Yến Từ Quy - Chương 413: Hắn còn chẳng dám giết ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:39
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Giản khéo léo xen thật lẫn giả, kể hết chuyện núi và chuyện trấn Bảo Bình. Những tiếp xúc với Lý Tuấn cho ít kinh nghiệm, hiểu rõ rằng để chiếm thế thượng phong khi trò chuyện với Lý Tuấn, thì thể “thật thà”. Chỉ thật giả đan xen, mập mờ, mới khiến Lý Tuấn thể đoán , và mới thể nắm chủ động. Quả nhiên, Lý Tuấn trông thì hờ hững, nhưng thật chăm chú lắng hết câu chuyện của Từ Giản. Sau đó, ông nhếch môi mỉm . Lý Tuấn tin ? Nếu đây là đầu gặp mặt, Từ Giản lẽ sẽ hoài nghi như . giờ thấy rõ, thật Lý Tuấn đang suy nghĩ, chỉ là ông lộ , dùng nụ mập mờ để “câu giờ”. Từ Giản đáp bằng nụ tự tin, như thể còn nắm chắc hơn cả Lý Tuấn. Chính vì mà Lý Tuấn càng khó đoán. Chuyện sét đ.á.n.h Tiềm phủ lớn như thế, ông đương nhiên từng . Ngay cả chuyện Lý Thiệu Kim Loan điện phân trần, khiến đám triều thần lúng túng chẳng lên xuống, ông cũng kể . Cảnh tượng náo nhiệt trong buổi triều , khiến Lý Tuấn kể mà vỗ tay lớn. Khi ông còn , tên ngốc Lý Thiệu lúc lanh lợi, ai bày mưu cho .

Giờ đây, Từ Giản đẩy câu chuyện xa hơn. Tiên hoàng hậu chỉ nhắc nhở Lý Thiệu, mà còn khai thông trí nhớ, khiến nhớ chuyện đêm . Thật đúng là… Nói tin thì thấy nhiều điểm đáng tin. Còn nếu bảo là tin thì việc tiên hoàng hậu cõi âm còn giáng sét, chẳng khác gì bảo ngày mai tiên đế sẽ đội mồ sống dậy.

“Ngươi…”, Lý Tuấn khẽ thở một , : “Ta chỉ là ở lâu trong Vĩnh Tế cung, đầu óc hỏng”.

Từ Giản mỉm ông: “Ta cứ nghĩ rằng, so với những chuyện nhỏ nhặt như báo mộng sét đánh, thì ngài sẽ quan tâm hơn đến chuyện đêm hơn”.

Lý Tuấn bật .

Từ Giản : “Ngài nghĩ ? Phân tích của hợp lý ?”.

“Hợp lý, tất nhiên là hợp lý”. Lý Tuấn đặt chén xuống, dựa lưng gối: “ liên quan gì đến ? Ta từ lâu, bọn cướp do sai khiến, lửa cũng do châm. Lý Ngân nó tìm thái giám mặt khỉ gì đó, thì tự mà tìm. Ở Vĩnh Tế cung , chẳng thái giám mặt khỉ nào ”.

“Sao liên quan đến ngài ?”. Từ Giản hề tỏ vẻ vội vã: “Hắn bày mưu to lớn như thế, cuối cùng đưa Thánh thượng lên ngôi. Nhìn từ kết quả, lợi gì, nhưng ngài và Lý Mịch hại đến khổ. Hắn sắp đặt vụ sơn tặc cướp bóc, kéo theo cuộc chiến dẹp loạn quy mô cả triều. Lý Mịch nóng nảy, đem bọn tù tội thành công lao, liệu ý của là do Vương Lục Niên xúi giục? Giờ thật khó mà rõ. Lý Mịch mắc bẫy, các vị hoàng tử khác cũng cuốn để tụt phía . Khi ván cờ bày, giấu tên tố cáo, phơi bày sự thật ở trấn Bảo Bình, nhằm thẳng mũi nhọn Định Vương. Thánh thượng tin ngay, nhưng ngài thì tích cực công kích Định Vương”.

Dừng một chút, Từ Giản vẻ mặt điềm tĩnh của Lý Tuấn, mới tiếp tục: “Với khả năng của ngài, ngài hẳn tin , nhưng ngài sẽ bỏ qua cơ hội kéo Định Vương xuống. Định Vương vì áp lực mà ngã bệnh, cuối cùng qua đời. Tiên đế giận dữ, xử lý Lý Mịch và ngài. ngài thử nghĩ mà xem, năm đó ai truy cứu về cái c.h.ế.t của Định Vương, giờ ngài , kẻ tay dùng độc với Định Vương là Vương Lục Niên. Kẻ , dùng trấn Bảo Bình điểm mở màn, bày mưu dẹp loạn phơi bày, g.i.ế.c Định Vương bằng độc, hủy hoại Lý Mịch, giam cầm ngài. Ngài là thành quả của , đồng thời cũng là quân cờ để g.i.ế.c Định Vương. Đây là gì chứ? Là bán mà còn đếm tiền ”.

