Yến Từ Quy - Chương 473: Ngoại truyện
Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:33
Lượt xem: 143
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những chồi non mới bắt đầu nhú, kinh thành chuyển từ đông sang xuân. Hai ngày , phủ Thành Ý Bá nhận thư từ Đoạn Chi Hoài, rằng sắp tới sẽ cập bến ở ngoại thành kinh đô. Người nhà đến, còn là chuyện bàn hôn sự của cháu gái, nên Tiểu Đoạn thị vô cùng xem trọng, thúc giục Lâm Tuần bến sắp xếp chỗ trọ chu đáo. lúc , tiểu đồng gọi món ăn xong, thì tin thuyền từ Giang Nam tiến sông, đang xếp hàng đợi cập bến. Hắn mừng rỡ vô cùng, phái về báo cho phủ, bến đón chờ. Đến giữa trưa, Lâm Tuần và Trần thị mang theo Lâm Vân Định và Lâm Vân Phương tới nơi.
Đoạn Chi Hoài cùng với cha và Đoạn Chi Vũ, đang nghỉ ngơi tại quán trọ, dùng bữa xong. Hai bên hành lễ, hỏi thăm ân cần. Họ Đoạn vốn truyền thống học thức, tuy chi của Đoạn Chi Hoài thịnh vượng lắm, nhưng khí chất trong tộc đều đậm đà. Ngũ quan đoan chính, vẻ mặt nhân hậu, tạo cho đối diện thiện cảm ngay từ gặp đầu. Lâm Tuần thấy thì yên tâm hẳn. Tướng mạo xuất phát từ tâm.
Về phần Trần thị vốn cũng quá lo lắng, vì họ Đoạn nhiều quy tắc gia phong, bà từng lão phu nhân nhắc đến ít, một vài điều còn tỉ mỉ đến mức cứng nhắc. với một gia đình như thế, trừ khi gặp kẻ bẩm sinh, bằng cũng khó mà lệch lạc. Hơn nữa, gia giáo của Đoạn Chi Hoài rõ ràng là điều thể bàn cãi.
Sau khi Đoạn Chi Hoài giới thiệu đôi bên, Lâm Tuần mới cất lời: “Người nhà ngoại tới kinh thành, trưởng bối cùng, vốn dĩ đại ca cũng định đến đón tiếp, chỉ tiếc hôm nay việc trực, thể rời khỏi nha môn, đành đợi đến tối nâng ly cùng lão thái gia kính rượu tạ ”.
Trần thị hỏi: “Sao thấy lão thái gia nhỉ?”.
Ông nội của Đoạn Chi Hoài cũng cùng chuyến . Ông là đường của Tiểu Đoạn thị, tuổi chỉ kém hai, ba năm, quan hệ đây cũng thiết. Hai chị của ông từng lượt gả kinh thành, một mất sớm, một tục huyền. Dù thường xuyên thư từ qua , nhưng từng cơ hội cố hương Giang Nam. Trong mấy chục năm qua, trong họ tới kinh đều là các hậu bối, tuy vài câu giọng quê nhà, nhưng vẫn thuộc bằng những quen từ nhỏ. Vì , lão thái gia nhất quyết cùng chuyến .
Đi thuyền nhẹ nhàng hơn xe ngựa, nhân lúc sức khỏe còn cho phép, ông ngắm kinh thành, cũng gặp chị . Nếu gì đổi, đây lẽ là gặp cuối cùng của họ, cũng là cơ hội cuối cùng để chị gặp .
“Tổ phụ thấy mệt, đang nghỉ trưa trong phòng”. Đoạn Chi Hoài đáp.
Đợi lão thái gia tỉnh dậy, sẽ cùng trở về kinh thành. Ngồi trong xe ngựa, Trần thị tươi với mẫu Đoạn Chi Hoài: “Quận chúa và Quốc công gia rời kinh hai tháng nay, chẳng gặp , nhưng họ ý Giang Nam một chuyến, lúc đó phiền bên tộc”.
“Phiền gì , nhà cả. Nói ngoa, các trưởng lão trong họ đều mong gặp một . Cả gia đình lớn như , quan định cư nơi khác, xuất giá xa, chỉ dựa thư từ để nắm tình hình. Núi cao đường xa, gặp mặt dễ dàng, nếu dịp về Giang Nam ngắm, trò chuyện đôi ba câu, thật là quý giá bao. Khi tin lão thái gia kinh, các trưởng bối quen với lão phu nhân của nhà các vị ai cũng ngưỡng mộ, nếu vì chuyện riêng hoặc sức khỏe , sớm cùng ”.
Trần thị mà lòng cảm thấy mềm mại, ấm áp. Bà hiểu, đây là những lời khách sáo. Quả thật, lựa chọn Đoạn Chi Hoài từ họ Đoạn là sự lựa chọn đáng tin cậy. Chỉ điều bà vẫn yên tâm là chuyện gả xa. những chuyện đều thể thu xếp, Đoạn Chi Hoài còn kinh thành học, khi thi quan, gần xa, ai mà . Biết giống như Vân Tĩnh, lấy chồng quan ở kinh thành, ở chăm sóc lẫn . Nói đến đây, quả thật, nhị tẩu chịu nhiều thiệt thòi, cũng chỉ Vân Tĩnh là niềm an ủi, ở kinh thành, hai cũng thêm phần chăm sóc. Cách đây chục ngày, Vân Tĩnh chẩn đoán mang thai, điều khiến nhị tẩu vui mừng khôn xiết.
"Ta hăng hái đến mức thể ăn thêm nửa bát".
Nhị tẩu , khiến lão phu nhân bật vui vẻ.
Khi kinh thành, đèn hoa lên sáng rực. Cửa phủ Thành Ý Bá mở rộng để đón khách quý từ xa tới. Tiểu Đoạn thị và lão thái gia tay trong tay, nước mắt dâng tràn, trong lòng bao điều mà bắt đầu từ . Hậu bối khuyên nhủ, dặn họ giữ sức khỏe, bảo nếu lưu đây ít lâu, nhất định sẽ thời gian hết lòng , khiến cả hai an lòng hơn. Trong tiệc đón tiếp, đặc biệt bày thêm vài món đậm đà hương vị Giang Nam.
Tiểu Đoạn thị cảm thán: “Ta quen khẩu vị ở kinh thành , nhưng mỗi năm đều lúc thấy nhớ hương vị quê nhà, cũng từng mời mấy đầu bếp Giang Nam, ăn thì đúng là vị , nhưng thấy thiếu chút gì đó..”..
Chính là thiếu chút hồn quê. Mẫu của Đoạn Chi Hoài Lâm Vân Phương, càng càng thấy hài lòng. Cô bé tự nhiên, kém phần ngoan ngoãn, mỗi khi đến điều gì, khuôn mặt ửng hồng, đáng yêu vô cùng. Cũng đúng thôi, cô cháu gái vị cô mẫu ở kinh thành nuôi dưỡng, xuất sắc ? Người thường kế khó , nhưng năm xưa, trong tộc chọn con gái nhà kinh là để yên lòng, tránh việc đứa con trưởng gặp điều chẳng lành, giao cho là yên tâm nhất. Và vị cô mẫu khiến ai thất vọng. Dù là con ruột, con chồng con thứ, bà đều dốc lòng quan tâm, cả gia đình hòa thuận, điều đó đủ để thấy nhân phẩm của bà, cũng thấy phẩm chất của cả phủ. Không ai là kẻ thích gây chuyện. Đó là điều quan trọng nhất, phòng lớn phòng nhỏ gì cũng thế, ai mà ưa kẻ phá rối chứ?
Trần thị nhỏ: “Vân Phương tính tình hồn nhiên, mấy năm suýt ganh ghét hãm hại vu oan. May mà tỷ tỷ của nó bảo vệ, chứ thì e rằng tính kế . Nay con bé lớn thêm vài tuổi, vẻ lanh lợi hơn, đến mức thiệt thòi, chẳng bảo vệ ”.
Nghe , Đoạn lão gia cảm thấy thương. Đoạn gia kinh, chỉ để thăm , mà còn là bàn chuyện hôn sự. Hai bên tâm đầu ý hợp, là nhà, chuyện hôn sự cũng gì phức tạp. Do cách xa xôi, những nghi lễ chính sẽ tổ chức ở kinh thành, chỉ đợi mùa thu sẽ lễ cưới ở Giang Nam. Trần thị từng lo liệu cho hai đám cưới của cháu gái, kinh nghiệm đầy đủ, đó cả.
