Yến Từ Quy - Chương 424: Ai từ bỏ danh nghĩa trước
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:50
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm .
Đến giờ nghỉ trưa, quan trong Thiên Bộ lang dừng tay, chuẩn dùng bữa. Một thái giám dáng vẻ hấp tấp chạy nha môn Hình bộ, suýt va mấy tiểu . Hắn miệng ngừng xin , chân vẫn bước vội, thẳng tới cửa phòng của Lý Thiệu và Từ Giản.
“Quốc công gia”. Hắn gọi: “Xin mời qua bên chuyện”.
Từ Giản ngẩng đậu lên . Người quen mặt, hẳn là việc trong Ngự thư phòng.
Từ Giản theo đến một góc riêng, xong tin tức, khỏi nhíu mày: “Thánh thượng còn báo cho nơi nào nữa?”.
“Từ Ninh cung, phủ Bình Thân Vương”. Thái giám đáp: “Trước khi tiểu nhân đến chỉ hai nơi đó, còn nơi nào khác thì tiểu nhân rõ”.
Từ Giản gật đầu: “Ta lập tức cung”.
Thái giám gật đầu, sang hành lễ với Lý Thiệu khi vội chạy về.
Lý Thiệu tò mò Từ Giản: “Người trong Ngự tiền tìm ngươi việc gì?”.
Từ Giản nghĩ ngợi, với Lý Thiệu: “Vĩnh Tế cung xảy chuyện, thần cung mới cụ thể”.
“Xảy chuyện gì?”. Lý Thiệu theo bản năng hỏi: “Sao phụ hoàng chỉ gọi ngươi mà báo ?”.
Từ Giản đáp: “Dường như vẫn quyết định cách xử lý, bên cạnh Điện hạ từ Vĩnh Tế cung, Thánh thượng thấy tiện”.
Lý Thiệu vẻ chấp nhận lý do . Thấy bóng dáng Uông Cẩu Tử đang cầm hộp cơm từ xa tới, Lý Thiệu xoa cằm. Phụ hoàng cẩn trọng như , Vĩnh Tế cung hẳn xảy chuyện nhỏ. Nghĩ những lời lẽ kỳ quặc của Lý Tuấn đó, trong lòng Lý Thiệu khỏi bật lạnh lẽo: Đi đêm lắm ngày gặp ma, gặp lắm.
Khi Từ Giản tới Ngự thư phòng, Tào công công đón.
“Xác nhận là còn thở chứ?”. Từ Giản hỏi: “Bình Thân Vương tới ?”.
“Nội thị báo tin còn thở”. Tào công công đáp: “Bình Thân Vương tới , khi tin thì suýt nữa ngã, may mà đỡ kịp, thái y đến ngay ”.
Từ Giản gật đầu, bước hành lễ Thánh thượng. Sắc mặt Thánh thượng thật chút nào. Tào công công quan sát kỹ, lên tiếng giải thích với Từ Giản: “Nói là trong giấc ngủ, nhưng thôi là thể nào. Hôm qua, Tôn công công ghé qua căn nhà , nửa đêm một kẻ áo đen trèo qua tường Vĩnh Tế cung”.
“Vậy lẽ đàm phán thất bại, đối phương dứt khoát tay với trong Vĩnh Tế cung”. Từ Giản đáp: “Đã đến mức hạ sát, sớm muộn cũng lời giải thích triều đình, cái c.h.ế.t của vị giấu lâu”.
Thánh thượng áp tay lên thái dương, lệnh: “Thân vương tới , khanh hãy đưa tin cậy qua kiểm tra một chuyến”.
Từ Giản thưa: “Vậy xin để phủ Thuận Thiên cử hai vị ngỗ tác kinh nghiệm”.
Việc định là nhanh chóng thực thi. Được tin, Đan Thận dẫn đến, cổng Vĩnh Tế cung mà thở dài: “Trước đó, vị tiểu thái giám cũng qua thất tuần nhỉ?”. Đan Thận hỏi Từ Giản: “Sao đòi ngỗ tác nữa? Khám xét nguồn gốc thì , chuyện Vĩnh Tế cung thực tình dính ”.
Vừa dứt lời, ông trông thấy Tào công công xa, lập tức ngượng ngùng xòa.
“Người hôm nay khám thái giám”.
Nghe thế, Đan Thận mới nhẹ nhõm, nhưng khi cùng đoàn đại điện, thấy Lý Tuấn lạnh ngắt đó, ông thấy nghẹn cả lòng, mắt tối sầm. Sao … là ngài . Sao ngài … còn nữa chứ? Bỏ qua cơn phẫn uất buông lời oán trách, Đan đại nhân là việc đáng tin. Ông hỏi ý Tào công công, để ngỗ tác tiến hành khám nghiệm, đồng thời gọi thêm vài thái giám để lượt lấy lời khai.
