Yến Từ Quy - Chương 470: Ai cũng có thể sinh con, nhưng ta thì không thể
Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:30
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nội điện, gần như hầu đều ngoài, chỉ còn một ma ma. Lâm Vân Yên sắc mặt của Hoàng Quý Phi. Dù chính miệng bà gọi nàng , cũng thực lòng đôi điều, nhưng rõ ràng là vì quá nhiều cảm xúc đan xen trong lòng, nên bắt đầu từ .
Lâm Vân Yên mỉm , : "Món mứt là do phòng bếp nhỏ chuẩn ? Ngoài cổng lớn của ngõ Đông Đại một cửa hàng chuyên mứt, ngọt mà ngấy, con mua về. Nếu nương nương thích, tới cung con sẽ đem theo vài loại cho nương nương thưởng thức”.
Hoàng Quý Phi , bao nhiêu nỗi buồn như dịp giải tỏa, bật mỉm . Ngẫm mà xem. Ninh An quả là thú vị. Không hỏi thuốc, hỏi bệnh, chỉ nhắc đến chuyện ngọt ngào.
"Vậy thì hãy đem cho một chút”. Hoàng Quý Phi : “Người cứ bảo bệnh vì lao lực, là bịa đặt cả, mệt mỏi gì ”.
Lời mở đầu , những điều cũng dễ dàng hơn.
"Mấy hôm , Thánh thượng ở đây dưỡng bệnh. Ta bảo, chăm sóc bệnh cũng chỉ là động vài ba câu, việc chạy đôn chạy đáo đều là của , là lao lực?”. Hoàng Quý Phi thở dài: “Ngoài việc trò chuyện với Thánh thượng, gì khác. Huống hồ, dạo đó Thánh thượng cũng chẳng vui vẻ gì. Chỉ tin thắng trận từ biên cương là Thánh thượng nở nụ , nếu thì suốt ngày ủ rũ. Nghe , Quận chúa cũng chuyện chứ? Phụ Quốc công lập một chiến công lớn”.
Lâm Vân Yên gật đầu, : "Không con Quốc công gia khiêm tốn, chỉ trấn giữ trong ải, kẻ xông pha đ.á.n.h trận với Tây Lương ngoài cửa ải vốn dĩ là ”.
Tin chiến sự từ biên cương về kinh thành bao giờ cũng chậm hơn, nhưng mỗi khi thắng lợi, cả kinh thành sẽ rộn ràng truyền . Thắng trận khích lệ lòng , cũng trấn an dân chúng. Lâm Vân Yên thích về những chuyện . Ngoài tin từ cha, nàng cũng lui tới vài quán, sĩ kể chuyện. Thật giả chẳng cần , thêm phần trau chuốt phóng đại, nhưng phấn khích, cũng thật thú vị.
Từ khi Cổ Nguyệt đột ngột rút quân, Tây Lương trở tay kịp, hứng một trận thua đau, buộc lùi về hai trăm dặm. Tuy , bọn chúng vẫn kinh nghiệm dày dặn, nhanh chóng định tinh thần quân sĩ, lập trại bố trí, đợi quân tăng viện để một nữa đối đầu với Đại Thuận. Đại Thuận cho Tây Lương cơ hội . Định Bắc Hầu điểm binh, một nữa vượt ải truy đuổi, khí thế bừng bừng, Tây Lương khó khăn chống đỡ, cũng đại thế mất, mùa đông năm nay chẳng thể gì, chỉ còn cách tiếp tục rút lui.
"Ta Thánh thượng ”. Hoàng Quý Phi c.ắ.n môi: “Nếu thuận lợi, thể thu hồi luôn vài cửa ải mất năm Vĩnh Gia thứ tám”.
Lâm Vân Yên bất giác siết chặt nắm tay. Năm Vĩnh Gia thứ tám là năm đầu tiên Từ Giản trận. Cửa ải Dụ Môn phá, phủ An Tây Tướng Quân tổn thất vô binh sĩ, là khi lão Phụ Quốc công xin cầm quân, từ đầu năm đ.á.n.h tới cuối năm mới giành Dụ Môn. Đánh bi thảm, nhưng cũng đầy kiên cường. Họ lấy Dụ Môn, nhưng còn sức để tiến sâu phía Tây, thu hồi những vùng đất còn mất. Do Từ Mãng thương, tình hình triều đình cũng cho phép đ.á.n.h tiếp. Từ Mãng nghỉ dưỡng thương, Từ Giản ở Dụ Môn, suốt cả năm Vĩnh Gia thứ chín, ngừng trùng tu ải Dụ Môn, rèn luyện binh sĩ, chỉ mong thể chiến đấu nhiều hơn. Chỉ tiếc là... Đầu mùa xuân năm Vĩnh Gia thứ mười, khi Từ Giản về kinh lo hậu sự cho ông nội xong thì Lý Thiệu Thánh thượng đến thị sát Dụ Môn...