Cuối cùng, bà còn với Lâm Vân Phương: “Mùa thu thật tuyệt, trời cao trong xanh, xuôi thuyền về phương Nam, cảnh hai bên bờ sông lắm”.
Lâm Vân Phương bĩu môi: “Đẹp gì chứ, thời gian gấp rút như , e rằng con thấy mặt cháu trai mới sinh mất ”.
"Mùa thu con gả qua đó, đến Tết ở , mùa xuân cùng phu quân trở kinh thành chuẩn thi cử”. Trần thị tính toán rõ ràng: “Ta bàn với Trần Quế , giữ một căn phong thủy ở ngõ Lão Thật cho mấy đứa”.
Nhà ở ngõ Lão Thật đắt khách, lo cho thuê, còn ít sẵn sàng trả giá cao mong mua từ gia đình Kinh gia. bán thì dĩ nhiên bán, nên những thuê nhà ở đây gần như trả giá cao để đẩy những thuê khác , chỉ vì ở trong căn nhà mà kỳ thi ân khoa đỗ cao từng ở, nhưng đều Kinh Đông gia từ chối với lý do giữ nguyên giá thuê tăng. Việc ăn ngay thẳng, giảm bớt bao điều dị nghị. Năm nay là năm thi khoa cử, cuối năm để trống nhiều căn nhà chờ đón thí sinh ở. Không lâu nữa, khi bảng vàng công bố, nơi đây sẽ náo nhiệt một thời gian. Đến khi việc xong xuôi, ngõ Lão Thật sẽ bắt đầu mở cửa cho thuê trở , giữ một căn, dọn dẹp sạch sẽ, sắp xếp tươm tất, đợi khi cặp vợ chồng trẻ về kinh, sẽ nơi để ở.
"Ở ngõ Lão Thật ?". Lâm Vân Phương ngạc nhiên: "Không sợ nọ ?".
"Sợ gì chứ?". Trần thị đáp: “Nhà tin phong thủy, trả tiền thuê. Người ở ngõ Lão Thật thiếu, mà còn chùa bái lạy, cầu xin nhiều hơn nữa, là trưởng bối thể giúp con rể học hành, chỉ thể nhờ lễ Phật, thế nào?".
Lâm Vân Phương mà đờ : “Phải nhỉ…".
Trần thị càng càng phấn khởi: “Thư Quận chúa mấy ngày báo rằng khởi hành đất Thục , ai cũng đường đất Thục khó , khó hơn lên trời xanh, mùa thu kịp về tiễn con xuống Giang Nam nữa”.
Lâm Vân Phương vui vẻ : “Nhị tỷ gửi tin về thì dễ, còn gửi thư cho tỷ , chẳng khác trèo lên trời, ai họ đến . E là tỷ chẳng rõ kinh thành giờ chuyện gì ”.
"Không ”. Trần thị mỉm : “Nghe là sẽ về dịp Tết, lúc chắc kịp lúc Vân Tĩnh sinh nở, đợi xuân về, Quận chúa nhất định sẽ từ Giang Nam về đón các con kinh thành”.
Cứ thôi, hoặc tiễn đưa, hoặc đón về. Thật !
Trong Từ Ninh cung, Hoàng Thái hậu cũng đang nghĩ về Lâm Vân Yên. Đi xa chỉ hai tháng, thư từ gửi về ít, đúng như lời nàng khi , cứ dăm ba ngày một bức, còn đ.á.n.h thứ tự để phòng sót. Hoàng Thái hậu theo dòng thư của Lâm Vân Yên, như cùng nàng "đồng hành". Gần đây mắt bà còn sáng như , nhưng thư của Lâm Vân Yên, Hoàng Thái hậu đều tự , .
Thư : “Chùa Định Quốc sửa sang hầu hết, chỉ riêng nền cũ là giữ nguyên như Thánh thượng mong . Bao năm gió mưa tàn phá, giờ càng thêm hoang phế, trụ trì bảo rằng, e là một ngày nào đó sẽ sập ”.
Hoàng Thái hậu thở dài, đôi mắt rưng rưng.
Lại đoạn: “Nền đất cũ nứt nẻ, cỏ dại mọc xanh mơn mởn, sức sống dồi dào. Chẳng mẫu , tiên hoàng hậu và những ngã xuống ở đây liệu cũng chuyển thế, bắt đầu cuộc sống mới?”.
Hoàng Thái hậu cảm thán, thầm mong họ kiếp sẽ phú quý, an lành.
Còn đoạn khác : “Phụ từng hỏi con, ‘ c.h.ế.t , liệu hồn phách còn lưu ?’, là , mẫu sẽ dõi theo chúng , thể là gốc cây quế ở vườn Bảo An. Nếu con gì với mẫu , cứ đến đó mà . Con cũng thấy hợp lý. Nếu mẫu chuyển thế thì lẽ chẳng con gì nữa”.
Hoàng Thái hậu kiềm nổi mà lau giọt nước mắt. Thư gửi đến hai hôm , lẽ Lâm Vân Yên những lá thư Hoàng Thái hậu đau lòng, nên thêm chút vui vẻ.
“Chuyển kiếp cũng chẳng điều . Mẫu sống tuy ngắn ngủi nhưng từng điều ác, mất cũng vì cứu , tích đức ít, chùa bao nhiêu Bồ Tát đều thấy rõ cả. Con tin rằng mẫu sẽ đầu thai một gia đình . Biết một ngày nào đó, sẽ hiện về trong giấc mơ báo cho con nơi đến, khi con nhất định sẽ kể ngay với , chúng con sẽ âm thầm tìm hiểu về ”.
Dễ thương và ấm lòng, Hoàng Thái hậu vuốt ve lá thư, nỡ buông tay. Lá thư gần nhất báo rằng họ đang đường đất Thục.
“Đi đường bộ, sẽ nhanh . Định dọc đường thử hết những món ngon và thú vui. Lúc về đường sông, để cảm nhận câu thơ của Lý Thái Bạch ‘Sớm từ biệt Bạch Đế giữa mây, một ngày về Giang Lăng nghìn dặm’. Thực con , Lạc tỷ khi gặp con, chắc chắn sẽ nhờ mang ít đồ về, thứ cho con, thứ cho , còn bao nhiêu bạn bè ở kinh thành, con chỉ còn cách thuyền để chở hết”.
Hoàng Thái hậu với Vương ma ma: "Con bé giỏi tính toán, là mưu tính”.
Vương ma ma cũng : “Nô tỳ mà thấy lòng ấm áp, chỉ đếm từng ngón tay đợi Quận chúa mang quà về thôi”.
“Ngón tay sợ là đủ đếm”. Hoàng Thái hậu lớn: “Phải lấy sổ ghi chép từng ngày mà đợi, xem ai gia chờ đợi bao nhiêu ngày”.
Vương ma ma dĩ nhiên “Phải ạ”.
Hoàng Thái hậu vẫn say sưa, vốn dĩ Lâm Vân Yên bên cạnh, bà chuyện nhiều. Giờ những ngày vắng bóng nàng, bỗng cảm thấy trống trải. Chỉ là thời gian , trong triều ngoài cung ai nấy đều bận tâm đủ thứ, bà tiện triệu kiến thêm vài vị tiểu thư hợp mắt. khi , Lâm Vân Yên nhắc ít đến Chu Trán, Hoàng Thái hậu cũng gọi nàng đến trò chuyện đôi chút.
“ là đứa trẻ ”. Hoàng Thái hậu cùng Vương ma ma nhận xét: “Nay cũng hết khổ ”.
Hai năm qua, Chu Trán kể chuyện cũ với một tâm trạng bình thản hơn nhiều. Nàng từng lôi xuống vũng bùn, mắc kẹt trong đó, suýt chìm thoát . cuối cùng nàng vẫn vượt qua, gột sạch bụi bẩn, trong sạch mà tiến về phía . Hoàng Thái hậu thấy ở Chu Trán một sức sống mãnh liệt, khiến bà tin rằng giữ mạng cho nàng khi là quyết định đúng đắn.
