Yến Từ Quy - Chương 458: Vị công công này, đã lâu không gặp

Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:18
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Từ Giản từ tường thành xuống thì trời sáng rõ. Trong doanh trại, những ngọn đuốc dập tắt, binh sĩ ca, tập luyện rộn ràng, khung cảnh tràn đầy sức sống. Đi qua doanh trại, Từ Giản tiến về trung doanh, kéo rèm bước , thấy mấy vị tướng lĩnh đang quây quanh bàn lớn, say sưa bàn bạc điều gì đó. Định Bắc Hầu đến, các tướng còn đang thảo luận hết sức sôi nổi. Gặp mặt , chào hỏi chủ đề đang bàn. Từ Giản một lát, hiểu rằng họ đang lo lắng về tình hình của phủ Định Bắc Hầu.

“Mẹ kiếp, bán mạng cho Lý Độ ? Ta thấy mấy kẻ trong triều chẳng khác nào đang tay sai cho Tây Lương và Cổ Nguyệt. Chúng ở đây chống giặc ngoài, còn họ ở phía đ.â.m lén chúng ”.

“Ở kinh thành ngày tháng êm ấm quá nên mới rảnh rỗi ăn lung tung. Mang hết bọn họ ngoài , chỉ cần một khắc là ngay thứ gì , thứ gì ”.

“Ta hiểu các ngươi đầy một bụng tức giận, nhưng cứ đây c.h.ử.i ba ngày ba đêm cũng chẳng giải quyết gì”.

“Phải , chúng quan tâm những lời vu khống , Thánh thượng tạm thời cũng động thái gì mạnh tay, nhưng thế cũng kế lâu dài, lỡ Thánh thượng đổi tướng thì ?”.

“Phải nghĩ đến gia quyến của Đại tướng quân ở kinh thành nữa”.

“Vậy đây? Muốn rửa sạch oan khuất thì chỉ còn cách đ.á.n.h thắng trận để lấy công chuộc tội, chẳng lẽ bây giờ chúng kéo quân đ.á.n.h luôn?”

“Đâu thể đ.á.n.h là đ.á.n.h , Tây Lương và Cổ Nguyệt đang mạnh mẽ, ban đầu chúng bàn là sẽ kéo dài đến hết mùa hè, đợi đến mùa thu thì bọn chúng…”.

“Chúng thể đợi, nhưng gia quyến của Đại tướng quân đợi ? Không ba ngày, ít nhất cũng ba tháng”.

“Hay là nghĩ cách dằn mặt Tây Lương một trận, để chúng ăn quả đắng, khi chúng tự sinh mâu thuẫn với ”.

“Được, cứ bàn bạc tiếp”.

Trên giá bản đồ, bàn bày sa bàn. Mọi mỗi một ý, lấy tay chỉ, cắm cờ, mỗi một suy tính.

Thấy Từ Giản gì, Thạch Lôi hỏi nhỏ : “Ngươi đồng ý việc chủ động tấn công ?”.

Thạch Lôi vốn là tướng giữ ải Dụ Môn, đây từng là mãnh tướng trướng Từ Mãng, lập nhiều công lao. Cuối năm Vĩnh Gia thứ tám, khi chiếm Dụ Môn, Từ Mãng hồi kinh chữa bệnh và tiến cử Thạch Lôi ở trấn thủ Dụ Môn. Trấn thủ nơi gần năm năm. Thạch Lôi từng chứng kiến Từ Giản đầu trận, cũng thấy tận mắt Từ Giản thương ở chân khi cứu Lý Thiệu, cứ ngỡ từ đó còn khả năng chinh chiến, nay thấy Từ Giản phục hồi khá, đồng hành trận, ông vui mừng.

“Ta đồng ý”. Từ Giản cân nhắc: “Chỉ là…”.

Vừa mới , Định Bắc Hầu bước . Định Bắc Hầu trông tinh thần phấn chấn, thấy các tướng nhiệt tình bảo vệ , lão tướng quân khỏi xúc động: “Ta, Quý Bội, xin thề bằng tính mạng cả nhà, và tên phản tặc Lý Độ hề dính líu. Ta thẹn với lòng, và nhất định sẽ phụ lòng ủng hộ ”.

Định Bắc Hầu cũng gia nhập cuộc thảo luận. Từ Giản tiếp tục chuyện với Thạch Lôi, mà tập trung buổi họp quân sự. Buổi họp kéo dài hơn nửa canh giờ, cùng đưa vài hướng giải quyết, đó dựa thông tin từ thám tử và điều kiện thời tiết mà quyết định. Mọi nhận lệnh, lượt rời khỏi trung doanh. Từ Giản là cùng, nhưng Định Bắc Hầu giữ . Không chỉ , Định Bắc Hầu còn gọi cả Thạch Lôi .

