Yến Từ Quy - Chương 78: Khiến chuyện trở nên trùng hợp
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:33
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao công công tiễn họ rời .
Ra khỏi ngự thư phòng, Từ Giản với Đan Thận: "Đại nhân cứ , còn chút việc với Cao công công."
Đan Thận tất nhiên là theo: "Vậy sẽ đợi Quốc công gia ở phủ Thuận Thiên."
Từ Giản mỉm đồng ý.
Đợi Đan đại nhân xa, Từ Giản mới : "Những Thánh thượng nhắc đến , cảm ơn công công giúp đỡ."
Cao công công mỉm .
Ông là đại nội thị bên cạnh Thánh thượng, thể hiểu ý Thánh thượng.
Thánh thượng bao giờ che giấu sự yêu mến đối với Phụ Quốc công, điều vì lòng tưởng nhớ đến tiên Phụ Quốc công Từ Mãng, đồng thời cũng vì bản Từ Giản.
Trẻ tuổi, năng lực.
Trong triều đình, thể thiếu các lão thần kinh nghiệm phong phú, họ như kim chỉ nam nhưng cũng thể thiếu kế thừa, sự nhiệt huyết của lớp trẻ thể mang sức sống cho các lão thần.
Không thể thiếu bất kỳ thành phần nào để hỗ trợ lẫn .
Đây cũng là lý do Thánh thượng quyết định mở khoa thi đặc biệt năm để thu nhận nhân tài mới mẻ từ khắp thiên hạ.
mắt một nhân tài, đặt đó mà dùng thì đúng là lãng phí của trời.
Quả thật Từ Giản đây chỉ rèn luyện trong quân đội, thời gian lâu nhưng phẩm hạnh cơ bản thế nào cũng thể thấy .
Trước đó, trong văn thư biên cương gửi về kinh thành, các đại tướng quân đều tiếc lời khen ngợi , nếu vì thương trở về kinh, qua thời gian, Từ Giản thể tung hoành chiến trường .
Đáng tiếc, xảy biến cố.
Mà biến cố do Thái tử Điện hạ gây , Thánh thượng thể lúc nào cũng treo sự áy náy miệng, nhưng ngài bù đắp cho Từ Giản.
Sắp xếp cho một vị trí thích hợp, để những gì lão Quốc công dạy thể phát huy, đừng để mai một.
Dù là mới, theo học hỏi từ các lão đại nhân năng lực, với sự thông minh của Từ Giản thì thể học điều gì chứ?
Đó là suy nghĩ của Thánh thượng.
Chỉ là nào Từ Giản cũng nhận ý .
Dù ông cũng là thiên tử, ngay cả Thái tử và các điện hạ khác khi chuyện mặt ông cũng cẩn thận gấp đôi, sang đông dám sang tây, Phụ Quốc công hát ngược, một hai thì thôi nhưng nhiều như , Thánh thượng vui ?
Thánh thượng phát cáu, Từ Giản tất nhiên lợi, nhưng Cao công công hầu hạ bên cạnh Thánh thượng, trong lòng mong sự êm , bình an, vì , bất kể là các vị nương nương, điện hạ văn võ đại thần, chỉ cần Cao công công thể giúp hòa giải thì ông nhất định sẽ .
Nghĩ một lúc, Cao công công nhỏ với Từ Giản: "Lão nô cũng cảm ơn Quốc công gia. Lão nô xin thẳng, Thánh thượng vì ngài rời xa triều chính nghĩ nhiều, hôm nay nếu ngài vẫn từ chối..."
Từ Giản mỉm : "Hôm đó trở về, cũng suy nghĩ , Thánh thượng một lòng lo lắng cho , cứ đẩy xa như thế quả thực đạo thần tử. Hôm nay diện thánh, vốn cũng nghĩ nếu Thánh thượng nhắc đến, sẽ chọn một nơi . Do đó, Thánh thượng đề cập đến phủ Thuận Thiên, nên đành đến vài ngày. Không dám tiến triển gì, quan trọng là phụ lòng Thánh thượng."
Cao công công vui vẻ.
Giao tiếp với thông minh thật nhẹ nhàng, thoải mái.
"Vậy thì thật là Đan đại nhân đến thật đúng lúc." Cao công công : "Sớm một bước, muộn một bước, ông cũng mời ngài giúp trấn giữ."
Từ Giản cũng .
Hai bên cáo từ, đó chậm rãi ngoài cung.
Đến phủ Thuận Thiên, tấm biển treo cao, nhướng mày.
Đâu Đan đại nhân "đến đúng lúc", mà là khiến chuyện trở nên trùng hợp thôi.
