Yến Từ Quy - Chương 437: Vẫn nên gọi ngươi là Tiểu Hạo Tử?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:55:03
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngõ Tiểu Từ.

Kinh thành đêm, phố lớn nối với ngõ, đèn đuốc sáng rực, khách điếm, quán rượu đều ăn buôn bán suốt đêm. Bên trong ngõ tối hẳn, nhà nào dư dả thì thắp đèn dầu, nhà thường thì dùng nến, còn những nhà tiết kiệm thì chút ánh sáng nào. Vạn Đường dẫn đến, phong tỏa lối ngõ theo như bàn bạc với Từ Giản, thậm chí cả ngõ bên cạnh cũng bố trí canh giữ.

Đến giờ hẹn, Vạn Đường lệnh đốt đuốc. Ông đích dẫn đầu, gõ cửa từng nhà.

“Phủ chỉ huy tra xét tội phạm, mau mở cửa”.

Giọng ông vang lên trong ngõ, lâu , một nhà mở cửa. Rồi tiếng gà kêu ch.ó sủa, cả ngõ náo động lên.

“Quan gia, hôm qua mới đến tra xét mà?”.

“Mấy tên tội phạm ranh ma lắm, đề phòng chúng , bà con cứ yên tâm, chỉ cần hợp tác là xong”.

đó, bà con phối hợp chút, kiểm tra xong là bọn ngay, phiền bà con nghỉ ngơi lâu ”.

“Phải là, kinh thành lớn thế , quan gia tra đây chúng chạy sang chỗ khác, khó bắt quá”.

“Bên lệnh, bọn nhiệm vụ, dám lơ là”.

“Mọi nhanh tay nhanh chân, đêm nay còn bảy tám ngõ tra nữa, lề mề thì kịp ”.

Người dân thường sợ quan, hơn nữa lao động cần mẫn ở kinh thành, họ đều hiểu bầu khí nghiêm trọng trong những ngày . Lại thêm việc hôm qua tra xét một , hiểu quy trình đại khái, nên hợp tác . Cổng sân mở rộng, để quan gia đối chiếu hình ảnh, chỗ nào trong nhà thể giấu cũng đều mở cho kiểm tra.

Vạn Đường chỉ huy, nhắc nhở lớn tiếng: “Kiểm tra cho kỹ, nhưng nhẹ nhàng, đừng hỏng đồ đạc nhà , để ngoài đồn rằng phủ chỉ huy kẻ thô lỗ. Ai táy máy, để là vụt ngay vài roi. Phải , hôm qua kiểm tra xong, nhà nào thiếu cái gì hư cái gì thì báo cho ngay”.

“Nhà vẫn ”.

“Nhà cũng , mất mát gì”.

trả lời, cũng hưởng ứng theo. Lời nhắc nhở khiến cho dù chút bực bội vì kiểm tra nhiều , dân chúng vẫn ngoan ngoãn tuân theo. Ngay cả những nhà đến lượt kiểm tra cũng mở cửa sẵn, cả gia đình đợi trong sân. Chỉ một căn nhà vẫn tối om. Tiếng mở cửa từ các nhà bên cạnh đều vang lên. Trong phòng, một phụ nữ trẻ bước , nhỏ giọng với cạnh bàn: “Lối nhà cũng canh, thoát . Giờ ?”.

“Thắp nến lên”. Người đó .

Giờ nhà ai còn mở, hoặc giả vờ như ai ở nhà, càng dễ chú ý. Rất nhanh, ánh nến sáng lên, chiếu rõ nửa khuôn mặt của bên bàn. Gương mặt bình thường, gì nổi bật, chính là Đồng công công.

“Ngươi mở cửa ”. Ông căn dặn phụ nữ: “Quan phủ tra xét thôi, hôm qua đối phó thì hôm nay cứ thế. Ngươi hoảng hốt mới dễ bại lộ”.

