Yến Từ Quy - Chương 47: Lòng đố kỵ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:38
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào ngày hẹn, Lâm Vân Yên dậy từ sớm.

Mã Ma ma bước , thấy Vãn Nguyệt đang chải đầu cho nàng, bèn trêu: "Xem hôm nay tiểu thư mong đợi nhỉ."

" mong chờ." Lâm Vân Yên đáp, sang dặn Vãn Nguyệt: "Ta đeo bộ trâm san hô đỏ mà năm Hoàng Thái hậu ban cho."

Vãn Nguyệt lập tức theo.

Trâm cài, khuyên tai, cùng hai chiếc vòng tay, Vãn Nguyệt cầm lên một chiếc xuyế ngọc, nhưng Lâm Vân Yên đeo, bảo nàng lấy vải mềm gói , nàng ôm lấy về phía Hàm Huy Viện.

"Hôm nay Vân Yên quá." Trần Thị thấy nàng, bèn khen ngợi và chỉ về phía dãy nhà bên: "Vân Phương còn xong nữa."

Lâm Vân Yên mỉm bước phòng Vân Phương, đang bàn trang điểm.

"Sao mặc đồ đơn giản thế ?" Nàng mở lớp vải mềm : "Này, bộ xuyến hợp với lắm, để đeo cho."

Đôi mắt Vân Phương sáng lên lấp lánh.

Con gái còn nhỏ, ai mà thích chứ?

Trừ những món đồ quá trang trọng, trang sức trong nhà họ Lâm vẫn thường cho chị em mượn dùng thoải mái.

"Đẹp thật đấy." Vân Phương xuýt xoa: " áo quần mặc hợp với san hô."

Lâm Vân Yên để ý, dúi miếng vải tay em gái gọi ma ma mở rương quần áo: "Để chọn cho."

Ma ma cũng gật đầu tán thành: "Tiểu thư đúng, nô tỳ cũng khuyên Tam tiểu thư, bộ vải thật quá giản dị, tôn dáng chút nào."

Vân Phương chẳng thiếu quần áo .

Lâm Vân Yên vội chọn một bộ, ướm thử, : "Mặc bộ , đeo xuyến ngọc san hô. Ta nhớ cũng một bộ đồ trang sức san hô. Chúng là tỷ , ngoài giống chứ."

Mấy ma ma lập tức hưởng ứng, rôm rả, vội lấy hộp trang sức.

Vân Phương ghé sát tai Lâm Vân Yên thì thào: "Nếu chơi bên ngoài thì , nhưng hôm nay đến nhà , liệu quá phô trương ?"

"Muội bao nhiêu tuổi ?" Lâm Vân Yên ấn nhẹ vai , ngắm nghía: "Sao còn cẩn trọng hơn cả tổ mẫu ? Dù hôm nay mặc bộ nhất của , đeo trang sức lộng lẫy nhất, chơi ở Từ Ninh cung, Hoàng Thái hậu cũng chỉ khen xinh thôi. Tỷ tỷ là một bông hoa, cũng là một bông hoa, hai bông hoa ghép , ai mà để ý chuyện hợp ? Muội sợ lấn át phong thái của Trịnh Lưu ? Nếu còn thể nữa ? Nhị tỷ của chẳng bao giờ thiếu áo quần và trang sức quý."

Lâm Vân Phương chẳng thế nào, các ma ma cũng khuyên thêm vài câu, nên nàng đành ngoan ngoãn đồ.

Lâm Vân Yên đợi, tiện tay nhận bát chè ngọt từ tay nha . Vừa ăn, nàng thả hồn nghĩ về quá khứ. Khi xưa, lúc rơi đường cùng, nàng chỉ vài bộ áo quần vá chằng vá đụp, tóc vấn bằng một chiếc trâm đơn bạc, mặc ấm thôi cũng xem là mãn nguyện. So với lúc , cái cảm giác phú quý như bây giờ quả thật khiến dễ say mê.

Chẳng mấy chốc, Lâm Vân Phương chỉnh trang xong.

Lâm Vân Yên , vô cùng hài lòng, còn bắt chước Trần Thị, giơ ngón cái khen: "Hôm nay, Phương nhi của chúng lắm."

Hai tỷ rời phủ. Xa phu chuẩn sẵn kiệu của Lâm Vân Yên, chở các nàng thẳng đến phủ Vân Dương Bá.

Hoa hội vốn coi trọng sự nhộn nhịp. Ngoài cổng phủ, đến lác đác mặt.

Vì mải đồ, hai tỷ đến muộn. Thế nhưng Lâm Vân Yên cũng chẳng bận tâm, cứ chậm rãi bước . Ở cổng thứ hai, mấy tỷ nhà họ Trịnh tươi đón khách.

"Chưa thấy Lâm Vân Phương nhỉ?" Có hỏi: "Ngày thường nàng đến sớm lắm mà."

Trịnh Lưu đáp: "Muội bảo hôm nay Quận chúa cũng đến cùng."

"Quận chúa Ninh An ?"

"Quận chúa vốn thích huyên náo mà, hiếm khi nàng dự hội hoa hội thơ."

"Xem chỉ Trịnh Lưu mới đủ mặt mũi mời Quận chúa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-47-long-do-ky.html.]

Mấy cô nương túm tụm trò chuyện, Trịnh Lưu mặt mày rạng rỡ cho đến khi trông thấy hai tỷ nhà họ Lâm bước .

