Yến Từ Quy - Chương 464: Vâng lệnh phụ hoàng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:24
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả đúng như Lâm Vân Yên dự đoán, Lý Thiệu chỉ ở bãi săn nửa ngày. Trời âm u, săn thu hoạch chẳng bao nhiêu. Cả buổi sáng, đoàn của chỉ săn mấy con thỏ và hoẵng. Đến chiều, trời đổ mưa lớn, Lý Thiệu đành trở về phủ. Ngày hôm , Lý Thiệu chịu bỏ cuộc, dẫn ngoài thành đến bãi săn. Lâm Vân Yên chờ ở cổng thành để chặn . Thấy nàng, Lý Thiệu thể ngơ, đành theo lời nàng một chỗ kín để “ chuyện riêng”.

“Điện hạ thực sự săn nai ?”. Lâm Vân Yên hạ giọng hỏi.

Lý Thiệu nhíu mày: “Nếu thì là gì?”.

“Ta suy nghĩ , chỉ e đó là cái bẫy của Lý Độ”. Lâm Vân Yên “khuyên”. : “Nếu Điện hạ bắt Lý Độ, sợ là sẽ rơi bẫy”.

“Ngươi nghĩ ngu ?”. Lý Thiệu : “Nếu bẫy, và Tô Nghị gặp ở đó thì thể bắt gọn cả hai, còn nếu là bẫy, vẫn ở miếu Sơn Thần. Nếu thấy tận mắt, chẳng dại gì mà xuất hiện. Muốn câu con cá , tự mồi”.

Lâm Vân Yên sa sầm mặt: “Điện hạ , nghĩa là săn nai chỉ là cái cớ thôi?”.

Lý Thiệu trở nên khó chịu, lạnh giọng: “Ngươi hỏi thế nghĩa là ngươi Tô Nghị hồi âm cho Tô Xương?”.

Lâm Vân Yên im lặng, mím môi. Thấy phản ứng của nàng, Lý Thiệu càng thêm bực. Ninh An quá nhát gan. thể để nàng mách tội, hỏng việc của , bèn : “Ngươi cho kỹ, đang bãi săn đấy. Lý Độ mồi, còn chẳng dại gì cá. Thôi, đừng lắm lời”.

Lý Thiệu rời . Cao công công thấy trở , còn Lâm Vân Yên mặt mày âu sầu, bèn hỏi: “Điện hạ, Quận chúa …”.

“Nàng săn một con nai để dâng cúng mẫu nàng”. Lý Thiệu bịa chuyện: “Ta săn nai dễ, ngay cả còn săn , thể hứa với nàng. Nàng lòng là ”.

Nghe , Cao công công nửa tin nửa ngờ, miệng đáp: “Quận chúa thật hiếu thảo”.

Phải rằng, săn của Lý Thiệu thật suôn sẻ. Liên tiếp hai ngày thu hoạch, đến sáng ngày hai mươi tư cũng vẫn . Lý Thiệu bèn đề nghị tiến sâu rừng. Lần rừng sâu gặp gấu, đại hoàng tử lúc đó may mắn thoát nạn, nhắc đến chuyện sâu rừng, tiểu thống lĩnh của ba mươi lính Ngự Lâm dám đồng ý. Lần Phụ Quốc công cứu giúp, còn bây giờ chỉ mấy chục , nếu gặp rắc rối, dám chắc thể bảo cho đại hoàng tử, dám chuyện nguy hiểm? Lý Thiệu ngựa, lời thừa, chỉ chắp tay về phía hoàng thành.

“Thật sự nghĩ săn ?”. Hắn lớn: “Ta đang lệnh phụ hoàng xuất thành bắt Lý Độ”.

Các Ngự Lâm liếc , đầy vẻ hoài nghi. Tiểu thống lĩnh cũng tin. Nếu Thánh thượng phát hiện hành tung của Lý Độ, phái sẽ là Ngự Lâm quân hoặc quân đội kinh kỳ, thậm chí là phủ Tổng đốc, chứ để đại hoàng tử tự dẫn đầu. Thánh thượng thể để đại hoàng tử mạo hiểm.