Lời dứt, khuôn mặt Lý Tuấn vốn giữ vẻ thản nhiên cũng suýt kiềm chế nổi. Với bản tính kiêu ngạo, đây là một sự sỉ nhục lớn. Mà ông chẳng thể nào phản bác.

Từ Giản như thể hề để tâm Lý Tuấn tức giận , tiếp lời: “Tất nhiên, cũng kẻ hảo. Tranh giành ngôi vị vốn là miếng bánh ít mà nhiều kẻ nhòm ngó, kẻ thù bớt thì càng , ngờ vụ hỏa hoạn ở chùa Định Quốc gây nên chuyện c.h.ế.t chóc, kéo Thánh thượng vô tâm tham gia, cuối cùng giành . Ngài nghĩ mà xem, nếu vụ trấn Bảo Bình, Thánh thượng vẫn là vị lục hoàng tử nhàn nhã chỉ cãi với hoàng tử phi. Lý Mịch Vương Lục Niên lừa đường khác, nhưng cơ hội tấn công Định Vương rõ ràng, ngài chắc chắn cũng sẽ tiên phong. Kết quả cuối cùng, chắc định đoạt”.

Lý Tuấn ngửa đầu uống cạn chén . Hình ảnh quá khứ lượt hiện lên trong đầu, ông nhớ rõ Kim Loan điện năm , khi từng kẻ đều c.ắ.n chặt lấy , ai nấy đều toan tính riêng. Cảm giác bóp chặt cổ họng đối phương đến ngộp thở vẫn còn rõ mồn một trong cơ thể ông. So với Vĩnh Tế cung một gợn sóng của hiện tại, quả là một trời một vực.

“Sao?”. Lý Tuấn đặt chén xuống, hỏi Từ Giản: “Ngươi moi một ?”.

“Sao thể là moi chứ?”. Từ Giản mỉm rót thêm cho Lý Tuấn: “Ta chỉ xem ngài nghĩ thế nào, ngài nghi ngờ ai giật dây các vị hoàng của bày màn kịch ?”.

Lý Tuấn bật lớn, xong ông Từ Giản với vẻ giễu cợt, từng từ một: “Ai cũng thể nghi ngờ”.

“Vậy ?”. Từ Giản hỏi.

Lý Tuấn giành thế chủ động, nhưng Từ Giản để y đạt ý . Hắn bình tĩnh đáp: “Vậy ngài cứ từ từ , từng một, sẽ lắng cẩn thận”.

Nụ Lý Tuấn thoáng lặng . Người như thế , đúng là hiếm thấy. Nghĩ , địa vị của ông giờ đây còn như . Lúc còn là tam hoàng tử ngang dọc chốn triều đình, vị quan nào dám xử sự với ông như ? Kẻ điềm đạm, nhút nhát thì lời răm rắp. Kẻ nóng tính, gan lớn cũng vài kẻ dám bỏ và mắng . như thế , bề ngoài phục tùng, thực chất chống đối, thật là hiếm thấy.

Lý Tuấn trong lòng khó chịu, càng thuận theo Từ Giản, giọng nhẹ bẫng mang đầy châm biếm: “Ta nghi ngờ ai, thì ? Ta hỏi ngươi, Lý Ngân dám tay ? Quan phủ xử án cần chứng cứ, hoàng đế g.i.ế.c thì cần quá câu nệ. Vua thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t, chỉ cần vua dám sai thần c.h.ế.t. Ta bảo là Lý Độ, sẽ g.i.ế.c Lý Độ ? Ta là Lý Vân, sẽ g.i.ế.c Lý Vân? Hắn dám, đến g.i.ế.c còn chẳng dám”.

Từ Giản đáp, nhưng thầm tán đồng trong lòng. Thánh thượng kiểu hành động bất chấp.

Lý Tuấn dường như hứng thú hẳn lên, bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Phụ hoàng chỉ giam , vẫn để sống. Lý Ngân là một kẻ đầy đạo lý, dám trái với di ngôn của phụ hoàng. Ta ở Vĩnh Tế cung, ăn ngon mặc , mùa đông than ấm, mùa hè chè bát giải nhiệt, cuộc sống thư thái. Ngay cả còn sống, thì bằng chứng, sẽ dám động đến Lý Độ ? Ta với Lý Ngân là hai kiểu khác , chẳng bận tâm nhiều. Ta g.i.ế.c Lý Độ thì g.i.ế.c, Thị lang mắng cũng chẳng hề chi?”.

