Yến Từ Quy - Chương 459: Ai để ý bọn chúng!

Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:19
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc Thành Hỷ còn đang hối tiếc và phẫn nộ vì “một con dế”. Từ Giản dễ dàng bỏ qua cho .

“Thành Hỷ, ngươi vẫn còn bận tâm việc Lý Độ giao cho ngươi ?”. Từ Giản ngừng một chút, tiếp lời: “Ta nhắc ngươi, bây giờ ngươi nên lo cho Lý Vanh đấy”.

Thành Hỷ , sững . Tiểu chủ nhân? Sao giờ lo cho tiểu chủ nhân? Không, thể để Từ Giản dắt mũi, thể rơi bẫy của . lời của Từ Giản cứ vang mãi bên tai, từng chữ khiến khó thở.

“Ta đưa bức họa của ngươi cho Lý Vanh, quen ngươi, từng gặp ngươi”. Từ Giản tiếp lời: “Đó là lời khai của , nhưng tin vì Dụ Thừa An cho rằng Lý Vanh nhận ngươi”.

Dụ Thừa An quả quyết, đầy tự tin, khẳng định nhận sai , cũng thể nhầm lẫn con dế. với việc quan trọng thế , thể chỉ mỗi lời Dụ Thừa An.

Lúc đó, Dụ Thừa An bên cạnh, nhạt, nhướng mày. Từ Giản quả là độc ác. Dụ Thừa An nghĩ, nhắm điểm yếu của Thành Hỷ mà đ.â.m một nhát đau điếng. Cũng thôi, bên Lý Độ miệng đều kín như bưng, ép thì khó mà khai câu nào thật. Quả nhiên, câu tiếp theo của Từ Giản như đ.â.m thẳng tim Thành Hỷ.

“Giờ thì, Dụ Thừa An nhận ngươi, chắc chắn ngươi chính là mua con dế , và Lý Vanh đang cầm con dế ngươi tặng”. Từ Giản chốt : “Lý Vanh dối, nhận ngươi từ lâu ”.

“Các ngươi với bên phủ Tấn Vương là hai nhóm riêng biệt, ngươi sẽ xuất hiện tại phủ, nên Lý Vanh sớm đến nơi Lý Độ cất giấu thuộc hạ. Lý Vanh nắm rõ chuyện, giấu diếm khéo léo, từ lời đến biểu hiện đều sơ hở. Hắn cùng Lý Độ mưu phản ? Ta thấy chuẩn sẵn sàng. Ban đầu, thể che mắt tất cả, ngày nào đó, bất ngờ đúng ý của Lý Độ. Tiếc là, bây giờ xem còn cơ hội . Lỗ hổng duy nhất của chính là ngươi, Thành Hỷ, ngươi bại lộ”.

Thành Hỷ nghiến răng, ánh mắt đầy phẫn nộ. Chỉ riêng việc bản thất bại cũng khiến căm tức thể chấp nhận nổi, nhưng còn ảnh hưởng đến tiểu chủ nhân... Điều khiến Thành Hỷ càng thêm đau đớn. Dù tự nhủ “đừng lời Từ Giản”. câu “ngươi bại lộ” vẫn cứ vang vọng trong đầu.

Hắn miễn cưỡng ngẩng đầu, ánh mắt đầy oán hận Từ Giản: “Ngươi tưởng, các ngươi thể thắng chủ nhân ? Bắt thì , vốn hiến . Chủ nhân sẽ báo thù cho ư”.

, bắt ngươi cũng chẳng gì ghê gớm”. Từ Giản : “Lý Độ cho ngươi đến Thừa Viễn, chừng còn cài thêm ở phủ Cảnh Châu, mất ngươi cũng chẳng thiếu ai dò xét kho lương cả”.

Nói xong, mắt Thành Hỷ thoáng lóe lên, lớn: “Biết là . Đợi đấy”.

“Có lẽ chẳng cần đợi”. Từ Giản ngưng , chỉ còn sự khinh miệt: “Ngươi lời , còn lo lắng tình hình tiếp tế, ngươi tự tin thế , an lòng . Ngươi xem, ngươi vẫn nhận , khi nhắc đến Lý Vanh, ngươi giận điên lên nhưng tuyệt nhiên nhắc đến , là bảo vệ. khi còn , ngươi khoe khoang bảo đợi, là hù dọa”.

Nụ của Thành Hỷ đông cứng .

Từ Giản tiếp tục : "Không hổ danh là đại nội thị vệ bên cạnh Lý Độ, thường ngày lệnh cho khác quen . Ngươi mong chờ chúng bận rộn lục soát khắp các nha môn quyền Cảnh Châu ư?”.

