Yến Từ Quy - Chương 414: Người nhân hậu bị nhân hậu trói chặt
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:40
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không khí trong Ngự thư phòng lặng thinh, đến tiếng kim rơi cũng thể thấy. Thánh thượng chiếc bàn lớn, sắc mặt đ khó chịu. Lời của Từ Giản như lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng tim, xé toang sự yên bình giả tạo, phơi bày những mối thù hằn, vết thương lành từ cuộc tranh đoạt ngôi vị hơn mười năm . Đây là lời hù dọa. Vị Tam ca của ngài vốn là hiền lành, trong mắt khác thể chỉ là một nước cờ đáng để ý, nhưng trong suy nghĩ của Lý Tuấn thì thể là một nước cờ đầy toan tính.
Thánh thượng suy nghĩ lâu hỏi: “Khanh trò chuyện với hai khắc, theo khanh, sẽ ?”.
“Thần dám khẳng định”. Từ Giản cúi mắt: “Như ngài , quá điên cuồng, suy nghĩ của kẻ điên thì thể đoán . Thần khuyên, là tùy ”.
Thánh thượng thở dài, hỏi: “Khanh nghĩ thế nào về Tấn vương?”.
Từ Giản suy ngẫm đáp: “Tạm thời thần thấy nghi ngờ gì ở Tấn vương. Người ở Vĩnh Tế cung cũng chẳng chứng cứ gì, chỉ là bừa. Thần chỉ lo thật sự thực hiện nước cờ cuối cùng, đến lúc đó Tấn vương, Hiền vương một vương công nào khác sẽ bất ngờ tay. Hắn c.h.ế.t là hết chuyện, nhưng để cho ngài vô vàn rắc rối”.
Thánh thượng gật đầu: “Hắn tiên đế giam giữ trong Vĩnh Tế cung, suốt mười mấy năm qua trẫm bạc đãi gì, cũng coi như hết lòng hết , ngờ đến hôm nay còn lo tự sát, đúng là nực ”.
“Thánh thượng, g.i.ế.c thì dễ”. Từ Giản ngài: “Ngăn tự sát mới khó, kẻ quyết tâm c.h.ế.t, ai mà ngăn ?”.
“Chẳng lẽ trẫm trói ?”. Thánh thượng tự giễu, tự lắc đầu: “Không , trẫm thể trói , cũng thể điều giám sát, điều đến Vĩnh Tế cung chẳng là trúng kế của ? Một khi c.h.ế.t, trẫm sẽ thành hung thủ, còn khó thanh minh hơn cả việc mặc kệ c.h.ế.t”.
Thật là tình thế khó xử!
Sắc mặt Thánh thượng mệt mỏi, ngài thở dài: “Trẫm là hiểu tam ca, nhưng chẳng hiểu ông . Hắn điên như thế nào, trẫm điên, mà hiểu ? hiểu trẫm quá rõ, đúng, trẫm tuyệt đối sẽ g.i.ế.c , cũng vô cớ mà g.i.ế.c nhị ca, bát . Lý Tuấn chẳng màng danh tiếng, chẳng quan tâm ngự sử gì, nhưng trẫm thì khác”.
Tào công công lo lắng Thánh thượng. Điều ông lo ngại nhất là Thánh thượng sẽ đến cực đoan. Trong sử sách, minh quân, hôn quân, nhưng đạo vua lúc nào cũng là rõ ràng, trắng đen phần lớn là giữa hai ranh giới, luôn cân nhắc thiệt hơn. Đối với những kẻ đáng ngờ, sẽ thẳng tay g.i.ế.c, sẽ bày kế trừ khử, uy quyền là như thế. Thánh thượng là đủ khả năng để mưu tính như , chỉ là đến mức thế. Ít cũng đợi chứng cứ rõ ràng. Chẳng lẽ diệt sạch hoàng quốc thích? Những thủ đoạn tàn nhẫn như còn là vấn đề minh hôn quân, mà là bạo quân. Ông hầu hạ Thánh thượng bao nhiêu năm, , bản chất ngài phù hợp với con đường của một bạo quân.
“Chính vì ngài để tâm, ngài mới là Thánh thượng”. Từ Giản : “Nếu ngài còn thấy khó xử, hỏi ý kiến Hoàng Thái hậu, cũng nhất định đồng ý việc để ở Vĩnh Tế cung lừa ngài điều trái đạo”.
Nghĩ đến Hoàng Thái hậu, Thánh thượng giãn mày.
