Yến Từ Quy - Chương 438: Có mẹ ắt có con
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:55:04
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu dứt, Từ Giản lập tức thấy trong mắt Đồng công công ánh lên vài phần hối tiếc.
"Cảm thấy ngạc nhiên ?". Từ Giản hỏi : “Đổi tên đổi họ, ba mươi năm ẩn , cuối cùng vẫn tìm ”.
Sắc mặt Đồng công công từ từ giãn , những căng thẳng trong cơ thể dần biến mất. Nếu trói, chắc ông vái đầu xuống lạy liên tục .
"Oan cho quá. Ngài nhận nhầm ". Giọng ông vang lên run rẩy, chút khí khái lẫn dũng cảm: "Tiểu nhân họ Đồng, càng là Tiểu Hạo Tử gì đó”.
Chưa kịp để Từ Giản trả lời, Vạn Đường nóng tính nhịn , lên tiếng c.h.ử.i ngay.
"Ngươi ?". Vạn Đường hất bộ râu giả về phía : "Đến cả râu còn mọc nổi, ngươi sinh nữ nhi kiểu gì? Hay là ngươi quên mất chỗ nào vết cắt ? Để kêu vài cởi quần ngươi xem . Hai lạng thịt cắt thì mọc nhé? Nếu ngươi quên hình dạng nó thế nào, ở phủ thiếu lành lặn, cho ngươi mở rộng tầm mắt".
Hèn gì Vạn Đường tức giận. Dù rằng ai cũng chủ của riêng , Lý Độ thì tham vọng quyền lực, kẻ hết lòng phục vụ cũng là lẽ thường. thể cứ để lão Vạn mãi khổ sai, mà chẳng công cán gì. Ngày bao vây vương phủ, phủ chỉ huy lục soát từng căn nhà, đến một con ruồi cũng lọt . Sức lực bỏ ít, nhưng bắt một tên nào. Đêm Lý Độ trốn thoát, Quận chúa đến nhờ hỗ trợ, nếu bắt thì là công lớn, tiếc rằng cả đêm chẳng thu gì. Chưa kể những ngày qua tuần tra, tra xét khắp nơi đến kiệt sức. Vạn Đường trốn việc. Nhận lương việc là chuyện thường tình, nhưng cũng mong cơ hội lập công. Cơ hội ít trao đến phủ chỉ huy, nhưng nào cũng trễ một bước, thể nào đuổi kịp, chỉ vì đối phương quá xảo quyệt. Đêm nay vất vả lắm mới bắt một tên sống, mà tên đó kêu oan, bảo Vạn Đường bực cho ?
Đồng công công cúi đầu tránh ánh mắt: "Tiểu nhân thái giám, nhưng tiểu nhân là Đồng công công Tiểu Hạo Tử gì hết".
Vạn Đường , bèn sang Từ Giản. Quả thực ông nhận , cũng chẳng bức vẽ nào. ông tin Từ Giản, nếu là Từ Giản xác nhận, chắc chắn nhầm.
Từ Giản hiệu cho Vạn Đường bình tĩnh , điềm nhiên với Đồng công công: "Vậy ? Vậy ngươi họ tên là gì? Trốn ở đó gì?".
Tào công công đáp ngay: “Tiểu nhân... họ Tiền...”.
"Ngưng ”. Từ Giản ngắt lời : “Ta và Vạn đại nhân đều bận rộn, rảnh ngươi kể lể. Ta ngươi gì, ngươi vốn là nội thị trong cung, quen nhiều cùng tuổi, nên mượn danh khác mà gạt bọn . cho ngươi , đường . Ngày bao vây vương phủ, nhắc chuyện năm xưa với Lý Độ, lúc đó ngươi chạy nên . Ngươi chắc tin lộ từ lệnh truy nã của phủ chỉ huy. Trên đó hình vẽ, ngươi vẫn ôm lòng may mắn, nên dù bắt vẫn cố dối. ngươi quên mất , chúng đến ngõ Tiểu Từ là để bắt ngươi, quen vẫn nhận ngươi ”.
Đồng công công cúi đầu xuống. Nếu Từ Giản chắc chắn như thế, thì ông chắc là bán . Dù là Đinh đại nhân Tô Xương, Tô Nghị, ai đầu hàng triều đình thì bằng chứng mà dâng. Còn ông , Đồng công công, chính là cái bằng chứng đó. Gương mặt , những đều nhận . Nghĩ tới đây, mặt Đồng công công biến mất nét sợ hãi. Hy vọng cuối cùng vụt tắt, ông dần hiểu rõ tình cảnh của , và ông chỉ còn một việc cần . Ông ngẩng đầu lên thẳng Từ Giản, cất tiếng hai chữ đầu tiên của một vị thuốc. Vạn Đường ngớ , đó lập tức hiểu , hiệu cho thuộc hạ ghi chép ngay.