Lâm Vân Yên chỉ nghĩ tới đây thôi, lòng nhói đau. Nàng và Từ Giản về nhiều chuyện, cũng lúc bàn sâu hơn, Từ Giản luôn tránh né chuyện nơi biên ải, nhưng đời , họ chia sẻ với nhiều hơn. Khi Từ Giản kể, giọng bình thản như bao chuyện thường tình, nhưng Lâm Vân Yên niềm hăng say, và cả sự tiếc nuối. Hăng say lấy những cửa ải phía ngoài Dụ Môn mất, tiếc nuối vì thể tự xông pha. Dù Từ Giản đến Dụ Môn, cũng hứa với nàng: sẽ mạo hiểm vượt ải chiến đấu. Dù cho nàng từng lên tiếng yêu cầu. Từ Giản bình tĩnh và luôn tỉnh táo. Chính sự tỉnh táo khiến mỗi nghĩ đến, Lâm Vân Yên đều cảm thấy tiếc nuối.
“Thu hồi đất mất là ước nguyện của bao tướng sĩ”. Lâm Vân Yên ngừng lời, quyết định thổ lộ cùng Hoàng Quý Phi: “Nếu biến cố năm Vĩnh Gia thứ mười, Quốc công gia ở trấn thủ nơi biên cương. Chàng từng hứa với tổ phụ, sẽ đích đuổi bọn Tây Lương khỏi biên ải”.
“Ta hiểu, ở đó là để lập công danh, nhưng so với công danh hão huyền , thà tự tay cầm đao thì hơn”.
Mi mắt Hoàng Quý Phi run rẩy, một lúc im lặng, bà : “ , thể tung vó ngựa, giương đao thì ai một thủ quân chứ?”.
Lâm Vân Yên chợt sững . Nàng nghĩ, dường như thấu nỗi lòng của Hoàng Quý Phi.
“Đó cũng là lý do mà ngày xưa nương nương thiên vị Đại Điện hạ hơn, ?”. Nàng hỏi.
Hoàng Quý Phi mỉm , cuối cùng : “Đại Điện hạ, với mà , dẫu cũng khác với Nhị Điện hạ, Tam Điện hạ bọn họ. Không ai gọi là mẫu , thà thuận theo Thánh thượng còn hơn là trái ý. Hơn nữa, Đại Điện hạ định, hậu cung cũng bớt phần xáo trộn, khỏi bọn họ ở Thúy Hoa cung đấu đá ngớt. Ta chỉ mong yên , bớt lo âu là ”.
Lâm Vân Yên hiểu điều đó. Đó cũng là lý do Hoàng Quý Phi “bán ”. Lý Thiệu. Vì Lý Thiệu càng ngày càng trở nên bất , hai chữ yên xa rời Hoàng Quý Phi, thậm chí nếu Lý Thiệu tiếp tục vùng vẫy, e rằng ngay cả khi bà thành Thái Hoàng Quý Phi cũng sống yên . Vậy nên, nhờ mối tình cũ với chiếc khăn lụa xanh, Hoàng Quý Phi tặng cho Lâm Vân Yên một món quà. Hiện giờ, Lý Thiệu phát điên, Thánh thượng bệnh nặng một trận, còn nỗi lòng của Hoàng Quý Phi thì vẫn cách nào giải tỏa .
“Con vì Thánh thượng thường xuyên đến Thúy Hoa cung ?”. Hoàng Quý Phi hỏi mà chẳng đợi Lâm Vân Yên trả lời, tự tiếp tục: “Vì những phi tần khác đều toan tính, chỉ là thấu và đón nhận sự thanh thản”.
“Nơi của là chốn Thánh thượng tìm đến để tĩnh tâm”.
“Người đến đây dưỡng bệnh, cũng là tìm kiếm chút yên bình”.
“Con hiểu ? Chỉ cần Thánh thượng ở đây, cả hậu cung đều an phận”.
“Sao suy nghĩ của các phi tần ? Ta quá rõ”.
“Ta căn bản là mối đe dọa, chẳng đáng để họ tốn công bày mưu tính kế”.
“Ta tuổi , nhi tử, và cũng chẳng bao giờ nhi tử nữa”.
Nói đến đây, đôi mắt Hoàng Quý Phi đỏ hoe, giọng run rẩy. Bà dậy, bước chầm chậm trong điện, miệng ngừng lẩm bẩm.