Thành Hỷ lập tức mặt. Nói chuyện với Từ Giản, thật sự quá mệt mỏi. Dù gì, cũng đều dắt mũi. Từ Giản ý buông tha cho . Từ Giản quỳ xuống, nắm lấy cằm , ép mặt . Nhìn thẳng mắt Thành Hỷ, Từ Giản tự đặt câu hỏi. Thành Hỷ trả lời, nhưng mỗi câu hỏi của Từ Giản đều kèm một ngừng, dựa ánh mắt lảng tránh của Thành Hỷ mà phán đoán.

“Lý Độ đến phía Tây ?”.

“Lý Độ vẫn còn quanh Kinh Kỳ ?”.

“Tô Nghị và Lý Độ vẫn liên thủ ?”.

Lúc , Thành Hỷ mới nhận , vội vàng nhắm chặt mắt. Từ Giản buông cằm Thành Hỷ, dậy, lướt qua , với Định Bắc Hầu: “Xem , như chúng dự đoán, Lý Độ vẫn ở quanh Kinh Kỳ tìm cơ hội, Tô Nghị cùng dắt díu ”.

Ánh mắt của Định Bắc Hầu trầm xuống, rơi thẳng lên Thành Hỷ. Trong quân, khi bắt gián điệp tù binh, thì các thủ đoạn tra hỏi cũng phong phú vô kể. Định Bắc Hầu hiểu rõ điều , chỉ thể Thành Hỷ run rẩy mặt đất, ông câu trả lời.

“Trước tiên cứ giam tên thái giám ”. Định Bắc Hầu .

Dụ Thừa An bèn áp giải Thành Hỷ ngoài.

Định Bắc Hầu vuốt râu, thì thầm với Từ Giản: “Lý Độ hẳn ngờ rằng, tên gián điệp cất công cài Cảnh Châu, cuối cùng bại lộ vì một con dế”.

Từ Giản mỉm : “Bảo An Hầu chắc cũng ngờ rằng, công lớn nhất của nội tôn nhờ một con dế”.

Nghe , Định Bắc Hầu sững , đó lớn. Ông và Bảo An Hầu vốn là tri giao lâu năm, tưởng tượng đến cảnh ông bạn già từng nổi giận buông xuôi đứa cháu bất tài, hình ảnh hiện rõ trong đầu. là Từ Giản, cách vẫn khiến nhịn .

Giữ ý , Định Bắc Hầu : “Bắt Thành Hỷ , gửi mật báo về kinh ngay”.

“Phủ Cảnh Châu cũng nên tự kiểm tra kỹ lưỡng, việc canh phòng kho lương cũng nghiêm ngặt”. Từ Giản đáp: “Những gì lừa Thành Hỷ thì thôi, nhưng thể tự đ.á.n.h lừa chính ”.

là phòng còn hơn.

“Quả là lý”. Định Bắc Hầu vuốt râu, mắt sắc như dao: “Cũng đến lúc cho Tây Lương và Cổ Nguyệt thế nào là lễ độ”.

Theo kế hoạch đây, ông ủng hộ việc tấn công . nội bộ thì Lý Độ đang dòm ngó, phá vỡ thế cục chỉ bắt mỗi Thành Hỷ là đủ. Quân sĩ đang hào hứng chờ đánh, cứ kìm hãm mãi cũng hại đến sĩ khí. Đánh là đánh, nhưng chuẩn chu hơn.

Vài ngày , Nhậm Mân từ thành Cảnh An đến huyện Thừa Viễn. Vốn là Thị lang của Binh bộ, khi chiến sự bắt đầu, ông lệnh dẫn theo thuộc hạ tới Cảnh Châu đốc quân, phụ trách vận chuyển lương thảo từ đông sang tây. Khi tin Thừa Viễn bắt Thành Hỷ, chỉ Liêu Tri phủ kinh hãi mà Nhậm Mân cũng hốt hoảng, bỏ việc đang mà vội vàng lên đường. Tuy rằng cưỡi ngựa giỏi, sức lực cũng kém xa các tướng sĩ nhưng ông vẫn gấp rút hành trình, cuối cùng mất vài ngày mới tới nơi.

Vu Phục đón ông: "Không ngờ đại nhân tới, Điền huyện lệnh xuống mấy trấn ”.

Nhậm Mân xua tay, để tâm, uống một ngụm nước lớn hỏi tình hình huyện thành. Vu Phục lượt trả lời.

“Thành Hỷ là từ Cảnh An phái đến, Liêu Tri phủ cũng nhắn gửi một câu, là do ở thành điều tra kỹ, để Thành Hỷ dễ dàng trộn, suýt nữa gây họa lớn”.

Nhậm Mân : “Cũng may các ngươi ở đây bắt , nếu …”.