Vương ma ma thêm: “Nghe Binh bộ Thị lang ưng ý với đại cữu cữu của Chu cô nương, từng việc cùng ở Cảnh Châu hợp ý, ý đưa ông lên vị trí chủ sự. Lại bộ cũng đồng ý”.
Hoàng Thái hậu nhận xét: “Nhậm Minh đúng là lanh lợi, khéo léo kết giao khắp nơi”.
Từ một quan viên hiến tài, bước từ huyện thừa chính bát phẩm nơi địa phương lên đến chức chủ sự chính lục phẩm trong sáu bộ ở kinh thành, quả là một bước tiến lớn. Trước khi điều phối quân nhu tại Cảnh Châu, Nhậm Minh Từ Giản tiến cử huyện thừa Trịnh Viễn, và hồi đầu năm, phủ Bảo An Hầu cũng từ chối hết các mối hôn sự cho Dụ Thừa An, gần đây qua thường xuyên với nhà họ Trịnh, tinh mắt đều hiểu rõ ẩn ý. Đề bạt Trịnh Viễn, đáp phủ Phụ Quốc công, hợp ý phủ Bảo An Hầu.
“Tất nhiên ”. Hoàng Thái hậu : “Bản thực tài, việc thỏa xuất sắc, mới nắm bắt cơ hội”.
Vốn dĩ là một nhân tài đáng dùng, các phủ công hầu ủng hộ, Nhậm Minh chẳng ngốc, lẽ nào hưởng lợi?
“Đợi hai nhà định hôn sự xong, ai gia cũng thêm chút lễ mừng”. Hoàng Thái hậu . Nhà họ Chu gặp kết cục như , Chu Trán chỉ còn bên ngoại để dựa . Dù phủ Bảo An Hầu đạo mạo, bên ngoài vẫn thiếu thích gây rối. Hoàng Thái hậu tỏ rõ thái độ, khiến những kẻ " ý đồ" cũng kiềm chế phần nào.
Vào tháng năm, kinh thành bắt đầu nóng dần.
Lâm Vân Phương trải qua lễ đính ước, nhà họ Đoạn cũng rời kinh trở về Giang Nam chuẩn cho lễ cưới mùa thu. Lâm Vân Tĩnh m.a.n.g t.h.a.i định, nhưng thường xuyên nghén, ăn uống ngon miệng, khiến Hoàng thị lo lắng yên. Dù ma ma bên cạnh chăm sóc, Dư Phác vẫn lo lắng cho vợ, sợ vợ vất vả, bèn đề xuất cả hai vợ chồng về ở Bá phủ một thời gian để đôi bên đều an lòng. Sau hai năm lăn lộn chốn quan trường, Dư Phác học cách thản nhiên đón nhận "lợi thế" của . Là con rể phủ Thành Ý Bá, thể vững ở kinh thành nhanh chóng, chính là nhờ gia đình vợ ủng hộ. Điều cần là phụ sự kỳ vọng của bên vợ, phát huy hết tài học của bản , hòa hợp với Vân Tĩnh, để cha vợ tôn trọng và an tâm. Dư Phác đủ khả năng, tự tin và quyết tâm để điều đó.
Cuối tháng năm, Dụ Thừa An và Chu Trán định hôn sự, Hoàng Thái hậu ban thưởng ít đồ cho Vu gia. Tiểu Dư công công lệnh đến tuyên chiếu. Trước tiên rằng "Vu gia một mối nhân duyên , khiến cả tộc cùng vinh dự", đó tiếp "đây là lễ đính hôn, đợi đến lúc thành hôn, Hoàng Thái hậu còn chuẩn thêm của hồi môn", giọng điệu vui vẻ, lời dễ vô cùng. Vu Phục nhận lệnh điều động, kịp hồi kinh nhận chức, cha Vu gia cũng vì thế mà nở mày nở mặt, nhưng vẫn ngượng ngùng lời khen của Tiểu Dư công công, mãi đến khi Chu Trán đỡ lời mới thấy đỡ bối rối. Tiểu Dư công công còn trao cho Chu Trán một phong thư, : "Là do Quận chúa gửi, Chu cô nương sắp đính hôn, Quận chúa đặc biệt gửi tới chúc mừng”.
Chu Trán mỉm nhận lấy. Phong thư cầm lên thấy dày dặn, rõ ràng chỉ vài dòng ngắn gọn. Chu Trán tò mò Lâm Vân Yên những gì, tiễn Tiểu Dư công công xong bèn phòng mở thư .
Trong con ngõ , đa phần là nhà của những phú thương chút liên quan đến quan , ngày thường cũng bắt chước gia đình quyền quý giữ lễ. hôm nay ban thưởng từ trong cung, ai nấy đều yên , kéo đầu ngõ xem náo nhiệt.
Vụ Nhị lão gia tiễn Tiểu Dư công công đến đầu ngõ, về nhà nhận ít lời chúc mừng từ hàng xóm láng giềng. Hai bà mợ của Vu gia cũng với những quen thuộc trong ngõ. Cũng ghen tị, tụ thì thầm to nhỏ.
"Đại ca điều về quan Lục Bộ, biểu cô nương cũng mối hôn sự , đúng là song hỷ lâm môn”.
"Trước tưởng nhà họ Chu gặp chuyện, dù Vu gia liên lụy thì cũng mất chỗ dựa là thông gia, từ đó trở chắc là… ngờ giờ nổi lên ”.
"Chẳng qua cũng là phúc phận ông bà để , đừng mấy năm nay ở chung trong ngõ với chúng , nhà tổ tiên từng quan lớn, mới thể gả nữ nhi phủ Quốc công, sinh tôn nữ tài mạo. Dù tịch thu gia sản, cũng là cô nương ở phủ Anh Quốc công mười mấy năm”.
" , Hoàng Thái hậu còn ban nhiều thứ như , đủ thấy trong cung chẳng hề xem nàng là của nhà họ Chu”.
"Lần gả Hầu phủ, chẳng thể…"
"Chu cô nương tính tình hiền hòa, đừng rủa chứ".
"Ôi, gì , vị hôn phu của nàng là từ Tây Lương trở về đấy, còn lập công lớn nữa”.
"Phải , Chu cô nương và Quận chúa là bạn , tình cảm vô cùng. Vị công tử đó là thiết của Quốc công gia, do Quận chúa và Quốc công gia giới thiệu, thể ?".
"Nói chung, Vu gia vẫn tự vững, đối đãi khác nhã nhặn, xưa nay từng cậy phủ Quốc công mà ỷ thế h.i.ế.p , chắc cũng đổi”.
" đúng , chờ xem đám cưới ăn kẹo mừng nữa thôi”.
Có bàn tán, tất nhiên lời khen, cũng lời . dù cũng là chuyện vui, bình thường cũng hiềm khích gì, ai thì cũng chẳng dám mặt Vu gia. Hai bà mợ Vu gia cứ xem như thấy, lễ phép trả lời một vòng nhà đóng cửa . Ngoài lắm chuyện thị phi, đóng cửa là xong.
Hai bà mợ Vu gia dẫn hầu kiểm tra, sắp xếp các vật phẩm ban thưởng, đưa danh sách sang cho Chu Trán.
Bước phòng, chỉ thấy Chu Trán mắt đỏ hoe, đang lau nước mắt.
"Sao thế ?". Mợ hai vội hỏi.
Chu Trán mỉm : "Không gì , là thư cảm động thôi”.
Hai bà mợ thì hiểu . Bạn mà, chẳng gặp là đùa nghịch ? Đặt danh sách xuống, trêu vài câu, hai bà mợ bèn rời , để Chu Trán một trong phòng. Tính theo thời gian, cuối cùng Chu Trán gặp Lâm Vân Yên là ngày mười ba tháng hiêng. Chưa hết năm, lấy danh nghĩa chúc Tết và tiễn biệt, Chu Trán đến phủ Phụ Quốc công. Lâm Vân Yên thu xếp gần xong thứ.
Chu Trán mấy cái hòm Lâm Vân Yên chỉ cho nàng xem, hỏi: “Chỉ chừng thôi ?”.
Lâm Vân Yên ngừng: “Ta du ngoạn, dọn nhà”.