Tôn công công bước tới đầu tiên, mặt tái nhợt trả lời. Lời lẽ vốn thuộc lòng từ , cứ thế mà tuôn , nhưng trong lòng ông vẫn thấp thỏm, ánh mắt ngừng liếc về phía Tào công công và Từ Giản. Hai họ biểu hiện gì? Rõ ràng bám theo ông nơi đó, nhiều câu hỏi để chất vấn ông, cớ ai lên tiếng, chỉ Đan đại nhân hỏi những điều thông thường?
Ngỗ tác vẫy tay gọi Đan Thận . Từ Giản và Tào công công cùng tiến gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-424-ai-tu-bo-danh-nghia-truoc.html.]
“Ở đây vết bầm tím, trông vẻ mới, khóe miệng còn một vết cắt nhỏ. Xin kỹ bên trong, chút bột mịn mảnh, cạo lấy một ít”.
Tôn công công gần rõ vài từ, trợn mắt kinh hãi. Chuyện gì ? Sao lời của Vương Tiết khác thế? Vương Tiết bảo rằng để vết bầm, cũng thể tra bột. Vương Tiết nhầm cố tình lừa ông? Lý Tuấn c.h.ế.t, chuyện đem lợi ích gì cho chủ nhân chứ? Đầu óc Tôn công công như tê liệt, ngây chẳng nhúc nhích.
Không lâu , việc kiểm tra tất, Tào công công cho phong tỏa Vĩnh Tế cung, tất cả cung nhân giữ để chờ thẩm vấn. Sau đó, ông cùng Đan Thận và Từ Giản trở về Ngự thư phòng.
Dọc đường , Đan Thận dần sắp xếp suy nghĩ, thưa: “Theo những gì thấy , ngài c.h.ế.t vì hạ độc, khi c.h.ế.t vùng vẫy”.
Về kẻ hạ độc, Đan Thận dám võ đoán mà bừa mặt Thánh thượng. Nghe xong, Thánh thượng bảo: “Lệnh cho mau chóng giám định chất độc, vất vả cho khanh ”.
Đan Thận tinh ý, miệng “ dám” lui ngoài. Chỉ còn Tào công công và Từ Giản.
Thánh thượng thở dài: “Trẫm vốn lo tam ca dùng mạng sống để ép trẫm đường cùng, ngờ cuối cùng c.h.ế.t tay khác. Hung thủ chắc hẳn là kẻ đêm qua trèo qua tường Vĩnh Tế cung?”.
“Có lẽ ”. Tào công công thận trọng theo ý Thánh thượng: “Giá như lúc quả quyết bắt kẻ đó , lẽ Điện hạ ám hại”.
Từ Giản thế, liếc Tào công công. Lời của thái giám cận quả nhiên hiểu lòng Thánh thượng, nhún nhường một chút càng hiệu quả.
Thánh thượng lắc đầu: “Tam ca và đàm phán thất bại, trẫm nào thể cứu nổi ? Trẫm mà can thiệp Vĩnh Tế cung, những đồng ý mà còn khiến chuyện rối rắm hơn”.
Điều Từ Giản cùng các bên thống nhất từ khi rời Vĩnh Tế cung. Lý Tuấn là khó đoán định bằng lẽ thường, một khi nổi điên thì chẳng màng điều gì. Nếu can thiệp, thể sẽ liều gây thêm rắc rối, vô tình họ đối diện với nhiều phiền toái hơn.
“Điều trẫm hiểu”. Thánh thượng tiếp: “Là tại đối phương g.i.ế.c tam ca bằng độc dược?”.
“Việc đối với , hại thì nhiều mà lợi chẳng bao nhiêu. Từ đến nay luôn cầu , cẩn trọng. Bị dồn đến đường cùng, chọn cách cắt bỏ hậu họa để sống còn, mà tỏ liều lĩnh khác thường. Điều hợp với cách hành xử của ”.
“Trẫm nghĩ tam ca cũng cho rằng đối phương sẽ dám tay, vì thế mới dám đặt điều kiện. Không ngờ đối phương quyết định nước cờ hiểm”.
“Có lẽ sơ hở dễ dàng xóa sạch”. Từ Giản cung kính thưa: “Thần nghĩ, gần như thể khẳng định kẻ giật dây phía chính là Tấn Vương”.
Thánh thượng nheo mắt, hiệu cho Từ Giản tiếp tục. Từ Giản sắp xếp dòng suy nghĩ. Trước đây chỉ lời khai của Lý Tuấn chỉ về Tấn Vương, đủ sức nặng. bây giờ thêm chứng cứ.
“Có một thái giám từng hầu hạ sinh mẫu của Tấn Vương, Chương Tuyển thị, họ Lao, thường gọi là Tiểu Hạo Tử, nhận Đồng công công trướng của Hiền phi ”.