Vu Phục chắp tay thưa: “Đó là công của Dụ Tiểu Tướng quân, ngài qua nhận , Thừa Viễn nhờ phúc Tiểu Tướng quân, dám nhận công. Nói thật, tài hóa trang của Thành Hỷ thực tầm thường, dù chúng ai nấy đều qua họa hình truy nã, nhưng một ai nhận ”.

”. Nhậm Mân thở dài: "Không rõ là tài nghệ cao, tất cả của Lý Độ đều huấn luyện đôi chút. Nếu ai cũng hóa trang, tranh vẽ trong tay e rằng chẳng còn giá trị gì”.

Ở các phủ huyện, thể đặt một chậu nước mặt mỗi ? Thường chỉ dựa mắt , thoáng thấy nét mặt là đoán, đến cũng thể cứ chăm chăm ai quá lâu. Dù tài nghệ của những khác tinh xảo bằng Thành Hỷ, chỉ cần là chút sơ sài thôi, cũng đủ đ.á.n.h lừa sai nha nơi .

“Hóa trang dễ, chắc ai cũng thành công”. Vu Phục đáp: “Lần đại nhân tới Thừa Viễn là vì…”

“Phải, chủ yếu để xác định chuyện vận chuyển lương thảo”. Nhậm Mân thẳng dậy: "Để tăng cường canh giữ kho lương, đảm bảo đường vận chuyển, chúng sẽ điều chỉnh tuyến vận, cùng xem bản đồ mà chuyện”.

Câu chuyện kéo dài hơn nửa canh giờ. Nhậm Mân nhanh, đủ các sắp xếp, thấy Vu Phục cầm bút ghi nhanh chóng, theo kịp từng nhịp, ông khỏi Vu Phục nhiều hơn.

Nói xong, Nhậm Mân hỏi: “Có gì thắc mắc ?”.

Vu Phục kiểm tra ghi chép, chỉ vài điểm còn rõ. Nhậm Mân giải đáp, nhớ khi lên đường, Phụ Quốc công nhắc nhở.

“Dưới trướng Cảnh Châu, huyện Thừa Viễn một vị huyện thừa họ Vu, tuy là do mua quan mà , nhưng việc nghiêm túc, Nhậm đại nhân nếu cần ở địa phương, thể cân nhắc xem ”.

Xem , chính là vị huyện thừa Vu Phục . Nhậm Mân quá quan tâm việc mua mua quan, việc chu đáo, nhanh nhẹn, đầu óc minh mẫn, như thế là đủ. Biểu hiện của Vu Phục trong nửa canh giờ khiến ông hài lòng. Không rằng các quan viên ở địa phương ai giỏi như Vu Phục, nhưng ở phương diện hợp tác thông suốt, quả là Vu Phục hơn hẳn một bậc. Người dễ dùng Phụ Quốc công giới thiệu, hai bên đều hài lòng. Nhậm Mân trong lòng phấn khởi, định thêm đôi câu với Vu Phục thì đột nhiên tiếng hò hét phía , bèn dừng . Vu Phục cũng thấy. Dù Thừa Viễn nhỏ, nhưng cũng náo nhiệt, nghĩ là chuyện lớn, hai cùng bước lên phía . Càng đến gần, tiếng hò hét càng rõ. Nghe kỹ, dường như là tiếng reo mừng phấn khởi. Cả hai trao đổi ánh mắt, vội vã chạy lên vài bước, tới tiền sảnh tiếng hoan hô bao trùm.

Vu Phục kéo một vị chủ bạ hỏi: “Có chuyện gì mà vui ?”.

“Thắng , thắng !”

Nhậm Mân cũng hỏi: “Thắng trận nào?”.

“Ở ải Dụ Môn. Đại soái tập kích doanh trại Cổ Nguyệt, bất ngờ tấn công khiến địch kịp trở tay, tổn thất nặng nề, còn quân khi quân Tây Lương đến ứng cứu rút về an , bọn Tây Lương giận đến mức la hét ngoài cửa ải, nhưng ai thèm để ý”.

Nghe xong, Nhậm Mân cũng phấn khích: “Có thật ?”.

“Chính xác sai”. Chủ bạ đáp: “Chiến báo ngựa chuyển về kinh thành, nơi chúng gần, tin tức là từ tay đầu tiên”.

Vu Phục phấn khích siết chặt tay.

Nhậm Mân lớn: “Hay lắm, thế chứ”.

