Yến Từ Quy - Chương 427: Hắn không phải kẻ điên
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:53
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Ninh cung.
Hoàng Thái hậu nắm tay Lâm Vân Yên, vỗ nhẹ hai cái.
"Thật là hồ đồ". Bà : “Biết rõ hang cọp còn cố xông . Đó chỗ con nên đến ?".
Vừa , từ Ngự thư phòng đưa tin đến. Hoàng Thái hậu Thánh thượng sắp xếp, khi gì, đợi mới nhịn nổi mà dạy dỗ vài câu.
"Ai gia nghĩ chắc chắn là ý con ”. Bà lắc đầu: “Từ Giản cũng thế, cản con mà dung túng con".
Lâm Vân Yên mỉm , coi như ngầm thừa nhận.
Hoàng Thái hậu : "Sắp xếp nữ quyến là giả, con tận tai Lý Độ mới là thật. Vân Yên, như thế quá nguy hiểm”.
"Con lo lắng cho con”. Lâm Vân Yên nhẹ nhàng an ủi: “ nhiều theo bảo vệ, Từ Giản bên cạnh, con sẽ . Hơn nữa, như , quả thật con xem Tấn Vương sẽ gì…”.
Hoàng Thái hậu thở dài. Bi kịch đêm chùa Định Quốc qua mười mấy năm, tưởng xa , nhạt , nhưng thật nỗi đau vẫn đè nặng trong lòng ở . Bà như , Vân Yên cũng . Dù khi đó Vân Yên mới một tuổi rưỡi, nhưng mất vẫn là vết thương cả đời.
Chuyện định, Vân Yên kiên quyết, Hoàng Thái hậu thêm gì: "Ai Gia tưởng rằng Thánh thượng sẽ chờ điều tra thêm vài nơi nữa mới quyết định, ngờ tan triều là ngài định liệu xong. Thôi thì, xong sớm thì sớm gỡ bỏ nặng nề trong lòng, ai gia cũng thể ngủ yên”.
Chẳng bao lâu , ngoài truyền báo, Đại Công chúa Bảo Doanh và Trưởng Công chúa Đức Vinh đến. Tiểu Dư công công đưa các bà .
"Ninh An cũng ở đây ?". Công chúa Đức Vinh Lâm Vân Yên một cái: “Hình như cao thêm chút ”.
Lâm Vân Yên hành lễ. Là con gái yêu quý của Tiên hoàng, tính cách Công chúa Đức Vinh khác hẳn với các tỷ . Thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thích du ngoạn, khi kết hôn qua ít nơi, khi lập gia đình cũng dừng chân. Có lúc cùng phò mã, lúc tự . Mà phò mã Hàn Triệu Thanh cũng là do Công chúa Đức Vinh tự chọn, cuộc sống hai vô cùng náo nhiệt, cũng xem như vui vẻ. Lần gặp gần đây nhất là dịp năm mới, Lâm Vân Yên theo Hoàng Thái hậu, Công chúa đến thỉnh an. Ngày Tết là lúc chuyện trò gia đình, hôm Công chúa hứng, hỏi ít về cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ, hai , sống với thế nào, bao giờ định con... hôm nay, rõ ràng Công chúa chẳng còn hứng thú gì.
Công chúa Bảo Doanh lên tiếng , với Hoàng Thái hậu: "Người đưa tin chỉ bảo đến Từ Ninh cung, hỏi thêm cũng gì, nghĩ chắc liên quan đến Vĩnh Tế cung, nên vội vàng tới đây”.
"Nương nương, lão Tam hại c.h.ế.t thật ?". Đại Công chúa nghiêm mặt hỏi: "Ta tin Thánh thượng rảnh rỗi lấy mạng lão Tam, rốt cuộc là ai hại lão Tam?".
“Ta gọi ngươi đến đây cũng là vì chuyện ”. Hoàng Thái hậu nghiêm giọng đáp: “Một lát ngươi sẽ cùng Vân Yên đến phủ Tấn vương…”, bà dừng , sang Công chúa Đức Vinh.
Công chúa Bảo Doanh bèn lên tiếng: “Người của cung truyền lời tới lúc Đức Vinh đang ở chỗ , nên cùng đến”.
Hoàng Thái hậu qua Đức Vinh, hỏi: “Sao tìm tới cô mẫu con?”.
Công chúa Đức Vinh trả lời: “Hôm qua đóng cửa từ chối khách. Con lo cho cô mẫu nên sáng nay qua sớm”.
