Yến Từ Quy - Chương 52: Được Truyền Dạy Từ Tiểu Đoạn Thị

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:06
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc vui ở hội hoa tất nhiên thể tiếp tục.

Thấy Trịnh Lưu vẫn chịu nhận sai, Trịnh Du hiệu cho các ma ma đưa nàng rời khỏi, tránh để tình hình tệ thêm. Trịnh Lưu rõ ràng cam lòng, nhưng các ma ma lo nàng sẽ gây rối tiếp nên chẳng màng lễ nghi, gần như bịt miệng và kéo nàng .

Không kẻ quấy rối, Trịnh Du cuối cùng cũng lo cản trở nữa, gượng gạo nở nụ , nàng trịnh trọng : "Vốn dĩ chỉ là buổi tụ họp vui vẻ của các tỷ , nhưng A Lưu quá bướng bỉnh, những mất hứng mà còn suýt khiến Vân Phương mang tiếng oan..."

"Ta thấy ngươi cũng mệt ." Lâm Vân Yên nhẹ giọng, còn khó chịu khi đối diện với Trịnh Du: "Chúng sẽ ngay bây giờ."

Lâm Vân Yên dứt lời, Lâm Vân Phương vội khoác tay nàng, chuẩn rời .

Trịnh Du thấy , vội vàng ôm lấy bức tranh đặt bàn đuổi theo: "Đại công tử của nhà ngươi thích thứ , Vân Phương hãy mang về, ban đầu cũng là thắng nhiều nhất."

"Không cần." Lâm Vân Phương từ chối: "Nhìn thấy nó, nhớ đến việc suýt chịu oan khuất lớn; ca ca cũng , mỗi thấy nó sẽ nhớ đến việc giành tranh mà suýt đ.â.m lưng."

Trịnh Du á khẩu, chỉ buồn bã ôm bức tranh.

Không tặng vật nhưng vẫn tiễn khách đến cùng.

Khi đến bên xe ngựa, Lâm Vân Yên để Lâm Vân Phương lên xe , hạ giọng với Trịnh Du.

"Hôm nay là Trịnh Lưu sai, oan đầu nợ chủ, ác cảm với ngươi."

"Ngươi cũng dễ dàng gì. Làm tỷ tỷ, bao nhiêu chuyện rắc rối của đều thu dọn."

"Nàng cảm kích thì cũng đỡ buồn lòng, nhưng nếu chẳng cảm kích chút nào..."

" quan tâm cũng . Người xưa vẫn 'Một vinh, cả nhà vinh; một nhục, cả nhà nhục'. Nàng , ngươi cũng liên lụy."

"Ngươi là tỷ tỷ, hãy kiên nhẫn mở lòng với nàng."

Nói xong, Lâm Vân Yên mới bước lên xe, rời .

Phu xe quất roi, bánh xe lăn đều về phía .

Đợi thật lâu, Trịnh Du mới ngẩng đầu lên dõi theo chiếc xe ngựa ngày một xa dần.

Những đạo lý Quận chúa , nàng nào hiểu.

Những chị em nhà khác, dẫu chẳng lúc nào cũng hòa thuận, ít cũng gây mớ hỗn độn như thế . Còn nàng, kiếp thế nào gặp một như A Lưu...

Hôm nay đông , nàng thể bịt miệng từng một, chuyện xảy ở hội hoa chắc chắn sẽ lan truyền khắp nơi.

Thiên hạ sẽ nhạo A Lưu, mà cũng chẳng tha cho nàng.

Mất mặt thật .

Tất cả là của Trịnh Lưu.

Trong khi đó, xe ngựa vẫn lăn bánh qua từng con phố.

Lâm Vân Phương cạnh chị gái, hỏi: "Vừa nãy, Nhị tỷ gì với nàng thế?"

"Chỉ là tâm sự chút thôi." Lâm Vân Yên thản nhiên đáp: "Làm tỷ tỷ thì nên chia sẻ với mà."

, ngày xưa lúc Vân Phương rơi xuống tận đáy là do Trịnh Lưu tay. Trịnh Du cũng chẳng vô can, nàng còn là chứng cho trò hãm hại đó.

Trịnh Lưu tuy thủ đoạn vụng về, nhưng vì bằng chứng rành rành nên chiếm thế thượng phong.

Vân Phương mỗi khi sốt ruột hóa vụng về, trong khi Trịnh Lưu cố tình khiêu khích để nàng càng lúng túng. Còn Trịnh Du thì hề bước ngăn cản tình thế.

Tệ hơn nữa là để bênh vực Trịnh Lưu, nàng còn dám thấy Vân Phương giấu bài.

Điền Thanh thì luôn theo hai chị họ. Chu Trán thấy cả nhân chứng và vật chứng, tất nhiên tin những lời lắp bắp của Lâm Vân Phương. Các cô gái khác mặt lúc đ.á.n.h bài nên chẳng ai thêm điều gì, thế là chuyện kết thúc với kết luận Vân Phương tội.

Dù Trịnh Du thấu mưu kế của Trịnh Lưu, rõ nhưng vì tránh liên lụy nên chứng gian, Lâm Vân Yên vẫn sẽ "trả " cho nàng một bài học thích đáng.