“Từ mười mấy năm , từ ngày phong Hoàng Quý Phi, còn hy vọng nhi tử”.
“Nhìn Đại Điện hạ và Nhị Điện hạ mà xem, chênh hơn mười tuổi”.
“Dù Tam Điện hạ , vẫn thể nhi tử, bởi vì quá cao quý, tổ phụ từng là Tể tướng, ngoại tổ phụ là Thái sư, phụ hiện giờ là Tổng đốc Lưỡng Hồ. Nếu sinh nhi tử, Thái tử sẽ thế nào đây?”.
“Họ kém xa nên họ thể, họ sinh bao nhiêu nhi tử cũng ảnh hưởng đến vị trí của Thái tử”.
“Còn Đức Phi, địa vị tứ phi của bà là từ mà ?”.
“Nếu tổ phụ, phụ , thúc bá của bà bỏ mạng ở ải Dụ Môn, khi từng chiếc quan tài một đưa về kinh thành trong tuyết rơi tháng sáu, bà thể là tứ phi?”.
“Vì bà sinh nhi tử sớm, nếu để đến khi phong tứ phi, e là bà cũng chẳng còn khả năng sinh con nữa”.
“Bây giờ, Thánh thượng để chọn lựa , khi khỏi bệnh, ai cũng thể sinh nhi tử, trừ . Tuổi của , đời đến hồi kết ”.
“Ta phiền não bấy lâu nay , chẳng lẽ vẫn rõ sự thực ? Ta quen, cũng chấp nhận , an phận Hoàng Quý Phi của , nhiều chuyện, cũng chẳng cần tranh giành, chỉ cầu lấy bình yên”.
“ giờ thì ? Bọn họ sắp đến ồn , thể nhấm nháp hạt dưa xem kịch, mà bước lên sân khấu cùng bọn họ, kéo , lôi , để thổi gió bên tai cho nhi tử bọn họ”.
Một tràng dài, đến đôi mắt Hoàng Quý Phi ứa lệ, mệt mỏi phịch xuống ghế. Bấy lâu nay, bà nén nhịn những lời trong lòng. Không thể cùng ai. nén mãi cũng ngày nghẹn đến phát điên, bà kẻ ngốc, thể tự u uất? Chỉ đành tìm một để trút bầu tâm sự. Nghĩ nghĩ , thể bà than thở, chỉ Ninh An. Lâm Vân Yên lắng chăm chú, chỉ lặng im, đưa bất kỳ ý kiến nào.
“Quận chúa”. Hoàng Quý Phi chán nản : “Có quyền lựa chọn và quyền lựa chọn, khác nhiều lắm”.
Mười mấy năm yên bình của bà là thật, bà vui sống như cũng là thật, nhưng thời gian trôi qua, cảnh đổi, nỗi giằng xé cũng là thật. Lâm Vân Yên im lặng, uống hết một ấm cùng Hoàng Quý Phi. Ma ma thấy ấm cạn, bèn pha ấm mới.
Lâm Vân Yên suy nghĩ lâu, mới dịu dàng : “Vừa con cứ đắn đo mãi, nên với nương nương vài lời . Ban đầu im lặng, vì con nương nương cần ý kiến của con, chỉ cần , để khỏi bức bối trong lòng. Hơn nữa, tình cảnh của nương nương con thể giải quyết , dù cũng chỉ là những lời vô dụng. câu cuối cùng của nương nương khiến con động lòng”.
Hoàng Quý Phi ngẩng đầu, suy nghĩ : “Có câu ‘ quyền lựa chọn và quyền lựa chọn, khác lắm’?”.
“ ”. Lâm Vân Yên gật đầu: “Nương nương công khai bí mật của Đại Điện hạ, đó là lựa chọn của nương nương, vì nương nương thấy rõ, nếu Đại Điện hạ lên ngôi, nương nương cũng chẳng yên bình. Nương nương chủ động , loại bỏ nguy cơ lớn trong tương lai, nhưng vẫn thể yên tâm. Nhân lúc nương nương còn quyền lựa chọn, hãy chọn lấy một con đường an nhất, bằng , những nỗ lực đó đều thành công cốc”.
Ánh mắt Hoàng Quý Phi trở nên trầm ngâm, sâu Lâm Vân Yên. Bà nghĩ đến điều đó ? Tất nhiên là nghĩ, chỉ là cam lòng mà thôi. Có thể nào để bà thật lòng mong một đứa con trai, để cả họ Thường đặt cược cho ngai vàng ? Thực lòng mà , bà đủ quyết tuyệt như thế. Nhiều năm qua, bà bằng lòng với vai trò của một Hoàng Quý Phi bình , chẳng cũng là ý của họ Thường ? Chỉ vì một phút chí hướng mà đ.á.n.h đổi cả đại cuộc, cuối cùng cũng chẳng lựa chọn khôn ngoan, nhưng giữ cho nhiều đường lui cũng là điều cần thiết.