Lý Thiệu : “Các ngươi trong kinh thành bao nhiêu tay chân của Lý Độ ? Nếu lý do gì mà đột ngột điều động quân lính, sẽ đ.á.n.h động tới . Vậy nên phụ hoàng mới sai lấy cớ săn bắn, dẫn ba mươi lính Ngự Lâm đến bãi săn để ngụy trang, ba ngày nay đủ trò, hôm nay đến lúc bắt Lý Độ . Các ngươi, từng kỹ xung quanh, ai tự ý rời đội. Kẻ nào rời đội chính là tay chân của Lý Độ, báo tin cho ”.

Nơi cách hành cung bãi săn một quãng, ai Lý Thiệu lệnh gì. Khi ở hành cung và Cao công công đợi mãi đến tối muộn mà vẫn thấy họ , mới báo tin về kinh thành, nhưng chậm một bước, chẳng ai hướng của họ. Lý Thiệu tính toán kỹ. Giờ khởi hành tới trấn Cát An, thời gian vẫn đủ dư dả, nhưng khi Cao công công về báo tin, nếu tai mắt của Lý Độ nhận tin, truyền tới Cát An, thì chắc chắn kịp nữa.

"Điện hạ”. Vị tiểu thống lĩnh ngập ngừng: “Thánh thượng thật sự …?".

"Sao? Ta lừa các ngươi gì? Hay các ngươi dám bắt Lý Độ?". Lý Thiệu , đợi tiểu thống lĩnh đáp, bực bội tiếp: “Ngẫm mà xem, bên chỉ mỗi Cao công công chạy tới chạy lui, nếu do phụ hoàng chỉ định, dựa Cao công công để dò la hành tung của Lý Độ ? Chẳng qua Cao công công cưỡi ngựa, nếu theo sát gót cả mười hai canh giờ ”.

Tiểu thống lĩnh : "Vậy… là chúng báo cho Cao công công…”.

"Hắn gì cả, ngoài Cao công công, phụ hoàng chỉ dặn thôi”. Lý Thiệu : “Lần khần nữa, để Lý Độ chạy mất, là của ngươi của ? Nhanh chóng theo , ai tụt sẽ xử như phản đồ".

Lời đến nước , ai dám gì thêm, đành theo sát Lý Thiệu. Tiểu thống lĩnh bóng lưng Lý Thiệu, nghĩ thầm, Đại Điện hạ tuy từng lúc hành động bốc đồng, nhưng chuyện quan trọng như bắt phản tặc Lý Độ chắc thể nào dối … Lý Thiệu chẳng quan tâm họ nghĩ gì. Chỉ cần tất cả đều theo, ai tiết lộ, đêm nay thể g.i.ế.c Lý Độ là đủ. Hắn tìm hiểu kỹ lộ trình, băng qua cánh rừng đường vòng là thể đến Cát An.

Khi đến gần miếu Sơn Thần ở ngoài trấn Cát An, trời tối đen. Lý Thiệu cho thắp đuốc, lặng lẽ ẩn nấp trong rừng quan sát. Tiểu thống lĩnh nhỏ giọng: "Tiểu nhân quê ở ngôi làng chân núi, rõ khu vực . Ngôi miếu Sơn Thần hoang phế mấy chục năm , Điện hạ bên , nơi ánh sáng đó là trấn Cát An”.

Lý Thiệu giới thiệu địa hình, : "Có lẽ giờ Tý sẽ xuất hiện, chú ý kỹ, chỉ khi thấy Lý Độ mới bắt”.

"Điện hạ yên tâm". Tiểu thống lĩnh đáp.

Bắt Lý Độ thì ai cũng công, chẳng ai né tránh cả. nếu Lý Độ thật, họ cũng tuyệt đối hành động, chỉ đưa Điện hạ an về kinh.

Hôm nay mưa, mây dày, trăng .

