Yến Từ Quy - Chương 435: Bà có thể nói dối
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:55:01
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùi tanh của m.á.u xộc thẳng mặt. Gương mặt Tấn Vương phi tái nhợt, như phủ một lớp bột trắng dày, đầu ngón tay run rẩy, tê dại. Bà thực hiểu rõ, mùi m.á.u luôn ở đó, từ khi bước đại điện ngửi thấy, giờ đây cảm giác nồng nặc hơn chỉ là do tâm trạng bà tự lừa dối. Vì sợ hãi. Dù lấy hết can đảm, bản năng vẫn cách nào kháng cự. Cứ như m.á.u trong bà rút hết qua đầu ngón tay, trải dài n.g.ự.c của thi thể, chỉ để cho bà sự lạnh lẽo và tê liệt do mất m.á.u quá mức. Tấn Vương phi nghiến c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi. Cơn đau bà tỉnh táo, ngón tay bám mạnh, kéo toạc lớp vải dính m.á.u bám chặt da.
"Vương gia một nốt ruồi bên hông trái”. Tấn Vương phi bằng giọng run rẩy, cố gắng lật t.h.i t.h.ể sang bên.
Từ Giản bước tới hỗ trợ.
"Chính là chỗ ”. Tấn Vương phi chăm chú nốt đen nhỏ da.
Từ Giản cũng thấy nó. Người cũng một nốt ruồi? Tấn Vương phi cau mày, ngón tay mạnh mẽ chà xát lên nốt ruồi, thấy gì đổi, bà dùng cả móng tay cạo thử. Thánh thượng trao đổi ánh mắt với Từ Giản. Từ Giản suy nghĩ, nhờ một thái giám lấy đèn dầu đến gần để quan sát kỹ. Nốt đen chỉ lớn bằng nửa hạt gạo, khi sờ thấy nhám.
Từ Giản nhận điều bất thường, bèn hỏi Tào công công: "Ta thấy giống vết chấm xanh, công công nghĩ ?".
Tào công công cúi xuống xem xét, sờ thử, sang Thánh thượng thưa: " là dấu chấm xanh”.
Chấm xanh điều gì xa lạ. Kẻ phạm tội kết án sẽ chấm xanh mặt để đ.á.n.h dấu. Ngoài , xưa nay cũng thích sự khác biệt, chấm xanh trang trí lên cơ thể. Tấn Vương nên chấm xanh. Dẫu sở thích kỳ lạ, cũng nên khắc họa hoa văn, chứ chỉ là một dấu chấm.
"Nốt ruồi giả?". Tấn Vương phi hỏi: “Vậy thì đây Vương gia. Vương gia nốt ruồi thật, giả mạo”.
"Nếu Tấn Vương từ lâu ý định 'tráo đổi thế', chắc chắn sẽ để ý đến từng chi tiết của đóng thế”. Lâm Vân Yên : “Như nốt ruồi, vết thương… những thứ dễ và dễ giả. Vương phi còn dấu hiệu nào khác ? Hiện giờ ai hiểu rõ Vương gia hơn Vương phi”.
Hơi thở của Tấn Vương phi ngưng . Phải . Bà hiểu rõ nhất. Quận chúa đang ngầm nhắc nhở bà lý do vì bà giữ . Từ đầu đến cuối, vì Lý Độ hề quan tâm đến sinh tử của bà, thì đúng hơn, bà chính là quân cờ giữ . Những nốt ruồi, vết thương cũ, ai thể chi tiết như ? Chỉ bà. Và vì bà nhớ rõ? Vì một , Vương gia khi tắm xong còn chỉ cho bà xem, còn kể một câu chuyện thú vị về nốt ruồi . Khi bà còn ngỡ đó là dấu hiệu tình cảm giữa hai vợ chồng. Giờ nghĩ , chỉ thấy như mũi d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng tim. Làm gì tình cảm? Đó là để bà nhớ rõ. Để một ngày nào đó, dựa những "bằng chứng" , để chứng minh rằng kẻ c.h.ế.t chính là Tấn Vương. , tại chứ? Tội mưu phản quá đủ gây liên lụy đến bà, may nhờ Hoàng Thái hậu khoan dung tạm thời cho giam lỏng, dù cấm túc nhưng vẫn giữ thể diện, chịu cảnh giam cầm rũ rượi. mưu tính của còn dừng ở đó. Nếu Thánh thượng nghi ngờ cái c.h.ế.t của , bà sẽ nghĩ ngợi gì mà kiểm tra sơ qua gật đầu. Đến lúc "hồi sinh", gây sóng gió nổi loạn bên ngoài, bà sẽ ? Bà sẽ thành kẻ đồng lõa. Lời chứng của bà sẽ là vỏ bọc hảo cho cái c.h.ế.t giả của . Quá độc ác. Tấn Vương phi trừng trừng t.h.i t.h.ể giả, cảm xúc sục sôi, vai bà run lên ngừng. Bà thể đồng lõa, tách và nhà đẻ khỏi chuyện . Còn về cách, Quận chúa "chỉ điểm" cho bà . Đó là những thứ ai thấy, hoặc Vương gia và kịp chuẩn . Liệu ? Tấn Vương phi thể nghĩ , nhưng bà thể bịa.