Hoàng Quý Phi ngẫm nghĩ hồi lâu, giọng dịu : "Không chê bai gì ai, nhưng Nhị Điện hạ tính tình khép kín, thiếu khí chất lớn lao, Tam Điện hạ thì mềm yếu, chẳng nhân tài, còn Tứ Điện hạ... chỉ là một đứa trẻ, ai sẽ thế nào…”.
Dẫu chọn ai, bà cũng chẳng thể chọn bừa. Chọn nhầm như Đại Điện hạ, chính bà sẽ liên lụy.
"Ta kéo vòng xoáy, khó lòng ngoài mà tránh ”. Hoàng Quý Phi thở dài: “Con và Phụ Quốc công, e là cũng khó tránh chuyện thị phi khi quân đội về kinh”.
Lâm Vân Yên mỉm . Có lẽ khi trút bầu tâm sự, tâm trạng của Hoàng Quý Phi khá hơn nhiều. Khi Lâm Vân Yên xin cáo từ, ma ma tiễn nàng dặn dò: "Nếu thực sự ý định, hãy nhờ thái y bồi bổ thêm…”.
Hoàng Quý Phi lắc đầu: "Không cần , chỉ là tâm trạng buồn bã tạm thời, qua một thời gian sẽ thôi”.
Ma ma thấy cũng thêm. Dù , tuổi của nương nương quả thật còn phù hợp để lao tâm quá sức.
*****
Giữa tháng mười một, khí u ám đây triều đình xóa tan. Biên cương liên tiếp chiến thắng, từng bản tin quân sự liên tiếp gửi về, đến cuối tháng mười một, tất cả các cửa ải mất năm Vĩnh Gia thứ tám đều thu về tay Đại Thuận. Định Bắc Hầu chỉ huy xuất sắc, nghi ngờ về phản nghịch xóa bỏ, các lính gác ngoài phủ hầu cũng rút về. Quý gia mừng rỡ, đốt pháo vang rộn, ngõ phố rải đầy giấy đỏ. Cùng lúc đó, Thánh thượng cũng quyết định ban sư hồi triều.
Bước tháng Chạp, Lâm Vân Yên nhận thư nhà từ Từ Giản. Có hai bức, một bức gửi nàng, còn một bức gửi Từ phu nhân. Lâm Vân Yên bèn tới hậu viện. Từ phu nhân là thư của Từ Giản, mừng xúc động, còn rửa tay thật sạch, mới mở lớp sáp niêm phong, lấy lá thư . Thư của A Giản gửi bà dài, báo bình an, hỏi thăm sức khỏe bà và A Sính, sẽ về kinh Tết. Chỉ là những lời giản dị, nhưng cũng đủ khiến mắt Từ phu nhân ươn ướt.
"Ta cũng còn nhớ lá thư cuối cùng những gì nữa”. Từ phu nhân nghèn nghẹn: “Lâu lắm , đó là từ lúc xuất giá, khi cha còn đóng quân xa thư về cho . Chữ của ông to lớn, hết mấy trang giấy, thật cũng chẳng nhiều lời lắm, ông giỏi những điều . Sau đó, cũng chẳng còn bức thư nào gửi về”.
Khi bà kết hôn với Lưu Tĩnh, cha bà mấy xuất chinh cũng gửi thư về. Bà hỏi cha, ông chỉ đáp: "Phu quân con là quan trong triều, điều dở đều cả , gì thêm nữa”.
Cha , bà cũng chẳng dám đòi. Những năm về , đều ở kinh thành, cũng còn thư từ gì nữa. Nay nhận lá thư , cách mấy chục năm, A Giản mộc mạc y như cha bà năm xưa, nhưng bà cảm động khôn xiết.
"Trước Tết về kinh, cũng lâu lắm”. Từ phu nhân mỉm .
So với thư gửi cho Từ phu nhân, lá thư Từ Giản gửi Lâm Vân Yên dày hơn nhiều. Trong thư, Từ Giản kể về tình hình chiến sự, những biến động trong kinh mà họ , những lo lắng của , còn nhắc đến cả Dụ Thừa An. Việc bắt Thành Hỷ là một công lớn, mấy xuất chiến cũng là công trạng. Với công lao trong tay, Dụ Thừa An cứ mãi câu "chuyến uổng phí", “ thể ngẩng cao đầu khi về kinh ", "Chắc nhờ tới chỗ chúng , mời tới vài câu”.
