Yến Từ Quy - Chương 7: Phong thủy không tốt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:05:57
Lượt xem: 190

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vườn Bảo An cách viện Tải Thọ xa. Đi qua sảnh giữa, men theo hành lang dài một đoạn là đến nơi.

Tiểu Đoạn Thị đang định nghỉ ngơi, tin cháu gái đến thì lập tức bảo thắp hết đèn trong phòng.

Lâm Vân Yên từ nhỏ sợ lửa, cũng chẳng ưa bóng tối.

"Giờ cháu đến đây chuyện gì thế?" Tiểu Đoạn Thị hỏi.

"Cháu ngủ ." Lâm Vân Yên chỉ chiếc giường cạnh tấm bình phong: "Cháu ngủ ở đây tổ mẫu?"

Tiểu Đoạn Thị nỡ từ chối, vội bảo nha trải giường.

Hai bà cháu trò chuyện mấy câu thì tiếng bước chân ngoài cửa.

Lâm Tuần bên cửa sổ, cất tiếng chào hỏi.

"Vào ." Tiểu Đoạn Thị sang Lâm Vân Yên, trách: "Nó đến chẳng đúng lúc, gián đoạn cuộc trò chuyện của chúng ."

Lâm Vân Yên chỉ mỉm .

Lâm Tuần ngờ cháu gái cũng mặt ở đây khiến ông do dự.

"Không gì quan trọng cả, mai con cũng ." ông ngượng, định bước.

Lâm Vân Yên bèn lên tiếng: "Hôm nay men rượu mới dám với tổ mẫu, đợi đến mai tỉnh , chẳng càng dám mở lời ?"

Nói xong, nàng khịt khịt mũi, sang Tiểu Đoạn Thị: "Tổ mẫu ngửi thử xem, rượu nồng đến thế mà!"

Tiểu Đoạn Thị Lâm Tuần, khẽ lắc đầu, động tác tuy nhỏ nhưng đầy trách cứ.

Đàn ông ngoài uống rượu chuyện lạ, nhưng uống đến mức qua cả sảnh giữa mà rượu vẫn nồng nặc thì đúng là quá chén. Thật đúng là tổn hại sức khỏe!

Nhìn xuống đôi giày của Lâm Tuần, Tiểu Đoạn Thị càng hài lòng. Giày ướt sũng, hẳn cả đôi tất bên trong cũng chẳng sạch sẽ gì.

"Trước khi về phòng, hãy đến thư phòng đồ ." bà lạnh nhạt bảo: "Không thì bắt phu nhân ngươi chịu cảnh hôi hám."

Lâm Tuần hổ đến đỏ mặt.

Cái tuổi mà còn trách mấy chuyện lặt vặt, đúng là mất mặt. Mất mặt hơn nữa là còn cháu gái đó thấy hết.

Lâm Tuần cũng là giữ thể diện cơ mà!

Lâm Vân Yên phá tan bầu khí ngượng ngùng: "Thúc phụ, việc gì thì mau với tổ mẫu ."

Lâm Tuần cảm kích nàng một cái. Vẫn là cháu gái hiểu lòng, giúp mở lời. Nếu , đây cứ tiến mà lùi cũng chẳng xong.

"Đầu năm nay tuyết lớn sập nhiều nhà ở ngõ Lão Thật, việc đó còn nhớ ?" Lâm Tuần hỏi.

Tiểu Đoạn Thị gật đầu: "Ta Đại Lang nhắc đến, phủ Thuận Thiên vì việc quở trách ít."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-7-phong-thuy-khong-tot.html.]

" , mắng từ trong triều đến ngoài dân gian." Lâm Tuần : " việc của phủ Thuận Thiên."

Ngõ Lão Thật dài ngắn, hai bên sáu mươi ba căn nhà. Trước , một thương gia giàu ở Giang Nam mua , nhưng đó gia cảnh suy sụp, bán nhà kiếm tiền, lượt chuyển nhượng cho ba, bốn . Không ngờ, những thương gia cũng dần thất bại, chẳng còn tiền để sửa chữa, chỉ thể nhờ thuê nhà tự chắp vá.

Phủ Thuận Thiên đốc thúc nhiều trong những năm qua, nhưng các chủ nhà cứ khất chịu sửa, phủ cũng chẳng gì hơn. Đến khi tuyết lớn đè sập nhà, khiến bảy c.h.ế.t và hơn ba mươi thương.

"Phải bồi thường cho dân chúng thiệt hại, thể kéo dài như . Phủ Thuận Thiên buộc các chủ nhà bán nhà ." Lâm Tuần giải thích: " những chủ nhà bồi thường đầy đủ, cũng dám đối đầu với quan phủ, nên đề nghị bán bộ. Nếu ai đủ sức mua hết thì nhiều lắm là ba nhà cùng hợp tác."

Tiểu Đoạn Thị hiểu : "Có ăn nhưng sức một kham nổi, nên tìm con cùng hợp tác ?"