“Ta hiểu tâm trạng của ”. Định Bắc Hầu : “Ai cũng một trận đại thắng, dùng công trạng rửa sạch danh dự cho , cũng là để đè bẹp lời dèm pha ở kinh thành. Dù lời trong sạch , ít nhất thể giúp gia quyến của kinh đỡ lo hơn phần nào. đ.á.n.h trận mà nôn nóng là chuyện nên. Người vẫn bảo đ.á.n.h trận chuẩn , còn quân Tây Lương thì thấy chuẩn sẵn sàng ”.

Nói những lời phần nhụt chí như thế khi bày binh bố trận chuyện lạ, sự thật vẫn là quan trọng nhất.

Thạch Lôi vuốt râu suy tư, hỏi Từ Giản: “Vừa nãy ngươi mới một nửa, cụ thể ngươi nghĩ thế nào?”.

Ánh mắt của Định Bắc Hầu cũng đổ dồn về phía Từ Giản.

Từ Giản sắp xếp suy nghĩ, với hai : “Từng bước đối phó, Định Bắc Hầu vu oan câu kết với Lý Độ, hiện giờ chứng minh trong sạch, nhất là thắng trận lớn. Về bề ngoài, suy nghĩ sai chút nào, nhưng nếu đúng là Lý Độ sắp đặt mưu kế , sẽ gì?”.

Thạch Lôi “ồ” lên một tiếng.

“Nếu hãm hại , thì sẽ cho chứng minh”. Định Bắc Hầu nhanh chóng phản ứng : “Ta nhớ trong lúc điều tra Lý Độ ở kinh thành, từng phát hiện liên hệ với Cổ Nguyệt”.

“Quá chuẩn”. Thạch Lôi vỗ đùi đ.á.n.h đét: “Hóa tự chui đầu rọ. Đám Cổ Nguyệt đó nào đấu đá nội bộ gì , lão tử đây chẳng tin một chữ. Bọn chúng là kẻ theo chiều gió, đây theo Đại Thuận chúng để sung sướng, giờ thì nhảy theo Tây Lương, c.ắ.n chúng một miếng to. Chắc chắn bọn chúng thấy chúng giữ chặt Dụ Môn, chúng cầm cự, nên mới nghĩ cách dụ chúng ngoài. Lý Độ và Cổ Nguyệt quan hệ chặt chẽ, châm ngòi ở kinh thành khiến Đại tướng quân ép trận, chúng chẳng còn cách nào khác là xông ngoài. Chúng chuẩn sẵn, hai quân đối đầu, chừng bao nhiêu thủ đoạn hèn hạ chờ chúng ”.

Nếu chỉ là trận chiến thông thường, thắng t.h.ả.m cũng là thắng, ngoài nỗi đau của các binh sĩ, ít nhất triều đình cũng cái để ăn . lúc thì như thế. Trong triều kẻ chực chờ tìm cách bêu Định Bắc Hầu, nếu đại thắng, thì cách nào trả lời thỏa đáng . Điều , Thạch Lôi chỉ cần nghĩ thoáng qua cũng hiểu rõ.

“Hắn liên minh với Lý Độ, cố ý hao tổn binh lực Đại Thuận chúng ”.

“Thắng trận t.h.ả.m hại? Hắn quân sĩ nộp mạng, quân lực càng ít, Lý Độ càng vui, còn khoác lên chiến thắng, thật là hổ”.

Những kẻ lớn tiếng hẳn là ngu dốt, nhiều thực cũng thâm hiểm.

“Vậy theo ý ”. Thạch Lôi hỏi: “Nếu chúng xuất quân nghênh chiến thì chẳng rơi bẫy ?”.

“Dựa những gì hiểu về Lý Độ”. Từ Giản ngẩng lên, giọng nghiêm nghị: “Dù chúng chứng minh , đều là cạm bẫy của . Một khi sa việc cân nhắc ‘ khỏi ải ,’ thì là theo ý . Đề bài của , chẳng cần trả lời, cứ xé luôn tờ giấy ”.

Mắt Thạch Lôi sáng lên. Định Bắc Hầu cũng hứng thú. Là những võ tướng chinh chiến nhiều năm, dù ai cũng chiến thuật của riêng , nhưng xét về tính cách, bọn họ đều thích thẳng thắn.

“Vậy ý ngươi thế nào?”. Định Bắc Hầu giục hỏi.

Từ Giản đáp: “Đại tướng quân chỉ mới tình nghi, Thánh thượng cũng chỉ đành tạm bao vây phủ, động thái gì nghiêm trọng, chứng tỏ ngài cũng tin. Lý Độ chắc chắn đặt cược tất cả liên quân Tây Lương và Cổ Nguyệt. Giả như chúng trận và thắng lớn, chẳng công sức của Lý Độ sẽ thành vô ích ? Chứng thực rằng Đại tướng quân và liên minh quan trọng hơn thắng thua giữa và quân địch. Hắn sẽ một chứng cứ rõ ràng”.