Từ Giản : “Thần chợt nhớ tới một , tổ mẫu của Quận chúa, lão phu nhân Thành Ý Bá”.
Chủ đề bất ngờ khiến Thánh thượng thấy hứng thú: “Ồ?”
“Theo lời Quận chúa, tổ mẫu là chính trực, giữ và luôn tuân thủ phép tắc đến mức cố chấp”. Từ Giản bật : “‘Mặt mũi còn nặng hơn mạng’, là nguyên văn của Quận chúa”.
Thánh thượng lớn: “Ninh An thật là, ngay cả với trưởng bối cũng giữ miệng”.
“Tổ mẫu sống chan hòa, dù khó khăn cũng gây mâu thuẫn, là lòng , chỉ điều đôi khi cũng dễ bắt nạt”. Từ Giản suy nghĩ thêm : “Năm xưa việc duy nhất tổ mẫu quyết liệt nhất là bắt đại tỷ của Quận chúa từ hôn với phủ Hứa Quốc công”.
Chuyện từ hôn của hai nhà Lâm và Tô náo động ít, từ khi Tô Kha đưa về phủ Thuận Thiên cho đến khi đày khỏi kinh, Thánh thượng đều nắm rõ, lúc Từ Giản nhắc chuyện cũ, ngài gật đầu.
“Lâm gia từ hôn là hợp tình hợp lý, Hoàng Thái hậu ủng hộ, trẫm cũng ủng hộ”. Thánh thượng nhận xét.
Điểm cốt yếu Thánh thượng nhắc đến chính là bốn chữ “hợp tình hợp lý”. Bởi đây cũng là thế bí của ngài lúc .
“ , nhất định hợp tình hợp lý”. Từ Giản gật đầu, theo lời của Thánh thượng, : “Rõ ràng là nhà họ Tô thất đức , nhà họ Lâm mới từ hôn, mà phủ Hứa Quốc công vẫn dấy lên bao lời bịa đặt hòng đảo lộn trắng đen. Tổ mẫu kiên quyết từ hôn, cũng rõ ràng, minh bạch, khiến cả ngài và Hoàng Thái hậu đều thấy việc đó thấu đáo hợp tình. Chỉ như , phủ Thành Ý Bá mới giữ thể diện, tổ mẫu cũng hổ thẹn. Tình cảnh ngài hiểu, vì ‘ nhân đức nhân đức ràng buộc’. Cả tổ mẫu lẫn Thánh thượng ngài đều như thế”.
Thánh thượng sâu mắt Từ Giản. Những đạo lý , ngài hiểu? từ miệng thần tử, từng câu từng chữ như thể hiện sự đồng lòng, lòng ngài thêm ấm áp.
Từ Giản né tránh ánh mắt của Thánh thượng, khẩn thiết : “Thần đoán Vĩnh Tế cung liệu sẽ hành động , nhưng thần tuyệt đối mong ngài vì ý niệm ‘báo thù rửa hận’ ‘trừ hậu họa’ mà động đến các vương gia như Tấn vương Hiền vương. Kẻ dĩ nhiên là căm ghét ngài, mà căm ghét nhất lẽ vị vua đang tại vị là ngài và kẻ gây nên sự kiện trấn Bảo Bình năm đó. Đối với , cách trả thù sâu cay nhất chỉ là lật đổ ngài, khiến ngài phiền muộn rối trí, mà còn là phá hủy đạo vua của ngài. Những gì khiến tiên đế và Hoàng Thái hậu năm đó nể trọng ngài, sẽ ép ngài tự tay hủy bỏ những điều đó. Nếu ngài , chẳng bước bẫy của Lý Tuấn ?!”.
Thánh thượng lặng thinh thật lâu. Trong lồng n.g.ự.c dâng lên một cảm xúc khó tả, khó chịu mà là cơn rung động từ sâu thẳm trái tim. Ngài sự kiên định trong lời khuyên của Từ Giản, sự kính phục trong đôi mắt đỏ hoe của Tào công công. Cũng là tiếng lòng của ngài. Ngài kẻ hành động hồ đồ, g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót. Điều đó chỉ vì tiên đế, mà bản ngài cũng như thế. Chuẩn mực đặt lên tình cảnh hiện tại, vây quanh bởi những mối nghi ngờ khiến ngài bối rối, nhưng cũng chính tại lúc , những bối rối dần tan biến. Đạo vua. Nếu sách, ngài thể đến hàng trang giấy. đến , văn chương lộng lẫy đến mấy, để cũng chỉ là thành tựu. Là để lòng thanh thản. Là hành động và tâm hồn hợp nhất.