Người đó, tất nhiên là chỉ Chu Trán. Lâm Vân Yên thư, nhịn . Từ Giản ... Viết rằng Dụ Thừa An nhớ nhung Chu Trán, thật là nhớ nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-470-ai-cung-co-the-sinh-con-nhung-ta-thi-khong-the.html.]
Tháng chạp.
Kinh thành dần ngập tràn khí đón Tết. Dù là nhà quyền quý dân thường, ai cũng tất bật chuẩn lễ Tết. Phủ Phụ Quốc công tất nhiên cũng ngoại lệ. Năm ngoái, vì mới cưới lâu, các việc lớn nhỏ trong phủ thực sự suôn sẻ, nhiều việc rườm rà của Lâm Vân Yên đều nhờ phủ Thành Ý Bá và Tam thẩm Trần thị phụ giúp. Năm nay, Lâm Vân Yên tự đảm đương việc. Trần Thị lo nàng nhiều kinh nghiệm, nghĩ mãi cho Tằng ma ma tới. Tằng ma ma là nể trọng trong phủ Thành Ý Bá, việc cũng chừng mực. Lâm Vân Yên mời bà xuống, Tằng ma ma từ chối mãi mới xuống mép ghế, tỏ đúng mực.
"Quận chúa chủ gia đình, vốn dĩ những việc chẳng đến lượt nhà mẫu can thiệp, gì thắc mắc cứ hỏi Từ phu nhân là ”. Tằng ma ma : “Chỉ là Tam phu nhân vốn quen quản lý, nhiều kinh nghiệm xử lý qua , Tam Tiểu thư chẳng ưa phu nhân dạy bảo mấy chuyện . Phu nhân , nếu Quận chúa rảnh rang, bà nhiều một chút, thì phu nhân vui mừng lắm”.
Lâm Vân Yên mỉm . Nếu là dâu mới năm đầu lo liệu chuyện, hẳn sẽ thấy áp lực. Nhất là khi tình hình triều đình cuối năm nhiều biến động. Hoàng Quý Phi hôm sai, nhắm đến phủ Phụ Quốc công quả thật ít. Bình thường ít qua , lý do thích hợp, nhưng đến dịp Tết, ai nấy đều thể danh chính ngôn thuận mà đến. Lại thêm đà chiến thắng của quân đội, những ngày gửi lễ chúc Tết, thiệp mời yến tiệc ngày đầu năm chất đầy ngoài cửa phủ. May , Lâm Vân Yên từng quản việc nhà, cách đối phó nên quá khó xử. Lễ nên nhận thì nhận, lễ nên thì trả , thiệp mời trả lời khách khí bằng một câu “sẽ bàn ”, quá trịnh trọng cũng mất lòng ai. Nàng đối phó , nhưng vì thím ba luôn quan tâm chăm sóc, nàng cảm thấy mắc nợ tình cảm .
“Ta cũng lo thúc mẫu bận bịu, còn thời gian hỏi đông hỏi tây”. Lâm Vân Yên : “Ta học hành chẳng bao nhiêu, may mà xuất giá gần, việc bên nhà ngoại vẫn giúp đỡ . Giờ từ từ học, cũng chẳng lo sai sót gì. Vân Phương thích , kéo cùng , mai sẽ cần đến”.
Cứ trò chuyện qua , mấy lời của Lâm Vân Yên khiến ma ma mỉm mãn nguyện. Lời của Quận chúa thật dễ , chẳng trách lão phu nhân và phu nhân luôn nhớ đến nàng khi việc. Quả thật, giữa với , dù là ruột thịt, nếu ăn , việc đến nơi đến chốn, thì tình cảm mấy cũng lạnh nhạt... như Thánh thượng với Đại Điện hạ. Ngược , dù huyết thống, mà đổi bằng tấm chân tình, cũng sẽ nhận sự chân thành. Như cách lão phu nhân và phu nhân đối xử với Quận chúa. Gia đình hòa thuận, đó là phúc phận của chủ nhà, cũng là phúc phần cho những việc trong phủ. Ai chẳng thích sống vui vẻ, ai bận tâm với những chuyện phiền phức?
“Nói thì”, Lâm Vân Yên hỏi: “Ta đây cũng thúc mẫu đỡ đần nhiều. Lễ tết gửi về Giang Nam cũng là nhờ cùng Bá phủ”.