“Chứng cứ thế nào mới gọi là rõ ràng?”. Định Bắc Hầu hít sâu: “Ta và cùng chén chú chén ? Ta dám uống, dám đến ?”.

“Hắn cần đích tới, của tới là ”. Thạch Lôi to: “Cứ dùng tử sĩ mà thôi”.

“Lương thảo”. Từ Giản bản đồ: “Tất cả lương thảo chúng điều động đều qua từ phủ Cảnh Châu, ngoài phần đến Dụ Môn, còn một phần lớn trữ tại mấy kho gần đó. Tình trạng cụ thể của các kho, chỉ trong quân rõ, quan phủ Cảnh Châu chỉ phối hợp chứ nắm rõ chi tiết. Nếu sự cố với lương thảo…”.

Định Bắc Hầu hiểu: “Tức là báo cho Lý Độ , sẽ đốt sạch kho của ”.

“Thật ác độc”. Thạch Lôi tặc lưỡi: “Dám đụng đến lương thảo, sợ Dụ Môn Tây Lương đ.á.n.h thủng ?”.

Lương thảo là mấu chốt, nhưng sơ hở thì chẳng đúng. Việc vận chuyển lương thảo đòi hỏi nhân lực lớn, là lính phục vụ quân đội, đông nên tránh khỏi kẻ xâm nhập. Biết vị trí cụ thể của kho lương, chỉ cần đốt một , dù thiệt hại ít nhiều, Định Bắc Hầu cũng khó ăn với kinh thành.

Định Bắc Hầu suy tính bảo: “Quan phụ trách điều phối lương thảo ở thành Cảnh An là Nhậm Đại nhân, chúng mau chóng thông báo nguy cơ kho lương thể đột phá và tăng cường bảo vệ, đồng thời đổi tuyến đường vận lương, chia thành nhiều đợt”.

Ba cùng bản đồ, bàn bạc thêm hồi lâu. Cuối cùng, Định Bắc Hầu thở dài, ánh mắt vẫn kiên định nhưng giấu nổi vẻ mệt mỏi.

“Địch trong tối, ngoài sáng”. Ông với Từ Giản: “Lý Độ hành sự thâm hiểm và tàn nhẫn, chúng hết sức đề phòng cũng chắc ngăn . Ở kinh thành rõ tiếp theo sẽ diễn biến , Thánh thượng hôm nay tin , ngày mai thể tin. Ta giao hổ phù cho ngươi, nếu Thánh thượng điều hồi kinh thẩm vấn, chắc chắn sẽ lập tức trở về, khi đó, Dụ Môn giao cho ngươi và Thạch tướng quân”.

Thạch Lôi tức đỏ mặt: “Đại tướng quân đừng những lời bi quan như thế, đến mức ”.

Định Bắc Hầu nắm chặt tay, cúi đầu hành lễ với hai : “Ta vẫn giữ nguyên lời thề, và cả Quý gia thẹn với lòng”.

Từ Giản gật đầu. Hắn tất nhiên tin tưởng Định Bắc Hầu.

“Chúng tranh thủ thời gian, hết gửi tin về thành Cảnh An”.

Ngay buổi sáng, một kỵ mã phi nhanh rời khỏi Dụ Môn, xuyên qua huyện Thừa Viễn tiến thẳng đến thành Cảnh An. Nhị công tử Quý Tín của Định Bắc Hầu nhận lệnh, dẫn đội quân về phía đông, tăng cường phòng thủ tuyến vận lương. Trưởng tử của Quý Tín, Quý Quang cũng trong đội, cùng còn Dụ Thừa An. Từ lúc đến Dụ Môn, Dụ Thừa An ngừng tập luyện, cũng từng giao chiến với quân Tây Lương khi chúng đ.á.n.h úp ban đêm, cánh tay trúng một vết thương. Dù vết thương quá nặng và Nhạc đại phu chăm sóc, nhanh chóng hồi phục, vẫn Định Bắc Hầu điều khỏi nhiệm vụ phòng thủ tường thành. Dụ Thừa An từng xin giữ nhiệm vụ, nhưng Định Bắc Hầu bác bỏ bằng vài câu dứt khoát.

“Thiên vị? Ngươi họ Dụ, thiên vị để ngươi nộp mạng. Ta sợ tổ phụ ngươi sẽ đòi nợ mất”.

“Xuất trận giao chiến, nếu ngăn cản ngươi thì là sai, còn đây là trấn thủ phòng thủ, chừng nào khỏi hẳn, nhỡ thêm thương tích thì thật đáng”.

“Ngươi giống như Phụ Quốc công , đến khi đ.á.n.h lớn với quân Tây Lương thì một bản lĩnh thể phát huy nổi?”.