"Tổng cộng mười bốn vị”. Đồng công công hít một thật sâu: "Năm xưa Đổng phi hạ độc hại c.h.ế.t chủ nhân Chương Tuyển thị, là dùng đơn t.h.u.ố.c ”.
******
Từ Giản nhớ . Mã ma ma và An Viện Phán từng thông qua bài t.h.u.ố.c kéo dài mạng sống của con Chu Trán với Định Vương để suy ngược độc phương. Từ Giản xem qua kết quả họ rút . So với phương t.h.u.ố.c Đồng công công hiện tại, chút khác biệt nhưng đại thể giống bảy tám phần. Có lẽ mỗi dùng đều điều chỉnh, hoặc cũng thể Đồng công công cách giao phó nhưng giao hết phương thuốc, nên cố tình đổi đôi chút. Tất nhiên, so với tỷ lệ chính xác của phương t.h.u.ố.c độc, điều Từ Giản quan tâm hơn là "nguyên do”.
"Dựa suy đoán ”. Từ Giản : “Từ sớm, Vương gia nghi ngờ nguyên nhân cái c.h.ế.t của Chương Tuyển thị, các dám khẳng định bà c.h.ế.t trong tay Đổng phi nương nương? Bà tự nhận tội ?".
"Ta còn đường sống, chỉ sáng tỏ chuyện năm xưa”. Đồng công công : “ bịa đặt lời khai”.
Đổng phi c.h.ế.t từ lâu, ma ma hầu cận bà cũng còn. C.h.ế.t đối chứng, lẽ với một sống như ông thế nào cũng , nhưng Đồng công công đặt thái độ "chỉ thật”.
Từ Giản bật khẽ. Đó là mở đường, dùng lời thật để tạo uy tín, nhưng Đồng công công chắc chắn sẽ xen lẫn lời dối trá . Từ Giản thấy rõ ý đồ, nhưng , chỉ chờ Đồng công công tiếp tục.
"Quốc công gia họ Lao, tên tục là Tiểu Hạo Tử, thì chắc cũng trong Bích Hoa cung từng một Đồng công công”.
Từ Giản đáp: "Ngươi nhận ông biểu cữu”.
"Ông là ”. Đồng công công kể: “Khi , Nguyễn Quý nhân cố ý gây sóng gió để Bích Hoa cung, giúp Đổng phi đầu độc Chương chủ nhân. Chương chủ nhân ngày càng yếu , đến mức ngay cả ăn mặc cũng thiếu thốn. Vốn dĩ, vì sinh chủ nhân nên bà còn vài hầu hạ, nhưng lâu dần ai ngó ngàng, cuối cùng chỉ còn là duy nhất chăm sóc. Biểu cữu thấy chúng khốn khó nên tìm cách giúp thêm ít tiền, vì thế mà còn Nguyễn Quý nhân chế giễu. Ta lén nhận ông biểu cữu. Sau khi Chương chủ nhân qua đời, điều đến bên chủ nhân, sống cũng thoải mái hơn, nên thường xuyên đến thăm ông . Không thể phủ nhận, Đổng phi đối xử với chủ nhân thật tệ, ngay cả kẻ thấp hèn như cũng tăng bổng lộc, sợ ăn bớt. Khi ngây thơ, nghĩ Đổng phi là . Dù chủ nhân mất mẫu, nhưng dưỡng mẫu chăm sóc dạy dỗ, từng với chủ nhân rằng Đổng phi . Lời cũng từng với biểu cữu, ông khi đó bày tỏ gì, cho đến khi sắp qua đời mới gọi , bảo rằng và chủ nhân lừa cả đời. Ông đưa phương t.h.u.ố.c , rằng Chương chủ nhân c.h.ế.t vì nó. Sau đó cùng chủ nhân thử phương thuốc, thử t.h.u.ố.c quả nhiên ngã bệnh, giống hệt Chương chủ nhân. Dù lấy lời thú nhận từ Đổng phi, và khi chủ nhân quyền lực, Nguyễn Quý nhân cũng mất, nhưng còn nghi ngờ gì nữa, Chương chủ nhân c.h.ế.t vì nó. Khi Đổng phi qua đời, chủ nhân còn tìm thấy trong sổ ghi chép một loại độc d.ư.ợ.c khác của một ma ma ở Lĩnh Nam, chính là loại mà trong Vĩnh Tế cung nhiễm . Ta câu nào cũng là thật”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-438-co-me-at-co-con.html.]