Giọng Tào công công khàn : “Nô tài cũng nghĩ , chỉ là , nhưng nô tài cũng một câu thưa với Thánh thượng. Ngài luôn khen tiên hoàng hậu thông tuệ, rằng dạy dỗ ngài nhiều. Nếu tiên hoàng hậu nơi suối vàng , mong ngài vì báo thù cho mà đẩy các vương gia vô tội chỗ c.h.ế.t ? Người ngài, một vị vua nhân đức suốt mười mấy năm, vì mà bỗng hóa thành bạo chúa, để tiếng sử sách ?”.
Ánh mắt Thánh thượng thêm phần kiên định. Từ Giản biểu lộ gì, nhưng thầm thán phục Tào công công. là nội quan cận bao năm, năng khôn khéo, mà là trúng tim đen: Thánh thượng quan tâm điều gì nhất, cứ nhắm đó mà .
“Trẫm hiểu ”. Thánh thượng thở dài: “Trẫm sẽ chuyện hồ đồ. vẫn cần đề phòng Vĩnh Tế cung, Lý Tuấn hành sự khó lường, nếu biến thì cần thận trọng đối phó. Trẫm để tự tìm đường c.h.ế.t, cũng cho phép ép buộc quá đáng. Nếu thực sự dùng mạng để mưu tính, trẫm dẫu giải thích với trăm quan, cũng gì hổ thẹn. Thêm nữa, điều bất hạnh đôi khi là may mắn, dẫu trẫm mệt mỏi khổ sở, nhưng vẫn thể rõ kẻ nào đang bày mưu phía , điều khiển cả trẫm trong lòng bàn tay”.
Trời muộn, Tào công công tiễn Từ Giản ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-414-nguoi-nhan-hau-bi-nhan-hau-troi-chat.html.]
“Quốc công gia vất vả ”. Vừa , ông .
“Đâu vất vả bằng công công, hầu bên cạnh Thánh thượng chẳng dễ dàng gì”. Từ Giản đáp.
“Ngài khiêm tốn ”. Tào công công : “Được hầu hạ vị vua nhân từ thế là phúc phận của lão nô. Ngài xem, trái thế nào, Thánh thượng đều , xong cân nhắc”.
“Vâng”. Từ Giản gật đầu.
Tào công công liếc , thấp giọng bảo: “May mà Quốc công gia dám dám ”.
“Cũng là nhờ Thánh thượng chịu và phân định trái, mới dám ”. Từ Giản đáp: “Công công xem, từ An Dật Bá đến các ngự sử, ai dám ?”.
Tào công công bật , gật đầu: “Ngài ”.
Khi Từ Giản về đến phủ, đèn đuốc thắp dọc hành lang. Đi đến chính viện, ngẩng đầu thấy cửa sổ phía nam mở, Lâm Vân Yên bên cửa sổ, tiếng chân bèn đầu . Bốn mắt giao , nàng khẽ mỉm . Từ Giản nụ của nàng, bước chân ngập ngừng, vội vàng sải bước phòng.
Lâm Vân Yên mỉm hỏi: “Vừa đang nghĩ gì ?”.
“Nhớ thời khi thành ”. Từ Giản cảm thán: “Mỗi tiến triển gì, bàn luận cùng nàng cũng nhờ Trần Đông Gia nhắn tin. Lúc đó chỉ nghĩ, cưới nàng về mới thuận tiện. Giờ thì , hôm nay chuyện gì mới, lập tức thể kể nàng ”.
Lâm Vân Yên bật khúc khích. Dù nhẹ nhàng vui vẻ đến , khi xong tình hình nơi cung đình, nàng cũng nghiêm túc .
“Lý Tuấn cũng nghi ngờ Lý Độ nhiều hơn”. Lâm Vân Yên trầm ngâm: “Quả thực giống suy nghĩ của chúng ”.
“ thiếu bằng chứng”. Từ Giản đáp: “Không một manh mối nào rõ ràng, chúng thể cứ thế ép Thánh thượng giữ nguyên định kiến với Lý Độ, mà khuyên ngài chuyện hồ đồ. May là Thánh thượng chỉ vì bực tức Lý Tuấn mà nhất thời nổi nóng, bình tĩnh thì vẫn sáng suốt”.