Từ Giản đến đây, tỏ vẻ như chợt hiểu điều gì, : “Vậy nên ngài nghi ngờ Tấn Vương hơn”.

“Ngươi… hừ!”. Lý Tuấn bật : “Ngươi thật thú vị. , nghi ngờ , nhưng cũng vô ích, chẳng thể nào mà đối chất với ”.

Từ Giản cũng . Lý Tuấn dù vẻ như mở lòng, nhưng trong lòng tỉnh táo hơn nhiều so với biểu hiện bên ngoài. Việc nhắc đến Lý Độ là lỡ lời, mà là cách một quân cờ từng sử dụng, bất kể đúng sai, đáp kẻ chiến thắng. Thánh thượng nghi ngờ gì nữa chính là thắng cuộc, còn Tấn Vương, từng vẹn rời khỏi tay Tiên đế, trong mắt Lý Tuấn đang giam cầm, cũng là kẻ thắng cuộc thể phủ nhận. Lý Tuấn vẫn cố gắng kiểm soát cuộc trò chuyện. Nhận điều , Từ Giản tiếp lời về chuyện “Tấn Vương” mà chuyển chủ đề sang Uông Cẩu Tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-413-han-con-chang-dam-giet-ta.html.]

“Người trong Vĩnh Tế cung của ngài, Điện hạ chọn trúng là Uông Cẩu Tử”. Từ Giản : “Ngài giao cho Uông Cẩu Tử việc gì lạ lùng chứ?”.

Lý Tuấn đáp bằng một câu hỏi: “Ví dụ như gì?”.

“Liên lạc truyền tin, bày mưu tính kế cho Điện hạ”. Từ Giản gợi ý: “Như kiểu của Vương Lục Niên”.

“Sao ? Các ngươi nắm điểm yếu của Uông Cẩu Tử ?”. Lý Tuấn nhạo: “Đứa cháu ngốc nghếch của gạt nữa ?”.

Từ Giản trả lời, chỉ tiếp tục: “Dò theo Uông Cẩu Tử, manh mối đều hướng về Vĩnh Tế cung. Chiêu ngài thấy quen ? Giống như năm xưa, khi phân định tội trạng, chịu trận lớn nhất là ngài thì là Lý Mịch. Người đổi chút nào, vẫn dựa ngài để tính toán”.

“Cả bọn đều dựa ?”. Lý Tuấn bật , tay gõ nhẹ tay ghế như đ.á.n.h nhịp: “Hà! Vậy nhất định c.ắ.n chặt Lý Độ , đếm tiền giúp một thì còn , thứ hai thì đừng mơ. Lý Độ cho cơ hội c.ắ.n ? Chắc chắn là . Ta sẽ phân tích cho ngươi tâm tư của Lý Độ lúc . Hắn g.i.ế.c , diệt cỏ tận gốc, đổ tội cho Lý Ngân, đúng là việc thích nhất. Giả như bệnh c.h.ế.t, như Lý Thương cũng , nhưng nguyên nhân cái c.h.ế.t của Lý Thương các ngươi moi , chiêu giờ hiệu quả nữa. Mà g.i.ế.c thì vô vàn cách. Còn , ở ngay Vĩnh Tế cung , thì là chốn cấm địa, Lý Độ g.i.ế.c thì tất cả tội sẽ đổ lên đầu Lý Ngân. Ta c.h.ế.t vì bệnh, vì thắt cổ uống rượu độc, chỉ còn xem ngự sử thích chọn cách nào thôi. Ta thì sợ ngự sử, nhưng Lý Ngân để tâm”.

Lý Tuấn thường năng chẳng theo lẽ thường, lời đầy “cảm hứng” của vẫn khiến Từ Giản thể lơ là.

“Ta nghĩ”. Từ Giản Lý Tuấn: “Ngài vẫn tự chứng kiến cục diện hơn là tự lấy mồi nhử, khi Thánh thượng và Tấn Vương đấu thì ngài nhắm mắt xuôi tay, chẳng thấy gì cả, còn thấy tiếc cho ngài”.

Lý Tuấn liếc Từ Giản một cách đầy ẩn ý: “Ai , nhỡ để Lý Độ thành công thật thì ?”.

“Xin ngài cẩn trọng”. Từ Giản đáp: “Biết ngày khác đem bán còn lấy tiền lãi”.

Nghe , Lý Tuấn bật ha hả, kết thúc cuộc trò chuyện tại đó. Từ Giản dậy cáo từ. Lý Tuấn yên ghế, nhúc nhích, chờ đến khi còn thấy tiếng bước chân của Từ Giản ngoài hành lang mới cầm chén uống một ném mạnh chén xuống đất.