Đồng công công càng càng kích động, rủa thầm: "Chương chủ nhân thật đáng thương. Rõ ràng sinh hoàng tử, nhưng vì xuất thấp kém mà thể tự nuôi dưỡng con . Hoàng hậu, nay là Hoàng Thái hậu, để Tiên đế sắc phong cho Chương chủ nhân? Lại còn chọn Đổng phi, chỉ con mà còn mạng của Chương chủ nhân. Bà chẳng . Năm xưa lầm Đổng phi, lầm Thánh thượng. Bà thuyết phục Tiên đế đưa ngài lên ngai vàng, rõ ràng ngài chẳng hề xứng đáng hoàng đế".
"Nhìn quả thực là môn học khó”. Từ Giản đột ngột lên tiếng: “Hoàng Thái hậu đúng là lầm Đổng phi, nhưng cả văn võ triều đình suốt bao năm cũng lầm Vương gia, nếu sớm thấy rõ dã tâm của ngài , sẽ phiền toái hôm nay. Nói cho cùng, cũng cần cách giả tạo. Nương nào nhi tử nấy, đến dưỡng mẫu, Vương gia quả là xứng đáng với sự dạy dỗ tận tâm của Đổng phi nương nương. Bề ngoài thì bộ tử tế để lừa dối khác, nương nhi như một”.
Vạn Đường phá lên . Tên thái giám mắng Thánh thượng, Vạn Đường mà tức chịu . Tưởng sẽ mắng , ngờ Quốc công gia "khen" ngược . Lời khen chẳng khác nào mũi d.a.o nhọn đ.â.m thẳng lòng Đồng công công, sắc bén, đau đến rỉ máu. Quốc công gia vẫn là Quốc công gia, khi đ.â.m khác thì chẳng chút nể nang. Nói Đổng phi và Vương gia "nương nhi như một” đúng là khiến tên thái giám còn khó chịu hơn mắng thẳng mặt.
Đồng công công giận đến nghiến răng. Không . Không thể để khiêu khích, thể rơi bẫy của Quốc công gia.
"Phương thuốc, giao ”. Hắn : “Hôm nay bắt, rằng khó tránh khỏi tội c.h.ế.t, nhưng cũng một yêu cầu”.
"Nói thử xem”. Từ Giản đáp.
"Hãy để c.h.ế.t cho đàng hoàng”. Đồng công công ngẫm nghĩ, thêm: “Cho mặc bộ áo chỉnh tề, và để đem theo căn gốc của lên đường. Ta chôn nó trong hầm ở trang viện núi ngoài thành, để đời thể đầu thai trọn vẹn”.
Thái giám thường yêu cầu , đề cập cũng gì lạ. Chỉ là, với Từ Giản, đây là lời thật xen lẫn dối trá. Đồng công công bao giờ từ bỏ ý định báo tin cho Vương gia. Ông bắt, ẩn náu ở xóm bên cạnh cũng sa lưới, vì ông nghĩ cách khác. Khu vực quanh trang viện lẽ mắt xích bí mật. "Căn gốc" lẽ là mật hiệu thỏa thuận . Chỉ cần phát hiện đồ lấy, chỉ tin tức Đồng công công bắt, mà cả thông tin về kẻ phản bội cũng sẽ truyền . Muốn manh mối, cũng dễ dàng, bởi núi giống như đường phố trong thành.
Từ Giản vẫn điềm tĩnh trả lời: "Điều đó phụ thuộc việc Đồng công công hợp tác . Chuyện cũ của Đổng phi thể bỏ qua, nhưng cần hiện giờ Vương gia rời kinh ? Điểm đến của là ở ? Có bao nhiêu theo ? Còn Lý Vanh hiện ở ?".
Đồng công công đáp: "Chủ nhân rời kinh, mang theo chừng mười , những điều khác ”.
"Không ?". Vạn Đường lớn tiếng: "Ngươi là tín theo hầu Vương gia bao năm nay, ai mà tin ?".
"Ta quả thật theo chủ nhân nhiều năm, nhưng chẳng qua cũng chỉ là thời gian lâu hơn khác thôi”. Đồng công công l.i.ế.m môi: “Bằng , vì chủ nhân đưa , mà để ở tự sinh tự diệt?".