“Thêm ngươi thủ thành cũng nhiều hơn gì, thiếu ngươi cũng chẳng ít . Không phục thì cứ dưỡng thương cho khỏi, luyện tập cho , đến lúc cần trận sẽ cho ngươi tiên phong”.

Dụ Thừa An thuyết phục. Nhẫn nhịn chờ thời cơ, tích tụ sức lực chờ ngày trận. Hôm , khi lựa chọn quân theo nhiệm vụ bảo vệ tuyến lương thảo, Từ Giản cũng cho Dụ Thừa An tham gia. Cùng là con cháu quý tộc, Dụ Thừa An và Quý Quang hợp ý, cũng rõ gần đây Quý Quang điều lo lắng.

Đến huyện Thừa Viễn, đội quân đóng tại doanh trại ngoài trấn, Quý Tín bảo Quý Quang mang thư của Định Bắc Hầu đến nha huyện. Dụ Thừa An cùng . Huyện Thừa Viễn lớn, nhưng vì là nơi giao thương, thêm đó là tuyến vận chuyển lương thảo qua, nên dù trời tối, trong trấn vẫn còn nhiều cửa tiệm sáng đèn. Trong nha huyện, công đường sáng đèn, quan việc ngừng. Huyện thừa Vu Phục luôn miệng trao đổi với xung quanh. Quý Quang từng đến đây đó, nhận vài , liền hỏi thăm nơi huyện lệnh.

Vu Phục nhanh nhẹn đáp: “Điền Đại nhân bận rộn suốt hai ngày một đêm, chịu nổi nên đang nghỉ ở nha, sẽ cho báo ngài ngay”.

Nghe tin, Điền huyện lệnh vội vã tới, nhận thư xong thì ngay, sắc mặt trở nên vô cùng nặng nề.

“Tiểu Tướng quân”. Hắn : “Đám phu khuân vác đều triệu tập, phận xác minh, nhưng đường vận chuyển, ở những vùng hoang vắng nếu kẻ lợi dụng cơ hội… haiz, phòng kẻ địch bên ngoài dễ, mà ngăn nội gián khó…”.

Quý Quang đáp: “Biết là khó, nhưng vẫn cẩn trọng, chỉ ở huyện Thừa Viễn mà suốt dọc tuyến vận chuyển đều như ”.

Điền huyện lệnh gật đầu nhận lệnh. Dụ Thừa An thì đang hỏi han về tình hình trong huyện từ Vu Phục, tình hình buôn bán ảnh hưởng bởi chiến sự Dụ Môn , dân nào bỏ xứ mà . Vu Phục trả lời chi tiết, rõ ràng thứ đều trong tầm kiểm soát. Dụ Thừa An nghĩ: vị huyện thừa đúng là việc tận tâm. Đến khi Quý Quang nhắc gọi, Dụ Thừa An chợt nhớ , huyện thừa họ Vu, chẳng lớn của Chu Trán ? Hắn định hỏi, nhưng thấy Vu Phục bận rộn với việc khác, cũng phiền, chỉ liếc vài cái . Chính trong lúc liếc mắt, Dụ Thừa An thấy một cạnh Vu Phục, từ nãy giờ vẫn lưng về phía . Người đó trông trẻ, mặc áo vải, tay cầm quyển sổ, dường như đang trao đổi điều gì đó, bước vài bước về phía ai đó gọi .

Quý Quang giục: “Đi nhanh thôi”.

Dụ Thừa An tiến đến hỏi nhỏ Điền huyện lệnh: “Người trẻ là ai ?”.

Điền huyện lệnh đáp: “Hắn tên Tằng Thông, gốc Cảnh An. Nửa tháng , do huyện thiếu nhân lực, tri phủ đại nhân điều một đến hỗ trợ, trong đó”.

Dụ Thừa An nhíu mày.

Quý Quang cũng nhận điều khác thường, bèn hỏi: “Người đó vấn đề gì ?”.

“Có thì hỏi là rõ”. Dụ Thừa An bước thẳng đến chỗ Tằng Thông: “Ngươi, bước chỗ sáng hơn để kỹ một chút”.

Tằng Thông tỏ vẻ ngạc nhiên: “Vị đại nhân ?”.

Điền huyện lệnh liền : “Cứ để Tiểu Tướng quân xem cho rõ”.

Tằng Thông cúi đầu trả lời, tiến thêm vài bước tới chỗ đèn dầu bên bàn. Dụ Thừa An theo , nhưng đến gần, đột nhiên tay, đè vai Tằng Thông xuống bàn, khóa chặt. Tiếng va chạm vang lên, khiến trong phòng đồng loạt .

Tằng Thông liên tục kêu đau: “Tiểu Tướng quân, ngài ?”.

Điền huyện lệnh cũng giật : “Đây là…”

Dụ Thừa An nhạt: “Vị công công , lâu ngày gặp”.

