Yến Từ Quy - Chương 430: Hắn thậm chỉ còn cảm thấy hắn không chết
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:57
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua song sắt, Thánh thượng Lý Độ. Dù bại danh liệt, Lý Độ vẫn giữ vẻ điềm nhiên tự tại. Khi lâu đây, một câu một câu “Lý Ngân”, nay gọi “Lục ” một cách mỉa mai, rõ ràng là che giấu thái độ khiêu khích của . Từ Giản nhận điều . Lý Độ ngầm rằng, xét tuổi tác và địa vị, ông Thánh thượng. Ngày xưa thất bại tay kẻ , ông bao giờ cam lòng. Mà xét kỹ, với cái khinh miệt của Lý Độ dành cho Thánh thượng, lẽ trong lòng ông , kẻ cản đường thực sự chính là Hoàng Thái hậu. Cái c.h.ế.t của Định Vương đ.á.n.h mạnh bà, nhưng bà hề suy sụp, thậm chí còn nhanh chóng dậy, giữ chặt quyền chuyển giao ngai vị. Lý Độ lúc đó là kẻ bại trận, chịu đựng cảnh nhục nhã suốt bao năm, ngấm ngầm toan tính, thể khen là nhẫn nại.
Thánh thượng phớt lờ lời trêu chọc của Lý Độ: “Bình tâm suy nghĩ, trẫm thể hiểu lý do ngươi đoạt ngôi, nhưng tại g.i.ế.c Tam ca?”.
Lý Độ bật khinh bỉ: “Hắn nhốt ở Vĩnh Tế cung lâu đến lú lẫn, dùng chuyện của để đòi điều kiện, dọa sẽ tố giác . Ta còn cách nào khác, g.i.ế.c diệt khẩu thôi”.
“Không chứ?”. Thánh thượng tin: “Ngươi trẫm đang điều tra ngươi, Tam ca sống c.h.ế.t cũng chẳng đổi gì cho ngươi”.
“ thế”. Lý Độ tức thì đổi giọng, mặt đổi sắc: “Ta sắp bắt, để sống chỉ tổ thêm mối đe dọa. Nếu là ngươi, chẳng lẽ g.i.ế.c ?”.
Thánh thượng thực lòng là . Đang yên đang lành, Thánh thượng chẳng lý do gì để động Lý Tuấn. Mà cái c.h.ế.t của Lý Tuấn, nếu lợi gì, thì chính là tạo cơ hội để Thánh thượng trực tiếp tay với Lý Độ. Bằng , dù điều tra nhiều thế nào chăng nữa, cuối cùng vẫn thiếu lý do chính đáng để hành động. Từ điểm suy , rõ ràng Lý Độ tự chui đầu bẫy, mang đến cho họ cơ hội tay nhanh chóng. Lý Độ bụng đến mức đó ? Thánh thượng vẫn thể nào hiểu, thế nên đích đến gặp mặt Lý Độ để xem thực hư. Quả nhiên, lời Lý Độ tuy bất nhất, nhưng cái cần giấu, ông giấu chặt.
Thánh thượng còn đang trầm tư, Lý Độ sang bảo với Tào công công: “Ta thấy khát, pha cho ấm . Có điểm tâm ? Cả sáng nay ăn , đói bụng lắm”.
Tào công công Thánh thượng, thấy Thánh thượng gật đầu, bèn vội chuẩn .
Lý Độ sang Từ Giản : “Ngục lạnh lẽo, cái chân của ngươi chứ? Ta tìm đại phu khó khăn thế nào mới đưa kinh, nếu để nhiễm lạnh thì công sức bỏ coi như đổ xuống sông xuống biển”.
Từ Giản cúi đầu đáp lễ độ: “Đại phu quả thật giỏi, vẫn cảm ơn Vương gia vất vả tìm ông đưa kinh thành”.