Nói đến Đại Thuận và Tây Lương, hai bên là kẻ thù truyền kiếp, mấy chục năm qua đ.á.n.h nhiều , thắng thua ngang ngửa. Đại Thuận giữ vững ải Dụ Môn, lùi bước, khiến Tây Lương khó lòng đột phá, dù lợi dụng ít cơ hội. Nói trắng , Tây Lương quen, cũng hiểu rằng c.ắ.n một miếng từ Đại Thuận chuyện dễ. Cổ Nguyệt thì khác. Cổ Nguyệt suốt nhiều năm buôn bán với Đại Thuận, lấy cớ cùng kháng Tây Lương, nhưng lực lượng đóng ngoài cửa ải thì đáng kể, chủ yếu vẫn tập trung bảo vệ lộ trình thương mại, lữ khách. Ngoài mặt rằng Tô Nghị, phe chủ hòa, độc chống đỡ, thua trận trong cuộc tranh giành quyền lực nội bộ, phe chủ chiến nổi dậy, liên kết với Tây Lương. Tình hình thực tế thế nào còn rõ, nhưng rõ ràng Cổ Nguyệt kẻ chiến, cũng hòa. Một thất bại từng nếm trải sẽ khiến các phe phái trong Cổ Nguyệt tranh cãi, đấu đá nội bộ thêm căng thẳng. Đồng thời, là đồng minh, Cổ Nguyệt thất thế, còn Tây Lương cứu viện kịp thời, cũng là đòn đ.á.n.h mạnh lòng tin vốn mong manh của liên minh. Dẫu rằng đến mức tan vỡ ngay, nhưng mùa thu, khí hậu bên ngoài ải khó lường, việc đóng quân càng thêm khó khăn, thì mâu thuẫn giữa Cổ Nguyệt và Tây Lương sẽ ngày một sâu sắc. Còn về Tây Lương… Heo c.h.ế.t thì sợ nước sôi. Người Tây Lương cũng đầu chịu thua. Cứ thách thức nếu họ . Chủ bạ đúng, ai mà thèm bận tâm. Một chiến thắng tan biến đám mây u ám đè nặng phủ Thừa Viễn bấy lâu, khiến ai nấy đều hăng hái hẳn lên.

Nhậm Mân phấn khởi với các quan viên đồng hành: “Chúng cũng mau tới Dụ Môn thôi”.

Vốn ý bàn việc với Định Bắc Hầu, nay càng gấp gáp hơn, nhân tiện chúc mừng một trận thắng.

Lúc , tại ải Dụ Môn, chiến kỳ phấp phới. Trên đài canh, Từ Giản ngắm doanh trại Tây Lương phía xa. Mấy hồi c.h.ử.i bới qua , binh sĩ Tây Lương hò hét cũng đuối dần, trong khi quân Đại Thuận, chiến thắng, càng thèm để tâm đến những tiếng gào thét vô dụng . Cuộc đột kích , họ chuẩn kỹ lưỡng. Dĩ nhiên, sự phòng thủ nghiêm ngặt suốt thời gian qua cũng khiến địch quân mất cảnh giác, Tây Lương và Cổ Nguyệt hề ngờ rằng họ sẽ xuất quan giao chiến. Mấy trăm kỵ binh, lợi dụng bóng đêm từ Dụ Môn xuất phát, vòng đến cánh bên của doanh trại Cổ Nguyệt bất ngờ tấn công. Quân Cổ Nguyệt ít kinh nghiệm, gặp trận tập kích ban đêm thì bối rối, tổ chức phòng ngự, kỵ binh Đại Thuận xé toạc. Kỵ binh chớp nhoáng dứt điểm, đốt trại, nhân đà rút lui, để cho quân cứu viện Tây Lương một cảnh tượng hoang tàn. Lần , tướng quân Quý Tín chỉ huy, còn Quý Quang thì xin theo. Dụ Thừa An cũng vắng mặt, vì Định Bắc Hầu hứa cho tham gia. Riêng Từ Giản trận. Hắn ở trong quan ải, tường thành, về phía doanh trại Cổ Nguyệt, đợi đến khi ánh lửa bùng lên giữa đêm đen. Ánh lửa bập bùng, soi chiếu trong mắt , rực rỡ mà mãnh liệt. Đến lúc kỵ binh về, tiếng hoan hô vang dội cả tòa thành. Từ Giản vẫn đó, chờ đến khi quân Tây Lương kéo tới, chờ đến khi trời sáng. Sau cùng, thở dài một , bước xuống bậc thang, tiến trướng chính.

Quý Quang thương nhẹ, đang chuyện cùng Định Bắc Hầu, thấy bước bèn đầu ngoác miệng: “Quốc công gia tới giờ mới đến?”.

“Ta tường thành”. Từ Giản đáp: “Ngươi cũng lên đó xem , càng càng phấn khởi”.

Quý Quang bật lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-459-ai-de-y-bon-chung.html.]

Tin thắng lợi của Dụ Môn gửi về kinh thành. Trong đại triều, hai tay thái giám nâng tấu báo quân tình, bước điện lớn, qua bá quan, thần sắc xúc động quỳ giữa trung tâm.

“Đại thắng, Dụ Môn đại thắng!”

Trên long ỷ, Thánh thượng phấn khích dậy.