"Hoàn ngược ”.
Một giọng trong trẻo từ bên ngoài đại sảnh vọng . Đồng công công đầu , thấy Lâm Vân Yên cầm đèn lồng bước , bên cạnh nàng còn bóng dáng bà đầu bếp .
Lâm Vân Yên , : "Ngươi ở vì trong kinh cần của , và ngươi Vương gia tin tưởng. Những đồng đảng lộ hoặc kế hoạch sắp đặt, Vương gia sẽ giao phó cho kẻ đáng tin. Trong những ông tin, chỉ ngươi, Đồng công công, là mà ít ai mặt. Nếu Đạo Hành và Vương Kỳ phát giác hoặc c.h.ế.t , thì cũng chẳng đến lượt ngươi . Ngươi giỏi võ như họ, còn là thái giám, dễ dàng nhận diện”.
Đồng công công lộ vẻ cảnh giác, lời của Quận chúa trúng tim đen.
"Chỉ điều…”, Lâm Vân Yên sâu ông : “Ngươi ngờ trong kinh thành vẫn còn nhận ngươi”.
Đồng công công hiểu nàng ám chỉ bà đầu bếp, mà ông nhận ở ngõ hôm .
Kiếp , bà mất vì một loại độc d.ư.ợ.c tương tự. Ban đầu, Lâm Vân Yên cho rằng bà chỉ tình cờ gặp Từ phu nhân tại chùa Quảng Đức, vô tình chạm mặt Đạo Hành và Vương Lục Niên. Hai nhận bà, nghĩ rằng bà nhận họ, nên tay độc hại. Về , nàng cẩn thận điều tra Vương Lục Niên. Xét về thời gian, khi bà còn ở Ngự thiện phòng, Vương Lục Niên khó thể tiếp xúc nhiều với bà, và dù gặp qua cũng chắc nhớ từng năm. Nghĩ đến đây, lẽ kẻ tay là Đồng công công. Dù nhiều năm qua, ông vẫn nhớ xin bà nấu một món cho Chương Tuyển thị, và hôm nay ông cũng nhận bà ngay.
Lâm Vân Yên lạnh lùng hỏi: "Ngươi đừng nghĩ bỏ mặc. Một kẻ vứt bỏ như thế . Ta thật tò mò, Vương gia vốn là tàn nhẫn, kẻ lộ sẽ bao giờ giữ , dù theo bao lâu lập bao nhiêu công lao. Đạo Hành và Vương Kỳ c.h.ế.t vì lý do . Vậy vì giữ ngươi? Khi Phùng Thường khai 'Đồng công công,' Vương gia ngươi sẽ sớm truy , nhưng vẫn trừ khử ngươi, mà dùng khác trong cung để đổ tội sang Vĩnh Tế cung. Đồng công công, ngươi nghĩ là vì ?".
Nghe đến đây, Đồng công công bất giác run rẩy. Ông từng ngạc nhiên khi còn sống sót, tin rằng tình cảm với Chương Tuyển thị cứu , dù là ít nhiều. Lời của Quận chúa dường như dùng ông để uy h.i.ế.p chủ nhân? Dù , ông tin đủ giá trị để địch nhân tận dụng, nhưng quyết để mạng sống trở thành đe dọa với chủ nhân. Không nghĩ ngợi nhiều, Đồng công công bèn định tự c.ắ.n lưỡi tự vẫn. ngay khi ông nhấn lực, thì một tiếng "khạch" vang lên. Cơn đau lan khắp - đó là tiếng xương hàm bẻ gãy. Đồng công công thể , chỉ thể trừng lớn mắt Từ Giản đang gần kề.
"Muốn c.h.ế.t?". Từ Giản cúi , ngón tay kẹp chặt hàm của ông, giọng lạnh lùng: "Dễ thế ? Ta ngươi kín miệng, . Tào công công sẽ thích 'chăm sóc' ngươi, đợi đến khi ông nhổ hết răng của ngươi, gắn cái hàm ”.
Hạ giọng, Từ Giản tiếp: "Cái mạng của ngươi giờ cần động đến, thể dùng chút việc. Ta sẽ dùng trọng lễ đáp lễ, ngươi ích thì sẽ để thứ đó cùng ngươi sang kiếp , thì kiếp đừng mong dùng nó nữa”.
Đồng công công tức giận và căm hận, nhưng nước dãi kiểm soát nổi cứ chảy hai bên miệng.