Lý Độ bật khinh khỉnh. Từ Giản , chẳng để lộ bất cứ điều gì. Xét từ kết cục hiện tại mà , Lý Độ chắc chắn rằng Từ Giản sớm nghi ngờ . Nếu nghi ngờ, Lý Độ tin Từ Giản điều tra kỹ về vị đại phu . Vị đại phu đó sống ngay trong phủ Quốc công, ở mắt của Từ Giản, lẽ bí mật của ông lật tường tận. Thế nhưng, Từ Giản cố tình tỏ . Trước đây nhắc, nay ở trong ngục cũng nhắc. Vì ? Đơn giản là hành động của Từ Giản cũng chính đáng. Từ Giản càng đề phòng Lý Độ, thì càng chứng thực chuyện "nhắm mắt ngơ" trong những vụ việc liên quan đến Lý Thiệu, thậm chí chờ đến khi Lý Thiệu lâm nguy. Nếu Lý Ngân nhận điều , về Từ Giản gì cũng sẽ ràng buộc hơn. Nghĩ đến đây, ánh mắt Lý Độ chuyển sang Thánh thượng. Thật thú vị. Lý Ngân quả thật thú vị.
Tào công công lúc mang khay , một ấm thơm cùng một tách , thêm hai đĩa điểm tâm. Dù là đưa ngục, bọn họ cũng chẳng hẹp hòi, chọn đúng loại và điểm tâm Lý Độ ưa thích. Tào công công khom . Chiếc ấm nhỏ đủ để đưa qua khe hẹp giữa những song sắt.
Từ Giản bèn ngăn ông : “Để ”.
Nói xong, Từ Giản cúi , trông vẻ như vô tình đưa từng thứ , nhưng ánh mắt vẫn luôn quan sát Lý Độ, phòng hành động của ông . Một khi Lý Độ tay, với thủ của Từ Giản thì tất nhiên sẽ chịu thiệt. nếu là Tào công công thì khác, nhỡ khống chế, vô duyên vô cớ rước thêm phiền phức. May mà suốt cả quá trình, Lý Độ hề động đậy. Đợi đến khi Từ Giản đặt từng món từng món thỏa, dậy với Tào công công, mới sang mời Lý Độ.
Lý Độ từ đất dậy, dời hết đồ đạc sát tường thong thả dựa đó. Rót , nhấp , ăn chút điểm tâm, bộ dáng nhàn nhã thư thái, cứ như thể đang ở trong hoa viên của chứ chẳng trong ngục.
“Trà tệ”. Lý Độ bình phẩm: "Chỉ điểm tâm là cẩu thả. Người của Ngự Thiện phòng hôm nay hình như tâm trạng việc?”.
Thánh thượng trả lời. Ngài chỉ xem, Lý Độ bày trò gì.
Lý Độ nhởn nhơ uống hết ba chung , lúc mới phủi nhẹ bột vụn dính đầu ngón tay, chậm rãi : “Sao sắc mặt Lục nặng nề, mang theo thù hận như thế? À, hiểu . Ta thiêu c.h.ế.t Lục , ngươi hận thể một đao c.h.é.m c.h.ế.t . ngươi cũng chẳng thể chỉ dựa cơn giận mà g.i.ế.c , vẫn giữ lấy dáng vẻ đế vương, gì cũng theo khuôn phép”.
Nhắc đến chùa Định Quốc, sắc mặt Thánh thượng càng thêm khó coi: “Tên hoạn quan mặt khỉ giờ đang ở ?”.
“Ta ”. Lý Độ thản nhiên : "Ta còn tìm hơn cả ngươi nữa. Cái đồ vô dụng . Chỉ bảo đốt lửa để thu hút sự chú ý chân núi, mà đốt một cái cháy hết bao nhiêu mạng , hỏng cả chuyện của ”.
Một giận dữ dâng thẳng lên cổ họng Thánh thượng, suýt chút nữa bước tới nắm chặt lan can, cuối cùng vẫn cố ép xuống. Không thể mắc bẫy. Người như Lý Độ, tâm cơ sâu như biển. Nếu nóng giận mà để kích , thì chỉ rơi cạm bẫy. Thánh thượng hít sâu một , chậm rãi thở , trong đầu lặp lời Hạ Hoàng hậu từng khuyên ngài, đừng quá nóng nảy.