Tằng Thông cứng đờ.

“Ngươi hẳn nhận ”. Dụ Thừa An chậm rãi: " ngươi nghĩ nhận ngươi, cũng thôi, hai năm từ khi chia tay ở phủ nguyên soái, ngươi còn cẩn thận sửa đổi dung mạo, tự cho là kín kẽ. Quả thật hóa trang tệ, Cảnh Châu phát lệnh truy nã ngươi, nhưng từ phủ nha đến huyện nha đều nhận . lẽ ngươi , những kẻ tịnh như ngươi, chẳng bao giờ giống chúng cả”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-458-vi-cong-cong-nay-da-lau-khong-gap.html.]

Ban đầu, các quan tụm năm tụm ba, rì rầm trò chuyện trao đổi. Không từ khi nào, tất cả đều lặng thinh. Chẳng bao lâu , trong đại sảnh chỉ còn giọng của Dụ Thừa An vang lên. Mọi đều trợn mắt há miệng, hiển nhiên trong chốc lát khó lòng tiêu hóa những điều thấy. Giống như những ngày qua vì bận rộn mà đầu óc hóa thành một nồi cháo loãng, đến mấy câu cũng chẳng hiểu nổi nữa. Đột nhiên...

Bốp! Một âm thanh vang lên… Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn giọng rõ ràng của Dụ Thừa An vang lên, xung quanh ngơ ngác, nhất thời chẳng thể hiểu nổi tình huống.

Đột nhiên, một tiếng “cạch” vang lên. Bút trong tay một chủ bạ rơi xuống đất, phá tan khí im lặng. Sau đó, như một hòn đá ném mặt nước, cả phòng xôn xao.

“Công… công công?”.

“Tằng Thông là công công? Không thể nào. Nhìn giống chút nào”.

“Là truy nã ? Hắn là ai trong đám truy nã ?”.

“Hình truy nã ? Đem đối chiếu ngay”.

“Đối chiếu cái gì, cứ cởi quần xem là rõ”.

Mặt Tằng Thông chuyển sang màu gan lợn: “Tiểu Tướng quân, đừng đùa cợt như thế, cách mỗi mỗi khác, ngài thể ?”.

Dụ Thừa An nhạt: “Công công sai . Đến côn trùng nhỏ nhất cũng sự khác biệt, một như ngươi, hai chân xiêu vẹo, nhận ngay. Ngươi thật sự nghĩ lúc bé một nhát dao, lớn lên vẫn như bình thường ?”.

Tằng Thông… cứng họng. Hắn đầu, ánh mắt căm tức chằm chằm Dụ Thừa An, liếc qua một bên thấy Điền huyện lệnh. Điền huyện lệnh vuốt cằm, vẻ mặt tò mò, ánh mắt chăm chú về phần của Tằng Thông, càng khiến thêm tức giận. Điền huyện lệnh thì chẳng quan tâm Tằng Thông nghĩ gì. Ông đang thầm nghĩ gì “ giống”. Dụ Tiểu Tướng quân vài bước là lộ , Tằng Thông ở trong nha huyện bao ngày mà ông chẳng gì hết. Có thể là do ông từng thấy công công nào?

Quý Quang bước đến, hỏi Dụ Thừa An: “Có chắc là nhận nhầm ? Nếu cởi quần , mà thiếu gì, thì ngươi cũng khó ăn ”.

Dụ Thừa An tự tin đáp: “Họ tin thì thôi, bản lĩnh huấn luyện côn trùng của , ngươi ở kinh thành ?”.

Quý Quang buồn bất đắc dĩ. nhiều . Một tiểu ôm đống hình truy nã bước . Điền huyện lệnh nhận lấy, bên cạnh Tằng Thông, lượt giở từng tấm mà so sánh.

“Không cái , cái cũng chẳng giống, còn cái ? Có vẻ cũng đúng”.

Vu Phục bèn ngay: “Đại nhân, Tiểu Tướng quân cải trang, đối chiếu như sợ là nhận , tiên rửa sạch mặt ”.

Một tiểu nhanh nhẹn bên lập tức lấy nước.

Dụ Thừa An giải thích: “Hắn tên là Thành Hỷ, cánh tay đắc lực của Lý Độ, nổi danh khắp chốn”.

Điền huyện lệnh , vội lục , lấy bức vẽ của Thành Hỷ , ngắm kỹ. Quả thật, Tằng Thông mắt với Thành Hỷ trong bức họa hầu như chẳng nét nào tương đồng. Nếu Tằng Thông cầm bức vẽ cửa nha môn, e rằng lính tráng cũng chẳng vội xông bắt . Điền huyện lệnh càng thêm tò mò, nếu rằng cách của thái giám khác, cũng còn lý, nhưng truy nã mà lộ tung tích, Tiểu Tướng quân thể khẳng định phận của ?