“Mau”. Ngài bảo với Tào công công: “Mau mang đây cho trẫm xem”.

Tào công công vội vàng xuống, nhận lấy tấu báo, trình lên Thánh thượng. Thánh thượng mở xem, niềm vui nơi chân mày hề giấu giếm, xong liền liên tục khen ba tiếng: “Tốt lắm”.

Sau đó, ngài đưa cho Tào công công, bảo to cho bá quan văn võ cùng . Tào công công lướt mắt một lượt, khẽ ho một tiếng cất cao giọng . Thánh thượng trở ngự tọa, lắng âm thanh vang vọng trong điện, chỉ cảm thấy bao nỗi bực dọc nơi lồng n.g.ự.c như giải toả hết. Phải rằng, ngay khi chiến báo gửi đến, triều đình vẫn đang bàn luận vụ án Định Bắc Hầu mưu phản. Ngoài hai thỏi vàng, trong phủ Định Bắc Hầu tra thêm manh mối nào rõ ràng. Thánh thượng cũng nghi ngờ nhà họ Quý, kiên quyết tướng giữa trận tiền. mỗi buổi chầu sáng đều đám ngự sử nhai nhai chuyện , thật chẳng dễ chịu gì. Hôm nay cũng . Cửa ải Dụ Môn trấn giữ, vẫn giao chiến chính thức với địch, tình hình chiến sự thậm chí còn đến mức giằng co. Dù Binh bộ nhiều giải thích cho cách bố trí như , nhưng chỉ cần thắng lợi, ai ai cũng thể lên tiếng chỉ trích. Bàn chuyện đ.á.n.h giặc giấy, là việc dễ nhất trần đời. Từ việc chủ động tấn công, suy diễn thành Định Bắc Hầu thông đồng với Cổ Nguyệt, mà sự thông đồng đến từ Lý Độ… Giờ đây, chiến báo đại thắng tới, bao lời chất vấn đều trở nên vô căn cứ. Sau thời gian ẩn nhẫn ban đầu, tướng sĩ Dụ Môn dập tan những nghi ngờ nơi kinh thành bằng một trận đại thắng.

Tào công công xong, hành lễ với Thánh thượng: “Dụ Môn báo thắng, chúc mừng Thánh thượng”.

Bên , bất kể trong lòng nghĩ gì, các đại thần cũng đồng loạt hành lễ, chúc mừng. Sau khi lui triều, nghi trượng rời . Bảo An Hầu vẫn rời khỏi điện, ông bao vây . Ngoài Quý Tín là cầm quân, còn hơn mười tướng sĩ tham gia tập kích ban đêm cũng nêu rõ họ tên trong chiến báo, thì mang quân hàm, kẻ thì là con cháu nhà công hầu. Người chiến báo , ngoài việc sắp xếp mạch lạc, còn khéo léo trong chuyện nhân tình thế thái. Bởi , tên của Dụ Thừa An cũng nêu bật trong đó. Giữa tiếng chúc mừng vang dội, miệng Bảo An Hầu liên tục khiêm tốn, nhưng đôi mắt thì híp cả . Lời tán thưởng mà ai cũng ao ước , thật lòng mà , lâu lắm ông nếm trải. Mấy năm , nhắc tới đứa cháu út với ông nhất là Đan Thận đại nhân. Ngài thỉnh thoảng răn vài câu, bảo đừng để thằng nhỏ gây chuyện đưa nha môn nữa, kẻo mất mặt cả đám. Giờ thì, mặt mũi của Bảo An Hầu rạng rỡ lắm. Khi bước khỏi đại điện, bước chân ông thậm chí còn lâng lâng. Bảo An Hầu vốn chẳng trông mong Dụ Thừa An lập chiến công ở Dụ Môn. Chỉ mong nó rèn luyện, chịu chút khổ cực, về kinh thể sống cho đàng hoàng, đừng tiếp tục ăn chơi lêu lổng như là ông mãn nguyện . Ai mà ngờ , đứa cháu bất hiếu từng ngày ngày đá gà, chọi dế , bỗng chốc chút hữu dụng. Mãi đến khi nội thị mời Ngự thư phòng, bước chân lơ lửng của Bảo An Hầu mới miễn cưỡng vững đôi chút.

Thánh thượng mỉm : “Nội tôn của khanh biểu hiện tồi ”.

“Lão thần hổ thẹn, hổ thẹn”. Bảo An Hầu cúi thi lễ với Thánh thượng, : “Ngài cũng nó như thế nào, cả đời lão thần từng nghĩ một ngày sẽ ngài và các đồng liêu khen ngợi nó”.

“Tướng quân đấu dế ?”. Thánh thượng đùa một câu, bảo Tào công công mang một bản chiến báo đưa cho Bảo An Hầu.