“Lúc lâm chung, Chương Tuyển thị mong ăn vài món, Tiểu Hạo Tử đến Ngự thiện phòng cầu xin, đủ thấy lòng tận tụy của với chủ nhân. Đồng công công chiếu cố Tiểu Hạo Tử, nhưng chỉ vài năm khi điều đến bên cạnh Tấn Vương, Tiểu Hạo Tử xuất cung vì Đổng phi luôn khống chế Tấn Vương quá mức. Nguyên nhân cái c.h.ế.t của Đổng phi đầy nghi vấn, thể là cùng loại độc g.i.ế.c Định Vương Điện hạ, và suy đoán cho rằng Tấn Vương đang trả thù cho Chương Tuyển thị, vì quanh Đổng phi luôn gốc Lĩnh Nam, đầu độc Chương Tuyển thị. Qua cuộc điều tra của Đan Thận, chủ nhân thực sự của căn nhà mà Tôn công công đến thăm hóa là của một họ Lao, thể chính là Tiểu Hạo Tử. Với tình cảm dành cho Đồng công công, lẽ lấy họ Đồng bí danh khi ở bên ngoài. Hôm qua, Uông Cẩu Tử lấy lý do cúng thất tuần mà đến Vĩnh Tế cung. Thần nghĩ lẽ là Đại Điện hạ vô tình tiết lộ chuyện gì đó. Nếu Tấn Vương Đại Điện hạ nhớ sự việc đêm đó tại chùa Định Quốc và rằng Thánh thượng điều tra sâu xa hơn, thì hành động bất ngờ của với ở Vĩnh Tế cung cũng thể coi là hợp lý”.
Tào công công gật đầu. Ông và Phụ Quốc công đều chung suy nghĩ: nhất thiết bắt giữ đám thái giám, chỉ phí công mà chẳng thu gì đáng kể. Có kẻ miệng kín như bưng, kẻ chỉ cung cấp những mẩu thông tin vụn vặt, kẻ mù tịt, khiến bực bội. Thay vì thế, họ quyết định câu cá, nhử cá lớn dần dần nổi lên khỏi mặt nước.
Sắc mặt Thánh thượng thêm phần u ám. Nếu ban đầu ngài chỉ nghi ngờ Tấn Vương ba phần, giờ đây tăng lên tám phần.
"Những gì khanh , trẫm tin”. Ngài đáp: “ tất cả đều là chuyện qua từ lâu. Cả Chương Tuyển thị lẫn Đổng phi đều là những khuất, thể kết luận rõ ràng ? Trẫm thể đưa phán quyết về cái c.h.ế.t của Định Vương là nhờ Vương Lục Niên chứng. Còn giờ đây, ai sẽ thừa nhận nguyên nhân cái c.h.ế.t của Đổng phi?".
Từ Giản thẳng Thánh thượng, đáp: "Khi thần đến Vĩnh Tế cung, Điện hạ với thần rằng, nếu ngài là Thánh thượng, sẽ chẳng cần đến lý do mà cứ thế g.i.ế.c , nhưng ngài , ngài luôn ‘sư xuất hữu danh’. Đây là ưu điểm của ngài, nhưng thần nghĩ thể còn nhiều thời gian để ngài điều tra kỹ lưỡng về Tấn Vương”.
" là tay với tam ca , tình thế đang trở nên gấp gáp”. Thánh thượng : “ trẫm vẫn hiểu một điều, nếu liều lĩnh đến , tại trực tiếp nhắm trẫm? Hắn khả năng , đây động đến trẫm?".
Từ Giản trả lời thẳng thắn: "G.i.ế.c ngài ích lợi gì, bởi g.i.ế.c còn nhiều. Ngay khi ngài lên ngôi, ngài lập Thái tử, nếu ngài xảy chuyện, kế vị sẽ là Đại Điện hạ, khi dù còn trẻ nhưng cũng nhiều đại thần phụ chính. Chưa kể còn Bình Thân Vương, trong văn Chu Lão Thái Phó, trong võ tổ phụ thần và Lão Trấn Nam Công, còn trong cung Hoàng Thái hậu đầu. Nếu con đường nhiếp chính, Tấn Vương sẽ khó mà thành công. Nói cho cùng, cũng chút giống ngài, dù chiếm đoạt ngôi vị cũng cho hợp lý hợp tình. Ban đầu, lấy Thánh chỉ từ tay tiên đế, đó âm thầm chuẩn kế sách dài lâu. Ép cung chính đáng điều mong . giờ đây, thần nghĩ rằng lẽ suy nghĩ của phần đổi. Dù trực tiếp đưa cờ nổi lên ép cung, nhưng dám buông thả hành vi của . Nếu việc g.i.ế.c Lý Tuấn Điện Hạ khiến cảm thấy hứng thú, khi sẽ bất chấp thất bại lấy mạng ngài”.
Thánh thượng lặng lẽ trầm tư. Từ Giản tiếp tục: "Tình hình bây giờ là, ngài hoặc , ai từ bỏ lý do chính đáng ”.