Lời khiến Chu Trán cũng bật . Mỉm , lòng cũng nhẹ nhõm hơn, Chu Trán bắt đầu tâm sự với Lâm Vân Yên nhiều điều nàng ấp ủ. Ngày khải hồi triều, lúc giục ngựa ngang qua, Dụ Thừa An còn là tên công tử ăn chơi nữa. Nàng bước một bước, dù sẽ vô khó khăn, nhưng xứng đáng để thử.
“Ta ngưỡng mộ cuộc sống giản đơn, bình yên của Vân Tĩnh, nhưng cũng hiểu rằng phu quân của nàng là cả phủ nhà nàng kén chọn, ngày tháng êm đềm chỉ bởi vì gia cảnh của phu quân Vân Tĩnh đơn giản, mà quan trọng hơn là vì phẩm cách cao thượng”.
“Còn , chọn một để tự chủ cuộc đời , nhưng dám chắc phẩm cách như ”.
“Nhà công hầu, tất nhiên cũng ít khó khăn, nhưng thể đoán một điều, dù cũng sống trong đó hơn mười năm, những chuyện dù trực tiếp gặp qua, cũng kể nhiều, tự thấy còn thể đối phó”.
“Nếu chỉ là một kẻ ăn chơi, sẽ đổi ý định, nhưng đổi”.
“Điểm mạnh của là xuất từ phủ Anh Quốc công, nhưng cũng là điểm yếu”.
Đủ điều , Chu Trán suy nghĩ kỹ càng nhiều , khi thông suốt, nàng mới dám chia sẻ với Lâm Vân Yên. Lâm Vân Yên lắng chăm chú, những băn khoăn, những can đảm, những tâm sự nàng khó thể giãi bày cùng khác. Giống như hơn hai năm , trong gian phòng yên tĩnh ở lâu, nàng về những chuyện chất chứa trong lòng, tưởng chừng đẩy nàng đến bên bờ tuyệt vọng. Nói , tìm giải pháp, mới thực sự thoải mái. Lần cũng .
Nghe xong, Lâm Vân Yên nhẹ nhàng : “Mấy ngày , Từ phu nhân đến chùa Quảng Đức thắp hương, phu nhân Hầu gia cũng mặt, bà gửi vài lời nhắn đến ngươi”.
Chu Trán im lặng hồi lâu, nhưng trong lòng nàng rõ, những ưu tư giải tỏa. Chu Trán quyết định chắc chắn, Lâm Vân Yên bèn để Từ Giản sắp xếp bên phía Dụ Thừa An. Dụ Thừa An mong đợi bao lâu mới nhận tin , lập tức đến ngay phủ Phụ Quốc công.
Vẫn ở hoa sảnh, Chu Trán đối diện Dụ Thừa An, hai trò chuyện một hồi.
“Trước khi , nghĩ đến chuyện g.i.ế.c giặc lập công. Là đích tôn của Bảo An Hầu, lên chiến trường mà nhút nhát thì chỉ chê , mà cả gia đình cũng chế giễu”. Dụ Thừa An thẳng thắn: " ngờ, công lớn nhất lập là bắt Thành Hỷ”.
Chu Trán từng về chuyện trong thư của cả.
Cậu cả cảm thán mà rằng: “Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng giỏi”, “Chỉ đấu dế là mất ý chí, ngờ thể luyện mắt tinh tường”.
Dụ Thừa An chỉ kể sự việc, khoe khoang, cuối cùng : “Lần hồi kinh, nếu lệnh từ biên cương, chắc cũng cần . quen với lối sống quân đội, tết thấy cứ bứt rứt yên. Ta bàn bạc với tổ phụ, hôm cung thỉnh an cũng Thánh thượng đồng ý, tết sẽ nhập đại doanh Kinh Kỳ để thao luyện”.
Trong lòng còn đôi chút lo lắng, nhưng chân thành. Ngày dù ngoài miệng trêu ghẹo Chu Trán đôi câu, nhưng rõ, đổi tính cách phóng đãng, nhập quân cũng là vì bản , vì “ép buộc” Chu Trán.
Hôm nay cũng . Hắn kế hoạch của , và sẽ thực hiện một cách nghiêm túc, nếu Chu Trán đồng ý thì , còn … Thì đó là do duyên phận thành. Dù cho tính tình cứng đầu đến , cũng tuyệt đối kẻ thô lỗ vô lễ, cưỡng ép đoạt tình.
Chu Trán đồng ý. Như lời nàng hứa khi Dụ Thừa An rời kinh, cuối cùng cho một câu trả lời rõ ràng.
“Trước đó tổ mẫu ngươi nhờ Từ phu nhân gửi lời, rằng nếu đồng ý, Bá phủ sẽ chuẩn hôn lễ, nhưng ngày giỗ của mẫu mùa thu, còn sớm”.
Dụ Thừa An ngẩn một lúc lâu. Câu trả lời chờ đợi lâu rốt cuộc cũng vang lên bên tai, nhưng ngây mất mấy nhịp. Cuối cùng khi hồn, câu đầu tiên là: “Đợi ngày hai mươi bảy, thể chuẩn ”.
Quy củ, dĩ nhiên là quy củ. cũng là mong từ lâu của Dụ Thừa An. Phủ Bảo An Hầu vội vàng như khi sắp xếp hôn lễ. Cuối tháng năm, hôn sự định, ngày cưới dự kiến mùa xuân năm . Thời gian còn nhiều, Chu Trán cũng thể chuẩn chu đáo hơn.
Ngồi bên cửa sổ, Chu Trán lá thư của Lâm Vân Yên thêm một nữa.
"Người kinh thành hội tụ đủ thứ khắp thiên hạ, nhưng chuyến phát hiện ở các nơi cũng nhiều thứ thú vị”. Lâm Vân Yên .
"Có vài loại nước hoa mà kinh thành , hương thanh tao, sảng khoái, khi ngửi đến nghĩ ngay đến ngươi. Ta mua mấy chai và vài món đồ nhỏ khác gửi về kinh, ngươi nhận thử xem nhé”.
"Còn quà cưới vẫn chọn xong, nhưng còn thời gian mà, để tiếp tục chọn lựa đường , chắc chắn sẽ tìm món nhất”.
Chu Trán mỉm . Nước hoa mà giống như nàng… sẽ là hương gì nhỉ? là khiến mong đợi.
Tháng bảy, giữa cái nóng oi bức, Lâm Vân Yên và Từ Giản đến Thục Trung, gặp Quận chúa Thường Lạc, Lý Kỳ và phò mã. Phủ Quận chúa bày tiệc đón tiếp, náo nhiệt. Lý Kỳ uống nhiều, ôm lấy Lâm Vân Yên mà một trận. Nàng lấy chồng xa kinh thành, đúng là nhà chồng , nàng sống cũng hạnh phúc, nhưng vẫn luôn nhớ kinh thành, nhớ Hoàng Thái hậu.
"Hoàng tổ mẫu yêu thương mẫu của ngươi, đây phụ từng , biểu thiết hơn cả ruột”.
"Khi tin từ chùa Định Quốc truyền về, hoàng tổ mẫu ngã bệnh, lâu phụ qua đời. Khi hoàng tổ mẫu chịu nhiều đả kích, chẳng giúp gì, chỉ thể ôm lấy ngươi, vài lời an ủi bà. Nếu ngươi bên cạnh bà…"
"Ta thật gả xa, nhưng may là bên bà vẫn còn ngươi, ngươi ở bên, mới yên tâm”.
"Ta năm nào cũng về thăm, nhưng quả thật là xa quá, tiện chút nào, chớp mắt mà bốn, năm năm gặp hoàng tổ mẫu”.
"Năm ngoái cái c.h.ế.t của phụ và chùa Định Quốc đều là do nhị thúc gây nên, … hận lắm! Hận nhị thúc, cũng hận bản thể ở bên bà. Khi phụ c.h.ế.t do trúng độc, hoàng tổ mẫu ngã bệnh ? Giờ tìm hung thủ, bà ?".
Lâm Vân Yên Lý Kỳ mà cũng theo.
", khi Định Vương đầu độc, Hoàng Thái hậu đổ bệnh một trận. đến lúc lật tẩy Lý Độ, bà ngã bệnh nữa, gần đây sức khỏe bà ”.
"Bà cũng luôn nhớ đến , rằng chọn lựa cho một chồng nhất, chỉ tiếc là ‘quá xa,’ nhưng nghĩ , cuộc sống hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất”.