Lâm Vân Yên gật đầu. Trong việc , nàng và Từ Giản đều cùng chung suy nghĩ. Không thể vì tìm kiếm sự thật mà chọn một con đường “tắt” đầy hiểm nguy. Nếu trả giá bằng thủ đoạn, thì khi xưa nàng nỗ lực cứu Tấn Thư. Giữ cho Lý Thiệu khỏi sai lầm là quan trọng, nhưng thể vì mà hy sinh Tấn Thư thể cứu . Xử lý triệt để kẻ là điều quan trọng, nhưng thể để những hoàng vô can chịu liên lụy. Lịch sử là tấm gương, đường tắt thường là con đường lối về. Một khi Thánh thượng m.á.u lạnh, triều thần cũng sẽ lo lắng, như chỉ triều đình mà cả thiên hạ cũng sẽ rơi cảnh bất an. Mà thiên hạ đại loạn, tuyệt nhiên là tương lai mà Từ Giản và Lâm Vân Yên mong . Lùi một bước mà , dù kẻ c.h.ế.t trong cơn hỗn loạn , thì vẫn còn đó Lý Thiệu. Thánh thượng một khi gạt bỏ ràng buộc của luân lý và đạo đức, còn giữ vững sự nhân từ, khi đứa con yêu nhất, liệu còn lầm nào thể khiến ngài phẫn nộ? Trước mặt sự buông thả và thiên vị, những chuyện đao kiếm cướp bóc chẳng là gì nữa. Chỉ điều duy nhất mới thể khiến Thánh thượng từ bỏ Lý Thiệu, đó là "tội nghịch tử". đến lúc Thánh thượng còn lẽ công bằng, thì phản kháng của Lý Thiệu thành hành động "thanh quân trắc". Thật bi hài, đảo ngược đúng sai.
*******
Ở Vĩnh Tế cung, Lý Tuấn đệm mềm, tay gảy đàn, tóc xõa tự nhiên. Ngược , bên chiếc bình phong, một thái giám sắc mặt trắng bệch đang quỳ gối. Gã thái giám cúi đầu sát đất, vai run lẩy bẩy.
Choang! Tiếng dây đàn đứt. Lý Tuấn liếc móng tay rạn, lắc đầu chán nản.
“Mạng của giờ thành vật quý đấy”. Hắn móng tay mỉm: “Ta c.h.ế.t thế nào cũng , c.ắ.n ai cũng ”.
Gã thái giám run rẩy đáp: “Ngài là ý gì? Nô tài... nô tài hiểu”.
“Ngươi hiểu?”. Lý Tuấn nhướn mày: “Đọc thì chứ? Bằng Lý Độ nuôi ngươi để gì?”.
“Lý Độ? Ngài, ngài đang đến Tấn Vương gia ?”. Giọng thái giám run rẩy hơn: “Nô tài phận thấp hèn, lọt mắt xanh của Tấn Vương gia ? Nô tài là của Vĩnh Tế cung, nào dám…”.
“Thôi ”. Lý Tuấn ngắt lời: “Là Lý Độ cũng , Lý Ngân cũng , bất kỳ ai họ Lý cũng . Dù cũng một , khiến ngươi ở Vĩnh Tế cung ăn cây táo, rào cây sung. À, thế cũng đúng. Vĩnh Tế cung là chốn cấm cung, ăn của Lý Ngân, của các ngươi, các ngươi bòn rút của ai thì tùy”.
Nói , Lý Tuấn dậy, chân trần đến mặt tên thái giám, giẫm lên vai gã, giọng lạnh lùng.
“Ta chán ghét Lý Ngân, một kẻ vô năng, tham vọng đoạt ngai vàng, xứng. Thế nên, dù ngươi từng tính toán hại , cũng cho ngươi một cơ hội để kéo Lý Ngân xuống”.
“Đương nhiên, trao đổi tương xứng. Ta đem mạng cược, ngươi cũng cho chút gì đó xứng đáng. Ngươi , thì đành hợp tác với Lý Ngân mà trừ khử ngươi thôi. Dù sớm muộn gì cũng c.h.ế.t, nếu thỏa ý nguyện, chi bằng báo thù cũ cho hả”.
Nói xong, Lý Tuấn mới rút chân về, hỏi gã thái giám: “Nhớ kỹ lời ?”.
Thái giám đáp cũng , đáp cũng xong. Lý Tuấn quan tâm gã trả lời , : “Đừng bỏ sót từ nào, cứ từng câu từng chữ với chủ nhân của ngươi”.
Nói , đá thẳng gã thái giám: “Cút!”.
Tên thái giám loạng choạng ngã xuống, dám đầu , lồm cồm bò ngoài và biến mất.