Họ vòng, nhờ tiểu thống lĩnh dẫn đường, chỉ chọn những đường núi, đường lớn, Lý Thiệu đoán là kinh động đến ai. Ẩn cách miếu Sơn Thần một , rõ bóng tối mờ mờ bên . Tính toán giờ giấc, chỉ còn chút nữa là đến giờ Tý.

"Điện hạ, kìa". Tiểu thống lĩnh nhanh mắt, khẽ chỉ: “Bên đó ánh lửa, một đội xuống núi”.

Lý Thiệu sang, tim đập nhanh hơn. Đội đó chỉ thắp hai, ba đuốc, nhưng cách giữa các đuốc cho thấy đoàn quá dài cũng quá ngắn, theo đường núi tiến về miếu Sơn Thần. Lúc tụ một chỗ, trông rõ hơn chút. Có một chiếc xe ngựa, cùng mười . Lý Thiệu yên tâm một nửa. Một bên ít , bên tới ba mươi cấm quân, vẫn là áp đảo. Rèm xe ngựa vén lên, một bước xuống. Lý Thiệu mở to mắt , lập tức nhận . Dáng đó, giống hệt Lý Độ. Còn gương mặt, dù ánh sáng đủ chỉ thấy thoáng qua, nhưng hẳn là nhầm.

"Quả nhiên là Lý Độ". Hắn nghiến răng .

Bên cạnh, tiểu thống lĩnh cũng đang quan sát kỹ. Nhân đông, nếu họ tay , lẽ việc bắt nhóm khó. Điều duy nhất khiến băn khoăn là, liệu đó thật là kẻ phản nghịch, Tấn vương Lý Độ ?

"Điện hạ”. Tiểu thống lĩnh khẽ : “Thần thấy… vẻ khác…”.

"Khác chỗ nào?". Đã chờ đến lúc , Lý Thiệu dù giận nhưng tâm trạng cũng bình hơn: “Ánh sáng đủ nên ngươi thấy rõ thôi, thấy rõ, chính là ".

Đại Điện hạ đến thế, tiểu thống lĩnh cũng dám phản bác thẳng, chỉ khéo léo : "Trong nhóm hình như Diệp công công”.

Lý Thiệu xuống nữa, : "Ta cũng thấy , lẽ cùng. Đợi , lẽ họ còn chờ , chúng sẽ bắt hết một mẻ”.

Tiểu thống lĩnh vội vã gật đầu. Đợi thêm cũng , nhân cơ hội quan sát kỹ hơn, nếu đúng là Lý Độ thì sẽ bắt để lĩnh công, nếu thì sẽ khuyên ngăn Điện hạ. Trong miếu Sơn Thần hai, ba ngọn đuốc, nhưng chẳng khác gì tăm tối. Khoảng cách xa, cành lá che khuất, thấy bóng thì , nhưng phân biệt rõ nét mặt thì khó. Ánh lửa chiếu sáng rõ Lý Độ, chỉ lúc đầu chuyện mới thấy thoáng một bên mặt, khiến tiểu thống lĩnh dám khẳng định . Mấy bên cũng thì thầm. Bọn họ đều từng gặp Lý Độ, là đúng, nghi ngờ. Lý Thiệu nhẫn nại chờ, đợi gần đến giờ Tý, nhưng vẫn thấy nhóm của Tô Nghị bóng dáng Tô Xương.

"Vô dụng". Trong lòng thầm rủa Tô Xương.

Lại chờ thêm một khắc, Lý Thiệu thấy hai bước miếu Sơn Thần, khẽ gì đó với Lý Độ, đó, Lý Độ ngẩng đầu lên nhanh quanh núi, lên xe ngựa.

Lý Thiệu thầm kêu lên trong lòng: "Hỏng ".

"Có bọn họ phát hiện chúng ?". Tiểu thống lĩnh hỏi: “Hình như họ định rời ”.

“Không thể để chúng thoát”. Lý Thiệu quát: “Đuổi theo, bắt chúng ”.