"Trưởng Công chúa Đức Vinh cũng định đến Thục Trung, nhưng định năm nay, nên để bà đến nơi khác, năm sẽ đến thăm , để năm nào cũng từ kinh thành đến thăm”.
" cũng về kinh đấy, chậm nhất là sang năm hoặc đó nhất định về. Sang năm ai từ kinh thành đến, tự đến”.
Sang năm nữa là Vĩnh Gia năm thứ mười sáu.
Kiếp , cuối xuân năm Vĩnh Gia mười bảy, Hoàng Thái hậu mất. Lý Kỳ vội vàng lên đường trở về kinh nhiều năm, nhưng khi đến nơi, chỉ còn thấy Từ Ninh cung trống vắng. Nàng chẳng kịp mặt bà cuối, chỉ đến Hoàng Lăng tế bái, đến ngất lịm. Kiếp khác nhiều, sức khỏe Hoàng Thái hậu dường như cũng hơn, nhưng ai thể chắc bà thể sống thêm mấy năm nữa ? Lâm Vân Yên chỉ mong Lý Kỳ thể gặp Hoàng Thái hậu, cũng để bà gặp cháu ruột duy nhất của .
Lý Kỳ cơn say một trận, phò mã đưa về nghỉ. Lâm Vân Yên sợ nàng quên mất, nên nhắc hai nữa.
Lý Kỳ quyết định: "Ngươi giúp với Đức Vinh cô mẫu một tiếng, chuyến Thục Trung của bà hoãn thêm . Năm sẽ về kinh, bà đến thì để năm cùng trở về, chúng cùng xuôi Nam”.
Lâm Vân Yên mỉm đồng ý.
Vợ chồng họ ở Thục Trung chơi một tháng, ngắm non sông hùng vĩ, thưởng thức phong tục địa phương. Trung thu họ uống rượu hướng về kinh thành chúc rượu.
Cuối tháng, hai từ Thục Trung xuống thuyền, xuôi theo dòng nước.
Như Lâm Vân Yên trong thư cho Hoàng Thái hậu, những món đồ Lý Kỳ tặng nàng cùng quà cáp cho kinh thành chật kín khoang thuyền. Thuyền nhẹ, nhưng thoắt cái vượt qua ngàn trùng núi non. Dọc theo đất Kinh Sở, qua mấy nhánh kênh, nhanh chậm, khi dòng sông đóng băng, họ cập bến ngoại ô kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-473-ngoai-truyen.html.]
Lại một nữa thấy kinh thành gần một năm xa cách, Lâm Vân Yên khỏi xúc động.
Năm nay, họ vẫn bận rộn như năm. Người gửi thiệp mời tấp nập, Từ Giản và Lâm Vân Yên như năm , đa phần đều từ chối. Lâm Vân Yên vẫn qua giữa phủ Phụ Quốc công, Từ Ninh cung và phủ Thành Ý Bá, mỗi ngày đều chuyện để , ngoài cũng hai đến Thúy Hoa cung và ghé thăm Vu gia.
Hoàng Quý Phi dường như thấu nhiều điều, cả trông cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Chu Trán đang chuẩn cho hôn lễ, thỉnh thoảng cũng hỏi Lâm Vân Tĩnh vài điều về nghệ thuật thêu thùa.
“Mùa xuân thật tuyệt”. Lâm Vân Yên tính toán thời gian: “Ta chờ Tết sẽ Giang Nam đón Vân Phương và cô gia, miền Bắc tan băng, đợi một đoạn quan đạo , đó xuống miền Nam chút nữa mới lên thuyền”.
“Lúc trở về sẽ nhanh thôi, đường sông thông, thể về thẳng ngoại thành”.
“Lúc cũng gần đến hôn lễ của ngươi , và Quốc công gia sẽ uống rượu mừng khởi hành”.
Chu Trán nàng mà vui vẻ : “Sau đó sẽ nữa?”.
“Tháng ba hoa nở, tất nhiên là xuống Dương Châu ”. Lâm Vân Yên đáp: “Ta chỉ đón Vân Phương về, cũng kịp nhiều ở Giang Nam, chắc chắn sẽ một nữa. Đi hết Giang Nam sẽ về phía Tây, tới tận Cảnh Châu, nếu thể sẽ ghé qua ải Dụ Môn”.
“Thật tuyệt”. Chu Trán thở dài: “Ngươi cả năm trời, ít ganh tị”.
Lâm Vân Yên nhướn mày hỏi.
“Phủ hhân Viễn Hầu và mấy cô nương nhà họ Hàn, theo trong nhà đến phủ tướng quân xem đấu gà, suýt nữa gây chuyện, giờ ngoan ngoãn . Còn ngươi, Quận chúa của chúng cùng phu quân rời kinh, du sơn ngoạn thủy, hỏi xem ai mà chẳng ganh tị?”. Chu Trán trêu chọc.
“Sao ngươi ?”, Lâm Vân Yên đáp : “Ngươi bận rộn chuẩn cưới gả, vẫn còn tham gia mấy buổi hội hoa và hội thơ của các cô nương ?”.
Từ khi phủ Anh Quốc công mất, Chu Trán chỉ còn giao thiệp với chị em nhà họ Lâm, còn qua nơi nào khác.
Lâm Vân Yên hiểu điều , bèn tự trả lời: “Chắc Dụ Thừa An kể chứ gì. Cũng thôi, từ khi đến phường Tướng Quân Dụ Môn, phủ Bảo An Hầu rạng danh, các phủ như Nhân Viễn Hầu cũng mong như , đôn đốc ít các hậu bối. Đám bạn bè ăn chơi năm xưa, tất nhiên cũng tìm Dụ Thừa An để ‘hỏi tội’”.
Chu Trán bật .
Một năm mới đến.
Ngày về phủ Thành Ý Bá chúc Tết, Tiểu Đoạn thị kéo Lâm Vân Yên nhỏ.
“Đêm giao thừa cứ suốt, đúng như con , năm nay Vân Phương ở bên, thương nhớ nguôi”.
Người tất nhiên là Trần thị. Tiệc mừng rộn ràng hoan hỉ, xong cảm thấy trống vắng. Đến ngày Tết, nghĩ tới càng bồi hồi.
“Không ”. Lâm Vân Yên : “Mấy hôm nữa con sẽ lên đường đón Vân Phương về”.
******
Ngày Lâm Vân Tĩnh hạ sinh đúng rằm tháng Giêng. Ngay phong ấn năm mới, nàng trở về Bá phủ để chờ ngày sinh nở. Mẹ của Dư Phác cũng kinh, háo hức mong ngóng cháu chào đời. Qua mùng bà, bà bèn “giục” Dư Phác đến ở luôn trong Bá phủ.
“Ở bên cạnh thê tử là điều quan trọng, ở quê một cũng chẳng ”.
“Chẳng gì yên tâm cả, ở nhà các ma ma chăm sóc, quen ”.
“Cần sinh trong phủ, kinh nghiệm, sinh nở khó khăn, ở cữ cũng khổ, hơn nữa mùa đông, thể để cả nương lẫn con chịu khổ”.
Dư Phác vốn dĩ lo lắng cho Lâm Vân Tĩnh, cũng đồng ý ngay. Dù phong ấn cũng rảnh rỗi hơn, sợ lạnh, vài chuyến cũng vấn đề gì.
Đứa bé đời giữa sự chờ đợi của các trưởng bối. Sáng sớm hôm , khi bắt đầu dấu hiệu, cả viện Thanh Bách lập tức rộn ràng lên. Nghe tin, Dư đến, cùng với Hoàng thị trong hành lang, mừng lo, cầu khấn tất cả các thần linh. Khi tiếng chào đời của đứa bé, Dư Phác ngẩng lên ánh trăng sáng vằng vặc trời.
Bà đỡ tươi báo tin “Mẹ tròn con vuông”.
Hoàng thị cuối cùng cũng thở phào, chân tay mềm nhũn, nhờ các ma ma đỡ mới vững.
Đứa trẻ đặt tên là “Hạo”.
Lâm Vân Yên đến thăm đứa cháu trai mới chào đời, cái mũi nhỏ xinh, đôi môi đỏ hồng, chỗ nào cũng đáng yêu. Lâm Vân Tĩnh nghỉ ngơi , dù sắc mặt hồng hào như thường, nhưng đôi mắt sáng rỡ.
