Yến Từ Quy - Chương 44: Có qua có lại
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:35
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài cổng tây hoàng cung.
Tiểu Đoạn Thị và Lâm Vân Yên lượt lên xe.
Ô Ma ma cũng lên, bảo: "Hứa Quốc công phu nhân khỏi thì trẹo chân, suýt ngã."
Nghe , Tiểu Đoạn Thị lộ vẻ lo lắng.
Lâm Vân Yên thấy , bèn hỏi: "Tổ mẫu sợ nặng lời quá khiến bà chịu nổi ?"
Tiểu Đoạn Thị gượng gạo đáp: "Lời khó thì cũng . nếu bà ngã thật thì chẳng chúng sẽ trách ?"
"Người yên tâm, bà đến mức thể trông cậy ." Bà khó khăn lắm mới vài câu nặng lời, nàng tuyệt đối cho bà cơ hội d.a.o động: "Người nghĩ thử mà xem, nếu như đứa con trai nào của mà để cho thấy trần như nhộng với một gã tiểu quan ngoài phố, chẳng sẽ trực tiếp lăn xỉu luôn ?
Ngày hôm , dù cho trời đất cuồng, cũng sẽ kéo bệnh tật đến phủ gia mà xin chân thành.
bà thì ?
Bà thể sáng sớm đến cửa phủ chúng , lấy cớ là xin nhưng thực chất là khó.
Biết ở nhà, bà còn dám chặn cháu những điều chẳng .
Bà ghê gớm hơn nhiều, thể vì vài câu nặng lời của mà vững chứ?"
Mặt Tiểu Đoạn Thị lúc đỏ lúc trắng, chợt nên là lý lý.
Lưỡng lự một lúc, bà trừng mắt Lâm Vân Yên: "Đừng linh tinh, gì đứa con trai mất mặt như thế."
Lâm Vân Yên đến cong cả mắt: "Thật đúng là ."
Cười một lúc, nàng nhéo Tiểu Đoạn Thị vài câu: "Họ Hoàng thượng mắng, Hoàng Thái hậu lạnh lùng, dù ngã thật cũng dám kêu than. Đây là chuyện mặt dày mỏng, mà căn bản cái gan báo động . Người cứ yên tâm, phiền đến chúng ."
Nói đến mức , Tiểu Đoạn Thị nào còn dám yên tâm.
Lâm Vân Yên thấy bà nội lọt tai, bèn sang chuyện khác: "Thẩm thẩm chắc cũng về đến phủ , chúng trở về chuẩn , mang đồ qua thôi."
Trên con phố dài, hàng xóm láng giềng cuối cùng cũng thấy cửa phủ Thành Ý Bá mở .
Sính lễ của Lâm Vân Tĩnh do Hoàng Thị giữ kỹ, bà mang đến, Trần Thị mở kho, mang theo mấy ma ma và nha , Hoàng Thị một món, họ tìm một món.
Thấy Tiểu Đoạn Thị trở về, Hoàng Thị đưa danh sách cho chồng: "Con đối chiếu với , tất cả đều ở đây , cũng xem ."
Tiểu Đoạn Thị nhận lấy, kiểm tra hết sức cẩn thận.
Thấy chính xác sai, bà yên lòng: "Bài của Vân Tĩnh lấy , chúng lập tức đem sinh lễ trả , chọn vài đáng tin, khiêng cho cẩn thận, đừng để va đập."
Trần Thị lập tức đồng ý.
Lâm Vân Yên khoác tay Trần Thị, ghé tai thì thầm một lúc.
Trần Thị xong, mặt lộ vẻ khó xử: "Cháu đúng, chỉ là thẩm thẩm từng chuyện ."
"Cái gì cũng đầu mà." Lâm Vân Yên nhẹ nhàng miêu tả chiến quả của Tiểu Đoạn Thị hôm nay.
Trần Thị tròn mắt ngạc nhiên.
Bà thấy gì? Người mặt lạnh những lời đó thật sự là chồng của bà, Tiểu Đoạn Thị ư?
Sao bà chẳng hề tin thế .
"Cháu thể bịa chuyện lừa thẩm ?" Lâm Vân Yên cổ vũ: "Ngay cả tổ mẫu cũng thể bỏ qua thể diện, chẳng lẽ thẩm kéo chân ?"
Trần Thị theo bóng lưng của Tiểu Đoản Thị, cố hết sức nuốt nước bọt : "Ta sẽ cố gắng, sợ."
Cánh cổng Bá phủ mở .
Tiếp đó là từng rương sính lễ khiêng khỏi phủ Thành Ý Bá, qua con phố dài ánh tà chiều rực rỡ về phía phủ Hứa Quốc công.
Trần Thị trong kiệu, tay cầm canh tiếp của Tô Kha, cùng đoàn .