" ." Lâm Tuần đáp: "Trần Quế tìm đến bàn việc . Phủ Thuận Thiên cũng lo ngại mua sẽ bừa nên chúng mặt, quan phủ mới dễ xử lý. Sau khi tiếp nhận chỉ cần sửa sang cẩn thận, đến mùa xuân sang năm cho thuê ."

"Cho thuê ư?" Tiểu Đoạn Thị , lắc đầu liên tục: "Chỉ để nhà dân, khác gì so với đây, thu nhập chẳng đáng là bao, còn bao giờ mới thu hồi vốn . Nếu việc cho thuê lời thì mấy chủ nhà bỏ mặc đến mức hư hỏng . Hơn nữa, Trần Quế là ăn nhiều đường ngang ngõ tắt, con qua uống rượu thì nhưng ăn thì khác. Ngay cả ruột cũng tính toán rõ ràng. Nói cũng , chỗ đó là phong thủy , con xem, từ thương gia Giang Nam đến những mua đều lượt phá sản đấy."

Lâm Vân Yên thầm gật đầu đồng ý. Lời của bà nội quả thực lý. Nếu ngõ Lão Thật dễ kiếm tiền thì mua từ lâu . Trần Quế chọn nơi chẳng qua là vì vài đồng nên tìm cơ hội đầu tư thôi.

kiếp cơ duyên tới đúng lúc, khi cải tạo , ngõ Lão Thật sống từ đống đổ nát, giàu to nhưng cũng kiếm ít.

Lâm Tuần lời nhưng lập tức nhượng bộ.

"Những điểm bất lợi mà mẫu , Trần Quế hôm nay hết với con ." Lâm Tuần : "Chính vì nhiều rủi ro nên giá cả mới dễ thương lượng..."

Tiểu Đoạn Thị cau mày, định cắt ngang lời con nhưng Lâm Vân Yên đặt một chén ấm tay. Bà sang cháu gái. Nàng mỉm dịu dàng, ý bảo bà uống một ngụm cho đỡ khô họng. Tiểu Đoạn Thị nhấp một ngụm , kiềm chế tâm trạng để Lâm Tuần tiếp.

Lâm Vân Yên cũng đưa cho Lâm Tuần một chén . Xem Trần Quế trình bày cặn kẽ với chú ba. Chú ba thiếu suy nghĩ, nếu chỉ lời , chú sẽ nghi ngờ. khi cả hai mặt lợi và hại rõ, chú sẽ càng tin tưởng hơn.

Tuy , chừng đó vẫn đủ thuyết phục bà nội.

"Ta hiểu ý con và cũng Trần Quế nhờ cậy, con khó mà từ chối ngay ." Tiểu Đoạn Thị đặt chén xuống, : " mua nhà chuyện nhỏ. Nếu như thế rút cả tiền hồi môn của Vân Tĩnh để giúp con, nhưng còn ba tháng rưỡi nữa là gả nó . Con liệu thể trả tiền đó trong thời gian ngắn như ? Nếu thì Vân Tĩnh lấy chồng ?"

Lâm Tuần thể trả lời. Ba tháng rưỡi, ngay cả việc sửa chữa cũng xong, lấy lời lãi chứ?

"Vân Tĩnh là đầu tiên trong thế hệ thành , đám cưới thật rình rang." Tiểu Đoạn Thị tiếp tục : "Nhà chúng dư dả đến mức thể mua hẳn một con phố. Con đừng khó nữa. Nếu thật sự kiếm thêm cho gia đình, đợi khi Vân Tĩnh xuất giá xong thì Hứa Quốc công sẽ giúp sắp xếp cho con."

Lời đến nước , Lâm Tuần thể kiên trì nữa. Hắn đành cúi đầu chào, lui ngoài.

Lâm Vân Yên dõi theo bóng chú ba Tiểu Đoạn Thị. Thuyết phục bà nội là một quá trình, thể chỉ dựa vài lời của chú ba mà bà chịu đồng ý ngay . Như đ.á.n.h cờ, chuyện mới chiếu tướng .

"Tổ mẫu." Lâm Vân Yên nhẹ nhàng : "Cơ hội ăn tự tìm đến, nếu thì sẽ khiến vận may trôi qua đó."

Tiểu Đoạn Thị ngạc nhiên, hỏi: "Sao con ? Con nghĩ việc lời ?"

Lâm Vân Yên mỉm . Nàng chỉ từng chứng kiến việc thực sự sinh lời.

Nàng nhớ rõ, ngày trời u ám, sắc mặt của chú ba cũng tối sầm khi chuyện với bà nội, giọng run run.

"Sớm thế thì con nên mạnh tay đòi bạc từ . Vừa kiếm tiền để Vân Tĩnh chịu khổ ở phủ Quốc công. Vì một lời hứa hẹn mờ mịt mà đ.á.n.h đổi cả đời Vân Tĩnh, thúc như con thật mất mặt quá."

Mất mặt thật, mất mặt đến nỗi khi Lâm Tuần rời viện Tải Thọ, khóe mắt ửng đỏ.

 

 

Loading...