" ”. Cổ họng bà khô khốc, bà cúi xuống ngón tay , móng tay dài và sắc: “Phía gáy, một vết xước cào lúc nửa đêm. Đêm qua ngủ yên, trở mãi thôi. Lúc nửa đêm tỉnh dậy phát hiện Vương gia đè lên tóc , đành khẽ đẩy nhẹ. Đến sáng khi chuẩn lên triều, lúc giúp Vương gia đồ, mới thấy hình như do móng tay sắc nên vô ý để một vết xước nhỏ. Ta định cho Vương gia, nhưng thấy gia vẻ tâm trí ở đây nên thôi ”.
Tào công công cùng Từ Giản xoay t.h.i t.h.ể , vén tóc, lộ vùng cổ. Máu khô lau sạch, nhưng da trơn nhẵn, dấu vết nào.
Vương phi chỉ một chỗ, khẳng định: " chỗ , nếu , chắc chắn là Vương gia".
Mười mấy năm phu thê, Lý Độ lợi dụng bà chứng thực màn giả c.h.ế.t , để bà mãi mãi thể giải thích, thì đừng trách bà phản . Dù bịa chuyện cũng bịa cho giống thật.
"Ngươi chắc chắn chứ?". Thánh thượng hỏi.
"Chắc chắn, phu quân của thể nhận sai, là giả”. Vương phi Thánh thượng, giọng khẩn khoản: “Ta phu thê là một thể, Vương gia độc ác hại , mưu đồ bất chính, còn ý đồ soán vị. Với phận là thê tử, thể thoát trách nhiệm. gia đình vô tội, từ đầu đến cuối đều gì. Mong Thánh thượng minh xét”.
Thánh thượng khẽ gật đầu: "Trẫm sẽ phân rõ trắng đen. Lần quả là ngươi chịu khổ”.
Vương phi lắc đầu, cúi chào cáo từ. Ra khỏi đại điện, gió thổi qua lạnh lẽo, khiến bà rùng nổi da gà. Vương phi tự chủ mà ôm chặt hai cánh tay. Hơi thở nén giờ thả , nỗi sợ hãi và bất an trở bao phủ, nước mắt kìm mà trào . Vừa lấy tay lau mặt tự an ủi: "Ta sai, sai, là sai, tất cả là do ".
Trời sáng dần.
Tính toán thời gian, còn bao lâu khi lâm triều. Thánh thượng trở về long bào, bèn bảo Từ Giản: "Hôm nay khanh cũng lên triều”.
Từ Giản áo dính đầy máu, đáp: “Thần xin phép về phủ đồ”.
Lâm Vân Yên tiến gần, : "Ta mang triều phục của đến , để xe ngựa đỗ ở ngoài cửa Đông Cung”.
Từ Giản gật đầu.
Lâm Vân Yên : "Ta sẽ đến Từ Ninh cung gặp Hoàng Thái hậu”.
Khi Thánh thượng và Tào công công rời , để đám thị vệ canh gác, Từ Giản hạ giọng hỏi nàng: "Nàng nghĩ Tấn Vương khỏi cung ?".
"Chín phần là ”. Lâm Vân Yên đáp: “Rất thể trốn khi chúng đến cửa Nam Cung”.