“Ta ”. Lâm Vân Yên : “Hầu như đều , còn to hơn cả Hạo nhi của chúng , nước mắt còn nhiều hơn Hạo nhi nữa đấy”.
Lâm Vân Tĩnh bật .
Người đầu tiên, chính là Dư Phác.
Khi ma ma đưa đứa bé cho Dư Phác bế, luống cuống tay chân, thấy khác bế thì đơn giản, nhưng đến khi tự tay đón lấy thì khác hẳn, chỉ sợ cẩn thận sẽ đau con. Mẫu của Dư Phác ở bên cạnh chỉ dẫn cho . Khi ôm chắc chắn, cảm nhận thể bé nhỏ, mềm mại trong vòng tay, nước mắt bỗng trào . Hắn , Hoàng thị và cũng xúc động theo. Lúc tiểu Đoạn Thị đến, thấy mắt ai nấy đều đỏ hoe, thì khỏi giật . Cho đến khi hỏi kỹ và chắc chắn rằng cả và con đều bình an, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Tất nhiên, giờ bà lên chức, trở thành bà cố, lòng bà cũng ngập tràn cảm xúc.
Mẹ của Dư Phác nghẹn ngào chia sẻ với Tiểu Đoạn thị: "Chúng xuất từ làng quê, những năm , trong đầu chỉ nghĩ để nuôi con ăn học, mong chút công danh, kiếm một chức quan. Nhiều chuyện giúp nhưng khả năng, đành bất lực”.
"Ta bao giờ dám mơ nhi tử cơ hội như , gia đình thê tử như thế, cưới một cô nương như Vân Tĩnh”.
Tiểu Đoạn thị vỗ vai bà, : "Bà ? Nuôi dạy một đứa con , là bản lĩnh đáng tự hào ”.
Các bậc trưởng bối đều xúc động đến rưng rưng, nhưng khi thấy tiếng trẻ con , tất cả bỏ qua cảm xúc của , vội vàng chăm sóc cho đứa bé. Việc thêm trong nhà lúc nào cũng vui vẻ, nhộn nhịp như thế.
Lâm Vân Yên : "Chờ đến khi Vân Phương về, thấy cháu trai nhỏ trắng trẻo đáng yêu thế , chắc chắn cũng sẽ ”.
Lâm Vân Tĩnh khỏi vui vẻ: "Ngày Tam rời phủ, ôm lấy tam thẩm mà đến nhòe cả mặt. Mọi đều ngày vui nên , bảo chỉ là ngày đưa tiễn, ngày cưới, tại ? Muội mãi ngừng, thấy Vân Định cõng lên kiệu, vai áo cũng ướt đẫm. Không ướt khăn trùm, nên dựa áo của Vân Định, đúng là nhiều mánh”.
"Đương nhiên ”. Lâm Vân Yên hiểu rõ tính cách của : “Cái khăn trùm tự thêu, thể để ướt ”.
Chuyện của khiến họ dứt câu chuyện, càng càng nhớ nhung.
Không lâu , Lâm Vân Yên và Từ Giản rời kinh, lên đường đến Giang Nam. Cây cối dọc đường xanh mướt dần, khi họ đến Dư Hàng, nhà họ Đoạn đợi sẵn bên bờ. Đây là đầu Lâm Vân Yên ghé thăm nhà họ Đoạn, cảm thấy lạ lẫm thiết. Lâm Vân Phương vẫn hoạt bát, dẫn chị và rể đến từng phòng thăm hỏi, kể chuyện vui. Lâm Vân Yên chia sẻ với về những trải nghiệm trong chuyến năm ngoái, kể về việc đại tỷ sinh hạ em bé, và nếu họ nhanh chóng trở kinh thành sẽ kịp dự tiệc cưới của Chu Trán. Nghe , lòng Lâm Vân Phương như bay bổng. Nàng thích nơi , ở mấy tháng và thấy thoải mái, nhưng trong lòng vẫn nhung nhớ kinh thành.
Họ trở về bằng thuyền xuôi dòng.
Đoạn Chi Hoài vốn cũng yêu thích du ngoạn, từng đến nhiều nơi, đường cũng trao đổi nhiều điều với Từ Giản.
"So với Quốc công gia, vẫn còn thiếu hiểu nhiều lắm”.
Từ Giản về phía xa, thấy hai chị em Lâm Vân Yên vui vẻ trò chuyện ngắm cảnh hai bên bờ, bèn : "Nếu ngoài, thi đậu thể chọn quan xa. Ta thấy Tam cũng là thích đây đó, thể đưa nàng cùng , nàng sẽ thích”.
Đoạn Chi Hoài , đáp một tiếng "”.
như Lâm Vân Yên tính toán, khi họ trở về kinh thành, nghỉ ngơi hai ngày thì đến ngày hôn lễ của Dụ Thừa An và Chu Trán. Dụ Thừa An đón dâu, mặt mày rạng rỡ, kèn trống tưng bừng suốt dọc đường. Khi xong lễ, tiệc cưới mở, tân lang kịp kính rượu họ hàng kéo ngay Từ Giản uống rượu. Tất nhiên là uống . Dù , Từ Giản cũng ép rượu tân lang, bởi theo là để đỡ rượu cho chú rể, thể ngược ? Dẫu , uống nhiều vẫn khiến thoảng mùi rượu. Sợ Lâm Vân Yên khó chịu, bèn đến thư phòng tắm rửa sạch sẽ.
Vài ngày , họ lên đường, trở Giang Nam.
Lần , họ ở khá lâu. Từ Giản còn đổi thường lệ, đến chào hỏi quan phủ, cùng quan viên trong phủ thành, đến thăm vài huyện xung quanh, đồng thời gặp gỡ một thương nhân nổi tiếng tại địa phương. Kinh Đại Bão cũng trong đó, giả vờ như đầu gặp Từ Giản, bộ nghiêm túc, kính cẩn chào hỏi. Như , mối quan hệ giữa nhà họ Kinh và họ Từ công khai. Lâm Vân Yên hiểu, hành động của Từ Giản chỉ dừng ở đây. Điều nhắm đến là trận “lũ lụt Giang Nam” năm Vĩnh Gia thứ mười tám, t.h.ả.m họa đó nghiêm trọng, dân mất nhà cửa, triều đình hết sức cứu trợ nhưng vẫn nhiều tổn thất thể cứu vãn. Trong quá khứ, cuối cùng Lâm Vân Yên tin về Kinh Đại Bão cũng là trận lũ lụt đó.
“Dân tị nạn” xông kho lương và phủ của Kinh Đại Bão, đốt phá cướp bóc. Ông chạy trốn suốt đường đến kinh thành và cuối cùng cũng chỉ kịp gửi một lời nhắn cho Từ Giản… Giờ đây, Lý Độ c.h.ế.t, Lý Thiệu phát điên. Kẻ giả dân tị nạn đốt phá cướp bóc lẽ còn nữa, nhưng thiên tai thì thể vẫn sẽ xảy .
Từ Giản hiểu rõ thêm về tình hình thủy lợi Giang Nam, hiểu rõ những quan viên nào việc thực sự, ai chỉ đến điểm danh, kết hợp với kinh nghiệm của nhà họ Kinh nhiều năm tại địa phương, dù chỉ là gián tiếp, cũng thể trình lên Thánh thượng.
Dọn bùn, mở rộng thủy lộ, tất cả là để “tận nhân lực, mặc thiên mệnh”. Họ chỉ ẩn vài năm, rời bỏ triều đình mãi mãi. Những điều tai mắt thấy ở Giang Nam, Từ Giản thành một tấu chương dày cộm, nhờ nhà họ Kinh mang về kinh thành, chuyển đến tay Lâm Dư để dâng lên Thánh thượng.
Còn Lâm Vân Yên và Từ Giản tiếp tục về hướng Tây.
Khi đến Cảnh Châu thì là mùa thu. Gió thu se lạnh, Lâm Vân Yên từ xa thấy cửa ải Dụ Môn. Nàng tưởng tượng vô về dáng vẻ của cửa ải , chắc hẳn cao lớn, đồ sộ thì mới thể chống chọi những thanh trường đao của kỵ binh Tây Lương. chỉ khi tận mắt thấy, nàng mới hiểu nó còn cao lớn hơn nàng tưởng nhiều. Hiện nay ải Dụ Môn vẫn đại quân đóng giữ, nhưng khôi phục yên bình. Chiến tuyến đẩy xa, quân Cổ Nguyệt cô lập dám khiêu khích, Tây Lương cũng tổn thất nặng nề, lác đác vài nhóm thổ phỉ ngoài đều quân đóng giữ tiêu diệt gần hết, khiến cho các đoàn thương buôn qua an hơn nhiều.
