Yến Từ Quy - Chương 68: Lấy ta chén trà

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:22
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cực đoan ?

Con dù rộng lượng đến , trong lòng cũng sẽ chấp niệm.

Nếu , chẳng sẽ trở nên tim phổi ?

Mà rõ ràng Chu Trán rộng lượng, nàng con đường ai để tâm sự, ai hiểu cho suốt tám năm, niềm mong mỏi càng ngày càng sâu nặng.

Nàng tìm hướng phá giải.

"Ngươi xé toang mặt nạ của họ, đem nỗi đau của mẫu ngươi phơi bày ." Lâm Vân Yên : " nếu ' ' đó cũng thể hiểu thì ?"

Chu Trán khỏi về phía Lâm Vân Yên.

"Các trưởng bối của ngươi những lời như thể lo liệu chi phí, chăm sóc cần ngươi động tay, là nhân nghĩa hết mực ." Lâm Vân Yên khổ, lắc đầu: "Nếu ngươi là ngoài thì ngươi sẽ hiểu ai? Ngươi sẽ nghĩ đến ai?"

Chu Trán lặng thinh.

Nước mắt mờ tầm , nàng rõ biểu cảm của Lâm Vân Yên, nhưng giọng dịu dàng tinh tế của nàng như một bát ấm, giúp nàng thả lỏng cảm xúc.

Nàng thể tĩnh tâm suy nghĩ một cách nghiêm túc.

"Người đời chịu nhiều đau khổ, thường chăm sóc vài già, bệnh, trải qua cảnh túng thiếu, cũng từng nếm trải sự vất vả khi chăm sóc." Lâm Vân Yên thở dài: " đời nhất thiết từng trải qua cảnh thể cử động, sống bằng c.h.ế.t."

Dù là kiếp , hai chân Từ Giản phế bỏ, chỉ dựa xe lăn, dù ý chí kiên định đến , cũng nhiều việc cần bên cạnh chia sẻ...

như cũng hơn nhiều so với vị Tứ phu nhân phủ Anh Quốc công chỉ còn mỗi " thở".

Thật sự đến mức như mẫu của Chu Trán, còn ý thức nữa, thể suy nghĩ, hiểu lòng nàng?

"Đám hiểu nỗi đau của ngươi và mẫu ngươi, mà là giả vờ thôi. một khi lấy chuyện tranh cãi, lời của bọn họ vững." Lâm Vân Yên : "Dù ngươi tố cáo đến Từ Ninh cung, đến mặt Thánh thượng, bọn họ cũng ' sai'."

Chu Trán c.ắ.n chặt môi.

Nàng nào điều đó.

Chính vì hiểu quá rõ nên mới cảm thấy bất lực, mới tự dằn vặt.

" , dù kêu gào lớn đến cũng chẳng mấy ai hiểu, như chính năm đó hiểu ngoại tổ mẫu." Chu Trán run giọng : "Chỉ những ai thật lòng yêu thương bệnh giường mới nghĩ đến việc từ bỏ."

Vì từ bỏ còn khó khăn hơn nhiều so với kiên trì.

Mang vai một mạng , cả đời sống trong nỗi nhớ thương và ăn năn, còn đối diện với sự hiểu và chỉ trích của đời thì lòng mà yên .

"Kiên trì mà tốn sức, mới khiến yên tâm rằng cố gắng hết sức." Chu Trán nhếch môi, nụ đầy châm biếm: "Vậy nên, dù cam lòng, cũng đành bất lực ?"

Lâm Vân Yên hỏi: "Nếu phủ Anh Quốc công xảy chuyện gì thì ngươi từng nghĩ sẽ ?"

"Ta nghĩ ." Chu Trán : "Ta nghĩ đến việc dùng kéo kết liễu mẫu , còn tự kết liễu chính . Ngươi xem, đường cùng cũng nghĩ đến, thì còn gì mà sợ nữa? Nếu phủ tịch thu, khi gọn gàng... Quận chúa, nguyện vọng duy nhất của là mẫu thể thanh thản, kéo dài mãi để trở thành công cụ cho bọn họ lợi dụng lấy danh tiếng. Ta cũng hiểu rằng, đạt điều đó thì trả giá. Ta tay g.i.ế.c mẫu , cái giá là chính . Nếu thể lột bỏ bộ mặt của bọn họ, là nữ nhi của phủ Anh Quốc công, chắc chắn cũng là một phần của cái giá đó. Cả hai đều là cái giá, tại thể điều thứ hai?"

Lâm Vân Yên nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Trán.

Chu Trán hiểu rõ thứ hơn nàng tưởng.

Nhìn thấu , nghĩ thông suốt, cũng khiến nàng càng thấm thía sự yếu đuối và bất lực của bản .