Tiểu thống lĩnh vội : “Điện hạ, lặng lẽ bám theo…”.

“Lặng lẽ gì chứ”. Lý Thiệu chỉ xuống , : “Ngươi thấy chúng về đường cũ mà đang về phía trấn Cát An. Chúng còn lén lút thế nào ? Trời tối om thế , chúng xuống đại lộ mà chứ, vòng qua đường rừng, ngươi sợ c.h.ế.t nhưng sợ đấy”.

Tiểu thống lĩnh thể ngăn Lý Thiệu, cũng đường núi đen tối thể cưỡi ngựa , nên đành theo xuống núi. Đến đường lớn, xe ngựa của đối phương xa, chỉ còn ánh đuốc nhỏ thoáng hiện nơi xa, như như . Lý Thiệu vung roi thúc ngựa, định phóng theo thì từ cánh đồng bên đường một lồm cồm bò , vụng về chặn .

“Điện hạ! Đại Điện hạ!”.

Lý Thiệu kìm roi, cúi xuống bóng dáng bẩn thỉu : “Tô Xương?”.

“Phải, , là tiểu nhân”. Tô Xương gật đầu khúm núm, vội vàng : “Điện hạ đừng đuổi theo vội. Lúc nãy tiểu nhân trốn đây , xe ngựa dường như là Lý Độ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-464-vang-lenh-phu-hoang.html.]

Lý Thiệu nhíu mày: “Ngươi cái gì?”.

Tiểu thống lĩnh , cũng vểnh tai lắng , đồng thời quan sát đến.

“Điện hạ, ngài tuyệt đối đừng đuổi theo, chiêu chắc chắn là ‘mời rọ’, định lừa ngài tròng đấy”. Tô Xương vội vàng : “Quận chúa ngài chỉ dẫn theo ba mươi Ngự Lâm mà đến đây, lo lắng vô cùng. Quận chúa cũng đoán thể ngài sẽ rơi bẫy của Lý Độ, xem, ngay cả Tô Nghị cũng thấy tăm . Chắc chắn gã là giả, là thế đấy. Nếu ngài lừa , chẳng may thương thì ?”.

Lý Thiệu vốn bực khi mấy lời dài dòng thế . Cao công công còn đỡ, e ngại vị sẽ bẩm thẳng lên Thánh thượng nên cũng nhịn, chứ Tô Xương là cái thá gì? Huống chi, Tô Xương cứ mở miệng là “Ninh An”, “lừa dối”, xem thường ai chứ?

“Tránh ”. Lý Thiệu sầm mặt: “Nếu để sổng Lý Độ, ngươi gánh nổi ? Chính mắt , thể nhầm ? Ngươi thấy Lý Độ mấy , còn bên cạnh bao lâu ? Giả á. Gã thế c.h.ế.t trong cung từ lâu ”.

“Điện hạ”. Tô Xương tiếp lời: “Ai bảo chỉ một gã thế ? Bị lừa chẳng gì là mất mặt, đến Thánh thượng còn suýt gã giả Lý Độ lừa nữa mà. Vả , vả … Quận chúa tìm ngài ở bãi săn thấy, lo ngài gặp nguy hiểm, nên kịp về cung báo mà tới ngay doanh trại, cầu An Dật Bá đem binh cứu viện. Bá gia sẽ dẫn quân tới ngay thôi, chắc chắn để Lý Độ chạy thoát. Ngài ở đây với ba mươi Ngự Lâm bảo vệ, thế là bình an vô sự … Ôi chao”.