Hoàng Thái hậu gật đầu, cũng vì Thánh thượng quyết phơi bày chuyện bá quan nên bà cũng cần kiêng dè. Hoàng Thái hậu bèn thuật tình hình. Nghe xong, sắc mặt Công chúa Đức Vinh khi xanh khi trắng, giấu kinh ngạc: “Ý là Nhị ca tay đầu độc Tam ca? Hóa chuyện năm xưa ở chùa Định Quốc và trấn Bảo Bình đều là do Nhị ca ư? Huynh hại c.h.ế.t đại ca, khiến Tam ca phụ hoàng giam cầm, còn đày Tứ ca thành dân thường. Đến nay vẫn đoạt ngôi?”.
Công chúa Bảo Doanh hiệu cho Đức Vinh bớt nóng giận, cẩn thận hỏi Hoàng Thái hậu: “Thật sự là lão Nhị ? Có nhầm lẫn gì ?”.
“Dựa các manh mối hiện tại thì chín phần là ”. Hoàng Thái hậu đáp: “Ta kêu ngươi đến đây là để hỏi cho rõ”.
Công chúa Đức Vinh mím môi, nghiến răng đáp lời: “Con nhất định sẽ hỏi cho . Nhị ca thật giỏi, năm xưa gây bao sóng gió, cuối cùng rửa tay gác kiếm, ngoài kẻ bàng quan”.
Công chúa Bảo Doanh cau mày: “Đức Vinh, nếu giữ bình tĩnh thì ở Từ Ninh cung, đừng qua đó thêm rắc rối”.
Công chúa Đức Vinh , giận thì giận, nhưng thêm gì. lúc , giờ hẹn đến. Hoàng Thái hậu phân phó thêm vài cùng, cho Tiểu Dư công công theo hộ tống, mới để lên đường. Khi hai cỗ xe ngựa đến phủ Tấn vương, vệ binh mới bố trí xong, bao kín cả tòa phủ . Người chỉ huy ai khác ngoài Đào Thống lĩnh. Phụ Quốc công hiệu, Tào công công chắn đội quân, Đào Thống lĩnh dù hiểu mấy nhưng vẫn tuân lệnh mà bao vây phủ . Đan Thận và tam ti đến, cổng phủ ngước dò xét. Vì quen với Từ Giản, Đan Thận bèn tới gần, hạ giọng hỏi:
“Kẻ họ Lao khi điều tra là của Tấn vương ?”.
“Tí nữa phiền Đan đại nhân ghi lời khai thật chi tiết”. Từ Giản đáp.
Đan Thận quanh. Tam ti xem trọng chuyện nên cử đầu tới. Dù bản ông đầu phủ Thuận Thiên, nhưng mặt ba vị cũng phần nào lép vế. Nói gì thì , phủ Thuận Thiên từng tam ti chèn ép, ghi lời khai thế nào, vẫn là tự tay tam ti cho chắc. Dứt lời với Đan Thận, Từ Giản bèn tiến lên chào Đại Công chúa và Trưởng Công chúa.
“Tình hình trong phủ rõ, khả năng tử sĩ, thần e Tấn vương sẽ kháng chỉ”. Từ Giản : “Mong các vị lùi , đợi cục diện định hãy tiến , để tránh bất trắc”.
Đại Công chúa và Trưởng Công chúa tất nhiên đồng ý. Từ Giản Lâm Vân Yên. Cả hai trao ánh mắt, thấy rõ cả quyết tâm lẫn sự cẩn trọng trong mắt đối phương. Một bước , tuyệt đối thể sơ sót.
Còn trong phủ, Lý Độ khoanh tay giữa sảnh chính. Quản sự bồn chồn thông báo tình hình bên ngoài.
“Đã tới thì cứ để họ ”. Lý Độ hờ hững đáp: “Sao? Chẳng lẽ ngoài mời họ ?”.
Quản sự bất đắc dĩ thưa: “Tiểu nhân thấy xe ngựa của Đại Công chúa Bảo Doanh”.
“Bảo Doanh cô mẫu?”. Lý Độ bật khẩy: “Bình thường là trưởng bối, là khách, tất nhiên nghênh đón. Còn hôm nay là gì đây?”.
Quản sự lúng túng đáp . Lý Độ tiếp: “Bảo vương phi ở yên trong hậu viện, liên quan gì tới chuyện phía ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-427-han-khong-phai-ke-dien.html.]
Quản sự còn cách nào khác đành vội rời , khỏi sảnh chính tiếng bước chân lộn xộn ở phía xa, rõ ràng bên ngoài tiến . Hắn dám chần chừ, bèn chạy nhanh về hậu viện.
Trong lúc đó, Từ Giản và Đào Thống lĩnh dẫn đầu tiến sảnh. Từ Giản từ xa thấy Lý Độ lặng giữa phòng. Đến ngoài sảnh, Từ Giản dừng , chắp tay cúi chào: “Tấn vương gia”.
Lý Độ , ánh mắt thẳng : “Nghe tiếng bước chân dồn dập, xem vị đại phu mà bản vương gửi cho ngươi quả nhiên bản lĩnh”.