Đường về Giang Nam xa xôi, lễ tết đều gửi sớm. Phủ Phụ Quốc công ngoài mặt qua với nhà Kinh Đại Bão, tất nhiên cũng chẳng lễ vật gửi sang, phần của nhà họ Kinh sớm để Đông gia nhà đem về từ cuối thu . Trong phủ cần chuẩn lễ tết cho Đoạn gia. Quà cáp nhiều cũng chẳng ít, gửi cùng thuyền với Bá phủ, tiện thể đưa hai Đoạn Chi Hoài về quê ăn Tết.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua trong sự tất bật. Ngày đại quân khải trở về, kinh thành rực rỡ trời nắng . Người bảo ngày tan tuyết lạnh lắm, nhưng Lâm Vân Yên chẳng thấy lạnh chút nào. Tin tức đến từ hôm qua, đại quân đến vùng ngoại thành, đóng quân qua đêm, hôm nay sẽ thành từ cổng Tây, tiến về cửa Nam hoàng cung để đợi thánh chỉ.
Lâm Vân Yên khoác áo lông, cầm theo lò sưởi tay ngoài. Bên ngoài, đường phố nơi đại quân qua chật kín , dân chúng đổ xô đến hóng chuyện, của nha môn cũng , chuẩn giữ trật tự, dọn dẹp con phố.
Lâm Vân Yên bước một nhã gian của lâu, mở hé cửa sổ hướng đường để ngóng tình hình. Nàng lâu thì Lâm Vân Tĩnh và Lâm Vân Phương tới, một khắc , Chu Trán cũng đến.
Lâm Vân Phương đang ríu rít kể cho hai tỷ tỷ chuyện nhà, thấy Chu Trán bước , bèn chớp chớp mắt: “Chu tỷ tỷ cũng tham gia ?”.
Lạ thật đấy! Mấy năm chuyện của Chu tỷ tỷ là chuyện cũ, nhưng từ mấy năm nay, trong ấn tượng của Lâm Vân Phương, Chu Trán gần như xuất hiện những dịp như thế .
“Ta ba bốn lượt mới kéo đến, ?”. Lâm Vân Yên chọc ghẹo.
Chu Trán thản nhiên xuống. Ba bốn lượt là quá thôi, thực Lâm Vân Yên chỉ mời một . Kèm theo bức thư nhà Từ Giản gửi về.
Lúc , Chu Trán khá ngạc nhiên: “Thật sự xem ? Mấy lời nhắn nhủ giữa phu thê cũng để ?”.
Lâm Vân Yên ngớt: “Cũng chẳng gì thể để khác xem”.
Nói , Chu Trán cũng từ chối, hết bức thư khiến nàng cảm khái thôi.
“Người thư, khác xa với Phụ Quốc công trong ấn tượng của ”.
“Rõ ràng là những chuyện vặt vãnh, nhưng thắm đượm tình cảm, ngươi ngượng, còn ngượng luôn đó”.
“Biết là các ngươi tình cảm , nhưng ngờ còn hơn tưởng”.
Lâm Vân Yên chỉ , xong chạm ngón tay câu nhắc đến “Dụ Thừa An”, nháy mắt với Chu Trán.
Đây là ý chính, mà cũng là tất cả. Nếu chỉ vì câu , Lâm Vân Yên thể kể miệng là đủ, nhưng việc đưa cả bức thư cho Chu Trán xem, là vì nàng nghĩ Chu Trán cần thêm chút động lực và can đảm. Chu Trán vốn chẳng kỳ vọng gì về hôn nhân. Đối với nàng, đó chỉ là việc , thế nên nàng tìm một xuất bình thường, thể lo cho gia đình, sống những ngày yên , như cách đại tỷ nàng lấy một tiến sĩ ở ngoài kinh thành . Dĩ nhiên, giữa đại tỷ và đại tỷ phu, bao giờ là sống vì bổn phận. Lâm Vân Yên thấy rõ, cặp vợ chồng mới cưới hòa thuận. Còn Chu Trán, đúng là kết cục của cha dọa sợ, sợ đến mức chỉ mong sống giản dị, yên bình. Mười mấy năm qua, thấy là những cảnh khổ sở, thì lạnh lùng và chán ghét cũng là điều dễ hiểu. Vì thế, Lâm Vân Yên Chu Trán bức thư của Từ Giản, tất cả nhà công hầu bá tước đều là đổ nát t.h.ả.m thương. Thêm nữa, Dụ Thừa An đổi, tình ý sâu đậm với Chu Trán, thể thử xem .
Lần , Chu Trán cũng chẳng “khước từ ngàn dặm”. Nàng kể với Lâm Vân Yên về thư nhà của Vu gia. Thư nhà do lớn ở huyện Thừa Viễn, Vu Phục, gửi về, cùng với lễ tết năm nay. Trong thư hỏi thăm già, năm nay vẫn về kinh ăn Tết , là ông bất hiếu, cảm ơn các em trai và em dâu chăm lo nhà cửa, vô cùng ơn. Những lời mỗi năm đều , nhưng năm nay còn điểm khác.