Mặt Lý Thiệu đen như đáy nồi. Ninh An ý gì đây? Hắn khó khăn lắm mới cơ hội lập công danh, mà nàng dâng cho An Dật Bá? Ninh An đúng là chỉ giỏi phá hoại. Lý Thiệu giận đến nỗi đạp một cú Tô Xương. Ngồi ngựa, tiện đạp mạnh nên lực cũng lớn. Tô Xương kêu đau, ngã xuống bờ ruộng, còn kịp bò dậy thấy Lý Thiệu vung roi giục ngựa lao . Thấy phóng , đám Ngự Lâm dám chậm trễ, lập tức đuổi theo. Tô Xương gọi theo hai tiếng “Điện hạ”. thôi, mắt đảo qua, đó mau lẹ rút cánh đồng. Không thể phủ nhận, Quận chúa đoán quá đúng. Vị Đại Điện hạ quả là chịu nổi khiêu khích, càng cấm càng . Nghe An Dật Bá đến Cát An, càng thể chần chừ. Thực lúc nãy, Tô Xương cũng chẳng rõ kẻ xe Lý Độ , nhưng nếu Tô Nghị lộ diện, thì tám phần đúng như Quận chúa , đây là một cái bẫy. Mãi tới hôm nay, Tô Xương mới leo lên con thuyền trộm nào. Phải , Phụ Quốc công và Quận chúa Ninh An thật sự là một đôi kỳ tài, hành sự luôn ngoài dự đoán. Nếu phân tích kỹ… Thôi, Tô Xương dám phân tích thêm nữa. Hắn sờ gáy, tự hiểu nếu còn dám phân tích lắm lời, cái búa gõ sẽ còn là bàn tay mà là lưỡi d.a.o thật.

“Không kẻ hai lòng, kẻ hai lòng”. Tô Xương tự lẩm bẩm.

Hắn hết sức “khuyên can”. Đại Điện hạ , nếu tính sổ, chắc còn giữ cái mạng để buôn bán ăn. Mà Quận chúa chặn tên Lý Độ thật

******

Bên sườn núi.

Lý Độ khẽ kéo áo choàng, cố nén cơn ho trong cổ họng. Tô Nghị bên cạnh, tay chắp lưng xuống chân núi. Vị trí của họ cao hơn đường núi mà chiếc xe ngựa qua, từ đây thể thấy rõ miếu Sơn Thần, thậm chí thấy trấn Cát An xa xa. Tất nhiên, lúc Cát An nhà nào sáng đèn, tối đen như mực.

Tô Nghị nhạt: “Xem c.ắ.n câu”.

Chỗ họ thắp đuốc, chỉ hai viên minh châu tỏa sáng. Dạ minh châu một viên trong tay Diệp công công, một viên do Lưu Tấn cầm. Lưu Tấn đến đây hôm qua. Khúc Châu khổ cực, áp giải và lưu đày tới đó, gầy rộc, bệnh hoạn, c.h.ế.t nhưng sống cũng chẳng hồn. Hắn quá nhớ nhung phồn hoa kinh thành, cũng nhớ cuộc sống . Lúc đầu oán hận Từ Giản, trách cha , nhưng cũng chẳng còn oán trách gì nữa, bởi từ kinh thành gửi cho hai bộ áo bông và ít tiền. Người gửi bảo là Phụ Quốc công sai gửi. Lưu Tấn tin rằng, nếu là Từ Giản nhờ gửi, đừng là áo, đến bạc cũng thể đến tay , sớm kẻ khác biển thủ mất . Mà Từ Giản tuyệt đối sẽ tự nhiên nghĩ đến việc gửi đồ cho , chắc chắn là do mẫu lóc cầu xin mới như . Chút bạc và áo đó, đối với Từ Giản chẳng tổn thất gì, nên cũng đành cho qua, gửi thì sắp xếp gửi. Lưu Tấn nghĩ, bây giờ là áo, chừng vài năm , mẫu thể xin Từ Giản cho trở về. Chỉ cần trở kinh thành, sẵn sàng quỳ gối Từ Giản cũng .

, ngày đó cũng đến.

Một ngày nọ, đến đón , sắp xếp cho trở kinh thành. Lưu Tấn mừng rỡ đường, đến nửa chừng mới ngỡ ngàng nhận giúp thoát khỏi Khúc Châu là Tấn vương Lý Độ. Mà Tấn vương… phản . Lưu Tấn há hốc mồm, nhưng thể nào nhảy khỏi xe ngựa của bọn phản tặc, đành đưa đến gặp Lý Độ.