“Đa tạ vương gia quan tâm, chân thể lành nhờ tài nghệ của vị đại phu ”. Từ Giản đáp bất ngờ hỏi: “Sao hôm nay thấy công công bên cạnh ngài?”.
Ý Lý Độ thiếu hầu trung thành luôn theo khi ngoài. Lý Độ khẩy: “Các ngươi bày binh bố trận lớn thế, để vương phủ tìm một tên thái giám ư?”.
Từ Giản im lặng đáp. Tuy sảnh vẫn còn đang giằng co nhưng khắp nơi trong phủ bắt đầu náo động. Vệ binh tìm , bắt , gom ở tiền viện, nhanh chóng tiến hậu viện tìm kiếm.
Lâm Vân Yên cũng theo Đại Công chúa Bảo Doanh và Trưởng Công chúa Đức Vinh phủ, đến hậu viện. Sắc mặt Tấn Vương phi trắng bệch, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đại Công chúa Bảo Doanh, hỏi: “Cô mẫu ? Vương gia phạm tội gì ?”.
“Con ở đây chờ, sẽ giữ một ma ma và con, những khác sẽ dẫn ngoài”. Đại Công chúa bình tĩnh đáp: “Đừng nóng vội, ở đây thì sẽ để con chịu tội oan ”.
Tấn Vương phi chỉ cúi đầu theo, trong tình cảnh bà còn thể gì khác? Bất chợt Trưởng Công chúa Đức Vinh hỏi: “Lý Vanh ?”.
Tấn Vương phi rùng : “Sáng sớm ngoài , cũng rõ”.
Lý Vanh là con trai của Tấn Vương và Vương Phi, chỉ mới mười một tuổi.
Trưởng Công chúa Đức Vinh nhíu mày: “Không lẽ bỏ trốn ?”.
Lâm Vân Yên nhẹ nhàng : “Trước khi vây phủ thông báo với Kinh thành thủ , chỉ cần còn trong thành thì thể ngoài ”.
khi cuộc điều tra tiến triển, Lâm Vân Yên khỏi lắc đầu. Trong phủ Tấn Vương nhân thủ ít, nhưng những ghi nhận như Diệp công công và Đồng công công thấy , ngay cả đám tử sĩ cũng chẳng mặt. Khi hỏi đến Diệp công công, đám hạ nhân , hỏi về Đồng công công thì ai nấy đều , bảo trong phủ nào họ Đồng cả. Các quan viên tam ti mà như lạc mê cung.
“Đồng công công là ai ?”.
Lý Độ ghế thái sư, tự tay nâng chén , bèn hỏi: “Từ Giản, ngươi thật sự đến phủ để tìm đám nội thị ?”.
Từ Giản nhếch môi, bình thản đáp: “Vương gia, tìm nhiều nội thị lắm, như Đồng công công, hoặc gọi là Lao công công, còn một tên mặt khỉ, nhưng phủ nơi sẽ tìm”.
Sự mặt của Từ Giản ở đây nghĩa rằng lực lượng bao vây chỉ vây phủ Tấn Vương. Căn nhà thuộc danh nghĩa của Lao công công mới là mục tiêu thật sự của . Đội quân bên đó do Vạn Đường Chỉ Huy sứ dẫn dắt, Tham Thần và Huyền Túc theo , cùng vệ binh soát nhà. Từ Giản chắc đợt sẽ thu gì, nhưng mỗi bước , Lý Độ cũng sẽ bỏ qua bước nào. Vẻ thong dong tự tại của Lý Độ cho thấy việc vây phủ hôm nay vốn trong dự liệu của ông , hoặc thể rằng, Lý Độ chờ sẵn điều .
“Người ở Vĩnh Tế cung chính là do ngài tay g.i.ế.c, ?”. Từ Giản mở lời hỏi: “Tôn công công ngôi nhà nọ, mà chủ nhân thật sự của nó là Lao công công, từng phục vụ cho ngài suốt mấy năm, đó còn hầu hạ sinh mẫu của ngài là Chương Tuyển thị…”.
Hàng loạt manh mối nối phơi bày. Lý Độ gì, mắt rủ xuống , mặc kệ những tiếng thở hổn hển vang lên từ các quan viên. Đan Thận ghi chép lia lịa, trong lòng khỏi xuýt xoa. là động trời thật. Ngay cả ông, chút da lông, cũng nhịn mà kinh ngạc. Đảo mắt qua tam ti và mấy vị đại nhân khác, Đan Thận mới cảm thấy lòng vững một chút. Họ còn chỉ thở gấp nữa mà thở hồng hộc .