Như điên cũng khó.

Tâm trạng trút phần lớn, Chu Trán thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Không khách sáo với Lâm Vân Yên, nàng gọi tiểu nhị mang đến một chậu nước rửa mặt, đó kêu thêm một bàn đồ ăn.

Sau khi nàng rửa sạch khuôn mặt đẫm lệ, Lâm Vân Yên lấy từ túi hương ở thắt lưng một hộp kem thơm.

Lần , đến lượt Chu Trán ngạc nhiên: "Ngươi còn mang theo cái ?"

Lâm Vân Yên trả lời ngắn gọn: "Thói quen thôi."

Nàng thực sự quen .

Có mấy thứ quan trọng mang bên an tâm.

Từ Giản kiếp xe lăn lâu ngày, quanh năm đều dùng kem thơm để mềm chân, nếu sẽ nứt nẻ đau đớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-68-lay-ta-chen-tra.html.]

Lâu ngày thành thói quen, dù trở về quá khứ nàng vẫn đổi.

"Mau ăn ." Lâm Vân Yên múc cho Chu Trán một bát canh nóng: "Ăn no sức, thế nào cũng ."

Chu Trán nhận lấy: "Ăn xong sẽ dẫn ngươi gặp tên thể trở về phủ của ."

Lâm Vân Yên gật đầu.

Ăn no , Chu Trán kéo Lâm Vân Yên lên xe ngựa của , với phu xe một câu.

Chỉ dáng vẻ hiện tại của nàng, khác gì so với ngày thường, ai thể thấy sự u ám trong lòng nàng?

Ngoại thất của Chu Sính ở ngõ Lục Quả.

Xe ngựa thẳng trong, dừng nơi Chu Trán chỉ.

Chu Trán nhỏ giọng : "Một xuống thôi, ngươi cứ ở xe , tránh để dính chuyện ."

Nói xong, Chu Trán cần đặt chân lên thềm mà nhảy xuống xe.

Đến cửa, nàng giơ tay gõ cửa.

Không quá mạnh, nhưng cũng nhẹ đến mức chỉ gõ cửa.

Chẳng bao lâu , cánh cửa mở từ bên trong.

Người mở cửa là một bà lão, thấy gõ là Chu Trán thì sắc mặt bà lập tức tái nhợt, theo phản xạ định đóng cửa .

"Ngươi cứ thử đóng xem." Chu Trán đưa tay chặn ngang cửa: "Ngươi dám đóng, dám phá."

Bà lão nuốt nước bọt, cuối cùng cũng dám đóng cửa.

Đây là tiểu thư quý phủ, quan tâm quan hệ phụ tử , nhưng còn tổ phụ, thúc bá. Nếu lỡ tiểu thư kẹp tay, phu nhân và công tử sống ở đây chắc gì gặp chuyện nhưng bà lão chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.

"Tiểu thư..." Bà lão lấy lòng: "Sao đến đây?"

"Đi ngang qua, khát nước nên đến xin bát uống." Chu Trán : "Sao nào, uống nhà các ngươi ?"

Bà lão ngập ngừng: "Việc ..."

Trong lúc còn đang giằng co, Vương phu nhân ngoài cửa sổ lên tiếng hỏi: "Ai đến ?"

"Là ." Chu Trán trả lời thẳng.

Vương phu nhân rõ Chu Trán, dù trong lòng , nhưng cũng sân: "Tiểu thư đến, mời ."

Chủ nhân lên tiếng, bà lão nhường đường, chuẩn nước.

Chu Trán chẳng hề ý định đóng cửa, còn mở nốt cánh cửa còn .

Nàng nhận lấy bậc thang bước từ phu xe đặt ở bên cửa, xem như cái ghế, xuống.

Vương phu nhân thấy nàng như thì khỏi nhíu mày: "Tiểu thư, như thế là hợp quy củ..."

"Quy củ ." Chu Trán : "Vậy để con trai ngươi đây chào một cái, lớn nhỏ tôn ti, sai chứ?"

Vương phu nhân trong, lâu , bà dắt một đứa bé trai , phía còn một nhũ mẫu theo.

Chu Trán ngạc nhiên Vương phu nhân.

Nàng vốn tưởng Vương phu nhân sẽ từ chối yêu cầu của , ngờ, đứa trẻ thực sự quy củ gọi nàng một tiếng "tỷ tỷ".

Chu Trán hỏi: "Có thơ ? Đã năm tuổi , chắc cũng vài bài nhỉ?"

Đứa bé hiểu chuyện lớn, bèn ngoan ngoãn thơ.

Chu Trán nhận lấy bát , đặt bên chân, nhưng uống ngụm nào.

Nàng lặng lẽ đứa bé hết bài thơ đến bài khác.

 

 

Loading...