Người phụ nữ gật đầu, nhanh chóng bước , cẩn thận mở cửa. Đồng công công cũng từ trong phòng , chậm rãi bước sân. Ông thật cũng lo lắng. Chủ nhân Thành Hỷ và những khác chăm sóc, rời kinh thành sẽ từng bước thực hiện kế hoạch bàn . Con đường tuy khó khăn, nhưng sẽ kéo dài quá lâu. Chủ nhân cần kinh thành để liên lạc, điều phối các mối quan hệ, và Đồng công công giao trọng trách . Để đảm nhiệm việc chỉ cần lòng tin tuyệt đối từ chủ nhân mà còn diện mạo ít đến. Những năm qua, Thành Hỷ tiếp xúc với nhiều , chỉ cần mô tả gương mặt của , dán thông báo khắp phố phường thì dù cải trang cũng khó mà trốn tránh . Còn Đồng công công an hơn nhiều. Ông rời khỏi hoàng cung từ lúc hơn mười tuổi, thoắt cái ba, bốn mươi năm. Dù Thánh thượng điều tra tên thật của ông, từng hầu hạ Chương Tuyển thị và chủ nhân, thì nay cũng chẳng còn ai nhận ông ngay lập tức. Quá lâu . Tuổi trẻ và tuổi già khác quá nhiều, ai còn nhận ? Những năm qua, ông cũng ít khi ngoài, duy nhất từng gặp là Tô Xương. Tô Xương việc cho Tô Nghị, công cuộc đại sự của chủ nhân cần nhờ sức Tô Nghị, Tô Xương dám đến quan phủ tố giác? Không bức chân dung nào, ai nhận ông là Đồng công công, chỉ cần bản ông hoảng loạn là . Về những cuộc lục soát liên tiếp của nha môn thủ mấy ngày qua… Hôm nay lục soát , ngày mai chắc nữa. Không lâu , Vạn Đường dẫn hai thuộc hạ tiến .

Đây là Quốc công gia nhắc tới trong tờ giấy chỉ thị, hiệu một thuộc hạ nhà kiểm tra, còn giơ cao đuốc soi rõ mặt hai , Vạn Đường đối chiếu với danh sách: "Ngươi là Lý Tiền thị?".

Người phụ nữ đáp: "Vâng”.

"Nhà chỉ hai ?". Vạn Đường hỏi tiếp.

"Hôm qua cũng trình bày với các quan sai khác ”. Người phụ nữ đáp: “Phu quân ngoài buôn bán, ba, bốn tháng mới về, yên tâm để ở nhà nên bảo đón phụ đến đây, để hai phụ tử bạn”.

Vạn Đường liếc Đồng công công, danh sách trong tay: "Ngươi là Tiền Quảng?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-437-van-nen-goi-nguoi-la-tieu-hao-tu.html.]

Đồng công công gật đầu: "Phải, quê ở Vĩnh Thành, mới lên kinh hôm qua”.

"Người Vĩnh Thành?". Vạn Đường nhướng mày: “Nói vài câu tiếng Vĩnh Thành cho xem nào?".

Đồng công công nghĩ ngợi mở miệng vài câu: “Quan gia vất vả quá, quan gia phúc lộc dồi dào”.

Vạn Đường bật , hai cha con thêm nữa, : "Ta loanh quanh xem một chút”.

Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm. Đồng công công ngoài cửa. Bên đối diện cũng đang kiểm tra, ánh đuốc sáng lên, cả gia đình đó. Ông thì chạm ánh mắt của một bà lão bên . Đồng công công sững . Đó là ai? Bên đối diện bà lão như ? Thoạt thấy lạ, nhưng ngẫm chút quen quen… Đồng công công bất giác lùi nửa bước, cố tránh xa ánh sáng của ngọn đuốc. Trong đầu ông lóe lên một ý nghĩ, nhắc nhở rằng sự việc . Chẳng lẽ, nha môn thủ kiểm tra ngõ Tiểu Từ là chủ đích? Họ nhắm ông? Trong phủ bức chân dung của ông, bà lão đến nhận diện ? Không thể nào. Không thể còn ai nhận ông, bản ông cũng nhớ bà lão đó là ai... Chỉ là chút quen thuộc, chẳng lẽ ông từng gặp bà ở ? Trong chốc lát, Đồng công công câu trả lời. Một nỗi lo lắng trỗi lên, ông chỉ thể tự nhắc nhở bình tĩnh. Ông dán râu giả, mặc áo thô, còng lưng , dễ nhận như ?

Trong sân đối diện, bà lão rời mắt khỏi ông. Đó chính là Hà ma ma. Nói cũng hơn ba, bốn chục năm bà gặp Tiểu Hạo Tử, chỉ là khi Quận chúa hỏi đến, bà mất nhiều ngày suy nghĩ, khó nhọc nhớ hình dáng của tên nội thị đó. quả thực thời gian quá lâu , ai mà bộ dạng của Tiểu Hạo Tử khi già là như thế nào?

"Có vẻ là ”. Hà ma ma lẩm bẩm, giọng thiếu tự tin: “Nếu bỏ râu, trẻ một chút, lẽ sẽ giống hơn”.