Tai mắt để ở đầu phố, Đan Thận kiệu cung diện thánh, ngay khi nhận tin tức, Từ Giản dâng lên ngự tiền.
Dù gặp Thánh thượng cùng lúc, nhưng với sự hiểu của Từ Giản về Thánh thượng, vài câu cũng sẽ phái đến phủ Thuận Thiên.
Từ Giản bước nha môn.
Đan Thận tin thì vội dẫn đón.
Từ Giản , chắp tay với : "Ta từng tiếp xúc với việc ở nha môn, cũng sẽ ở phủ Thuận Thiên bao lâu, trong thời gian xin các vị đại nhân chỉ giáo."
"Khách khí, khách khí ." Đan Thận mời Từ Giản hậu đường, đưa cho xem hồ sơ vụ án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-78-khien-chuyen-tro-nen-trung-hop.html.]
Từ Giản xem cẩn thận.
Theo những tình hình đó, việc Trần Quế truyền đạt thông tin và trình độ việc của Cao An đều .
Cục diện tiểu Quận chúa bố trí đều vị trí.
"Ta Đan đại nhân ở ngự thư phòng , vụ án còn nhiều điều cần đào sâu?" Từ Giản hỏi.
Đan Thận gật đầu, đưa vài điểm nghi vấn.
Từ Giản nhận chén do sư gia mang lên, nếm một ngụm: "Ta hiểu , mục tiêu của Đan đại nhân vẫn là Chu Sính.
Ta thẳng , điều tra vụ án thì gì.
Chúng hành quân đ.á.n.h trận, kỵ nhất là suông giấy, ngoại đạo chỉ đạo nội đạo, vì Đan đại nhân đừng trông mong bày mưu tính kế, chuyện đó.
nếu ngài gây khó dễ cho Chu Sính, thể mặt, danh hiệu 'Phụ Quốc công' vẫn chút tác dụng đó."
Đan Thận khan hai tiếng.
Đây gọi là thẳng ?
Trong tai ông, đây là tin .
Ông chỉ sợ mời về một vị tổ tông thôi.
Phụ Quốc công như vị Bồ Tát, bình thường thì như tượng đất, việc thì hiển linh, thật thích hợp.
"Vậy chúng đưa nghi phạm lên, hỏi thêm vài lời nhé?"
Trong đại lao, Lý Nguyên Phát và Tịch Đông gia nhốt chung một phòng giam.
Ban đầu, vì hành động cắt đứt quan hệ ngay công đường của Tịch Đông gia, Lý Nguyên Phát bất mãn, nếu nha dịch ở gần, ông đ.á.n.h với Tịch Đông gia.
Đến giờ giam, Lý Nguyên Phát bình tĩnh .
Cắt đứt quan hệ mới là đúng đắn.
Hai rương sách cấm đó, cắt đứt quan hệ mới là kẻ ngốc.
"Huynh " mặt Lý Nguyên Phát đờ đẫn, nhỏ: "Gã Cao tính kế chúng , ?"
Tịch Đông gia ghé : "Ban đầu cũng nghĩ , nhưng ngẫm , gã Cao đúng, hại chúng cũng khả năng kiếm hai rương sách cấm, bản lĩnh đó?"
"Vậy là Chu Tứ lão gia khác lừa ?" Lý Nguyên Phát hỏi.
"Khó lắm." Tịch Đông gia thở dài: "Đừng trách lão ca lời xui xẻo, nếu là Tứ lão gia thì chẳng thèm để ý đến ngươi . Chuyện rơi đầu, dính gì? Hai thật là xui xẻo, ngươi còn công đường là bảo bối truyền từ gia đình..."
Lý Nguyên Phát ôm mặt, nửa ngày nên lời.
Tài phát , mạng cũng sắp mất.
Chuyện đúng thật là...
Hai còn nghĩ cách nào thì nha dịch đến gọi .
Lý Nguyên Phát đưa lên công đường.
Chỉ là hỏi chuyện, xét xử, xếp hai bên công sai cầm gậy hô "Uy vũ", nhưng Lý Nguyên Phát hổ thẹn trong lòng nên lúc thì run lẩy bẩy.
Nhìn lên phía , Lý Nguyên Phát mở to mắt.
Bên cạnh Đan đại nhân là một trẻ tuổi, khí chất cao quý, trông vẻ quen mắt.
Đan Thận : "Ngươi kể đầu đuôi sự việc một nữa ."
Lý Nguyên Phát khổ.
Nói trăm , ông cũng gì mới.
Từ Giản nghiêng đầu, nhỏ với Đan Thận: "Ta về Chu Sính. Chu Sính một mực nhận quen . Trộm vàng thỏi trộm sách cấm, cũng giỏi thật."
Đan Thận phất tay: "Cứ ."