Bảo An Hầu cẩn thận xem qua, bỗng trừng lớn mắt: “Cái , cái …”

Tin Thành Hỷ bắt, mới truyền đến kinh thành vài hôm . Lâu tóm ai trướng Lý Độ, đột nhiên bắt một , còn là nhân vật địa vị, cũng coi như nâng cao sĩ khí. Triều đình chỉ bắt tại huyện Thừa Viễn, Thành Hỷ hình như đang mưu tính phá hoại hậu cần của cánh quân giữ ải Dụ Môn. Còn cụ thể bắt , lời giải thích rõ ràng. Đến khi xem bản chiến báo , Bảo An Hầu mới thì chính là Dụ Thừa An nhà ông bắt Thành Hỷ. Đứa cháu trai , rằng, nên chuyện lớn. Dẫu là mặt vua dám quá đắc ý, nhưng Bảo An Hầu thật sự giấu nổi niềm vui, giọng cũng run lên: “Thật là, thật là! Thằng nhóc thối tha! Đấu dế mà cũng đấu danh tiếng! là mèo mù vớ cá rán, thằng nhóc vận khí thật!”.

“Đừng coi thường vận khí”. Thánh thượng mỉm , “Chính nhờ vận khí , mới gọi là ‘Phúc tướng’. Chuyện cụ thể liên quan đến Lý Vanh, nên tạm thời tuyên truyền ngoài, khanh trong lòng là ”.

“Thần tuân chỉ”. Bảo An Hầu cúi đầu nhận lệnh.

Thánh thượng hỏi: “Lần đại thắng khiến Tây Lương và Cổ Nguyệt sinh hiềm khích, thu sang ắt dễ hành quân hơn. Chờ họ khải hồi kinh, trẫm nhất định sẽ trọng thưởng”.

Bảo An Hầu mặt Dụ Thừa An tạ ơn. Ra khỏi Ngự thư phòng, bước chân ông càng nhẹ bẫng. Tào công công tiễn Bảo An Hầu xong, về mặt Thánh thượng, chỉ thấy nét mặt dần tan biến.

Thánh thượng dựa chiếc gối nhỏ, buông tiếng thở dài: “Dụ Thừa An hơn Thiệu nhi một hai tuổi ?”.

Tào công công một tiếng. Ông hiểu ý Thánh thượng đang mong đại hoàng tử cũng thể giống Dụ Thừa An, đổi tính tình ngày , trở nên chững chạc dáng. Nói đến tuổi tác, Thánh thượng hỏi: “Mấy hôm nữa đến sinh nhật Đức Vinh , nó quyết định xong ?”.

Tào công công bẩm: “Đã định , trưa đến Từ Ninh cung, buổi tối dùng bữa ở phủ Trưởng Công chúa, đều là tiệc gia đình”.

Thánh thượng gật đầu. Đức Vinh vốn là thích náo nhiệt, nhưng ưa những lễ nghi phù phiếm. Những năm , sinh nhật hoặc là đóng cửa mời khách, hoặc là dứt khoát cùng phò mã rời kinh thành du ngoạn từ sớm. Năm nay tròn ba mươi, đang ở trong kinh, theo lý thì nên tổ chức lớn. Đức Vinh bảo “ lớn”, lý do thì nhiều kể xiết: nào là “ phụ nữ nào thích già thêm một tuổi?”, nào là “nhân dịp tặng cả đống đồ, đáp lễ thì tốn, đáp thì bảo tham”. Nói đến cùng, bảo: “Tam ca gặp nạn, Nhị ca mưu phản, một năm qua là chuyện thế , tâm trạng để mừng sinh nhật”.

Nói đến mức , Thánh thượng cũng đành chiều theo nàng. “Nó quyết định là ”. Thánh thượng : "Trưa hôm đó, trẫm cũng qua Từ Ninh cung”.

Ngày sinh nhật Trưởng Công chúa Đức Vinh là một ngày trời quang mây tạnh. Kinh thành qua thời tiết oi ả nhất, sáng sớm và đêm còn chút mát mẻ. Lâm Vân Yên chuẩn một phần lễ vật, tới Từ Ninh cung. Trưởng Công chúa Đức Vinh mặt từ sớm, đang vui vẻ với Hoàng Thái hậu.

Hoàng Thái hậu gọi Lâm Vân Yên , hất cằm về phía Đức Vinh, : “Chỉ một nó nghênh ngang đến đây, gọi cả phò mã”.

“Toàn nhà ngoại, gọi tới gì?”. Trưởng Công chúa Đức Vinh giễu cợt: "Buổi tối chẳng bên nhà phò mã ?”.

Lâm Vân Yên bước lên hành lễ, chúc mừng một câu.