Lý Độ thấy rõ cơn giận Thánh thượng bốc lên đè xuống, bèn tặc lưỡi hai tiếng, lắc đầu: “Lục , ngươi, chứ hồi còn trẻ ngươi cái tính . Không bốc đồng thì là , nhưng nghĩ nhiều quá, chuyện gì cũng tìm một lý do thỏa đáng hợp tình, cuối cùng dễ sai sự thật. Để xem xem, nên gọi là gì nhỉ? À , là ‘uốn quá hóa cong’. Ngươi lời Lục , dám nổi giận, chuyện gì cũng cân nhắc kỹ lưỡng, lúc còn giận mới chịu quyết đoán. Nếu như ngươi gấp một chút, chẳng dọn sẵn lý lẽ cho khác . Ngươi xem, tới giờ ngươi vẫn đang nghĩ: thể chuyện ‘ thông tình lý’ như ? Trên đời nhiều chuyện kỳ lạ. Cái mà ngươi nghĩ thể nào, trái thể chính là sự thật”.
Cổ họng Thánh thượng khẽ động đậy: “Ngươi rốt cuộc gì? Là trẫm đừng nghĩ nhiều nữa, lập tức ban c.h.ế.t cho ngươi ?”.
Lý Độ phá lên, ánh mắt lướt qua Từ Giản và Tào công công. Ý của thực là Từ Giản, đến mối bất hòa giữa Từ Giản và Lý Thiệu. Người tưởng như chẳng thể nào đối đầu với Lý Thiệu nhất, thực là kẻ từng bước đào hố chân . Mà chính cái sự “ thể nào” che mắt Lý Ngân và cả triều đình. Lý Độ chắc chắn rằng Từ Giản hiểu ẩn ý của , còn về phần Lý Ngân thì thể hiểu bao nhiêu, thực dám chắc. Trong mắt , Lý Ngân quá ngu. Cái gì mà nhân hậu? Làm hoàng đế mà nhân hậu cái gì? Tiên đế minh cả đời, cuối cùng mấy lời “nhân hậu", "trầm ” của họ Thẩm, một nữ nhân lòng đàn bà lừa gạt, truyền ngôi cho Lý Ngân.
Từ Giản liếc Thánh thượng một cái, đó sang Lý Độ, : “Muốn c.h.ế.t cũng chẳng khó, so với việc Vương gia ngài hoàng đế thì dễ hơn nhiều. Ngài tính toán bao năm, kết cục trắng tay, ngay cả rờ tới long ỷ cũng từng, nghĩ thông suốt c.h.ế.t, thật cũng xem như thấu tình đạt lý”.
Giọng điệu hề cao thấp, nhưng chẳng thiếu chút mỉa mai nào.
Lý Độ hừ một tiếng: “Nghĩ thông thì ? Không thông thể c.h.ế.t ? Chi bằng c.h.ế.t sớm, kiếp đầu thai cho ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-430-han-tham-chi-con-cam-thay-han-khong-chet.html.]
“Điện hạ Lý Vanh ?”. Từ Giản hỏi: "Điện hạ giờ vẫn rõ tung tích, ngài Điện hạ trấn giữ lăng mộ, cũng tìm chứ”.
Lý Độ hỏi : “Sao? Các ngươi sợ tìm nó ?”.
“Tìm thì tìm ”. Từ Giản ngừng một lát tiếp: "Chỉ là chút tò mò. Trước điều tra vụ án nhà họ Chu, Chu Trì lúc c.h.ế.t dù hận thấu xương thì cũng là đầy bụng oán trách đối với phụ Chu Xướng của . Vương gia ngài hao tâm tổn trí tranh đoạt ngôi vị, dù thành công, e rằng cũng mười năm . Khi đó tuy ngài còn trẻ, nhưng hoàng đế mười mấy hai mươi năm, đó truyền ngôi cho Điện hạ, xem như cũng mỹ mãn. ngài chắc, Điện hạ hoàng đế ? Ngài thế, đến ngay cả chức Vương gia của Điện hạ, vị trí thế tử cũng giữ nổi”.
