Yến Từ Quy - Chương 59: Đừng để người ta chú ý
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:13
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suy nghĩ một lúc lâu, Trần Quế hiệu cho Lâm Vân Yên theo, dừng ở một vị trí.
"Khu vực ." Hắn chỉ từng chỗ cho Lâm Vân Yên : "Người thấy đấy, chỗ chính là nơi bốc cháy đầu tiên, ngọn lửa thiêu rụi tất cả. Hai nhà kế bên cũng xui xẻo, nhà sập hết, chẳng còn gì."
"Hai ngày nay chúng mới dọn sạch, dùng tới mười mấy xe kéo lận."
"Nếu về chỗ thiệt hại nặng nhất thì chắc chắn là chỗ ."
Trần Quế dối, ba ngôi nhà ở đây đều hủy hoại nghiêm trọng, cả tường ngăn cũng sụp đổ, khi dọn hết thì trống trải vô cùng.
Lâm Vân Yên lập tức thẳng .
Nơi cháy là trọng điểm điều tra của quan phủ.
Khi đó, phủ Thuận Thiên trận hỏa hoạn ở con ngõ khiến Thánh thượng nổi giận mắng mỏ ngớt, vị quan phủ suýt mất mũ quan, vì , ngôi nhà bốc cháy coi như cái gai trong mắt, gần như tra xét đến từng ngóc ngách.
Trần Quế cũng theo , cúi lưng khom , dùng ánh đèn lồng yếu ớt soi từng ngóc ngách mặt đất.
Càng soi, càng cảm thấy khu vực phía Tây của căn nhà bên trái gì đó .
Dĩ nhiên, hiện giờ chẳng còn căn phòng nào nữa, nhưng những viên gạch đất, qua thì chẳng vững chắc chút nào.
Trần Quế lẩm bẩm: "Phải sửa thôi."
Không chỉ là dọn gạch cũ, lót gạch mới, mà còn đào lên, nén đất cho chắc chắn, mới lót...
Lẩm bẩm một lúc, Trần Quế tự vỗ đầu, ôi, Quận chúa kéo mất .
Lâm Vân Yên cũng tới, thấy Trần Quế chăm chú quan sát chỗ đó, bèn : "Mai ngươi báo với Cao An, tìm hai đáng tin cậy, kín miệng, đến đây đào chỗ , và cả ngôi nhà bốc cháy nữa..."
Quan phủ tra xét nhưng họ đào nền, chỗ rõ.
"Đào sẽ thấy gì đây?" Trần Quế nuốt nước bọt: "Đừng là..."
Hắn tiếp.
Vãn Nguyệt gan bé, nếu về xương cốt xác c.h.ế.t gì đó, nhất định sẽ dọa cô nương nhỏ sợ đến c.h.ế.t khiếp.
"Châu báu, vật quý." Lâm Vân Yên : "Trước khi đến, chẳng bảo ."
Trần Quế ngây ngô.
Quận chúa thật đấy chỉ là như lời đùa mà thôi.
"Đào lên xong thì ?" Trần Quế hỏi.
"Kinh Đông gia ở kinh thành, ngươi hãy đến Đào Hạch Trai, giữ phần của Phụ Quốc công theo tỉ lệ thoả thuận, còn phần của chúng thì ngươi đưa về phủ." Lâm Vân Yên dặn dò: "Nhớ cẩn thận, đừng để ai chú ý."
Trần Quế lời.
Ba từ từ rời .
"Sau đó thì cứ theo kế hoạch mà sửa sang, khi nào cho nha môn mượn, Kinh Đông gia cũng trở về kinh thành." Lâm Vân Yên : "Có Phụ Quốc công ở phía chỉ đạo cho Kinh Đông gia, thể kiếm ít tiền ?"
Vãn Nguyệt ngạc nhiên hỏi: "Phụ Quốc công là rảnh rỗi ?"
Trần Quế đáp: "Ngày nọ Kinh Đông gia , thực Phụ Quốc công với chúng chẳng khác gì ."
Lâm Vân Yên lấy lạ.
Đã từng thấy khác kiếm tiền như thế nào, bắt chước theo cũng chỉ là chuyện đơn giản, nàng thì Từ Giản chắc chắn cũng .
"Có thể cũng mơ cùng một giấc mơ với , cách giàu thôi." Lâm Vân Yên nhẹ.
Nghe , Trần Quế cũng vui vẻ: "Vậy mơ bảo vật nào sắp đào lên ?"
"Chắc là ." Lâm Vân Yên đáp: "Bằng , vì chia phần cho , chứ tự giữ cho riêng ?"
Vãn Nguyệt mà ngẩn ngơ.
Cô nương nhỏ tính tình thẳng thắn, buột miệng: "Vậy tự đến tìm là vì sợ Phụ Quốc công lén đào để lấy hết ?"
Lâm Vân Yên tươi, ánh mắt cong cong, vui vẻ một hồi: " đấy, mặt dày hơn , sẽ thật sự đem giấu hết, đ.á.n.h chẳng , mắng cũng ăn thua, nên sẽ mất hết bảo vật."