Lâm Vân Yên thấy những đoàn thương buôn từ nhiều nơi cửa ải, tiếng chuông lạc đà trong trẻo vang lên, ai nấy đều tràn đầy phấn khởi, mong kiếm một mẻ lớn. An đảm bảo, Lâm Vân Yên cũng bước khỏi cổng thành để ngắm xung quanh. Các tướng sĩ giữ ải thấy Từ Giản, lập tức niềm nở đón tiếp. Biết đưa phu nhân đến đây, ngay cả Đại tướng quân Thạch Lôi cũng vội vã đến gặp, chỉ để mắt vị Quận chúa trong lời đồn. Thạch Tướng quân còn dẫn họ lên tường thành, kể cho Từ Giản về tình hình ở cửa ải trong hai năm qua.
“Ải Dụ Môn tu sửa mấy năm , thành vấn đề”. Thạch Lôi : “Ba cửa ải phía giành , sửa chữa dần dần trong hai năm nay, nhưng vẫn còn thiếu chút nữa, lẽ đến sang năm mới thành…”.
Từ Giản hiểu rõ ông, hỏi thẳng: “Thiếu gì? Bạc, vật tư nhân lực?”.
“Vật tư”. Thạch Lôi đáp ngay.
Từ Giản mỉm : “Ta sẽ về kinh thưa với Thánh thượng”.
Thạch Lôi lập tức phấn khởi hẳn.
Sau đó, là một hành trình dài trở về kinh thành. Đi qua vùng Quan Trung, họ ghé thăm Chương đại phu. Vì họ chu du, Chương đại phu cần ở kinh thành lâu, chỉ ở quê nhà tiếp tục hành nghề. Ông từng chữa lành vết thương cũ của Phụ Quốc công, cũng từng quân y tại Dụ Môn, danh tiếng của Chương đại phu ngày càng vang xa, nhiều bệnh nhân từ xa tìm đến, y quán nay khang trang hơn nhiều so với trong ký ức của Lâm Vân Yên, và ông còn nhận hai tử trẻ tuổi. Bản Chương đại phu vẫn như xưa, xem xét kỹ lưỡng vết thương ở chân Từ Giản, hỏi thêm nhiều vấn đề.
“Những vất vả đây uổng phí”. Chương đại phu thở phào nhẹ nhõm: “Khổ nhọc cũng vô ích, đau đớn cũng uổng”.
Đôi mắt Lâm Vân Yên sáng rỡ: “Ý của ông là…”
“Đã lành tám phần ”. Chương đại phu : “Sẽ còn đau khi trời lạnh, cũng thiếu sức nữa, cũng thể chạy nhảy, đúng như lão phu từng hứa với ngài. , dù cũng là vết thương cũ, bảo ngài dùng chân đá bay một hán tử Tây Lương thì , cũng đừng lên chiến trường mà đấu đá kịch liệt, nó chịu va chạm dữ dội ”.
Từ Giản xúc động thốt nên lời, đáp một tiếng “Được”.
Hắn quen với chấn thương ở chân, dù là vì lý do nào, nặng nhẹ , cũng chấp nhận rằng “ những chuyện là định mệnh”. Vì thế, dù cuộc sống hiện tại hơn, cũng bao giờ dám hy vọng chân sẽ phục hồi. Khi tiểu Quận chúa rằng nàng c.h.é.m chân Lưu Tấn, lòng ấm áp ơn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc Lưu Tấn mất chân thì sẽ tránh phận . , tiểu Quận chúa cũng rằng sẽ phát điên, và Lý Thiệu phát điên, thì Từ phu nhân sẽ điên nữa. Dù chắc chắn, Từ Giản vẫn thuận theo lời nàng , đó là tâm ý của nàng, là mong . giờ đây, khi kết luận của Chương đại phu, lòng Từ Giản khỏi ngổn ngang trăm mối. Dù rằng lẽ vẫn thể cưỡi ngựa g.i.ế.c giặc, nhưng ít , chân sẽ dễ thương tổn nữa.
“Vậy là ”.
Họ kịp trở về kinh Tết Ông Công, cả thành ngập tràn khí đón Tết.
Lâm Vân Yên đến Từ Ninh cung thỉnh an.
Hoàng Thái hậu nắm tay nàng, kỹ từ xuống : "Con cao thêm chút, nhưng má hóp ”.
"Người bóp thử tay con ”. Lâm Vân Yên đưa tay : “Chẳng thiếu chút thịt nào, con khỏe lắm mà”.
Hoàng Thái hậu bật ha ha: "Sang năm nữa ?".
"Không nữa”. Lâm Vân Yên : "Con hứa chỉ chơi hai năm thôi, sang năm con ở ”.
Năm tới, tức là năm Vĩnh Gia mười sáu. Nàng ở kinh thành, dành thời gian ở bên Hoàng Thái hậu. Mùa đông qua , xuân đến, Từ Giản hai năm mới bước lên Kim Loan điện, khi hạ triều Ngự thư phòng, vẫn là cận mặt Thánh thượng.
Tào công công thầm thì với về Dục Khánh cung: "Điện hạ càng lúc càng mơ màng, đây ba, năm ngày còn tỉnh táo một , nay thì cả tháng thấy tỉnh nổi. Cũng may là hầu hạ khó, cứ tấu chương theo ý ngài mà chỉ thị là ”.
Từ Giản gật đầu, : "Ta thấy triều cũng dần định hơn”.
Dù là nhà họ Cố nhà họ Lưu, cũng còn vội vã nữa.
Tào công công : "Nóng lòng ăn nổi đậu phụ”.
Con là như . Vừa miếng đậu phụ ngon, ai cũng nếm thử ngay, thêm lửa thêm gió. Đến khi qua cơn hứng khởi, bình tĩnh , mới nghĩ lý lẽ , sợ bên trong nóng mà bên ngoài cháy đen, bèn nhanh chóng định, rán chậm . Từ Giản hài lòng với tình trạng . Ổn định mà tiến, vội nôn nóng, hợp cho họ Lâm và họ Từ trung thần thuần túy. Trên triều thể hiện thiện ý, Từ Giản hầu như đều từ chối, lý do đơn giản: về phủ để bầu bạn với vợ. Bởi Lâm Vân Yên thai. Sau khi trở về kinh định, đứa bé mới đến, các bậc trưởng bối khen là "hiểu chuyện và điều”.
Hoàng Thái hậu vô cùng vui mừng, chỉ ban thưởng những đồ quý giá, mà còn đích lo cho từng bộ quần áo, mũ, giày nhỏ của đứa trẻ, thứ đều thật sang trọng, êm ái, đủ cho cả con trai lẫn con gái, thậm chí còn tính đến lễ phục từ lúc sinh đến khi thành .
"Con còn cao thấp mập ốm thế nào mà tính xa thế ”. Lâm Vân Yên : “Nếu lớn thì còn thể chỉnh , nhỏ quá sợ là mặc , mặc tiếc công sức của ”.
"Vậy thì lớn hơn một chút, Từ Giản cao, chắc đứa bé cũng sẽ cao”. Hoàng Thái hậu đáp.
Lâm Vân Yên vội : "Người sốt ruột quá ”.
"Ta tuổi ”. Hoàng Thái hậu thở dài: “Sợ là chẳng còn thấy ngày vui đó, nên chuẩn thôi”.
Lâm Vân Yên mỉm , gạt ký ức vui trong quá khứ, đáp: "Người nhất định sẽ sống trăm tuổi”.
"Chẳng khác gì”. Hoàng Thái hậu hiểu, cũng bận tâm: “Ta thích , vải cũng tự mua, còn lấy tiền riêng thêm cho thợ, con đừng lo”.
