Yến Từ Quy - Chương 410: Ta chưa từng gặp hắn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:35
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thiệu đúng là rõ. Mỗi Lưu Tấn nhắc tới Từ Giản, trong giọng điệu là bộ ác ý che giấu. Hắn giữ Lưu Tấn sai vặt, cũng chỉ vì Lưu Tấn và Từ Giản là em ruột mà tính cách khác biệt. Không ngờ, Lưu Tấn là kẻ tệ hại đến . Lưu Tấn gan hại , nhưng kẻ khác gan to đến mức lợi dụng Lưu Tấn mà giăng bẫy.

Từ Giản mỉm , tiếp: “Giấy hòa ly của Từ phu nhân và Lưu Tĩnh là do thần tự tay , còn A Sính đổi họ, Điện hạ nhắc thần, giờ là cô nương của phủ Phụ Quốc công, thần sửa họ Từ cho nó mới . Thần đối với Lưu Tĩnh và Lưu Tấn chỉ lòng nhân từ là xin Thánh thượng tha mạng, nỡ g.i.ế.c, mà là Từ phu nhân và A Sính đau lòng. Dẫu , đó cũng là phụ sinh và trưởng, dù thần ghi Từ gia thì vẫn để tang. Nếu vì chịu tang Lưu Tĩnh ba năm, thần sẽ lỡ chuyện thành với Quận chúa. Sao thần thể để bọn họ lỡ việc đại sự của đời chứ?”.

Lý Thiệu: …

Lý lẽ đấy, thể phản bác. Nhất là tận mắt chứng kiến Từ Giản và Ninh An bên , dẫu quá nhiều cử chỉ mật ngoài, nhưng tình cảm thì một cái là rõ. Huống chi, lúc Từ Giản bày mưu, Ninh An cũng ít góp sức, rõ ràng là cùng một giường mà thành tri kỷ. Bị Từ Giản đả kích một hồi, Lý Thiệu quên mất đang truy cứu chuyện gì ban đầu.

Từ Giản vẫn chiếm thế chủ động: “Ngài là Thái tử, sẽ tính kế ngài, cài bên cạnh ngài, nay ngài còn là Thái tử, cũng thể yên tâm, vẫn sẽ để tiếp cận ngài”.

Lời Lý Thiệu thấy cũng đúng: “ là thế”.

“Vậy còn Uông công công?”. Từ Giản với giọng thăm dò: “Thần nhớ là đến từ Vĩnh Tế cung”.

“Hắn dám ”. Lý Thiệu khẩy: “Hôm qua mới dùng chuyện của Phùng Thường để cảnh cáo , ngươi thấy mặt tái mét ”.

“Ngài với về Phùng Thường ?”. Từ Giản hỏi tiếp.

“Hắn hỏi tới thì cảnh cáo vài câu thôi”. Lý Thiệu nhạt.

“Cảnh cáo là đúng”. Từ Giản : “Thần thấy cũng lanh lợi, chỉ cần ý đồ gì thì vẫn dùng ”. Rồi đổi giọng: “Ngài nhắc tới ‘Đồng công công’ với ?”.

Cuộc trò chuyện diễn suôn sẻ, Lý Thiệu đề phòng, cũng chẳng mảy may nghĩ ngợi: “Có nhắc một chút”.

Ánh mắt Từ Giản tối . Quả nhiên là thế. Lý Thiệu Uông Cẩu Tử dò hỏi cũng là điều trong dự liệu. Uông Cẩu Tử chuyện gì, chắc chắn sẽ tìm cách truyền , tự dưng mất tăm mất tích, hẳn là đang lo cho việc của . Từ Giản qua cửa sổ, thêm về Uông Cẩu Tử.

Còn Lý Thiệu bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn, cằn nhằn: “Rơi xuống hố xí ? Lâu thấy bóng dáng”.

Từ Giản cầm bút, giả vờ hờ hững đáp: “Chắc việc gì đó vướng bận thôi?”.

“Hắn thì việc gì chứ?”. Lý Thiệu khẩy.

Qua thêm hai khắc nữa, Uông Cẩu Tử mới xuất hiện.

Lý Thiệu hài lòng : “Đi thế? Trà nước cũng ai lo”.

Uông Cẩu Tử ngượng ngùng, : “Nô tài mấy vị đại nhân bàn về thời tiết, bảo trời nhiều mây, e chiều nay sẽ gió mưa, ngài mặc phong phanh, nô tài bèn về Dục Khánh cung lấy áo choàng cho ngài”.