Việc lẩn trốn thì khó khăn, thực hiện cũng dễ, mạo hiểm nhiều. với những như Lâm Vân Yên và Từ Giản, từng ít kinh nghiệm thoát , vượt qua các vòng vây truy lùng, thì lặng lẽ thoát khỏi hoàng cung cũng thể. Nếu kịp giờ đóng cửa, nấp trong thùng gỗ hoặc các loại rương hòm khác, sắp xếp trong kẻ ngoài phối hợp, còn thể nhờ thị vệ mở cổng, vận chuyển ngoài bằng xe đẩy. Đó cũng là lý do mà đó, Lâm Vân Yên nghĩ đến việc quan sát kỹ diện mạo của đám Ngự Lâm đang cung. Dù lòng nghĩ khả năng Lý Độ giả dạng Ngự Lâm cao, nhưng cẩn trọng vẫn hơn. Nếu cẩn trọng hơn, cũng thể theo đường thủy. Trong và ngoài cung vài hồ nước lớn nhỏ thông với , phía kênh nước ngầm nối liền hoàng cung với hào bên ngoài. Đoạn đường nín thở thì dễ, nhưng thể dùng cỏ sậy, túi khí để thở, đợi đến khi khỏi tường thành đến hào bên ngoài là thể thoát.
"Mất bò mới lo chuồng”. Lâm Vân Yên tự giễu: “Vẫn là quá muộn”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-435-ba-co-the-noi-doi.html.]
Từ Giản liếc nàng, nắm tay nàng dẫn bước về phía cửa Đông Cung: "Đây là quá trình thử nghiệm sai lầm”.
Ngày , vấp ngã vô , thử nghiệm sai lầm ít. Không từng nghĩ đến chuyện mạo hiểm thử thời vận đơn giản là trở thành một kẻ nhàn nhã, chờ xem ai thể đến cuối cùng, nhưng tiếc là đều thành. Hắn từng sống trong một dòng thời gian hỗn loạn. Ngày mai chắc là ngày mai, hôm qua cũng chắc là hôm qua. Mỗi ngày tỉnh dậy, chẳng thể đang ở thời điểm nào của năm tháng. Khó khăn lắm mới thể sống đều đặn qua mười ngày nửa tháng, nhưng mới quen thì ngủ một giấc dậy, thứ đảo lộn. Cứ lặp lặp , đến nỗi lúc rơi trạng thái "mê loạn". Những chuyện xảy từng xảy , cũng còn phân biệt . Cảm giác hỗn độn khiến bỏ lỡ nhiều chuyện, từ tiếc nuối đau lòng ban đầu đến thấy quen thuộc. Thử nghiệm sai lầm mà. như từng bảo với Lâm Vân Yên, sai đủ nhiều thì sẽ tìm đúng, sẽ gặp vận may. Hắn thì quen, nhưng vẻ tiểu Quận chúa mấy thích ứng.
"Một khi Tấn Vương mất dấu, từ nay sẽ là tình thế sáng địch tối, khó bắt , đề phòng càng khó”. Từ Giản bình thản: “Lần lợi dụng, là do chúng chuẩn một kẻ thế , đến khi nghi ngờ thì muộn. Ít nhất, nếu , sẽ mắc sai lầm đó”.
Lâm Vân Yên mỉm . Lần . Nàng hiểu mà Từ Giản là gì. Nàng cũng hiểu, Từ Giản đang an ủi nàng. Suy cho cùng, hai năm nay nàng thực sự may mắn, đến hôm nay mới đầu thất bại. Lâm Vân Yên rõ, Từ Giản chẳng hề mong thêm nào nữa. Từ Giản từng , đây là nước nhất của , một nước mà thể tự phá nát, nhưng để nàng cũng cuốn . Hai họ cùng bước từng bước, định mỗi ngày.
"Chỉ là chút sơ suất, thất bại”. Lâm Vân Yên mỉm : “Giờ Tấn vương chỉ là kẻ thất thế, triều đình cũng hài lòng với Đại Điện hạ. Cứ tiếp tục đ.á.n.h kẻ ngã ngựa thôi”.
Từ Giản nàng, cũng bật . Việc để Lý Độ thoát khỏi đây đúng là đáng tiếc, nhưng họ cũng mất dấu với bố trí của . Ngoài việc truy tìm, họ nên tập trung về phía Cổ Nguyệt, chú ý đến Tô Nghị.
Từ Giản cong khóe môi: “A Yên ”.
Bên ngoài cổng Nam Cung, các đại thần dần dần đến. Từ Giản mặc triều phục, tiến nơi khi đồ xe. Dạo tuy cùng Đại Điện hạ đến Hình bộ học việc, thỉnh thoảng Ngự thư phòng, nhưng lâu lên triều. Vừa xuất hiện, thu hút ít ánh mắt.