Sự xuất hiện bất ngờ của đoàn khiến dân chúng phố khỏi kinh ngạc. Nhìn kỹ, họ hiểu mục đích của chuyến .
"Mau ? Hình như mới thương lượng xong mà."
"Đống bùn nhão, lau vội chứ."
"Phải đó, ai rước một rể mặc váy chứ."
Mọi bàn tán xôn xao, như nhớ bộ dạng t.h.ả.m hại của Tô Kha đêm đó, chê ngớt.
Lại kẻ thích hóng chuyện, ngại phiền phức, còn theo phía , theo tới tận ngoài phủ Quốc công, kết quả, thật sự xem vở kịch mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-44-co-qua-co-lai.html.]
Quản gia đón nhưng Trần Thị .
"Mời Quốc công gia và Quốc công phu nhân đây, hôm nay ở đây chuyện." Bà mím môi, một câu: "Có qua ."
Quản gia: ...
Gì chứ?
Có qua ?
Khoan , chẳng lẽ là về chuyện hôm của phủ Quốc công phủ Thành Ý Bá, ngoài cổng chuyện với Quận chúa ?
Chuyện cỏn con thế cần "qua " ?
Trần Thị xong, chính bà cũng ngẩn .
Hình như dùng từ đúng, nhưng, nhưng , chẳng lẽ rút ?
Bà cố giữ nét mặt bình tĩnh, nhúc nhích nửa bước.
Quản gia thấy , đành báo .
Trong hoa sảnh, lão phu nhân Hứa Quốc công đang cùng con trai, con dâu chờ đợi, bốn chữ " qua ," giận đến nỗi chọc dậy xuống đất thình thịch.
"Cho chút màu sắc thì mở xưởng nhuộm ."
"Có Thái hậu chống lưng, thì dám đạp lên mặt chúng ."
"Loại như thế, cách xa càng xa càng , phủ Quốc công chúng trèo cao nổi."
"Còn mau lấy canh của Kha Nhi."
Quốc công phu nhân bụng đầy ấm ức, thấy Hứa Quốc công giận dữ bước nhanh ngoài, bà vội vàng theo .
Đi một mạch ngoài, lửa giận tiêu thì lý trí về một chút.
Không thể gây xung đột tranh cãi, nếu , ngày mai Ngự sử mắng thêm một tấu...
Ra khỏi cửa lớn, bước xuống bậc thềm, những hòm rương bày thành hàng, Hứa Quốc công cố năng hòa nhã: "Trả sinh lễ thôi, cần gì rầm rộ thế ?"
Trần Thị bên cạnh sư tử đá, đầu ngón tay đặt lên chân sư tử, mượn chút can đảm, hít sâu một : "Việc hủy hôn Thái hậu chứng kiến, nhưng nhiều đồ như đem cung kiểm tra thích hợp, nên chúng điểm rõ ngay ở đây."
Nói xong, bà cũng Quốc công và phu nhân, chỉ mở sổ sính lễ , tập trung tinh thần.
Vân Yên dặn, chỉ cần bà phân tâm, thì gì thể cản nổi.
Bà hắng giọng, bắt đầu từ đầu.
Các ma ma cùng mở từng hòm rương, một món, trưng một món.
Người hóng hớt mở to mắt kinh ngạc: nhiều đồ thế , hôm nay thật sự là mở rộng tầm mắt.
Mặt phu nhân Quốc công và Hứa Quốc công càng lúc càng dài: nhiều thế ? Sao mãi vẫn xong?
Giữa những tiếng trầm trồ, Trần Thị cuối cùng cũng xong: "Danh sách sính lễ và canh của công tử, xin trả , nếu nghi ngờ gì thì xin kiểm tra ngay lúc ."
Lời dứt, thêm: "Có nghi ngờ gì chứ? Phủ Thành Ý Bá là gia đình ngay thẳng thế , còn thể thiếu gì, còn thể chiếm chút ?"
"Hà hà. Phủ Bá ngay thẳng, mới cần nhiều chứng thế mà."
Phu nhân Quốc công vốn định kiểm tra, hai câu thì càng thêm khó xử.
Hứa Quốc công cũng thấy, quanh xem là ai dám như thế, phân biệt ai là ai.
Đồ khốn kiếp.
Hổ lạc đồng bằng ch.ó khinh.
Dân thường nào gan dám nghị luận ngay mặt, tám phần là nhận bạc của phủ Thành Ý Bá .
Cẩn thận đấy, mạng kiếm tiền nhưng mạng mà xài .
Sau khi ngầm c.h.ử.i một trận, ông gọi mang hết hòm rương phủ, cùng phu nhân rời .
Quản gia đóng cửa, Trần Thị lên kiệu.
Bà xoa đôi chân tê mỏi vì lâu, từ từ bình phục nhịp tim đang đập nhanh.
Chắc là tệ lắm nhỉ?
Có phát huy hết tinh túy mà Vân Yên chỉ dạy ha?