Lâm Vân Yên cánh cửa, đối diện với Hà ma ma, trong khi bên sân thấy nàng. Hành động đêm nay, họ chịu thiệt vì nhận diện . Tô Xương tất nhiên sẽ nhận , nhưng để nhận diện thì là cách . Thứ nhất, nếu đây là mưu kế của Lý Độ, cố ý dẫn dụ đến ngõ Tiểu Từ để tóm nội gián, thì Tô Xương, quân cờ đầu hàng của họ, sẽ lộ. Sau đó, họ sẽ thể dùng Tô Xương để thu thập tin tức từ phía Tô Nghị nữa. Thứ hai, lỡ Tô Xương đổi ý thì ? Nếu để Tô Xương rõ hai bắt đều là do Từ Giản, rõ Từ Giản dõi theo căn nhà ở ngõ Trần Mễ từ lâu, còn để mặc cho Lý Thiệu hai nha môn bắt giữ, thì rõ ràng sẽ là mối hiểm họa cho cả hai. Do , Lâm Vân Yên mời Hà ma ma đến, khi Vạn Đường dẫn xóm, bà từ cửa của ngõ bên cạnh căn nhà . Họ đưa tiền cho chủ nhà, rõ là để xác nhận trốn ngục ở bên đường , quan sát. Chủ nhà là một phụ nữ lớn tuổi, vô cùng nhiệt tình, lẩm bẩm kể về hàng xóm đối diện.

“Người đàn ông tên Lý Tiến Tài, ăn nhỏ, một tháng thì đến một nửa ngày là vắng”.

“Kiếm cũng đấy, phu nhân của ông là Lý Tiền thị, thường mua nhiều đồ ăn thức uống, lâu lâu còn đổi trang sức”.

“Ta hỏi tiết kiệm chút tiền để sinh con, bà bảo vì phu quân ít khi ở nhà, giữ tiền ở nhà an nên ngoài chi tiêu hằng ngày, còn đều gửi tiền trang”.

“Trước gì về việc Lý Tiến Tài xa, thế mà đột ngột rời , bảo sẽ vài tháng, hôm qua Lý Tiền thị còn đón phụ đến ở chung”.

“Ta cứ nghĩ hai cách xa thế, đột nhiên đến thăm, tức phụ của còn đoán chắc họ sẽ xa từ mấy tháng , chỉ là cho hàng xóm thôi. Nào ngờ, phụ là kẻ đào tẩu”.

“Bắt . Cứ để thế thì ai mà yên tâm nổi”.

Khi cánh cửa lớn đối diện mở , Hà ma ma lập tức quan sát. Trước đó nơi đó tối quá rõ, giờ đây ánh lửa từ đuốc soi lên khuôn mặt đàn ông nhỏ bé, bà kỹ chắc nịch: “Chính là ”.