Mọi rối rít tiến tới chào hỏi Lâm Vân Yên, trong khi Trịnh Lưu lặng một bên, ánh mắt sang Lâm Vân Phương thoáng lóe lên sự đố kỵ.

Chiếc vòng ngọc trang trí bằng san hô đỏ và kim tuyến , khi đeo làn da trắng mịn của Lâm Vân Phương, càng khiến nàng rạng ngời. Hơn nữa, chiếc vòng cùng bộ với đồ trang sức mà Quận chúa đang mang.

Lâm Vân Yên tinh ý nhận ánh mắt của Trịnh Lưu. Dù Trịnh Lưu cố che giấu, lòng đố kỵ của nàng vẫn thoát khỏi đôi mắt sắc bén của Quận chúa.

Trịnh Lưu vốn dĩ luôn ghen ghét Lâm Vân Phương. Đó cũng chính là lý do hôm nay Lâm Vân Yên cứ đeo chiếc vòng .

Lòng đố kỵ thường chỉ nhắm đến những "gần ngang hàng" với .

Dù Lâm Vân Yên ăn vận thế nào, nàng vẫn là Quận chúa sủng ái trong Từ Ninh cung. Trịnh Lưu thể ngưỡng mộ nhưng sẽ chẳng bao giờ sinh lòng ganh ghét. Thế nhưng đối với Lâm Vân Phương thì khác.

"Cùng là nhi nữ trong phủ Bá, nàng ăn mặc hơn , chi tiêu rộng rãi hơn ?"

Những lời của Trịnh Lưu khắc sâu trong ký ức của Lâm Vân Yên.

"Quận chúa đến phủ, thật cho nơi đây thêm phần rực rỡ." Trịnh Du, tỷ tỷ của Trịnh Lưu lên tiếng khách sáo.

"Đừng khách như , chúng đều ngang tuổi cả, đừng năng văn vẻ thế." Lâm Vân Yên đáp: "Trịnh Lưu và Phương của thiết lắm, chơi đùa với . Ta chỉ đến góp vui thôi, Lưu ?"

Nghe , Trịnh Lưu bất giác ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy nụ ôn hòa mặt Lâm Vân Yên và ánh mắt của đang đổ dồn về phía , cảm giác đắc ý trong lòng nàng trỗi dậy, lấn át nỗi ganh ghét: "Muội với Vân Phương thiết lắm." Trịnh Lưu , cố gắng tỏ vẻ vui mừng.

Những dự hội phần lớn đều là cô nương hoạt bát. Khi điểm tâm thơm ngát cùng đồ uống mát lạnh dọn , cũng chẳng còn giữ kẽ, vui vẻ cùng thưởng thức.

Lâm Vân Yên cũng ăn. Nàng kéo Lâm Vân Phương cùng bàn với tỷ nhà họ Trịnh, c.ắ.n miếng bánh : "Bánh hạt hồ đào ở đây ngon thật, còn ngon hơn cả bánh mang về từ Bảo Hòa lâu đấy."

Lâm Vân Phương chỉ mỉm , bàn tay bàn chọc nhẹ khuỷu tay Lâm Vân Yên, như nhắc nàng nên bớt lời.

Lâm Vân Yên giả vờ .

Nàng cố tình nhắc chuyện , bởi vì trong lòng sớm thông suốt.

Ngày , Lâm Vân Phương chọn Bảo Hòa lâu vì ở đó giá cả chăng. Nàng ngại nào cũng để Trịnh Lưu trả tiền, nhưng cũng kéo Trịnh Lưu những tiệm quá đắt đỏ nên mới chọn quán .

Dù đồ ở Bảo Hòa lâu ngon bằng phủ Vân Dương Bá, Lâm Vân Phương vẫn mua thêm vài hộp khác để mang về cho các tỷ trong nhà, tỏ ý quan tâm.

Em gái nàng khi vô tư thì vô cùng hồn nhiên, nhưng để tâm thì khéo léo đến lạ.

Nếu gặp bạn trân trọng, lẽ tình bạn đó sẽ đáng quý. may gặp kẻ như Trịnh Lưu thì chỉ chuốc lấy thiệt thòi, đ.â.m một nhát đau đớn từ lưng.

Lâm Vân Yên nghĩ đến đây, ánh mắt vô thức lướt qua chị em nhà họ Trịnh.

Trịnh Du vẫn đang ôn hòa trò chuyện cùng các cô nương khác, còn Trịnh Lưu thì nụ trở nên gượng gạo. Đến chính nàng cũng nhận , c.ắ.n môi đến mức nhòe cả son.

Lâm Vân Yên cảnh , lòng càng thêm chắc chắn.

Nàng cố ý châm ngòi khiến Trịnh Lưu thể giữ bình tĩnh. Nếu hôm nay Trịnh Lưu tạm dừng ý định hãm hại Lâm Vân Phương, ai bao giờ nhát d.a.o đó sẽ bất ngờ giáng xuống?

Chỉ khi khiến Trịnh Lưu nổi giận và ghen tức đến mức phạm sai lầm ngay hôm nay, chuyện mới thể giải quyết dứt điểm.

"Lát nữa chơi gì thế?" Lâm Vân Yên hỏi: "Hình như là đ.á.n.h mạt chược ?"

"Phải đ.á.n.h chứ." Trịnh Lưu vội : "Còn giải thưởng mà."

 

 

Loading...