Để hai chị em họ tự cãi thôi.

Chị em ruột thịt tưởng là dễ bỏ qua, nhưng thực tế thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-52-duoc-truyen-day-tu-tieu-doan-thi.html.]

Nhất là khi liên quan đến lợi ích riêng, thêm lời đồn thổi khắp nơi, Trịnh Lưu thì hối cải, còn lớn thì giả vờ bao che, mâu thuẫn sẽ tích tụ cho đến ngày bùng nổ.

Lâm Vân Yên nghĩ đến chuyện cũ, sang em gái.

Vân Phương trông chút ngơ ngẩn, tâm trí dường như đang để tận .

"Tam ..." Lâm Vân Yên gọi.

Vân Phương giật tỉnh , đôi mắt mờ mịt chị gái: "Chuyện gì ạ?"

Nhìn ánh mắt , Lâm Vân Yên lập tức hiểu .

Những thứ , Vân Phương trải qua và vượt qua, nhưng trong lòng vẫn còn thấp thỏm lo sợ.

Nếu như nàng thực sự Trịnh Lưu hãm hại thành công...

Lâm Vân Phương rõ nếu điều đó xảy , nàng và chị gái sẽ đối mặt với những gì .

"Chỉ là kết bạn đúng thôi." Lâm Vân Yên nhẹ nhàng: "Muội thần tiên mà thể thấu ngay từ đầu chứ. Ai mà chẳng từng lầm . Nhà chúng từ tổ mẫu, mẫu cho đến chúng , mấy hôm cũng tin lầm một mặc váy đó ?"

Dù tâm trạng khá hơn, chị gái đến đây, Lâm Vân Phương vẫn nhịn bật .

"Nhìn nhầm cũng ." Lâm Vân Yên tiếp: "Quan trọng là khi đối phương để lộ móng vuốt, lột trần lớp da của nó."

"Muội ." Vân Phương đáp, giọng lí nhí: " mỗi định giải thích thì càng , vài câu thì nàng chuyển sang chuyện khác. Muội như Nhị tỷ, luôn bình tĩnh đối đáp."

Lâm Vân Yên bật .

Ngày , nàng từng bận tâm đến danh tiếng của , đến danh dự của Hoàng Thái hậu, lo lắng đủ điều, cuối cùng cũng chẳng thể chu chuyện.

Cái sự bình tĩnh, tự tin hôm nay của nàng là nhờ những lĩnh đủ d.a.o đâm, chảy m.á.u đến đau thấu tim gan mà rèn giũa nên.

Tất nhiên, nàng em gái lăn lộn trong bể đau thương như thế.

nàng chuẩn , nhưng chẳng ai dám chắc thứ sẽ diễn đúng kế hoạch. Đời còn nhiều tình huống bất ngờ. Muốn rút lui an , hoặc thậm chí phản công mạnh mẽ, thì việc phương pháp.

"Không khó ." Lâm Vân Yên chậm rãi giảng giải cho Lâm Vân Phương: "Chỉ cần nhớ, hãy theo ý , tuyệt đối để khác dẫn dắt. Và điều cốt yếu để dẫn dắt chính là tự biện hộ. Một khi rơi vòng xoáy biện hộ, thì sẽ chẳng bao giờ kết thúc."

Lâm Vân Phương nhưng hiểu hết.

"Nếu Trịnh Lưu gian lận, đừng vội , hãy đưa vấn đề trở , bắt nàng chứng minh gian lận thế nào."

"Nàng bài bàn, đừng vội , hãy hỏi , bài ở đó từ lúc nào, vì , nàng thấy."

Nghe Lâm Vân Yên giải thích, Lâm Vân Phương mơ hồ nắm chút ý.

" nếu nàng trả lời mà cứ mãi chất vấn thì ?" Lâm Vân Phương hỏi.

Lâm Vân Yên : "Có cần nghĩ ngợi, lời là tự nhiên; suy nghĩ kỹ càng, cân nhắc ba mới thốt thành lời. Muội quen nhanh thì cứ từ tốn, giữ giọng bình thản, chậm rãi trả từng câu hỏi cho nàng. Muội càng bình tĩnh, trong mắt khác càng vẻ tự tin, mà nàng chỉ càng sốt ruột hơn thôi. Nàng sốt ruột, thì ngoài nàng thế nào?"

"Lo lắng, sốt sắng, hối hả, cứ mãi lớn tiếng, quy củ, thật là mặt, đắn..." Lâm Vân Phương ngộ .

Lâm Vân Yên bật .

Quả nhiên là con gái phủ Thành Ý Bá, quả nhiên học từ Tiểu Đoạn Thị.

Lâm Vân Phương hỏi: "Nếu gặp nôn nóng thì ?"

"Vậy thì..." Lâm Vân Yên chớp mắt, chân thành : "Gặp kẻ cao tay mà đối phó nổi thì đừng tự ý liều lĩnh, cứ thành thật mà gọi cứu viện, sẽ giúp ."

Khói mù trong lòng bỗng tan biến, Lâm Vân Phương tươi rạng rỡ.

Có một tỷ tỷ giỏi giang thật là bao.

 

 

 

Loading...