Yến Từ Quy - Chương 69: Nhanh khiêng lên xe
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:23
Lượt xem: 113
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên xe ngựa, qua khe hở nhỏ của rèm cửa, Lâm Vân Yên lén những trong sân.
Ánh mắt của nàng cuối cùng dừng nhũ mẫu.
Trong đầu, các nét mặt của một bà lão dần dần chồng lên hình ảnh của nhũ mẫu.
Lâm Vân Yên xác định rằng, cô nhất định gặp .
Theo sự đổi về dung mạo, lẽ là vài năm nữa, bà lão sẽ tóc bạc phơ...
Thêm nữa, trong chốc lát, Lâm Vân Yên thể nhớ .
Cô đành chuyển ánh mắt sang những khác, Vương nương tử, bà lão, đứa trẻ, đều cảm giác quen thuộc nào.
Bên cửa, Chu Trán vẫn biểu lộ cảm xúc gì.
Đột nhiên, Lâm Vân Yên nhớ tới câu "điên " của nàng , trong đầu lóe lên, ký ức hiện một hình ảnh.
Là một bà điên.
Trước đây khi nàng gặp nhũ mẫu , nhũ mẫu điên .
Lúc đó nàng và Từ Giản đến thiện đường tìm .
Thiện đường khá lớn, ngoài cô nhi còn nhiều già ai nuôi dưỡng, còn một phòng kín, nơi ở của những điên.
Để tránh họ gây chuyện, hàng ngày đều dùng dây thừng trói họ cột.
Ngày đó một thoát , xông khỏi phòng, cuối cùng mấy khỏe mạnh mới bắt bà trở .
Bà điên đó chính là nhũ mẫu mặt.
Tính thời gian, lẽ chín năm, trong thời gian , xảy chuyện gì với nhũ mẫu ?
Hoặc cách khác, nhũ mẫu liên quan gì đến chuyện mà nàng và Từ Giản theo đuổi đây ?
Lúc Lâm Vân Yên thể phán đoán, bèn ghi nhớ việc .
Trong sân, đứa trẻ vẫn đang tiếp tục .
Chu Trán chống cằm, đang .
Vương nương tử càng đoán ý định của Chu Trán, đợi khi đứa trẻ xong một bài nữa bèn ngắt lời: "Vào nhà ."
Đứa trẻ lời, nhũ mẫu đến dẫn nó, nó bèn theo.
Chu Trán ngăn cản.
Mục đích của nàng đạt , liền dậy, nhấc chân bước khỏi sân.
Chân bước , chân , bà lão đóng cửa .
Chu Trán lên xe.
Bánh xe lăn về phía , lăn những viên gạch mấy bằng phẳng, kêu lộc cộc.
Chu Trán tựa thùng xe, trông ủ rũ.
"Chén đó là ấm, bà sợ dùng nóng tạt ."
" là bụng tiểu nhân."
"Chẳng lẽ tay với một đứa trẻ chẳng gì?"
"Ta thật sự điên."
Lâm Vân Yên nắm tay nàng , chăm chú nàng trút bầu tâm sự.
Chu Trán lẩm bẩm , trở chỗ hai ăn cơm, nàng lời cảm ơn với Lâm Vân Yên.
"Nghe một chút lời phàn nàn thôi mà." Lâm Vân Yên : "Lần nếu , cứ tìm , chắc giúp gì nhưng ngươi chuyện chẳng tốn sức gì."
Chu Trán khẽ .
Lâm Vân Yên xuống xe ngựa, chuyển sang xe của .
Không trở về phủ, nàng đến Đào Hạch Trai.
Tham Thần ngạc nhiên việc trở của Lâm Vân Yên: "Gia đang nghỉ ngơi bên trong, xem..."
Lâm Vân Yên ý kiến gì: "Gọi ngài dậy ."
Tham Thần "Hả?" một tiếng.
"Chẳng lẽ ngài còn gắt ngủ ?" Lâm Vân Yên : "Nếu ngươi dám gọi, gọi ngài."
Tham Thần trừng to mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-69-nhanh-khieng-len-xe.html.]
Suy nghĩ của Quận chúa thật sự độc đáo.
Gia mà mở mắt phát hiện Quận chúa bên giường...
Tham Thần dám nghĩ tiếp, đành theo ý của Lâm Vân Yên, thư phòng.
Huyền Túc bên cạnh lặng lẽ xoa bụng.
Hà ma ma chuẩn một nồi canh lớn, lời của gia chắc chắn uống hết.