Lâm Vân Yên gật đầu. Nếu Hà ma ma nhận thì , còn nếu chắc chắn, cũng thể dùng kế lừa. Nàng bước từ tấm ván cửa, nhẹ nhàng qua, mỉm ý nhị về phía đàn ông đó. Dưới ánh đuốc, lão già trông già hơn so với Đồng công công trong ký ức của Lâm Vân Yên, lẽ vì chòm râu và dáng vẻ thô kệch. Khi ánh mắt họ chạm , nàng nhận thấy mặt ông thoáng căng thẳng. Nàng , nụ đầy ẩn ý. Cổ Đồng công công lạnh buốt. Trong đầu ông đang ngẫm xem bà lão là ai, bất ngờ phát hiện tấm ván chính là Quận chúa Ninh An. Chỉ cần qua, ông nhận ngay. Quận chúa xuất hiện ở đây nghĩa là cuộc truy lùng đêm nay nhằm ông. Làm đây? Bản năng chạy, nhưng đôi chân như đóng đinh tại chỗ. Vạn Đường sát bên, với thủ của , ông nào chạy thoát Vạn chỉ huy? Huống chi cả ngõ đều đầy quan binh. Đầu hàng ? Đồng công công cam lòng, nhưng vẫn giữ chút hy vọng. Ông nhận Quận chúa, nhưng chắc nàng nhận ông. Còn bà lão … bà lão … Đột nhiên mắt Tôn công công mở to. Ông nhớ . Đó là bà đầu bếp ở Ngự thiện phòng . Trước khi chủ nhân qua đời, ông từng Ngự thiện phòng chọn món, quản lý thèm để ý, chỉ một bà đầu bếp nhân lúc bếp sắp nghỉ mà nấu cho ông một món đơn giản. Khi , chủ nhân ăn ngon. Như một ngọn đèn cuối đời, chủ nhân ăn và tự sắp , ăn , dặn ông hầu hạ điện hạ hết lòng, còn đó là món ăn hài lòng nhất trong nhiều năm qua… bà đầu bếp xuất cung từ lâu, giờ cùng Quận chúa đây? Hơn mấy chục năm trời, liệu bà nhận ông ? Trong đầu Đồng công công cuộn trào những suy nghĩ. Nếu cần nhận dạng, điều đó nghĩa là tố cáo ông bà đầu bếp. Vậy là ai? Ai phản bội ông? Ông nóng lòng câu trả lời. Chủ nhân bắt buộc tạm thời giả c.h.ế.t, còn ông khi rời khỏi nơi ở cũ ẩn nấp ở đây. Lý Tiến Tài theo chủ nhân, ông mượn phận của cha vợ của , Tiền Quảng, để ở trong ngõ nhỏ . Hôm qua, khi quan binh đến kiểm tra, chuyện vẫn thuận lợi. Tưởng che mắt hết, ai ngờ… Rốt cuộc vấn đề ? Sáng nay, ông từng ngoài, ghé thăm Đinh đại nhân. Chẳng lẽ Đinh đại nhân ngoài mặt thì đồng ý giúp chủ nhân, nhưng thực chất bán họ? Hay là… là Tô Xương? Khi về, đúng là ông ngang qua đường Tây, dù ghé tiệm hương liệu, nhưng khi nào vẫn Tô Xương thấy và bán ông cho Phụ Quốc công và phủ vệ? Là Tô Xương phản bội, cả Tô Nghị cũng đổi lòng? Trong lòng như biển động, nỗi sợ bắt tan biến, đó là lo lắng cho chủ nhân. Nếu Tô Xương phản bội, kế hoạch do Tô Nghị bố trí sẽ bại lộ . Nếu cả Tô Nghị phản bội, chủ nhân thực sự sẽ càng nguy nan. Dù cũng để chút tin tức, thể để chủ nhân . Bên cạnh, Vạn Đường đang giả vờ đông ngó tây nhưng thực chất luôn quan sát Đồng công công, ánh mắt biểu hiện nào của ông đều lọt qua mắt . Lúc , thấy sự bối rối và lo lắng khuôn mặt lão già, Vạn Đường cần đợi Quận chúa xác nhận mà cũng đây chính là họ cần bắt. Nhìn thấy Đồng công công nhúc nhích, Vạn Đường chút do dự lao tới, quặt tay ông bắt gọn.

"Đau, đau, đau. Quan gia gì thế ? Buông phụ ".

Vạn Đường lệnh trói thì đám sai nha cũng chút chần chừ, rút dây trói cả hai . Bị áp giải về phủ chỉ huy, trong ngõ Tiểu Từ cũng dần rút hết. Vạn Đường vội tra hỏi, mà chỉ thị cho thuộc hạ ghì chặt mặt lão già, vất vả lắm mới kéo bộ râu giả mặt lão xuống.

Nghe thấy tiếng thuộc hạ chào Từ Giản bên ngoài, Vạn Đường bèn dậy đón: "Quốc công gia, đêm nay lão Vạn lập công lớn chứ?".

So với việc hợp tác với lão Đan thì đỡ hơn nhiều. Lão Đan gài bẫy lão mấy . Từ Giản bước , theo là Tham Thần. Tham Thần cầm một sợi dây thừng, phía trói ba , mặt mũi ai nấy đều bầm tím.

"Đám là ai?". Vạn Đường tò mò hỏi.

"Người cùng phe với cả đấy”. Từ Giản đáp.

Đám trú tại ngõ bên cạnh, nhà đối diện với chỗ ẩn náu của Đồng công công. Xem đây là đường lui Lý Độ để , phòng khi sự cố, chúng sẽ báo hiệu cho . Chờ đến khi phủ chỉ huy rút quân, chúng bắt đầu hành động, và Từ Giản bắt gọn ngay tại chỗ.

Nói , Từ Giản bước đại sảnh, lão già đang giật râu giả đến đỏ cả làn da quanh miệng, bèn lên tiếng chào hỏi.

"Đồng công công”. Từ Giản mỉm : “Hay nên gọi ngươi là Tiểu Hạo Tử nhỉ?".

 

Loading...