Lâm Vân Yên lo nữa, điều quan trọng nhất là Hoàng Thái hậu vui vẻ. Giờ nàng chỉ thể lo cho . Đứa bé trong bụng "kén ăn", dù Lâm Vân Yên cố gắng chịu đựng, nhưng vẫn thường ăn gì nôn nấy, sáng thích món , tối thích nữa. May mà đồ ngọt còn thể ăn . Từ Giản mời Hà ma ma đến phủ, còn mượn từ phủ Thành Ý Bá một đầu bếp, ngày ngày đổi món cho Lâm Vân Yên. Sau một thời gian khó chịu, khẩu vị của nàng dần lên, cân giảm tăng trở , mũm mĩm hơn , thái y vội vã nhắc nhở tăng cân thêm nữa. Gia đình ai nấy đều lo lắng xen lẫn vui mừng, riêng Lâm Vân Yên vẫn bình thản, cùng Từ Giản luyện quyền nhẹ nhàng, chậm rãi vận động cơ thể. Từ phu nhân đến xem vài , thấy chắc chắn nguy hiểm mới yên tâm.
Khi đến ngày dự sinh, trong phủ chuẩn sẵn sàng, nhưng Lâm Vân Yên vẫn dấu hiệu sinh. Thái y mỗi ngày đến bắt mạch, rằng sức khỏe nàng , chỉ cần kiên nhẫn đợi thêm. Dù tính tình điềm đạm, Lâm Vân Yên cũng khỏi thắc mắc với Từ Giản: "Đứa bé vẻ còn kiên nhẫn hơn cả chúng ”.
Từ Giản đùa: "Vậy nên giục ?".
Lâm Vân Yên bật mắng yêu, đó xuống chiếc bụng tròn vo của và khẽ giục: "Đến lúc , con ngoan và điều mà”.
Dường như lời thật sự tác dụng, giữa đêm khuya, Lâm Vân Yên tỉnh giấc, cảm giác dường như đến lúc. Từ Giản vội vã dậy thắp đèn, cả khu nhà chính lập tức sáng bừng. Bà đỡ là một ma ma kinh nghiệm trong cung, do đích Hoàng Thái hậu chọn lựa.
Bà nhẹ nhàng an ủi Lâm Vân Yên: “Quận chúa yên tâm, nhất định sẽ thuận lợi, giờ vẫn còn sớm, Quận chúa nên ăn chút gì đó để sức, đến lúc cần đẩy thì sẽ thuận lợi hơn”.
Lâm Vân Yên sang Từ Giản: “Nghe thấy ? Vẫn còn sớm mà, Quốc công gia cứ lên triều ”.
Tâm trí của Từ Giản rõ ràng còn đặt ở triều đình, nhưng vẫn áo. Hắn tiểu Quận chúa phân tâm. Trước khi khỏi nhà, dặn dò từ trong ngoài một nữa. Đợi đến sáng báo tin ngay cho phủ Thành Ý Bá, dặn phòng canh cổng sẵn sàng chuẩn xe ngựa, nếu tình huống gì xảy , Mã ma ma thể lập tức đến Từ Ninh cung.
Từ phu nhân tiễn : “Ta và A Sính sẽ ở sảnh phụ, rời một bước, con cứ yên tâm mà ”.
Từ Giản vẫn lo lắng thôi. Cũng là lẽ thường.
Trên quảng trường, gặp Lâm Dư, hai hành lễ, Lâm Dư cũng khỏi sốt ruột theo. Sự lo lắng kéo dài đến tận Kim Loan điện. Hôm nay, buổi triều sớm gì quan trọng, chỉ là các ngự sử cãi , lời qua tiếng , ai cũng chịu nhường ai. An Dật Bá cũng chán, nhưng Thánh thượng ngăn, ông cũng đành .
Chợt ông đầu thấy Từ Giản trông vẻ bồn chồn. Chuyện gì ? Ánh mắt An Dật Bá dần chuyển xuống chân Từ Giản. Chẳng vết thương gần như lành hẳn ? Trước đây, trời lạnh thì lâu, hôm nay cũng chỉ mới se lạnh, đến mức ? Nhìn kỹ hơn, Thành Ý Bá cũng vẻ đang thả hồn nơi khác, An Dật Bá lập tức hiểu . An Dật Bá đang định lên tiếng “ hòa giải” thì thấy Từ Giản bước lên một bước.
“Hai vị đại nhân”. Từ Giản trầm giọng : “Mấy chuyện vụn vặt thể tranh cãi mãi Kim Loan điện. Ta đề nghị hai vị ngoài cổng cung, tìm một lâu đông khách, mời bách tính cùng đ.á.n.h giá phân xử. Ở ngõ Tây Đại một chỗ tệ, lát nữa sẽ đưa hai vị qua đó?”.
Bị ngắt lời như , còn ai tranh cãi nữa? Mỗi tự hất tay áo, mặt gì thêm.
Thánh thượng thuận thế bãi triều, ngang qua Từ Giản, ngài mỉm : “Cứ tưởng hôm nay ngươi cũng hóng chuyện”.
“Hôm nay thích hợp để hóng chuyện”. Từ Giản đáp.
Thánh thượng lớn bước . Tiễn thánh giá xong, Từ Giản thêm lời nào, lập tức rời .
Tất nhiên chuyện đưa hai vị ngự sử qua lâu cũng chẳng cần thiết, mà là An Dật Bá vui vẻ : “Hắn rảnh, để đưa hai vị nhé?”.
Khiến hai ngự sử tức giận đến mức râu ria rung lên.
Lâm Dư xin phép nghỉ, cùng Từ Giản vội vã đến phủ Phụ Quốc công. Hai sải bước thật nhanh.
Lâm Dư dù trong lòng cũng lo lắng nhưng vẫn an ủi Từ Giản: “Sinh nở là việc tốn thời gian, khi Vân Yên sinh cũng , mất hơn một ngày, là mệt mỏi. Con đừng vội vàng quá”.
Từ Giản miệng thì , nhưng trong lòng nghĩ, một đứa trẻ “hiểu chuyện” chọn thời điểm hẳn sẽ để A Yên đau đớn cả ngày. Chỉ còn nửa ngày nữa thôi, lúc giữa trưa, khi mặt trời lên cao rực rỡ nhất...
Bước chính viện, Từ Giản thấy Vãn Nguyệt đang hiên, định hỏi vài câu thì chợt tiếng vang lên. Bước chân của khựng , lập tức đầu, về phía phòng sinh đầy ngạc nhiên. Tai thính, thể phân biệt nhiều âm thanh và hướng phát , nhưng , dám tin tai . Cho đến khi tiếng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn, Từ phu nhân vui mừng bước từ phòng bên cùng Trần thị đến từ phủ Thành Ý Bá, lúc Từ Giản mới cảm thấy đó là thực. Đó là tiếng của con . Giọng vang rõ ràng, mạnh mẽ, đó là đứa con của và A Yên.
Bà đỡ bước báo tin mừng: "Là một tiểu cô nương, Quốc công gia và Quận chúa đều là dung mạo hàng đầu, tiểu cô nương cũng xinh chẳng kém. Đợi qua vài ngày bế Từ Ninh cung, Thái Hậu nhất định sẽ yêu thích rời tay”.
Từ phu nhân vui đến híp cả mắt. Bà vội hỏi tình trạng của Quận chúa. Nhìn gương mặt rạng rỡ của ma ma, bà chắc rằng Quận chúa bình an. Từ Giản đợi lạnh tan bớt mới tiến bế con gái.
Cô bé nhỏ xinh, da trắng nõn, đôi mắt nhắm tịt, như một cái bọc nhỏ nhắn. Trước cả Hoàng Thái hậu, Từ Giản thấy yêu quý rời tay. Có lẽ vì sinh nhanh, Lâm Vân Yên quá mệt mỏi, nghiêng đầu hai cha con bên cạnh giường.
"Nó nhanh nhẹn”. Nàng nhẹ nhàng : “Là đứa bé lanh lợi”.
Từ Giản nắm tay Lâm Vân Yên, hít sâu mấy để bình tĩnh , nhưng khi cất lời giọng vẫn khàn khàn: "Nó nhỏ như , để lớn lên còn nhiều năm nữa”.
Lâm Vân Yên mỉm : " thế”.
Họ sẽ bảo vệ con đến khi trưởng thành. Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, thậm chí còn lâu hơn thế. Trong một tương lai đầy bất định, họ vẫn sẽ hết sức vì phủ Phụ Quốc công và phủ Thành Ý Bá, chiến đấu cho một tương lai bình an và định.