“Đợi đến lúc con bằng tuổi , sẽ hiểu sinh nhật chẳng gì đáng mừng”. Trưởng Công chúa dìu Lâm Vân Yên một chút: “Ta ngưỡng mộ nhất là độ tuổi của con, trẻ trung đầy sức sống, cả ngày như dư sức lực dùng hết ”.

Lâm Vân Yên khẽ .

Hoàng Thái hậu giả vờ hài lòng: “Lời của con, ai gia lọt tai . Cộng còn bằng tuổi ai gia, mà lý sự thật nhiều”.

Đức Vinh vội vàng xin , khiến Hoàng Thái hậu ha hả.

“Giờ còn sớm”. Trưởng Công chúa Đức Vinh đề nghị: "Chúng đ.á.n.h vài ván mã điếu, Lục ca trưa mới rảnh qua đây, còn bảo gọi cả Lý Thiệu đến nữa”.

Lâm Vân Yên liền nàng. Trưởng Công chúa xưa nay từng che giấu sự ưa với Lý Thiệu, đến sinh nhật còn gọi ?

“Ta còn tưởng, con gọi nó”. Hoàng Thái hậu bảo Vương ma ma chuẩn bàn bài, thuận miệng hỏi.

“Ta ý kiến với nó thật, nhưng ai bảo Lục ca thiên vị nó? Làm cô mẫu, cũng thể suốt ngày chấp nhặt với bậc hậu sinh”. Trưởng Công chúa thở dài, “hơn nữa, thằng nhóc nhà Bảo An Hầu hối cải, chúng cũng nên cho Lý Thiệu thêm chút cơ hội, ? Nói thật lòng, mấy đứa con của Lục ca, với đều như , chẳng sơ gì. Lẽ nào mong Lý Thiệu nên ? Nó tiến bộ thêm chút nào, chúng trưởng bối đều mừng cả thôi”.

Hoàng Thái hậu gật đầu: “Lý lẽ là như ”.

Chơi vài ván mã điếu, bên ngoài báo Thánh thượng giá lâm, bèn thu tay .

Lý Thiệu theo Thánh thượng cùng bước , thấy bàn bài, hỏi: “Ai thắng thế?”.

Hoàng Thái hậu : “Sinh nhật Đức Vinh mà, vận tay quá ”.

Đến lúc bày tiệc trưa, Trưởng Công chúa uống rượu, còn bảo chuẩn thêm. Lý Thiệu cùng uống vài chén, đồ ăn ngon, rượu ngon, mà ăn chẳng thấy ngon mấy. Hắn luôn cảm giác ánh mắt của cô mẫu cứ lướt qua mặt , khiến lưng khỏi lạnh buốt. Hắn chọc giận cô mẫu ở chỗ nào ?

Trưởng Công chúa ngà ngà, nắm tay Lâm Vân Yên, thủ thỉ: “Còn nhớ lúc nhỏ, mẫu phi mất sớm, mỗi sinh nhật đều là Hoàng hậu mẫu chuẩn giúp . Khi mẫu ngươi cũng còn trong cung, tặng lễ mừng cho , trêu đùa khiến vui vẻ, là một tỷ tỷ vô cùng. Sau tỷ gả , vẫn quên ngày sinh của . Hôm nay chỉ mời trong nhà, Ninh An cũng là nhà của , mới bảo mẫu hậu gọi ngươi đến”.

Lâm Vân Yên mỉm , phụ họa theo lời Trưởng Công chúa. Lại uống thêm một chén rượu nữa, Trưởng Công chúa Đức Vinh sang Lý Thiệu, rời mắt, nheo mắt hồi lâu. Lý Thiệu tự chủ , đưa tay xoa cổ, nhịn mà hỏi: “Cô mẫu cứ con mãi, mặt con dính gì ?”.

“Không gì cả”. Trưởng Công chúa Đức Vinh ngừng một chút, lông mày hiện lên vẻ hài lòng: "Vừa nhớ đến mẫu Ninh An, cũng nhớ tới Lục tẩu. Hôm nay ở đây ngoài, thật lòng. Gần đây mơ hồ vài lời đồn , liên quan đến Lục tẩu. Dĩ nhiên chẳng tin lấy một chữ. Ta quen Lục tẩu, tẩu như thế nào, tâm tai, tự nhiên phân biệt”.

Lời dứt, bầu khí lập tức trầm xuống.

“Sao chẳng ai hỏi gì?”. Trưởng Công chúa Đức Vinh thở dài: "Xem trong lòng đều , cũng phong thanh , ?”.

Thánh thượng hắng giọng: “Muội cũng là chuyện nhảm…”.

“Dù là chuyện nhảm, cũng gây phiền phức. Đã truyền đến tai , thì cũng sẽ đến tai khác”. Đức Vinh : "Ta ngoài Lục tẩu như ”.

Lý Thiệu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Con cũng ”.