Dụ Thừa An thấy Điền huyện lệnh nghi hoặc, bèn giải thích: “Vẫn là câu , chỉ nét mặt, còn khung xương. Điền đại nhân mà mấy năm rèn luyện sâu mấy con dế, cũng thể xuyên qua dáng vóc mà thấy xương cốt”.

Điền huyện lệnh miệng thì khen ngợi, nhưng trong lòng chỉ lắc đầu. Chưa dế xương , nếu ông mà dành thời gian nghiên cứu dế, e rằng giờ chẳng là huyện lệnh nữa.

Chậu nước mang tới, Quý Quang đích tay, vận lực mạnh, xoa nắn khuôn mặt Tằng Thông thành tròn vuốt dẹp. Nghĩ đến gia đình Lý Độ bày mưu hại, Quý Quang mạnh tay hơn, khiến mặt Tằng Thông thêm vài dấu đỏ. Cũng chẳng rõ dùng thứ gì để trang điểm, nước chẳng dễ gì sạch, Quý Quang tốn bao nhiêu công sức cũng chỉ khiến khuôn mặt lấm tấm vết nhòe. Quý Quang bực bội, tiếp, bèn cúi xuống, kéo phăng quần Tằng Thông.

“Ôi chao”.

“Thật… thật là trống ”.

“Quả là một thái giám”.

Bên án đường, gió thổi, mà Tằng Thông cảm thấy hai chân lạnh buốt, như thể gió lạnh đang lùa qua.

“Ta, là một thái giám”. Hắn gào : " ai thái giám đều là đồng bọn của Lý Độ? Từ nhỏ nhà nghèo, phụ nội thị, chẳng đường nào, nên tự tiện tay. Ta sống sót khó khăn, gia đình cũng khấm khá, chẳng ý bán nữa...”.

“Đừng bịa chuyện”. Dụ Thừa An mỉm lắc đầu: “Ở kinh thành, bất cứ khách nào cũng kể chuyện thú vị hơn ngươi. Một thái giám như ngươi bắt tại Thừa Viễn, nhận nhận, đều sẽ áp giải về kinh, nhưng việc ngươi định ở đây, thất bại . Ngươi là tâm phúc của Lý Độ, chuyện giao cho ngươi quan trọng thế nào, ngươi tự . Giờ thất bại, nhận nhận đều thất bại ”.

Tằng Thông nghiến chặt răng, ánh mắt tràn đầy hận thù, thẳng thừng Dụ Thừa An. Ánh mắt đổi khác, chẳng còn là Tằng Thông kín kẽ, kêu ca, kể khổ, mà là Thành Hỷ công công ở bên cạnh Lý Độ chỉ đạo chuyện.

Điền huyện lệnh hỏi: “Tiểu Tướng quân, chúng giải về kinh ...?”

Dụ Thừa An trao đổi với Quý Quang đôi câu, đáp: “Chúng mang ”.

Vu Phục bèn bảo mang hình cụ đến, để Dụ Thừa An và Quý Quang trói Thành Hỷ .

“Cánh tay đắc lực”. Vu Phục lẩm bẩm, lo lắng : “Nếu cánh tay đắc lực đến Thừa Viễn, thì kẻ phản nghịch Lý Độ hiện đang ở ? Chẳng lẽ cũng ẩn ở đây?”.

Câu thốt , khiến quan trong phủ mặt tái mét. Thừa Viễn chỉ là chốn nhỏ, nếu Lý Độ khuấy đảo nơi , bọn họ chẳng đều gặp nguy ?

Điền huyện lệnh vội vàng ngăn bàn tán: “Từ ngày mai lục soát từng nhà, làng xã cũng tìm kiếm, lập tức truyền tin về thành Cảnh An thông báo với tri phủ đại nhân”.

Dụ Thừa An và Quý Quang trao đổi ánh mắt. Họ từng qua suy đoán của Từ Giản, rằng nếu Lý Độ cướp ngôi, thể vẫn đang ở quanh vùng Kinh Kỳ. Thành Hỷ là tâm phúc của Lý Độ, xuất hiện ở nơi xa xôi như Thừa Viễn quả là đáng nghi, thậm chí liều lĩnh trộn nha môn. Nếu chỉ để thu thập tin tức vận lương, xác định vị trí kho lương, việc còn nhiều cách khác, hoặc khác cũng thể , nhất thiết là Thành Hỷ. Bên cạnh Lý Độ, lẽ nào ai đủ tài để đảm đương? Một thái giám mạo hiểm, một khi bắt, quần lột , lời lẽ đều vô ích. Lý Độ chắc chắn hiểu rõ điều , nhưng Thành Hỷ vẫn đến, trừ phi, toan tính khác. Dụ Thừa An và Quý Quang đoán bộ, nên cũng thể để nha môn Thừa Viễn khỏi hao tâm tổn sức tìm kiếm Lý Độ, vì nếu họ đưa ý kiến sai, hậu quả khó ai chịu nổi. Chỉ là…

“Chỉ là thể để việc tìm kiếm phân tán bộ sức lực”. Vu Phục đề nghị với Điền huyện lệnh: “Bảo đảm việc vận chuyển lương thực vẫn là điều quan trọng nhất”.