Vãn Nguyệt chớp mắt.
Thấy Trần Quế cố nhịn , nàng mới nhận : "Quận chúa đang đùa với nô tỳ chứ gì. Nếu Phụ Quốc công mà keo kiệt như thế, chẳng để chúng hưởng phần nào, việc buôn bán ở ngõ Lão Thật ngài tự , bảo vật ngài cũng thể tự giấu."
Đưa Lâm Vân Yên về phủ Thành Ý Bá, Trần Quế thấy trời sắp sáng, bèn tiện đường tìm đến Cao An.
Vì giám sát việc ở ngõ Lão Thật hằng ngày, Cao An trở về Đồng Huyện mà thuê tạm một phòng gần đó chỗ nghỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-59-dung-de-nguoi-ta-chu-y.html.]
Trời hừng sáng, các quán xá ngoài phố dần mở cửa buôn bán.
Bữa sáng của Cao An cũng thường giải quyết ở ngay khu , khỏi cửa thấy Trần Quế ghế của quán.
Trần Quế gọi một tô mì, lấy thêm hai cái bánh, ăn ngon lành.
Cao An xuống gọi phần ăn, cùng Trần Quế chung bàn.
Hai gì, cứ như quen , ăn xong tản , cuối cùng tìm chỗ kín đáo chuyện.
Trần Quế kể lời dặn dò của Lâm Vân Yên.
Thấy Cao An ngơ ngác, Trần Quế cũng thở dài: "Ta cũng bảo vật gì, quận chúa bảo thì chúng cứ theo thôi."
Cao An gật đầu. Trần Quế mới trở về nhà, giường ngủ bù.
Ngủ đến tận trưa, con trai đ.á.n.h mấy cú mới tỉnh dậy.
"Liêu Tử đến ."
Trần Quế vội vàng ngoài, rửa mặt Liêu Tử chuyện.
"Cao Đông gia bảo tiểu nhân đến." Liêu Tử : Đã đào nhưng chẳng gì cả."
Tay Trần Quế run lên, dây thừng tuột , thùng nước rơi xuống giếng, phát tiếng "bõm".
Một cơn lạnh, Trần Quế tỉnh ngủ hẳn.
"Chẳng gì cả ư?" Trần Quế trừng mắt.
Quận chúa lầm ?
Rõ ràng là Quận chúa tự tin như .
Không đúng, Quận chúa là "trong mơ thấy bảo bối", mà tin giấc mơ .
Mà nghĩ , như cũng đúng.
Có lẽ Quận chúa tin tức từ đó, chỉ là tiện rõ nguồn gốc và chi tiết nên mới viện lý do "trong mơ" thôi.
Trần Quế vốn là thương nhân lâu năm, cũng từng gặp tình huống giữ bí mật về nguồn hàng.
Giờ đây, Cao An tìm thấy thứ gì, lẽ Quận chúa nhận nhầm tin tức chăng?
Liêu Tử : "Phải , Cao Đông gia còn dặn tiểu nhân gửi lời đến ngài, mấy ngày nay luôn lảng vảng ngoài ngõ, ban đầu ông nghĩ nhiều, nhưng hôm nay khi đào đất, ông mới ngẫm , khi nào bọn họ cũng đang tìm thứ đó ?"
Trần Quế lập tức lên đường tới phủ Thành Ý Bá.
Chờ trong hoa sảnh một lát, Lâm Vân Yên dẫn theo Vãn Nguyệt tới.
Trần Quế : "Không tìm thấy gì cả."
Nghe xong, mày Lâm Vân Yên nhíu .
Không tìm thứ gì, là kẻ tay ?
Nàng hề nghi ngờ Từ Giản.
Mấy lời hôm qua chỉ là để chọc Vãn Nguyệt thôi, Từ Giản đến nỗi lấy mất vàng bạc cho nàng một lời nào.
Từ tới nay, hai cùng sinh tử, ai nhỏ mọn đến mức đó.
Nếu đến chút tin tưởng cũng còn, thì việc ăn ở ngõ Lão Thật cũng chẳng thể tiếp tục.
"Những ngày qua..." Trần Quế tiếp tục tin thứ hai.
Lâm Vân Yên nhướn mày.
Một suy nghĩ dần hiện lên trong đầu nàng.
Có khi nào, nàng và Từ Giản giờ đều nghĩ sai ?
Không là hai thương nhân vô tình phát hiện vàng bạc giấu một căn nhà nào đó khi sửa chữa ngõ Lão Thật, mà họ vốn điều từ , nên mới vụ ăn ở ngõ Lão Thật.
Vậy nên, nàng mới nghĩ rằng "thương nhân kiếm lợi", còn cách nào khác sửa để tìm chỗ giấu, dẫn đến việc nhận sai chỗ.
"Ngươi hãy tới Đào Hạch Trai, với ông chủ những gì Cao An phát hiện, bảo ông gửi lời cho Quốc công gia, bảo rằng..." Lâm Vân Yên nở một nụ rực rỡ: " sẽ đào hết nền móng của cả ngõ Lão Thật lên và sửa một lượt."