“Ngươi coi chừng cái đấy”. Đức Vinh trừng mắt với Lý Thiệu: "Đừng trách cô mẫu thẳng. Không mấy lời bôi nhọ Lục tẩu sẽ ảnh hưởng ngươi , mà ngược ? Thiệu nhi , nếu ngươi sống cho hồn, cứ như , lúc thì Thuận Thiên phủ bắt, lúc thì rút kiếm quậy phá trong cung, cư xử chẳng thể thống gì, sẽ ? Chẳng là cho họ bằng chứng để Lục tẩu ? Nếu Lục tẩu thực sự gì, thì ngươi thành như ? Danh tiếng của ngươi, cũng là danh tiếng của mẫu hậu ngươi. Nếu mẫu hậu hiểu lầm, bới móc, thì ngươi tỉnh táo ”.

Một phen răn dạy khiến mặt mày Lý Thiệu đỏ bừng, như rượu hun, như mắng đến choáng váng. Dù lời khó , nhưng lý lẽ đúng.

“Thiệu nhi, thấy ?”. Thánh thượng hòa giải, với Lý Thiệu: "Nghe rõ thì đáp cô mẫu con một câu”.

Môi Lý Thiệu mấp máy, nhất thời phát tiếng. Khoảnh khắc , như trở về hơn mười năm , khi còn là một đứa trẻ, đám trưởng bối xung quanh dạy bảo đủ điều, chỉ , mà còn đáp lời. bây giờ còn là trẻ con ? Thôi ! Lý Thiệu nghĩ, dù hôm nay là sinh nhật của cô mẫu mà. Không tính toán với mừng sinh nhật.

“Nghe ạ”. Lý Thiệu rầu rĩ : "Tạ ơn cô mẫu nhắc nhở”.

Lâm Vân Yên nhấp một ngụm rượu bên cạnh, thầm nghĩ, chuyện thật kỳ lạ. Trước nàng từng thấy Trưởng Công chúa uống rượu, đúng là nữ trung hào kiệt, mấy vò cũng đổi sắc mặt. Hôm nay chỉ mới uống hai bình, còn chia với Thánh thượng và Lý Thiệu, thể ngà ngà đến mức thất thố? , răn dạy Lý Thiệu, đối với Trưởng Công chúa Đức Vinh mà , là thất thố . Dù bà từng than phiền với Hoàng Thái hậu, nhưng bao giờ mất mặt Lý Thiệu mặt khác, huống chi hôm nay còn là bà đích gọi đến. Vậy thì…

Lâm Vân Yên khẽ động tâm, nhẹ nhàng : “Trưởng Công chúa, so với hai năm , Đại Điện hạ năm nay đổi nhiều”.

Sắc mặt Lý Thiệu dịu xuống một chút.

Lâm Vân Yên : “Bình thường tiếp xúc nhiều với Điện hạ, những đổi nơi thể và tính tình, thường xuyên qua mới cảm nhận rõ . Không chỉ thần thấy , ngay cả Quốc công gia cũng nghĩ thế. Thánh thượng và Hoàng Thái hậu hẳn cũng cùng suy nghĩ, đúng ạ?”.

“Thật ?”. Trưởng Công chúa Đức Vinh truy hỏi.

Thánh thượng : “Trẫm thấy Thiệu nhi trưởng thành ít, khiến yên tâm, trẫm cũng tin rằng Thiệu nhi sẽ càng ngày càng ”.

Lý Thiệu ngẩng cằm lên, trong mắt thoáng chút đắc ý.

“Lục ca quá . Huynh tin nó, thấy sự đổi của nó”. Trưởng Công chúa Đức Vinh khẽ ợ một cái: "Thế nhưng nếu thật sự tin tưởng và yên tâm, thì cần gì ngày ngày cho theo dõi? Ta , thái giám theo nó gần như rời nửa bước, hận thể mọc thêm hai con mắt cho thấu. Thiệu nhi, đợi đến khi nào bên cạnh ngươi cần trông chừng mà vẫn dáng hình, thì cô mẫu mới thật sự yên tâm”.

Mấy lời lập tức dập tắt sự đắc ý trong mắt Lý Thiệu. Hắn nghĩ đến Quách công công trong Dục Khánh cung, nghĩ đến Cao công công luôn bám theo hàng ngày, lập tức thấy thoải mái. thế. Nếu phụ hoàng thật sự tin , để tâm phúc theo? Mà nếu giành sự tín nhiệm của phụ hoàng, đông sơn tái khởi, thì nhất định thể hiện hơn nữa. Dù những đôi mắt còn , cũng vững. Đây là cách chứng minh chính .

“Phụ hoàng”. Lý Thiệu càng nghĩ càng xúc động, về phía Thánh thượng, chân thành : "Nhi thần cảm thấy lời cô mẫu đúng”.

 

Loading...