Cả hai đồng nghiệp nhiều năm, cũng hiểu ý .

đúng”. Điền huyện lệnh trừng mắt Thành Hỷ, bảo với Vu Phục: “Nếu chúng trúng kế ‘đánh lạc hướng’, mà mắc mưu, thì…”.

Thành Hỷ bắt ngay tại trận, những kẻ từ thành Cảnh An cùng đến cũng hết sức căng thẳng.

“Ta đúng là bản xứ Cảnh An, nhà ở…”.

“Ta với Tằng Thông, , quen, đúng , bình thường, thể tự lột quần”.

“Ta tuyệt đối đồng bọn của , nếu thì cả nhà trời đánh”.

Ánh mắt lướt qua từng , thấy kẻ nào lộ sắc thái khả nghi. Dụ Thừa An chẳng thêm, giao việc cho nha môn Thừa Viễn, cùng Quý Quang đưa Thành Hỷ .

Vu Phục tiễn tới tận ngoài.

Lợi dụng lúc Quý Quang đặt Thành Hỷ trói chặt lên lưng ngựa, Dụ Thừa An hỏi nhỏ Vu Phục: "Ngõ Khởi Bình ở Kinh thành, phủ của đại nhân đó ?”.

Vu Phục ngạc nhiên : “Sao Tiểu Tướng quân ?”.

“Biết”. Dụ Thừa An đáp: “Ta quen Phụ Quốc công, phu nhân của ngài là Quận chúa Ninh An, là bạn của tôn nữ của đại nhân, tại phủ Quốc công từng gặp ”.

“Thì ”. Vu Phục thở dài: “Ta nhậm chức ở đây, còn việc kinh thành giao cho hai lo liệu, chuyện ở nhà đều cả. Chỉ là chuyện của tôn nữ và mãi là mối canh cánh trong lòng. Thôi, nữa, nữa. Tiểu Tướng quân yên tâm, Thừa Viễn bên sẽ tận tâm tận lực, nhất định thành việc mà kinh thành và phủ Quốc công giao phó”.

Dụ Thừa An lời cảm tạ. Hai con ngựa phi nhanh khỏi huyện thành, tới nơi đóng quân.

Quý Tín tin Thành Hỷ bắt, bèn sải bước nhanh đến, lạnh lùng hỏi: “Chủ nhân của ngươi hiện đang ở ?”.

Thành Hỷ lặng im đáp. Quý Tín tức giận, chỉ rút đao c.h.é.m ngay, may con trai ngăn . Dụ Thừa An thấy thế, rằng để Quý Tín thấy Thành Hỷ là hơn, bèn : “Ta sẽ áp giải về thành, giao cho Đại soái và Phụ Quốc công thẩm vấn”.

Quý Tín phản đối, chỉ dặn thêm cùng .

“Không vì sợ cái tên thái giám , mà là phòng còn viện binh tới cứu, ngươi một sẽ thiệt thòi”.

Dụ Thừa An nhận lời, hứa sẽ về ngay trong đêm để kịp gặp Quý Tín.

Dưới bầu trời đầy , ngựa phi như gió. Để tiện áp giải Thành Hỷ, Dụ Thừa An gỡ cả yên ngựa xuống. Bụng Thành Hỷ áp sát lưng ngựa, suốt dọc đường lắc lư đến nỗi hoa mắt chóng mặt, cả mật cũng còn sức mà nôn. Đến khi kéo cổ áo, ném xuống mặt Từ Giản và Định Bắc Hầu, chỉ còn nửa cái mạng.

“Đây là ai?”. Định Bắc Hầu tới gần xem xét.

“Thành Hỷ, đại nội thị bên cạnh Lý Độ”. Dụ Thừa An thuật đầu đuôi việc phát hiện .

“Ẩn tại nha môn Thừa Viễn?”. Định Bắc Hầu lạnh , liếc Từ Giản.

Từ Giản đoán chẳng sai. Lý Độ nhắm lương thảo, mới phái Thành Hỷ đến Thừa Viễn. Nếu nhờ Dụ Thừa An tinh ý nhận , e là hậu quả khó lường. Định Bắc Hầu lập tức tra hỏi, nhưng Thành Hỷ bẹp mặt đất, bất động như bùn, cũng trả lời.

Từ Giản thong thả xuống, : “Ngõ Tiểu Từ, bắt Đồng công công ở đó”.

Thành Hỷ phản ứng.

