công công để c.h.ế.t. Cái cảm giác c.h.ế.t từng nếm, thực sự là khiến run sợ. Chuyện của chủ nhân thì thể , nhưng chút chuyện lặt vặt đổi vài miếng thịt cũng nhỉ?
“Tiểu… tiểu nhân…”, Phùng nội thị l.i.ế.m môi: “Tiểu nhân với Vương công công quen lắm, lúc nhỏ gặp đôi ba . Tiểu nhân nhà bán , sống chung với mấy khác trong một ngôi nhà, ngày thường chỉ học phép tắc. Vương công công đến, vài câu với quản lý . Sau tiểu nhân cung tịnh , những chuyện đó chắc ngài cũng ”.
“Người quản lý là ai?”. Tào công công hỏi: “Những khác ?”.
“Người gọi là Bào quản sự, chắc cũng là thái giám, còn những khác thì tiểu nhân , từ lúc kinh gặp ”.
Tào công công hỏi: “Ngôi nhà đó ở thành nào, phố nào?”.
Phùng nội thị lắc đầu.
Tào công công bật : “Sao? Chỉ chừng đó thôi mà đổi lấy thịt heo ? Ngươi học cái phép tắc ngây ngô từ hồi nào thế?”.
Thấy Phùng nội thị ấp úng , Tào công công hỏi: “Ngoài Vương Lục Niên, ngươi còn gặp ai nữa?”.
“Có ba bốn ”. Phùng nội thị nhớ , : “Có hai chắc chắn cũng là thái giám, còn hai thì nhớ rõ, thể hoặc ”.
“Hai thái giám đó tên gì?”. Tào công công hỏi: “Trông ?”.
Phùng nội thị mếu máo: “Chuyện từ bao nhiêu năm , tiểu nhân thực sự nhớ nổi…”.
Tào công công nhạt, với hầu: “Bánh bao với thịt heo còn , các ngươi chia , Phùng nội thị đây chịu khai, cần bận tâm đến ”.
Nói , ông dậy định . Phùng nội thị ít, đồ ăn sắp mất thì sốt sắng hẳn lên: “Đồng… Đồng công công. Có một thái giám họ Đồng”.
Tào công công liếc một cái: “Tuổi tác, diện mạo, giọng , vóc dáng?”.
“Tuổi rõ, ba mươi hoặc tới, giọng kinh thành, vẻ ngoài gì nổi bật”. Phùng nội thị càng càng cuống: “Tào công công, tiểu nhân thật sự chỉ nhớ chừng ”.
Tào công công nhạt: “Cho nếm thử vài miếng”.
Phùng nội thị , nôn nóng, thèm thuồng: “Chỉ vài miếng thôi ?”.
“Bao lâu ngươi động đến đồ mỡ? Cho ngươi ăn, ngươi nghĩ ngươi nuốt nổi ?”. Tào công công đáp: “Cho ngươi nếm chút vị, đầu óc xoay cho kỹ, nhớ gì thì thật rõ ràng để đổi lấy đồ ăn. Đừng mong gạt tạp gia, nếu phát hiện ngươi dối trá, tạp gia cho ăn mấy miếng sẽ cắt ngươi mấy mảng, tự tính toán kỹ ”.
Phùng nội thị bất giác rụt cổ , nhưng dài . Cắn một miếng bánh bao chấm nước sốt, nhai lèm bèm: “Thịt. Ta ăn thịt”.
Ở bên Phùng nội thị chịu mở lời chút ít, còn bên , Tào công công gặp khó khăn khi truy tìm tung tích thái giám mặt khỉ. Đối chiếu với danh sách mà Từ Giản cho ông, Tào công công cẩn thận tra xét lý lịch từng thái giám. Thái giám gặp nạn, những theo Thánh thượng xuống núi đều khớp danh sách, những còn thì hoặc ở Bảo điện giữ đèn trường minh, hoặc là nghỉ ở gian gần bảo điện chờ phiên. Những thái giám còn sống, vẫn ở trong kinh thành thì dễ xử lý, qua là mặt khỉ . Những rời kinh, hoặc mất vì bệnh trong mấy năm gần đây, cũng quen để hỏi thăm, nhưng vì sợ đ.á.n.h rắn động cỏ, việc điều tra thận trọng.
Trong Ngự thư phòng, Tào công công đang cung kính bẩm báo: “Hiện tại tra xét, vẫn thấy thái giám nào mặt khỉ”.
Buổi chiều, Thánh thượng triệu Lý Thiệu cùng Từ Giản Ngự thư phòng để định đoạt chuyện sẽ đổi sang Hình bộ năm ngày nữa. Trong mắt văn võ bá quan, Đại Điện hạ ở Lễ bộ xem cũng đủ lâu . Dù rằng trong thời gian khi mắc bệnh, khi cấm túc, kéo dài hết đến khác, nhưng suy cho cùng cũng hơn một năm, đổi sang nơi khác cũng là điều bình thường. Vì , cuộc triệu kiến của Thánh thượng khiến những kẻ ý đồ suy đoán gì thêm. Thực tế, khi cửa đóng , nội dung bàn luận chính xoay quanh chuyện ở chùa Định Quốc.