Lý Độ xong bật , nhấp một ngụm , chậm rãi : “Từ Giản, lời của ngươi đúng . Vì Chu Xướng ủng hộ Lý Ngân mà sang theo ? Bởi vì tàn nhẫn hơn Lý Ngân. Phủ Anh Quốc công đến lúc hết thời, từng vinh quang là đủ , nhưng về thì còn lực. Mà Chu Xướng thì đầy chí lớn, triều đình một ngày nào đó khai cương mở thổ, đừng để Tây Lương, đám dị tộc áp đầu nữa. Vài năm , Tây Lương vượt qua ải Dụ Môn, ông suýt phun cả máu. Còn Lý Ngân thì ? Quá định. Nói thì là vua giữ nước, thẳng thì là chẳng chí tiến công. Đoạt Dụ Môn thì thôi, chẳng còn ý định đ.á.n.h tiếp. Chuyện , Từ Giản ngươi từng tiên phong trong trận Dụ Môn, chắc cũng hiểu rõ. Thế nên Chu Xướng chọn theo . Nếu lên ngôi, nhất định sẽ đ.á.n.h ngoài”.
Từ Giản vẫn lắng , nhưng chỉ tiếp thu phần cần thiết, còn để mặc trôi qua tai, nhất là những lời gièm pha, tất nhiên thể tin.
“Dĩ nhiên, đó là chí hướng của Chu Xướng”. Lý Độ tiếp: "Chu Xướng liều mạng sống c.h.ế.t, đến cuối cùng Chu Trì cũng chỉ là một vị Quốc công. Chu Trì tất nhiên chẳng thể hiểu nổi phụ ”.
“ Vanh nhi thì khác”. Lý Độ : “Nếu lên ngôi, nó cũng sẽ là hoàng đế. Từ vương trở thành hoàng đế, phận sẽ khác biệt . Nó thể còn trẻ hiểu, nhưng khi về già tự nhiên sẽ hiểu”.
“Giờ đây trở thành tội phạm bỏ trốn”. Từ Giản : “Năm xưa Lý Mịch rời kinh thành, bao năm phiêu bạt bên ngoài, lẽ còn thoải mái hơn Điện hạ Lý Vanh bây giờ. Vương gia ngài c.h.ế.t là hết chuyện, lo mà đầu thai, Điện hạ Lý Vanh thực là đáng thương, đáng buồn”.
Đáy mắt Lý Độ hiện lên nét giận dữ. Qua cơn giận, gương mặt lộ nụ khinh miệt. Dần dần, cảm xúc trong mắt thu , vẻ đắc ý phủ lên nét mặt. Từ Giản nhận biểu hiện của ông . Nói đến Lý Vanh, Lý Độ xúc động mạnh, trái nhắc đến cái c.h.ế.t của chính thì phần bất mãn thoáng qua. Từ đây mà , nếu tình cha con thật sự, thì cảm xúc cũng thể nào vượt qua sự cố chấp của Lý Độ đối với ngôi vị.
Rời khỏi nhà lao, Từ Giản lập tức báo cáo với Thánh thượng: “Theo ý thần, Vương gia giống sẽ hy sinh để giữ tính mạng cho nhi tử”.
Thánh thượng gật đầu. Ngài cũng rõ những lời Từ Giản cố ý ướm hỏi, ẩn ý bên trong.
“Hắn c.h.ế.t”. Thánh thượng thoáng ngập ngừng tiếp: “Hắn thậm chí còn cho rằng sẽ c.h.ế.t”.
Người giam đại lao, mà Lý Độ vẫn tỏ là kẻ chiếm thế thượng phong, thật khiến khác hiểu nổi.
“Vẫn tìm thấy Lý Vanh ?”. Thánh thượng hỏi.
“Vẫn tung tích của ”. Từ Giản đáp: “Trước khi vây phủ lệnh khép chặt các cổng thành, để thể ngoài. Tấn vương chuẩn từ …”.