Từ Giản vẫn tiếp lời: “Khi đó thấy kỳ lạ, tuy Đồng công công lâu nay ở trong phủ, mấy ai ở ngoài mặt, thì vẻ an , nhưng một khi tra tới đầu, quần lột xuống là hết đường chối cãi. Đó là đường c.h.ế.t, Lý Độ vẻ coi trọng Đồng công công, để tự sinh tự diệt? Sau cùng nghĩ , Đồng công công quân cờ bỏ , mà là mồi nhử. Hắn ở yên trong ngõ Tiểu Từ, chứng tỏ Tô Xương phản bội Tô Nghị, mà Tô Nghị cũng phản bội Lý Độ, đúng thế ?”.

Vừa dứt lời, Từ Giản thấy mắt Thành Hỷ chuyển động mạnh. Thành Hỷ cố gắng kiềm chế, nhưng thất bại, cả gương mặt trở nên căng thẳng.

“Tiếc rằng nhận Đồng công công nhiều, nhưng nhận Tiểu Hạo Tử thì vài . Hắn bắt chẳng oan”. Từ Giản : “Còn ngươi thì , Thành Hỷ? Ngươi đến Thừa Viễn gì? Ngươi cũng là kẻ thể vẹn, Lý Độ thể nào sai lầm ”.

Giờ đây, từng thở của Thành Hỷ đều căng thẳng.

Rồi Từ Giản tiếp: “Trừ phi, ngươi đến là để nộp mạng”.

Định Bắc Hầu ngây một thoáng, ngạc nhiên Thành Hỷ. Dụ Thừa An cũng hít sâu một , đầu óc cuồng suy nghĩ.

Từ Giản tiếp tục: “Ngươi quyết c.h.ế.t, nhưng ‘c.h.ế.t cũng lôi theo tấm đệm lưng’, ngươi là cánh tay đắc lực mà c.h.ế.t vô nghĩa thì uổng mạng ? Thế nên, Lý Độ chắc chắn sẽ để ngươi c.h.ế.t giá trị. Ta nghĩ, hai thẻ vàng thể đổ phủ Định Bắc Hầu, Thánh thượng rõ, vì chút xúi bẩy mà đổi tướng. Còn Lý Độ chứng minh tội trạng , việc đốt lương thảo tuy nghiêm trọng, nhưng đông mắt nhiều, Định Bắc Hầu tuy khó giải thích nhưng thể giải thích. Trừ khi, đôi mắt thấy Quý gia lén gặp của Lý Độ. Có ? Ngươi ẩn ở Thừa Viễn, đợi thời cơ để đến kinh báo tin, hoặc sẽ gặp hai phụ tử Quý Quang khi họ đến Cảnh An? Ra mặt, gây chuyện, kéo theo một đám vây quanh, ngươi lộ phận. Một thường thể định tội , là thái giám, là Thành Hỷ ngươi, đóng đinh tội ”.

Thành Hỷ c.ắ.n môi đến bật máu. Khoảnh khắc , trong lòng tràn đầy hận thù và cả hối hận. Kế hoạch của bọn họ Từ Giản thấu. Hắn nhớ lời chủ nhân từng .

“Từ Giản quả tài, coi thường ”.

Câu đó lặp lặp trong đầu . Chủ nhân sai tới Cảnh Châu, sắp đặt cho một phận thích hợp, thuận lợi nha môn Cảnh An phái tới Thừa Viễn, và ở đó. Chỉ cần chuyển hết tin tức nắm ngoài, đốt sạch, để khác thấy “mật đàm” với Quý Tín, chuyện về cứ thế mà triển khai. Phủ Định Bắc Hầu chắc chắn sẽ đổi tướng, quân tâm vì Định Bắc Hầu mà d.a.o động. Biên ải chẳng thuận, ảnh hưởng đến kinh thành, dây chuyền phản ứng cục. Chỉ cần đủ rối loạn, chủ nhân sẽ dễ việc tiếp hơn. Đáng tiếc, Thành Hỷ tính toán đủ đường, ngờ Dụ Thừa An chen ngang. Hắn đương nhiên Dụ Thừa An đến thành, nhưng cải trang. Trừ thật sự quen , chẳng ai thể nhận , với Dụ Thừa An chỉ từng gặp mặt một hai năm , đừng quen, đến nhớ mặt cũng khó. sự thật thì Thành Hỷ một cú đòn bất ngờ. Dụ Thừa An chỉ đến Thừa Viễn mà còn nhớ , thậm chí, vượt qua lớp hóa trang, chỉ cần một ánh mắt thấu . Thật là nực ! Hắn ban đầu gặp Dụ Thừa An chỉ vì một con dế. Nếu hài lòng tiểu chủ nhân, cần bỏ công mua dế gì? Kết quả là, chính con dế đó đổ vỡ bộ kế hoạch của bọn họ hôm nay. Thành Hỷ , vì một con dế mà thất bại.

 

 

Loading...