“Ngươi là nhân chứng”.

“Chuyện ở ngõ Trần Mễ, Từ Giản rõ từ lâu. Hắn chỉ ngầm cho phép ngươi và đám hưởng lạc, mà chính sắp đặt cho Lý Thiệu đến đó tối hôm , thế mới khiến các ngươi bắt”.

“Tình ư? Ngươi với thứ đó ? Ngươi tin thật ư?”.

“Lý Thiệu ngốc, ngươi cũng ngốc, cũng Từ Giản lừa. Hắn lừa tất cả chúng xoay vòng vòng”.

“Giờ thì cần ngươi gì cả, cứ ngoan ngoãn ở đây”.

Lưu Tấn còn gì nữa? Nhìn mâm cao cỗ đầy mặt, chỉ thể nguyền rủa Từ Giản trong lòng. Đêm nay, Lý Độ đưa đến đây, cũng chẳng bảo gì, chỉ là mang theo viên minh châu. Còn chuyện núi xảy gì, mơ hồ rõ.

Lý Độ ho mấy tiếng, dặn Tô Nghị: “Đến lượt ngươi , xuống trấn Cát An ”.

Tô Nghị hiệu, dẫn theo mấy rời . Người trong trấn mai phục sẵn, chỉ cần Lý Thiệu trấn, thì… G.i.ế.c, đốt... Trừ Lý Thiệu sống , còn c.h.ế.t sống cũng .

Chờ Tô Nghị khuất, Diệp công công khuyên Lý Độ: “Chủ nhân, là chúng cũng trở về trang viện , ngài vẫn còn ho…”.

“Khoan ”. Trong bóng tối, Vương Tiết đột ngột ngắt lời Diệp công công, nghiêm nghị về hướng đường núi: “Có đang âm thầm lên núi, hình như ít ”.

Sắc mặt Diệp công công trắng bệch: “Chúng nên thôi, ở đây ít , trang viện còn …”.

Chưa dứt lời, đột nhiên núi chim bay tán loạn.

“Trang viện… trang viện cháy ”. Lưu Tấn suýt đ.á.n.h rơi viên minh châu trong tay, lên núi, lờ mờ thấy ánh lửa. Lý Độ nghẹn một trong cổ. Trấn Cát An bên còn động tĩnh, mà trang viện núi của cháy ? Kế hoạch “giờ Tý ngày hai mươi lăm tháng chín”. mà chuẩn cho Lý Thiệu, sai lệch như đêm năm đó?

“Không thể nữa”. Lý Độ ngột ngạt trong lòng nhưng quyết đoán lệnh: “Xuống núi”.

Hắn leo lên xe ngựa. Xa phu định thắp đuốc, nhưng Diệp công công ngăn , hai đang giằng co thì Lưu Tấn nhảy lên xe, đặt viên minh châu bên cạnh Lý Độ từ trong hòm lấy một bình nước đưa qua. Hắn thể bỏ ở đây.

Lý Độ liếc , đuổi , chỉ dặn xa phu: "Không thắp đuốc, sát phía trong núi, chầm chậm xuống núi ”.

Ở sườn núi, một con đường nhỏ dễ thấy một chiếc xe ngựa dừng . Ngưu bá khung xe, nét mặt nghiêm nghị. Ngựa là bạn già của ông, nhưng hôm nay xe kéo chiếc xe hoa lệ của Quận chúa như thường lệ. Bên cạnh xe, Tham Thần cũng thận trọng, khi quan sát kỹ lưỡng thì xe báo với Lâm Vân Yên: “Trên núi động tĩnh , giờ trấn Cát An cũng bốc lửa”.