“Đại cữu , ông do quyên tiền mà chức quan, thua kém khác, nên chẳng dám lười biếng, luôn thận trọng, nhận thư nhà, càng cẩn trọng gấp bội”.
"Trận chiến ở ải Dụ Môn, Thừa Viễn nhiệm vụ hậu phương, gặp gỡ ít quan viên lớn nhỏ, Binh bộ khen ngợi, thật là vinh dự”.
"Tên nội giám Thành Hỷ bắt tại địa bàn của Thừa Viễn. Huyện lệnh nơi đó lơ là, nhận giả mạo, may mà tinh mắt phát hiện, nếu thì hậu quả khó lường”.
Người tinh mắt đó, đại cữu rõ trong thư, nhưng Chu Trán trong thư Từ Giản thì hiểu , là Dụ Thừa An. Lúc đó, Chu Trán cũng nghĩ, năng thẳng thắn, tung cả đống lời, giờ thì quả đúng là thật.
"Tự ngộ , sống cho sống”.
"Không loại mục nát từ trong xương”.
"Không vì nàng gật đầu mới chọn tòng quân, cũng chẳng vì nàng gật mà bừa gây loạn”.
"Đi lính là vì bản , câu dối nàng”.
Những điều Dụ Thừa An , đều thực hiện cả. Vì , Chu Trán cũng giữ lời, đợi khi Dụ Thừa An hồi kinh sẽ cho kết quả suy nghĩ. Bởi thế, khi Lâm Vân Yên đề nghị xem đại quân tiến kinh thành, Chu Trán cũng đồng ý cùng . Chẳng ai còn nhắc đến chuyện đùa "ba bốn bận cầu xin", câu chuyện chuyển sang Lâm Vân Phương.
"Hai biểu họ Đoạn bao giờ hồi kinh?”. Nàng hỏi Lâm Vân Tĩnh.
Lâm Vân Tĩnh mỉm , liếc Lâm Vân Phương mấy lượt bảo: "Nghe Tết Nguyên Tiêu, vẫn thuyền về, nhân đông hơn mà”.
Chu Trán rõ chuyện, bèn hỏi: "Đều là về thăm lão phu nhân ?”.
Lâm Vân Phương lúc mới hiểu , vội vã che miệng Lâm Vân Tĩnh. dù nàng hai tay, cũng địch nổi bốn tay của , cuối cùng cũng Lâm Vân Yên kéo .
"Không ”. Lâm Vân Yên mỉm : “Là đến để bàn hôn sự”.
Ánh mắt Chu Trán lóe lên, khỏi bật : "Thì là thế, Vân Phương sắp bàn hôn sự , là vị biểu ở Giang Nam ? Người từng ở nhà các ngươi gần một năm ? Biết rõ gốc gác, là chuyện ”.
Mọi bí mật của Lâm Vân Phương đều phơi bày, nàng đỏ mặt vì ngượng. Lâm Vân Yên mấy ngạc nhiên, thậm chí còn vui vẻ. Ban đầu, việc tổ mẫu mời hai biểu họ Đoạn đến kinh thành du học, thực là ý của nàng. Tam lấy Đoạn Chi Hoài, khi xưa tổ mẫu đành chọn như , nhưng từ kết quả mà thì chẳng còn lựa chọn nào đúng hơn. Kiếp , Lâm Vân Yên nghĩ, là một đôi duyên, cơ hội gặp gỡ, hẳn sẽ nảy sinh tình cảm.
Quả nhiên, chuyện đó vẫn thành. Tổ mẫu và Tam thẩm từng kể riêng với nàng, rằng họ nhận điều đó từ lễ Trung thu. Trong thành tổ chức lễ hội đèn lồng, ánh đèn lấp lánh tuyệt , đèn sông rực rỡ như dải ngân hà, mỗi nơi đều nét độc đáo riêng. Hai họ Đoạn từng thấy đèn lồng ở kinh thành, tất nhiên là , Lâm Vân Định và Lâm Vân Phong cũng theo để góp vui. Năm nay, Lâm Vân Phương còn hai tỷ tỷ ở bên, nhưng bốn vị trưởng, Trần Thị cũng mặc kệ nàng. Chơi đùa vui vẻ, cả nhà cùng nên gặp trở ngại gì. Mãi đến khi phủ xuống xe ngựa, Lâm Vân Phương mới phát hiện mất một chiếc hoa tai. Dù nàng nhiều trang sức, nhưng chiếc hoa tai đó là do Lâm Vân Yên tặng, ngày thường quý trọng, giờ mất một chiếc, nước mắt lập tức rưng rưng.