Cuối cùng, Lý Độ đặt chén xuống, cất giọng chậm rãi: “G.i.ế.c Lý Tuấn, g.i.ế.c Đổng Phi, tàn sát trấn Bảo Bình, thiêu hủy chùa Định Quốc, cài cắm tên Vương Lục Niên ở bên cạnh Lý Mịch thông qua mà đầu độc Lý Thương, bao nhiêu tội danh thế , cứ thế trút hết lên đầu ”.
Lý Độ từ từ dậy, bật , vẻ châm biếm hiện lên rõ ràng: “Thật khó lão Lục , những tội danh , bịa dễ chút nào”.
Trưởng Công chúa Đức Vinh lo lắng hỏi: “Nhị ca là Lục ca vu oan cho Nhị ca ?”.
Lý Độ nàng với ánh mắt đầy ẩn ý, mỉm chi: “Sao thế ? Ta thật sự cảm thương cho lão Lục. Hắn g.i.ế.c thì cần gì nhiều lý do đến thế, nhưng vẫn cố bày đủ đường chỉ vì một tiếng ”.
Rồi bất ngờ, Lý Độ đổi giọng: “Ta cũng tự thấy buồn , nếu vì ‘danh chính ngôn thuận’, thì Lý Ngân thể sống đến ngày hôm nay ? Ta g.i.ế.c dễ như trở bàn tay”.
Từ Giản hỏi: “Vậy là Vương gia nhận tội ?”.
“Ta tội”. Ánh mắt Lý Độ bỗng trở nên lạnh lẽo, nhấn mạnh từng chữ: “Tội của là quá ngây thơ”.
“Rõ ràng ngôi vị hoàng đế đáng lẽ là của , loại bỏ Lý Thương, Lý Tuấn và Lý Mịch cũng gạt khỏi cuộc chơi. Khi đó ai năng lực và quyết tâm tranh đoạt hơn chứ? hết đến khác, Lý Ngân nhảy can thiệp”.
“Nếu , để sống sót rời khỏi trấn Bảo Bình”.
Lâm Vân Yên trầm giọng : “ lầm của Vương gia chỉ ? Kẻ phản tấn công trấn Bảo Bình chỉ là giả vờ, vốn chẳng chuyện ám sát Thánh thượng. Hay đúng hơn là, trong dự định của Vương gia, Thánh thượng lẽ sẽ chẳng xuất hiện ở trấn Bảo Bình”.
Nghe nhắc chuyện đêm đó, Lý Độ như nổi giận, cổ ửng đỏ.
“Ha”. Lý Độ bật giễu cợt: “Lý Ngân đau đáu tìm hung thủ phóng hỏa chùa Định Quốc. hung thủ là ai? Để cho mà , hung thủ chính là . Ta vốn nghĩ trấn Bảo Bình gặp nạn, núi cùng lắm chỉ phái một ít đến ứng cứu, đến khi trong chùa bốc cháy, ứng cứu hẳn rời . Khi đó trấn Bảo Bình sẽ đủ thời gian để dọn dẹp, chẳng để chút lo ngại nào. ai ngờ lão Lục ngốc nghếch của , thực sự dẫn xuống núi chứ? Vứt bỏ nữ quyến, chẳng màng con cái, mang theo gần hết thị vệ và võ tăng chỉ để cứu một ngôi làng. là Lục thương dân như con. Ta càng ngờ, thê tử bạc mệnh của ngủ quá say, đến nỗi c.h.ế.t cháy bên trong. Các ngươi tưởng thấy đau đớn xé lòng, sống bằng c.h.ế.t, thì thấy phiền ? Bao công sức sắp đặt ở trấn Bảo Bình chùa Định Quốc cướp mất sự chú ý, triều đình còn mải tra xem tại chùa bốc cháy, chẳng để ý nhiều đến đám giặc cướp. May tên Lý Mịch ngu ngốc, Vương Lục Niên lừa phỉnh vài lời mà la hét đòi diệt thổ phỉ, nếu kế hoạch của đổ sông đổ bể ”.
******
Công chúa Bảo Doanh lớn tiếng trách mắng: "Người lão Tam điên loạn, nhưng theo , chính ngươi mới là kẻ điên thật sự. Vì tham vọng mà ngươi hại bao nhiêu . Ngươi bảo định g.i.ế.c ở chùa Định Quốc, nhưng sự thật là bao nhiêu c.h.ế.t trong biển lửa đó?”.
“Ta thấy họ c.h.ế.t hơn bất cứ ai”. Lý Độ ngắt lời Công chúa Bảo Doanh, đôi mắt sắc lạnh về phía Lâm Vân Yên: “Ta g.i.ế.c họ gì? Nếu vì Hạ thị mất, Thẩm Uẩn cùng c.h.ế.t với Hạ thị, khiến Hoàng Thái hậu đau lòng nguôi, liệu Lý Ngân đủ tư cách Hoàng đế ?”.