Trấn Cát An thuộc huyện Đồng. Cao An, việc cho phủ Thành Ý Bá, từ buôn bán ở huyện Đồng. Kinh thành tiện cho đến Cát An dò la tin tức, nhưng Cao An thì khác, vợ vốn là ở trấn , về cũng chỉ là thăm nhà. Theo tin của Tô Nghị, Lý Độ ho liên miên, lấy khá nhiều t.h.u.ố.c ở tiệm t.h.u.ố.c trong trấn. Vợ của Cao An lòng vòng dò hỏi, thu thập ít thông tin. Tiệm t.h.u.ố.c gần đây thiếu nhiều loại t.h.u.ố.c trị ho. Ở ngôi nhà ba gian phía tây trấn, thấy gương mặt lạ. Mấy ngày dường như rời .

*****

Sau khi nhận tin, Lâm Vân Yên nhiều suy đoán. Bệnh tình của Lý Độ vẻ là thật, đây nghỉ ngơi, nhưng lúc chắc rời khỏi Cát An. Nếu cùng Tô Nghị mưu kế để dụ Lý Thiệu tới, chọn một “ngày lành”. như , nếu Lý Thiệu là thô bạo mà xông thẳng Cát An tìm , chẳng hỏng kế hoạch của Lý Độ ? Lý Độ , cũng sợ Lý Thiệu cử dò xét, càng để Lý Thiệu tin ở quanh đây, thì Lý Thiệu càng dễ mắc bẫy. Lý Độ sẽ xa. Vị trí của trang viện dễ xác định, nhưng những con đường núi quanh đây, Lâm Vân Yên đều khá rõ. Bởi vì, đó là con đường mà đây nàng và Từ Giản khi rời khỏi vùng kinh kỳ. Từ Giản thể cưỡi ngựa, họ đành bằng xe ngựa. Cao An vẽ lộ trình, Ngưu bá dẫn họ vượt núi ban đêm, tránh xa đường lớn, liều mạng đưa họ . Lâm Vân Yên gật đầu, hít sâu một , trong lòng thầm nhủ hai chữ: "Vận may”. Từ Giản sai. "Đi qua mới đúng sai, nắm giữ càng nhiều thì vận may càng lớn”. Hôm nay, Lâm Vân Yên sắp đặt thứ chính vì từng " qua”. và "nắm giữ".

Trưa nay, khi đến bãi săn mà thấy Lý Thiệu và đội Ngự Lâm, nàng lập tức bảo Cao công công cung báo cáo, còn thì tới đại doanh tìm An Dật Bá. Nghe tin Lý Thiệu chỉ dẫn theo ba mươi để đối phó Lý Độ, An Dật Bá nổi giận, nhưng thể ngơ, bèn tức tốc điều ứng cứu. Lâm Vân Yên lén bàn bạc với An Dật Bá.

“Nếu đến giờ vẫn bắt Lý Độ, thì thật là ‘mất cả chì lẫn chài’”.

“Với tính cách hiểm độc của Lý Độ, e rằng trấn Cát An sẽ gặp rắc rối, lẽ ở trong trấn mà đang ẩn núi”.

“Có vài lối mòn núi dẫn lên đó, nếu phát hiện chỗ ẩn nấp của thì quá ”.

“Hơn nữa, Điện hạ cứng đầu như , e rằng sẽ còn ”.

“Chi bằng, để cho ‘chim sẻ’ bổ phía , cũng là bài học cho Điện hạ”.

An Dật Bá vốn thiết với Từ Giản, tin tưởng Lâm Vân Yên, nên cũng cảm thấy đau đầu với cách hành xử của Lý Thiệu.

“Hắn ba mươi , cầm cự một lúc thành vấn đề. Ta sẽ cử đến Cát An, đảm bảo xảy chuyện. Còn núi, tùy vận may xem bắt Lý Độ ”.

Lâm Vân Yên từ đại doanh , về kinh mà đến đây. Nàng cảm thấy rằng, để bắt Lý Độ, nàng vận may. Cũng giống như nàng tìm đến Tấn Thư.

Bên ngoài, Tham Thần căng thẳng lắng một lúc nhỏ: “Quận chúa, một chiếc xe ngựa đang xuống từ núi”.

 

 

Loading...