Lâm Dư tiến tới, thoáng xuống hỏi: “Có thể lên triều ?".
Chưa đợi Từ Giản trả lời, giọng ông hạ thấp: “Cổng cung kiểm tra kỹ hơn khi, đường phố cũng . Ngoài đội tuần của phủ chỉ huy còn cả ngự lâm quân tuần tra, chuyện gì ?".
Từ Giản khẽ : “Đêm qua Tấn vương để một kẻ thế , thoát ”.
Sắc mặt Lâm Dư trầm xuống. Nghe Từ Giản kể sơ qua tình hình, ông suy nghĩ một lúc.
"Hắn đúng là âm mưu thâm hiểm, đến kẻ thế cũng chuẩn sẵn”. Lâm Dư thở dài: “Nếu chỉ để giữ mạng, từ nay mai danh ẩn tích, gây chuyện nữa thì…”.
Nói đến đây, Lâm Dư tự ngưng , mỉm khẩy. Tấn vương đến mức , thể dễ dàng buông tay? Đến giờ triều, các quan viên lượt tiến . Từ Giản và Lâm Dư tạm dừng câu chuyện. Khi tất cả Kim Loan điện, Thánh thượng long ỷ, lúc Tào công công mới công bố tin tức Lý Độ thoát . Cả điện bàng hoàng. Hôm qua việc Tấn vương đại lao ít chấn động. Sau khi Tam Ti truyền rằng Tấn vương thừa nhận g.i.ế.c hại và mẫu phi, ai nấy đều khỏi kinh ngạc. Tưởng rằng chuyện trấn Bảo Bình và chùa Định Quốc từ nhiều năm thể khép , ngờ hôm nay tin tức chấn động hơn. Thánh thượng hiệu cho Từ Giản kể chi tiết. Từ Giản kể từ đầu, từ nghi ngờ việc cướp ngục, đến việc gấp rút tới cổng cung và cuối cùng là xác nhận của Tấn Vương phi.
"Người c.h.ế.t thật sự là kẻ thế ư? Không Tấn vương ?".
"Tấn Vương phi xác nhận, thể sai”.
"Tấn vương thể thoát , chắc chắn nội ứng. Thánh thượng nhất định điều tra rõ".
"Giờ Tấn vương đang ở ? Hắn thật sự khỏi cung ?".
"Các cổng thành đều báo về, đêm qua động tĩnh lạ, tuyệt đối ai khỏi thành”.
"Thần cho rằng, Tấn vương dã tâm, ngoài những tử sĩ , hẳn còn binh lính tư gia. Cần kiểm tra kỹ lưỡng tiền bạc, tài sản của phủ Tấn vương”.
"Thần lệnh tăng cường cảnh giới ở các cổng thành, mỗi đều kiểm tra kỹ”.
Sau những xáo trộn ban đầu, các đại thần dần bình tĩnh, mỗi bộ nhận lệnh truy bắt và điều tra liên quan. Từ Giản lặng lẽ lắng , chỉ trả lời khi hỏi, thêm bớt gì. Chuyện Cổ Nguyệt, sẽ bẩm báo riêng với Thánh thượng. Ai trong Kim Loan điện còn nào của Lý Độ ?
Lý Thiệu ngay phía Từ Giản, ngừng . Kìm nén sự tò mò, Lý Thiệu hỏi: “Sao ngươi bá phụ sẽ thoát kiểu đó? Kẻ thế , mà ngươi nghĩ đến ?".
Thấy Từ Giản đáp, Lý Thiệu hỏi tiếp: “Nói thật, dường như nào ngươi cũng như , ngươi giấu phụ hoàng và nguồn tin gì ?".
Từ Giản nhướn mày, thả lỏng, đáy mắt ẩn hiện ý . Lý Thiệu càng thêm tò mò.
"Không hẳn là thần nghĩ ”. Từ Giản mỉm : “Là Quận chúa. Bình thường nàng mấy cuốn thoại bản đủ loại, trong đó đủ các loại chuyện kỳ lạ, nào là tỷ tỷ thành , là phu nhân c.h.ế.t đột ngột xuất hiện. Thế thế nọ, nàng thích lắm”.
Lý Thiệu: …
Vậy cũng ? Càng nghĩ, càng cảm thấy khó tin.