Huyền Túc dám để Từ Giản ăn no, bèn cùng với Tham Thần ngấu nghiến, từ canh đến thức ăn, bụng nhồi đầy căng.
Biết Quận chúa sẽ trở thì họ cần gì vất vả như .
Ngồi bên bàn đá một lúc, thấy tiếng bước chân, Lâm Vân Yên ngẩng lên thì thấy Từ Giản chậm rãi bước .
Từ Giản thật sự gắt ngủ, xuống ghế đá, chờ Lâm Vân Yên lên tiếng.
Lâm Vân Yên kể với Từ Giản tình hình đại khái của phủ Anh Quốc công, tất nhiên cũng đề cập đến ở ngõ Lục Quả.
Từ Giản xong, : "Đứa trẻ đó đúng là con trai của Chu Sính ?"
Lâm Vân Yên lắc đầu: "Chu Trán nghĩ , và trong phủ Anh Quốc công đều sự tồn tại của đứa con , Chu Sính tránh né nhà, về phần Chu Sính thì chắc ."
Không là tin Chu Trán.
Đã chịu nhiều thiệt thòi nên Lâm Vân Yên học rằng mắt thấy chắc là thật.
Hơn nữa, nàng cũng thấy đó mang thai, sinh con, càng đó mối quan hệ nào khác .
Bề ngoài và bên trong, nàng thể kết luận trực tiếp.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Vân Yên nảy một ý tưởng.
"Hai cái rương đồng chứa vàng đó, Chu Sính từng thấy ?" Cô hạ thấp giọng, vô thức nghiêng về phía , tiến gần để với Từ Giản: "Nếu ông thấy, thì thể liên quan đến việc chôn cái rương; nếu ông thấy thì ai báo tin cho ông?"
Từ Giản rũ mắt, suy nghĩ một lúc: "Nàng với tổ mẫu là đem chôn , thật sự lừa chứ."
Ý nghĩ thống nhất, giao tiếp cũng tiết kiệm sức.
Hai mấy câu sắp xếp xong.
Chiều tối, Trần Quế một nữa đ.á.n.h xe ngựa phủ Thành Ý Bá, chuyển hai cái rương đồng nặng trĩu ngoài.
Trên trời mưa bắt đầu rơi lất phất, chẳng bao lâu mưa lớn lên.
Trong ngõ Lão Thật, Cao An cho về hơn nửa công nhân: "Hôm nay nữa, mưa thu lạnh, ướt đổ bệnh thì càng chậm trễ việc, về nghỉ , , còn mấy xe cuối, chở đất thải ngoài, những thứ cần dùng thì dọn chỗ , che bạt , nhanh lên."
Mưa như trút nước, trời nhanh chóng tối đen.
Cao An xong những việc cuối cùng mới khoác áo tơi rời .
Ở đầu hẻm, một thanh niên bí mật theo dõi, xác định Cao An rời , chạy nhanh sang ngõ bên cạnh tìm Lý Nguyên Phát.
"Chắc chắn hết chứ?" Lý Nguyên Phát hỏi.
"Đều ."
Lý Nguyên Phát khẩy: "Trời giúp , may mà mưa lớn, nếu bọn họ đào thêm một đêm, ai đào đúng chỗ , , chúng đào."
Trừ Lý Nguyên Phát, còn một thương nhân khác, Vương Tam, Vương Tứ đầu, đẩy một chiếc xe, dụng cụ đầy đủ, hẻm lập tức thẳng tới căn nhà chôn đồ.
"Ôi, chỗ lộn xộn quá, mưa một cái là đầy bùn."
"Tối om, còn mưa to thế , đến đốt lửa cũng ."
"Đốt cái quỷ gì chứ, để gọi tên họ Cao đến gì, chúng một vòng trong nha môn đấy."
Mấy thì thầm, càu nhàu, bận rộn một hồi, chỉ đầu xẻng vang lên tiếng "cạch".
"Có , !"
"Mau đào, mau đào !"
Không bao lâu, hai chiếc rương đồng hiện mắt họ.
Bề mặt rương phơi mưa, nhanh chóng hòa với bùn, bẩn chịu nổi.
Vương Tứ đưa tay thử nắp, chạm thì chửi: "Có khóa."
"Phá ." Vương Tam .
Lý Nguyên Phát mà mở cái rương mặt hai em .
"Về phá, đừng lề mề, nếu phát hiện thì thế nào đây?" Hắn : "Mau khiêng lên xe."