"Thiếu chút nữa là mếu , miệng chu bảo rơi mất ở , còn xin Nhị tỷ vì mất món quà tỷ tặng”.
"Vân Định hỏi nàng tìm , nàng bảo cần huy động nhiều , đường phố đông đúc thế, chắc chắn tìm ”.
"Trời tối thế , cũng nghĩ khó mà tìm, đành chờ đến sáng cho tới mấy chỗ nàng từng ghé qua, tìm thì , thì cũng đành, coi như cố”.
"Nào ngờ, Chi Hoài xách đèn tìm suốt cả đêm, lúc trời sáng mới tìm thấy”.
"Con nghĩ xem, tìm ? Chẳng vì đường , đèn, còn Vân Phương ? Hắn nhớ đến chỗ nào thì hoa tai còn, đến chỗ nào thì thấy, mới lượt tìm”.
"Ta hiểu mà , ba hôm Tam thúc của con mới nhận , vội vàng gọi Chi Hoài đến hỏi chuyện, ngăn . Bát tự xem thì phá hỏng việc của chứ”.
"Tất nhiên, Chi Hoài là hiểu lễ nghĩa, sẽ tổn thương Vân Phương, yên tâm”.
"Đến khi chuẩn lễ Tết, sắp xếp họ trở về Giang Nam, Chi Hoài chủ động đến viện Tải Thọ gặp lão phu nhân, bày tỏ tình ý với Vân Phương, nếu phủ đồng ý, sẽ về nhà báo với trưởng bối, nhờ họ mặt bàn hôn sự”.
"Làm lão phu nhân vui mừng khôn xiết, dặn hỏi ý Vân Phương. Nói thật, hỏi cũng chẳng khác gì, nếu Vân Phương tình ý, Chi Hoài dám bày tỏ lão phu nhân. Người còn bảo sang năm sẽ mời phụ mẫu của Chi Hoài đến kinh thành, tiện thể bàn chuyện”.
Ngày hôm đó, Trần thị nắm tay Lâm Vân Yên, kể chuyện vui suốt cả buổi, mặt tràn đầy niềm hạnh phúc. Lâm Vân Yên cũng thấy vui lây. Nàng và Từ Giản cố gắng hết sức, chẳng vì bình an vui vẻ ?
Ở đây, Lâm Vân Phương vẫn đang cố che miệng tỷ tỷ, còn ngoài phố tiếng hò reo ngày càng lớn. Chẳng ai còn tâm trí bàn những câu chuyện thầm thì của chị em nữa.
Lâm Vân Yên mở tung cửa sổ. Đại quân tới nhưng tiếng hoan hô gần kề. Nàng nghiêng ngoài, xa xa thấy cờ quân bay cao. Trong quốc hiệu chữ Thuận, nàng chữ "Từ” hiện lên sáng ngời. Chẳng mấy chốc, đại quân tiến qua bên ngoài lâu. Định Bắc Hầu oai phong dẫn đầu, lão hầu gia nghiêm nghị nhưng vẫn giấu vẻ phấn khởi.
Lâm Vân Yên cứ mãi, ánh mắt chăm chú bóng hình quen thuộc lưng ngựa. Từ Giản khoác bộ giáp bạc, rực rỡ ánh mặt trời. Tựa như thần giao cách cảm, bỗng ngẩng đầu, về phía khung cửa sổ đang mở. Bốn mắt chạm . Không cần lời nào, cũng chẳng cần biểu lộ, chỉ cần ánh mắt hướng về , tất cả đều tự nhiên lời mà hiểu. Là nhớ nhung, là hân hoan, những cảm xúc đó như sống động, như bừng cháy. Từ Giản mỉm .
Dụ Thừa An ở hàng quân phía , còn là một binh lính vô danh như lúc . Nhờ đôi mắt tinh tường và lòng quả cảm, giờ đây cũng thể cưỡi ngựa theo đại quân về phục mệnh hoàng thành. Tiếng xôn xao bên cạnh.
Trong một khoảnh khắc, Dụ Thừa An nghĩ: “Gió đổi chiều ”.
Ngày là cổ vũ cho đám dế mèn, hôm nay thành dế mèn reo hò cổ vũ. Thật kỳ diệu. Không khi về kể cảm nghĩ cho ông nội , ông sẽ phản ứng thế nào. Đang nghĩ ngợi miên man, bất giác ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình bắt gặp bóng hình Chu Trán bên cửa sổ. Trong giây phút khó tin , Dụ Thừa An rõ nhịp tim đập dồn dập, khẽ nháy mắt về phía Chu Trán. Được dế mèn gì quan trọng? Có Chu Trán cổ vũ cho , nhất định sẽ là dế mèn đại tướng quân.