Hiểu ý Thánh thượng, Từ Giản ngừng đúng chỗ. Nghĩ đến những lời khi nhà lao, bổ sung: “Lấy tính mạng Vương gia mồi nhử Điện hạ Lý Vanh e dễ dàng gì. Vương gia để cho Điện hạ thoát , hẳn cũng sắp xếp sẵn theo bảo vệ. Điện hạ tuổi còn nhỏ, khó mà hành động theo ý ”.
Thánh thượng dặn: “Dù vẫn tiếp tục truy tìm. Không chỉ Lý Vanh mà cả những tên tín của Lý Độ. Những khó nhận diện thể khó bắt, nhưng những ai như Diệp công công, nhận diện rõ ràng, cần dán cáo thị khắp nơi thì cứ dán”.
Từ Giản nhận lệnh, bẩm tiếp: “Thần Tấn vương chuyện hôm nay, cảm thấy giống hệt như chuyện với trong Vĩnh Tế cung”.
“Ồ?” Thánh thượng chút tò mò.
“Ý hết trong lời , lòng khó lường”. Từ Giản đ.á.n.h giá.
Thánh thượng hiệu cho tiếp tục.
“Nào là xuất quân đ.á.n.h đông dẹp bắc, tất cả đều là lời rỗng tuếch”. Từ Giản mím môi: “Ngài lên ngôi lúc quốc khố gặp khó khăn, dân chúng khốn đốn vì năm nào cũng thiên tai, trong cảnh vì chăm lo binh lực thì nên dưỡng dân mới ”.
“Ngài xem, trải qua mười mấy năm, nay dân chúng sống an vui, chính là thành quả của chính sách thâm căn cố đế . Những năm qua, Tây Lương còn quấy nhiễu biên giới, phòng thủ dọc sông Dụ Môn và liên minh với nước Cổ Nguyệt là đối sách hợp lý. Nếu quốc khố đủ dồi dào, dễ dàng động binh lực sẽ tạo cơ hội cho kẻ thù lợi dụng mà , đó mới là họa lớn”.
Thánh thượng xong, khe khẽ thở dài. . Lý Độ thì dễ dàng, nhưng khi thực sự lên ngai vàng, thì ai nào dám bừa bãi dụng binh. Hắn chỉ kích động. Lúc , Thánh thượng thấy an ủi. Từ Giản tuy trẻ tuổi, xuất từ võ tướng, mà hiểu đạo lý , khiến ngài hài lòng. Những lời để tỏ lòng trung thành, nhưng cũng là những lời thật lòng. Từ Giản rõ cục diện triều đình, lời lẽ của Lý Độ, tuyệt đối tin. Lòng nghĩ: Một vị tướng kiệt xuất thực khó tìm. Những năm gần đây, triều đình thiếu hụt tài năng quân sự. Nếu Lý Độ thật sự chí mở mang bờ cõi, thì chẳng lẽ những vị tướng như An Dật Bá, Định Bắc Hầu năm xưa c.h.ế.t trong vụ án kho vàng ? Vì loại trừ kẻ khác, Lý Độ thông qua tay Lý Thiệu mà gây nhiều vụ oan án, khiến cho tài năng trong triều suy giảm đáng kể, thế hệ thiếu hụt nhân tài.
Gần trưa. Lý Thiệu ngoài thư phòng, trầm ngâm. Hôm nay lệnh ở đây, ban đầu gì đáng nghi, nhưng khi thấy nhiều , thấy phụ hoàng cùng Từ Giản và Tào công công rời vội vã, trong lòng dần thấy bất an. Hơn nữa, tìm thấy Uông Cẩu Tử. Hỏi thăm thì ai rõ tung tích của gã, nhưng Lý Thiệu một tin khác. Hóa , kẻ năm xưa vụ phóng hỏa chùa Định Quốc và kẻ đầu độc hại c.h.ế.t Lý Tuấn chính là Tấn vương Lý Độ. Lý Thiệu sững .