Sự bực dọc trong lòng Lý Thiệu nhạt ít khi thấy áo choàng tay Uông Cẩu Tử. Thảo nào lâu , về cung lấy đồ thì cũng hợp lý. Ý thì là , việc cũng là việc đúng, chỉ là cách thức đúng.

Lý Thiệu trách: “Không quy củ, nhớ một tiếng. Thôi, pha bình mới ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-410-ta-chua-tung-gap-han.html.]

Uông Cẩu Tử liên mồm xin , treo áo choàng lên, lấy ấm pha. Từ Giản bóng dáng Uông Cẩu Tử đang bận rộn, thu ánh mắt về, tiếp tục chuyện chính với Lý Thiệu. Đến giờ nghỉ trưa, vài quan viên tiệm mì tửu lâu gần đó, lấy cơm từ nhà mang theo dùng. Uông Cẩu Tử chuẩn sẵn cho Lý Thiệu, bên hầu hạ Điện hạ dùng bữa.

Từ Giản dậy ngoài rửa tay. Tham Thần mang cơm trưa đến, xách hộp thức ăn, theo Từ Giản, khẽ : “Không bám theo , cung , thể theo nữa”.

Từ Giản gật đầu. Tham Thần đợi ngoài nha môn, để nhận lệnh tùy cơ ứng biến. Thấy Uông Cẩu Tử khỏi nha môn, bèn âm thầm bám theo, nhưng tên chạy thẳng cung. Xem , gặp mặt hẳn là trong cung. Nếu , Từ Giản cũng thể chần chừ, sớm đến gặp vị Đồng công công quen để dò hỏi vài lời. Lý Thiệu kinh động khác, Từ Giản chẳng cần quá cẩn trọng, cứ trực tiếp tìm thôi. Còn khi Uông Cẩu Tử truyền tin sẽ dẫn đến kết quả gì… Kẻ luôn quen với việc “cắt đuôi”, sẽ tiếp tục như

Ánh chiều tà nhuốm sắc đỏ lên cả kinh thành.

Trong viện, Đồng công công ghế đẩu, mặt là cái cối giã thuốc, chân giẫm lên bàn đạp nghiền t.h.u.ố.c bột. Ngoài cửa tiếng bước chân, ông khựng , ngẩng đầu cửa, nhanh thấy rõ tới.

Là Thành Hỷ.

“Làm gì mà thời gian ghé qua…”, lời cất lên, Đồng công công nhận sắc mặt của Thành Hỷ, tim khỏi đập mạnh: “Có chuyện gì ?”.

Thành Hỷ nhanh tay khép cửa , sang khẽ: “Ta tranh thủ chút thời gian đến đây, chỉ hỏi ngươi một chuyện”.

Đồng công công bỏ chân xuống, dịch cối giã t.h.u.ố.c sang một bên, xoa tay: “Ngươi cứ hỏi”.

Thành Hỷ ghé sát tai ông: “Tên nội thị Phùng Thường nhắc đến ‘Đồng công công’, ngươi để lộ sơ hở nào tay ?”.

Đồng công công trợn to mắt, ngạc nhiên : “Ai cơ? Phùng Thường? Ta từng gặp ”.

Thành Hỷ thoáng lưỡng lự: “Nghĩ kỹ xem?”.

“Ta chút manh mối gì”. Đồng công công trong phòng: “Chủ nhân chuyện ?”.

Thành Hỷ lắc đầu: “Uông Cẩu Tử mới truyền tin, kịp báo chủ nhân, ngươi thật sự từng liên hệ với Phùng Thường chứ?”.

“Ta mới năm tuổi tịnh , việc trong cung bao nhiêu năm, tuổi nghề khi còn lớn hơn tuổi của Phùng Thường”. Đồng công công đáp: “Khi cung cũng chẳng do tiếp nhận, lúc cũng còn ở trong cung nữa, lấy cơ hội gặp ? Nếu ngươi chủ nhân cài Đông cung, bảo rơi tay Tào công công, còn chẳng như ”.

Thành Hỷ thì gật đầu, chợt nghĩ , hỏi: “Lúc ai là bảo vệ Phùng Thường khi kinh? Chẳng lẽ ngươi từ lâu , ngươi quen nhưng ngươi?”.

Đồng công công cau mày, vẻ mặt đầy lo âu: “Phùng Thường còn gì nữa ?”.

“Không rõ, chỉ truyền lên thôi”. Thành Hỷ đáp: “Chuyện vụn vặt nhiều quá, cũng nhớ hết, để tra sổ sách xem xuất của Phùng Thường thế nào ”.

Nói Thành Hỷ : “Ngươi cũng nghĩ thêm xem, gì cứ cho ”.

Vừa lưng, Thành Hỷ Đồng công công níu tay .

 

Loading...