“Choang” một tiếng. Mảnh vỡ văng tứ tung. Gương mặt Lý Tuấn thoáng chốc sa sầm. Đừng thấy nãy giờ tỏ bình tĩnh, để Từ Giản chiếm thế, nhưng cũng rõ rằng thực sự kiểm soát Từ Giản. Ngược , Từ Giản dù chiếm ưu thế, vẫn thể hết những điều , những câu hỏi cần. Nói là ngang tài ngang sức, chỉ là Lý Tuấn tự an ủi mà thôi. Thực tế, thua. điều Lý Tuấn giận nhất là sự lão luyện và điềm tĩnh của Từ Giản, mà là cảm giác “ bán còn đếm tiền hộ kẻ bán”. Nghĩ đến những diễn biến năm xưa, nghĩ đến vai trò và Lý Mịch đóng trong cuộc tranh giành, lửa giận trong lòng bùng lên. Thậm chí, một thoáng Lý Tuấn còn nghĩ, khi cuộc sống của Lý Mịch hơn . Lý Mịch giáng thường dân, cấm kinh thành, nhưng vì đầu óc đơn giản, từ đầu đến cuối gì, cũng chẳng đến những vết d.a.o của Vương Lục Niên. Kẻ ngốc cái phúc của kẻ ngốc, càng dại càng đỡ lo nghĩ. Còn Lý Tuấn tự cho là thông minh hơn , cuối cùng lừa đau đớn. Bị giam cầm trong Vĩnh Tế cung, chỉ trơ mắt những sự thật dần hé lộ, mà chẳng thể chen tay . Làm uất hận .

*****

Bên ngoài, bước chân Từ Giản vẫn đều đặn. Tai thính, dù xa, vẫn rõ tiếng chén vỡ. Liếc tên nội thị dẫn đường bên cạnh, đó hề tỏ vẻ gì. Từ Giản mím môi, ánh mắt thoáng vẻ thích thú. Dù Lý Tuấn cố vẻ thản nhiên đến , tâm trí vẫn khỏi d.a.o động. Với tính cách của Lý Tuấn, càng nuốt trôi, càng thể quên, mà sẽ đêm ngày nhấm nháp nỗi căm hờn. Hôm nay chỉ mới nhắm Tấn Vương mà cung cấp bất kỳ chứng cứ nào, nhưng ngày mai sẽ khác. Chỉ cần nỗi uất ức nguôi, sớm muộn cũng sẽ mở miệng.

******

Ra khỏi Vĩnh Tế cung, Từ Giản về Ngự thư phòng. Vẫn là Tào công công hầu, Thánh thượng lắng xong lời bẩm của Từ Giản. Nghe về những lời của Lý Tuấn dọa dẫm “dám dám g.i.ế.c” Thánh thượng bình luận, chỉ hỏi: “Khanh , cho rằng Tấn Vương đang những chuyện đó?”.

Từ Giản đáp: “Hắn ”.

“Lời thể tin hết”. Thánh thượng ngừng một chút tiếp: “Tính , khi nổi điên thì bất chấp tất cả. Trước đây là vì quyền lực, giờ là vì lợi lộc, cơ hội chia rẽ như thế, chuyện gì chẳng dám bịa”.

Từ Giản hề ngạc nhiên phản ứng của Thánh thượng. Một là do tính cách của Thánh thượng, hai là vì với quá khứ của Lý Tuấn, những lời bằng chứng như thế khó thể Thánh thượng tin tưởng.

*****

Dựa tính cách của Lý Tuấn, Từ Giản cũng suy xét vài phần về lời ông . vốn dĩ Từ Giản và Quận chúa nghi ngờ Tấn vương từ , giờ Lý Tuấn tùy tiện bịa chuyện đến đó…

Từ Giản suy nghĩ một lát, bẩm với Thánh thượng: “Chính vì điên lên là bất chấp tất cả, thần lo rằng sẽ tự sát”.

Tào công công suýt nữa thì hít sâu một , vội mím môi. Sắc mặt Thánh thượng cũng sầm .

Từ Giản : “Hắn hung thủ thực sự là ai, chỉ tùy tiện đẩy trách nhiệm cho Tấn vương. Giờ khác xưa, khi đều cơ hội, nhưng hiện nay, ngài vững ngai vàng hơn mười năm, kẻ phía lật đổ ngài mà thiếu cơ hội. Nếu ở Vĩnh Tế cung c.h.ế.t một cách mờ ám, ngài sẽ ngự sử chỉ trích, kẻ sẽ lợi dụng tình thế mà gây sức ép. Khi đó, kẻ chiến thắng và những kẻ toan rút lui sẽ đối đầu nữa, triều đình rối loạn khôn nguôi, chẳng đúng ý ở Vĩnh Tế cung đó ?”.

 

Loading...